Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4430 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 162
vì ai sương gió tụ giữa khuya..

❊ ❊ ❊

Lòng của Nhạc Linh khi nghe đến “Tích Hoa công tử Dịch Thanh Vân” cũng đã rối loạn, chính là cố gắng trấn định, nét mặt không thể hiện một chút khác biệt.

Trầm ngâm một lát, Nhạc Linh hướng cung nữ nói: “Cả hai đều đáp ứng, chẳng qua là đến lúc đó chỉ cứu người không giết người, ngươi phân phó trưởng lão lưu ý, nhìn xem là đại thần nhà ai muốn giết Hoàng hậu, tốt nhất nắm được chứng cớ trong tay, để cho bọn họ đưa hoàng kim tới trước. Dịch Thanh Vân kia, không cần nói trước với hắn chúng ta có yêu cầu gì.”

Đối với chủ ý rõ ràng là muốn lừa người quỵt nợ của Giáo chủ, thân là cấp dưới hiển nhiên đều đã vô cùng quen thuộc, nhất nhất đáp ứng lui xuống.

“Mặt khác, phân phó Ảnh Tử ngày mai vào cung, bổn tọa muốn xuất cung cùng Trầm Kiếm gặp mặt bàn bạc.” Trầm Kiếm nếu đã muốn thực hiện lời hứa, làm cho Dịch Thanh Vân tự mình tìm tới cửa, thì nàng tự nhiên cũng có mấy điểm thành ý, dù sao điều kiện Trầm Kiếm đưa ra đối với nàng mà nói sức hấp dẫn thật sự quá lớn.

Ảnh Tử là tên gọi khác của giáo đồ am hiểu dịch dung nhất trong Quỷ Công giáo, dưới trướng của giáo chủ đời này tổng cộng có bảy người, bình thường làm việc đều là mai phục ám sát cực kỳ cơ mật, nhiệm vụ trực tiếp từ giáo chủ phân công, trong giáo không thuộc bộ phận nào.

Cung nữ nhận mệnh đi, Nhạc Linh đứng ở dưới ánh trăng suy nghĩ xuất thần, ngày mai có lẽ có thể nhìn thấy cái tên làm cho nàng nhung nhớ da diết, không biết hắn hiện nay như thế nào, còn nhớ được nàng bao nhiêu?

Vì hắn, bản thân đã cố gắng hết sức để trở thành người đứng đầu trong Quỷ Công giáo chỉ trong vòng hai năm, từ nay về sau, không bao giờ còn có người có thể đối với nàng chỉ tay năm ngón nữa, cũng sẽ không bao giờ còn có người có thể ngăn cản nàng và Dịch Thanh Vân ở bên nhau nữa, chỉ là, không biết một đoạn tình duyên bị tay mình bóp chết còn có cơ hội sống lại không.

♣ ♣ ♣

Ngày thứ hai sau khi thân phận Thiên nữ bị bại lộ, Tuyền Cơ sáng sớm đói liền tỉnh lại, đi tìm Dung ma ma chuẩn bị ăn.

Dung ma ma cười nói: “Nương nương là gặp việc mừng tinh thần sảng khoái đây. Khó được buổi sáng ngủ dậy mặt mày rạng rỡ.”

Kỳ quái nhất chính là gương mặt xấu xí kia khi cười rộ lên lại giống như phát ra ánh sáng vậy, chẳng những không bao giờ có thể sử dụng từ xấu để miêu tả, ngược lại làm cho người ta cảm giác càng xem càng đẹp.

Tuyền Cơ thầm nghĩ, quả thật là gặp việc vui, bất quá không phải cái việc mà ngươi nghĩ kia mà thôi. Đại ma vương nhà ta sắp tới. Thời gian cực khổ của ta đã sắp kết thúc rồi!

Kỳ thật cuộc sống trong hoàng cung Nhạc quốc cũng không kém, tiêu chuẩn cẩm y ngọc thực (ăn ngon mặc đẹp), chỉ là bất luận làm cái gì bên người luôn có một đống người nịnh nọt vây quanh, gọi là hầu hạ, kì thực chính là giám sát, thật sự là khó chịu tới cực điểm rồi.

Hơn nữa còn có ác nhân “Tâm hoài bất quỹ (tâm địa xấu)” Nhạc Nghịch ở bên cạnh như hổ rình mồi, Tuyền Cơ mỗi lần nhìn hắn liền cảm thấy được dạ dày đau, tinh thần dưới áp lực như vậy, dù cho điều kiện vật chất thế nào cũng trở nên nhạt như nước ốc.

Trước kia Tuyền Cơ vô tâm vô phế tự nhiên ở qua nơi nào cũng chẳng sao, hiện tại lòng có đối tượng, hơn một tháng không thấy được người trong lòng, vẫn là có chút nhớ mong.

Bất quá nghe Dung ma ma nói xong, Tuyền Cơ cũng trở nên cảnh giác, bác gái này thậm chí có thể liếc mắt một cái nhìn ra chính mình khác biệt, rơi vào mắt Nhạc Nghịch, để cho hắn biết chính mình tính toán chạy trốn liền thảm rồi.

Mới nghĩ đến Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Trong tiếng hô truyền của Thái giám, Nhạc Nghịch một thân long bào bước vào Ý Hoa cung.

Tuyền Cơ cúi đầu. Làm bộ cái gì cũng chưa thấy cái gì cũng chưa nghe, liền bưng cháo kê trước mặt lên ăn.

Nhạc Nghịch cũng không lên tiếng, vài bước tới ngồi đối diện với Tuyền Cơ, chỉ dùng ánh mắt làm kẻ khác dựng tóc gáy nhìn nàng.

Tuyền Cơ bị nhìn đến da đầu tê dại, ăn không muốn vô, không thể nhịn được nữa ngẩng đầu nói: “Ngươi đói bụng rồi, bảo Dung ma ma lấy cho ngươi một chén, cứ nhìn chằm chằm của ta làm gì?”

Nhạc Nghịch thản nhiên nói: “Trẫm rất hiếu kỳ, nếu như ngươi là Ninh quốc Quận chúa, thì sao lại có dính dáng quan hệ với phú thương của Kỉ quốc.”

Tuyền Cơ bị hù dọa làm cho khiếp sợ. Trong lòng phản ứng lại hẳn là Thiên nữ đã làm cho hắn sinh ra liên tưởng như vậy.

Lúc này im lặng thắng âm thanh, vẫn là duy trì trầm mặc là tốt, miễn cho nói nhiều sai nhiều.

Nhạc Nghịch nhìn Tuyền Cơ không rên một tiếng, hiếm khi không có sinh khí, bình tĩnh nói: “Mặc kệ ngươi thân phận trước kia là gì, bắt đầu sau ngày trẫm phong tứ, ngươi chính là người của trẫm, mặc kệ ngươi trước kia cùng người nào có quan hệ, hay là làm việc cho ai. Sau này chỉ cho phép ngươi trung thành với một mình trẫm! Nếu như thay lòng đổi dạ, ta sẽ bắt giết từng người từng người mà ngươi quan tâm, yêu thương, cho ngươi hối hận cả đời!”

Vốn không phải là không muốn biết nội tình thật sự bên trong của nữ nhân này, chỉ là ngạo khí làm hắn không muốn ép hỏi nàng, hắn sẽ phái người nhất nhất điều tra rõ thân thế lai lịch, làm cho nàng tâm phục khẩu phục quy thuận chính mình.

Phỏng theo tin tức hắn hiện có, nữ nhân này hẳn là một quân cờ của Trầm Kiếm, mà Trầm Kiếm tất nhiên là nguyện trung thành Kỉ quốc Thái tử, không biết Trầm Kiếm dùng cái gì khiến nữ nhân này trung thành với hắn ta như vậy, thậm chí hắn dành cho tước vị Hoàng hậu, vẫn không có thể lấy lòng nữ nhân này.

Hắn khát vọng thành khẩn như vậy, muốn đem nữ nhân này hoàn toàn thu phục, muốn… nàng giống như là đối với đệ đệ của nàng vậy, nguyện ý vì hắn không chút do dự trả giá sinh mệnh.

Tuyền Cơ thoáng chốc bị tuyên ngôn khủng bố của hắn chấn động, nhưng là lập tức nghĩ đến người mình thích, chậc chậc! Không phải khoác loác, so với một người mạnh hơn, hắn muốn bắt thì bắt? Hắn nghĩ hắn là ai vậy a!

Nhìn bộ dáng rõ ràng không cho là đúng của Tuyền Cơ, Nhạc Nghịch cười lạnh, chờ hắn điều tra rõ chi tiết của nàng, xem nàng còn dám kiêu ngạo?

“Nói xem, Trầm Kiếm trừ bỏ cho ngươi tiền, còn cho ngươi cái gì? Đáng giá để cho ngươi đối với hắn hết lòng hết dạ như vậy.” Nhạc Nghịch cười lạnh nói.

Tuyền Cơ nhìn hắn tựa hồ tâm tình cũng tàm tạm, ít nhất sẽ không bỗng nhiên lại đưa tay đến bóp cổ nàng, vì thế quyết định nhân cơ hội tranh thủ gợi ý điều kiện có lợi.

“Rất nhiều a, trên cơ bản ta muốn cái gì hắn cho ta cái đó.” Tuyền Cơ vốn chính là tính thay Đại ma vương khoác lác, làm cho Nhạc Nghịch hổ thẹn một chút, nhưng nói ra, phát hiện tựa hồ Đại ma vương đối với nàng quả thật cần gì có đó, không khỏi thầm cảm động một chút.

Vẻ mặt Nhạc Nghịch rõ ràng không tin.

Tuyền Cơ cười nói: “Ta biết ngươi không tin. Ngươi nói ngươi có thể cho ta cái gì?”

“Ngôi vị Hoàng hậu, cái này Trầm Kiếm không thể cho ngươi.” Nhạc Nghịch nói thực tự tin, Tuyền Cơ nghe xong thực khinh bỉ.

“Ngươi rõ ràng không phải là một nhân tài để làm kinh doanh!”

“Sao lại nói thế?”

“Muốn buôn bán tốt, nhất thiết phải đề ra những điều kiện mà đối phương cảm thấy có hứng thú. Ta muốn ăn vi cá, ngươi cho ta một chén tổ yến, dù cho nguyên liệu tốt, ta không muốn ăn chính là không muốn ăn.”

“Ngươi đối với ngôi vị Hoàng hậu không có hứng thú? Vậy ngươi đối với cái gì cảm thấy hứng thú?” Ngữ khí là rõ ràng không tin.

“Cuộc sống tự do tự tại, thoải mái an nhàn, mỗi ngày ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, có thể làm việc mình thích, không cần lo lắng vấn đề tiền bạc, không có những người nhàn rỗi việc tầm phào không liên quan đến quấy rầy. Ân, còn có người yêu thích bồi bên người.” Điều kiện sau cùng này là gần đây mới thêm vào thôi, hì hì.

Tuyền Cơ nói nói một hồi, trong mắt toát ra ôn nhu ngọt ngào vô hạn.

Nhạc Nghịch biến sắc, lạnh giọng nói: “Ngươi thích Trầm Kiếm?!”

Tuyền Cơ nháy mắt mấy cái không nói lời nào, tuy rằng trực tiếp nói ra thì thật sảng khoái thoải mái, nhưng mà kích thích tên này thái quá, người gặp xui xẻo lại chính là mình.

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »