Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4343 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 126
ngươi là đồ bại hoại..

❊ ❊ ❊

Cùng cái ngày mà huynh đệ họ Bạch vội vàng bỏ trốn, chính trị Ninh quốc nội loạn, chưa kịp triệu tập vây cánh cũ, thì Kỉ quốc đã thâu tóm Ninh quốc, hai huynh đệ cũng từng nghĩ đến việc đầu nhập tân chủ, nhưng nhờ những đồng liêu cũ thám thính nhiều ngày, đến lúc có được hồi âm thì tâm tình họ đều chán nản.

Toàn bộ những dụ lệnh linh tinh ban hành khi Cảnh Hòa đế còn tại vị đều bị Thái tử Kỉ quốc hạ lệnh thu hồi, chỉ mỗi lệnh truy nã huynh đệ họ Bạch vì tội phản nghịch chẳng những không được hủy bỏ, mà ngược lại còn thêm nghiêm lệnh cho các bộ phải mau chóng bắt hai người về quy án.

Rơi vào đường cùng, huynh đệ họ Bạch quyết định nhờ vả Thành quốc, tuy hai huynh đệ là năng thần danh tướng nổi tiếng trong bảy nước, nhưng nói cho cùng cũng không có căn cơ ở Thành quốc, lúc đến lại mang thân phận khâm phạm phản thần, trong tối ngoài sáng đều phải chịu không ít ánh mắt trào phúng. Lần này đến Phồn Tinh cốc bắt người, Bạch Chí Dao đã sớm quyết tâm phải đánh đến cùng, ở trên đường chế phục Dịch Thanh Vân, cướp lấy Ninh Nguyệt, sau đó triệu tập vây cánh cũ tổ chức quân đội mới, lấy Phồn Tinh cốc làm cứ điểm, một đường đánh trở lại kinh thành, dứt khoát đoạt lấy vị trí Hoàng đế Ninh quốc, do chính huynh đệ mình đảm đương.

Đại ca Bạch Chí Tiêu tuy là một dũng tướng, nhưng sách lược mưu mẹo thì thua xa mình, nếu tiết lộ kế hoạch này cho hắn quá sớm, ngộ nhỡ hắn hành động có sơ hở, như vậy sẽ không hay. Lần này mang quân đến, ngoài huynh đệ mình, còn có hai quan viên và một nhóm cao thủ Thành quốc khác, đều không phải là kẻ vô dụng hơn nữa không phải là không có ý giám thị, nếu chưa chuẩn bị kĩ càng, tuyệt đối không thể mạo hiểm một cách tùy tiện.

Dịch Thanh Vân đuổi Tăng lão bá về nhà nghỉ ngơi, lại ba lần bảy lượt cam đoan nhất định sẽ mang Tiểu Tuyết bình an trở về.

Vì huynh đệ họ Bạch trấn giữ ở ngay bên cạnh cửa của con đường đá, nếu như không đi qua đường đá mà vượt núi ra ngoài, chỉ sợ sẽ không kịp, Dịch Thanh Vân chỉ còn cách tin tưởng Triệu Kiến Thận, cùng ở lại Thiên Hương viên chờ tin tức hồi báo của thám tử Trầm thị.

Lạc Dương đã sống tại Phồn Tinh cốc nhiều năm, tuy rằng không quen thân với những người trong cốc nhưng hai bên cũng quen thuộc lẫn nhau, biết được bọn họ xảy ra chuyện, rất sốt ruột. Nhìn bộ dạng thoải mái, chuyện không liên quan đến mình của Khiết Cẩn Minh, không nén được có chút tức giận, một tay đẩy hắn ra, tự mình đi tìm Dịch Thanh Vân thương lượng. Nếu lỡ nhất thời không có cách cứu được con tin, thì phải đuổi theo huynh đệ họ Bạch đến Thành quốc, trên đường sẽ tập kích cứu người như thế nào, vân vân.

“Ngươi nói cái gì?” Tuyền Cơ vừa mới tỉnh ngủ đi vào trong sảnh thì nghe được tin tức chấn động như vậy, không nén được cảm giác bàng hoàng.

Tất cả mọi người quay đầu nhìn nàng, không chú ý tới trong mắt Khiết Cẩn Minh hiện lên một tia quỷ quyệt.

Dịch Thanh Vân thấy Tuyền Cơ đã biết chuyện, hơn nữa việc đã đến nước này, có giấu giếm nữa cũng vô dụng, đành kéo nàng sang một bên thuật lại sơ qua cho nàng.

Tuyền Cơ cắn cắn môi, nhìn về phía Triệu Kiến Thận nói: “Không còn cách nào khác để cứu người sao?” Triệu Kiến Thận lắc đầu: “Lần này ta vội vàng tới đây, không mang đủ người, nếu hành động tùy tiện, sợ là bọn chúng sẽ làm cho con tin bị thương…”

“Tiếc rằng người bọn chúng muốn là Tuyền Cơ chứ không phải ngươi. Không thấy Tuyền Cơ, sợ rằng chúng sẽ không bỏ qua. Ta cẩn thận suy nghĩ, bọn chúng bồi dưỡng một người khó khống chế như ngươi lên làm quốc chủ Ninh quốc, chẳng thà để cho hoàng tử của bọn chúng cưới Tuyền Cơ rồi sau đó đến đoạt lấy ngôi vị Hoàng đế. Bọn chúng nói mời ngươi cùng Tuyền Cơ đến kinh thành Thành quốc, chẳng qua là một cách nói để trấn an ngươi, nếu nói bọn chúng chỉ cần Tuyền Cơ thay cho con tin, ngươi sẽ đồng ý sao? Ngươi cùng đi với Tuyền Cơ, e là được nửa đường chúng sẽ xuống tay với ngươi, hoặc dứt khoát diệt trừ ngươi luôn, hoặc đánh cho ngươi trọng thương tàn phế rồi khống chế…” Triệu đại BOSS không hổ là một vị vua phúc hắc, chỉ chốc lát đã nhìn thấu suy tính của huynh đệ họ Bạch. Mưu tính của Thành quốc và huynh đệ họ Bạch, hắn ngay lúc ấy đã đoán được, khiến cho Dịch Thanh Vân phải đem chuyện này giấu Tuyền Cơ, là vì không muốn cho nàng quá nhiều thời gian để suy nghĩ nước cờ ứng phó.

Dịch Thanh Vân nhìn bộ dạng này của nàng, đau lòng muốn chết, vươn tay ra muốn ôm Tuyền Cơ an ủi một chút, tay mới vươn ra nửa đường, bóng người trước mắt chợt lóe, Tuyền Cơ đã bị Triệu Kiến Thận kéo khỏi chỗ cũ.

“Nàng sao không nghĩ đến chuyện nhờ ta giúp đỡ? Ta mới là trượng phu của nàng đó.” Triệu Kiến Thận cười khổ.

Tuyền Cơ bình tĩnh nhìn hắn, bỗng nhiên nói: “Ngươi là đồ bại hoại!” Dứt lời một tay đẩy hắn, xoay người bỏ chạy ra ngoài.

Dịch Thanh Vân dậm chân một cái rồi cũng chạy đi.

Khiết Cẩn Minh tìm một lý do bừa bãi đuổi Lạc Dương đi, bước đến bên người Triệu Kiến Thận nói: “Sử dụng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ha ha, ngươi quả đúng là tên bại hoại!”

Triệu Kiến Thận lạnh lùng liếc nhìn hắn, nếu là người bình thường, chỉ sợ đã bị ánh mắt này hù dọa mà lùi lại ba bước.

Đáng tiếc Khiết Cẩn Minh không phải người thường, chẳng những không hãi, mà còn ung dung trêu chọc: “Theo tính cách của ngươi, bên ngoài Lục Hà sơn này phải có ít nhất năm mươi cao thủ của Trầm thị tùy thời đợi mệnh, địch ngoài sáng ta trong tối, những cao thủ của Thành quốc có nhiều thêm hai mươi người nữa cũng đối phó được. Lá thư vừa nãy, bọn họ không hiểu, nhưng ngươi và ta đều hiểu, căn bản chẳng có những thứ dùng để phóng hỏa… Ừm, hỏa công quả thật là cách tốt nhất để đối phó với Phồn Tinh cốc, may nhờ ngươi nghĩ ra. Ngươi cực khổ hao phí tâm tư như vậy giúp huynh đệ họ Bạch của Thành quốc đạt được mục đích, đến tột cùng là vì điều gì? Chẳng lẽ ngươi chán nữ nhân kia rồi, muốn đẩy nàng đến tuyệt lộ, đổi sang người mới?”

Triệu Kiến Thận cười ôn nhu nói: “Nhị đệ muốn phá hư chuyện của ta sao?”

Khiết Cẩn Minh hiển nhiên có chút kiêng kị đối với nụ cười của hắn, hừ lạnh một tiếng: “Chỉ cần chuyện ngươi làm không gây nguy hiểm cho Lạc Dương, ta mới lười đi để ý đến ngươi!”

Vừa đúng lúc nhân cơ hội này lừa Lạc Dương trở về, cái vai người xấu này cứ để cho tên huynh trưởng âm hiểm làm là tốt nhất, nghĩ như vậy, tâm tình Khiết Cẩn Minh trở nên cực tốt.

“Như vậy rất tốt.” Triệu Kiến Thận cũng không nhiều lời, an tọa ở một bên bưng chén trà đã nguội lạnh uống từng ngụm, hương vị chua xót theo đầu lưỡi thấm dần vào tận nội tâm.

Là hắn quá nóng vội, khiến Tuyền Cơ nhìn ra manh mối, nữ tử này hiểu hắn nhiều hơn hắn tưởng tượng. Quả thật là hắn đã giúp huynh đệ họ Bạch tiến sát từng bước, nhưng điều hắn muốn chẳng qua là làm cho nàng hiểu rằng, trên đời này ngoại trừ ở bên cạnh hắn, chẳng còn nơi nào khác là an toàn cả, nơi bí ẩn như Phồn Tinh cốc cũng có thể dễ dàng bị tiêu diệt! Không một ai có thể bảo vệ nàng khỏi bị tổn thương hiếp bức được như hắn.

Sâu xa hơn nữa, là khiến Tuyền Cơ ý thức được, nàng ở cạnh Dịch Thanh Vân, sẽ chỉ thành trói buộc đối với hắn, gây phiền phức cho hắn, nếu nàng quan tâm đại ca như vậy, thì nên sớm rời xa Dịch Thanh Vân, đến bên hắn, tiếp nhận sự che chở tỉ mỉ chu đáo của hắn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »