Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4504 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 183
vợ quản rất nghiêm..

❊ ❊ ❊

Mỹ nhân áo hồng, cũng chính là Hồng Dực, phất phất tay, bóng dáng sáu người trong đại sảnh chợt lóe lên rồi ngay lập tức biến mất chẳng thấy đâu.

Tốc độ nhanh thật, ở chung với nhau đã mấy ngày, đều không biết được sáu người này lại là cao thủ võ lâm cao cường như vậy!

Dưới tay mỹ nhân áo hồng có những cao thủ lợi hại như vậy, thật uy phong!

Hồng Dực nghe thấy hừ lạnh một tiếng, Dịch Thanh Vân ho khan vài cái, lập tức dừng lại một tràng tự biên tự diễn.

Dịch Thanh Vân xấu hổ gật đầu.

Tuyền Cơ quay đầu nói với Hồng Dực: “Nhạc Linh công chúa trong cung kia…” Tuy rằng ngoại hình không giống, nhưng nhìn ánh mắt rất giống a.

Quả nhiên Hồng Dực gật đầu nói: “Chính là ta.”

Vừa lúc Kỉ Kiến Thận đi vào đại sảnh, hắn cười nói: “Chào Hồng giáo chủ, chào anh vợ.”

Hồng Dực đáp lễ, nói thẳng: “Đến cùng là ngươi có thân phận gì, tại sao có thể tùy ý điều động quân lính biên cương?’

Kỉ Kiến Thận cười mà không đáp, kéo Tuyền Cơ qua nói: “Nàng đã chào đại tẩu tương lai chưa?’

“A?” Tuyền Cơ nhìn đại ca cùng Hồng Dực, phát hiện đại ca có chút ngại ngùng không tự nhiên, nhưng rõ ràng là không có ý phản đối, Đại ma vương cũng sẽ không bày trò nói dối trước mặt đương sự.

Vì thế hướng Hồng Dực cúi chào: “Ách, xin chào đại tẩu.”

Gương mặt trắng nõn của Hồng Dực tựa như thoáng qua chút ửng hồng, nhưng ngay lập tức lại khôi phục bình thường, thoải mái nói với Tuyền Cơ: “Tiểu muội miễn lễ.”

Vừa nói liền tháo ra từ trên tay một vòng tay khảm hơn mười viên hồng ngọc đeo vào cổ tay Tuyền Cơ.

“Vòng tay khảm hồng ngọc này được Giáo ta bí chế luyện với kịch độc, bình thường chạm vào đều không sao cả, nhưng nếu cho vào rượu thì sẽ làm rượu biến thành rượu độc, người uống vào sẽ bị tê liệt hoàn toàn, nếu trong vòng ba canh giờ không có thuốc giải thì thần tiên cũng khó mà cứu được, nay ta đưa cho muội muội phòng thân. Phương thức chế thuốc giải, lát nữa ta sẽ nói cho muội.” Ngữ khí Hồng Dực bình thản như đang nói chuyện phiếm, giảng giải làm thế nào để sử dụng kịch độc đại sát thương này để hại người.

Tuyền Cơ nghe xong sửng sốt, nhìn vòng tay rồi lại nhìn Hồng Dực. Trời ạ! Mang kịch độc như vậy ra cửa, áp lực thật lớn nha.

Kỉ Kiến Thận lại thấy không phải chuyện lớn gì, cười cười nói: “Cảm ơn Hồng giáo chủ lo lắng.” Vốn cảm thấy dưới sự bảo vệ của mình, Tuyền Cơ hẳn là sẽ không xảy ra sơ suất gì. Nhưng trải qua sự kiện lần này, hắn không thể tự tin mù quáng như vậy được nữa, ngược lại nhận thấy vũ khí phòng thân của Tuyền Cơ không nên ngại nhiều, thời điểm khẩn cấp nói không chừng có thể phát huy tác dụng.

Hồng Dực liếc nhìn hắn nói: “Trầm tiên sinh trả ơn bổn tọa chuyện vừa rồi ra sao đây?”

Hồng Dực nhướng mày, dường như đối với việc Kỉ Kiến Thận dây dưa kéo dài vô cùng bất mãn.

“Giáo chủ muốn đạt được tâm nguyện, nhất định phải cần đến tứ đại thần khí.” Kỉ Kiến Thận cười giải thích.

“Tứ đại thần khí nằm trong tay Hoàng đế Kỉ quốc, làm sao ngươi lấy được?” Hồng Dực càng thêm hoài nghi.

Kỉ Kiến Thận nói: “Dù sao hiện tại ở Quỷ Công giáo những người nên chết đều đã chết gần hết rồi, nếu không giáo chủ sẽ lo lắng có người quấy rối, sao không cùng ta đợi đến khi tới kinh thành một chuyến, liền biết thật giả. Tất cả đều là người một nhà, ta cần gì phải lừa cô?”

Hồng Dực đối với cách nói “Người một nhà” này chỉ cười lạnh hai tiếng. Nhưng trước nhất vẫn muốn khôi phục đoạn trí nhớ đã mất đi kia của Dịch Thanh Vân, thứ hai cũng tò mò không biết trong hồ lô của gian thương này chứa gì nên vẫn gật đầu đồng ý.

Kỉ Kiến Thận gọi người hầu chuẩn bị phòng cho hai người nghỉ ngơi. Tuyền Cơ thập phần tò mò tới vị đại tẩu vừa mới xuất hiện này, muốn chạy qua giúp vui, liền bị Kỉ Kiến Thận ngăn lại, nửa ôm nửa tha cùng với dụ dỗ mà đưa về phòng nghỉ ngơi.

Phúc hắc như hắn, tự nhiên sẽ có trực giác nhạy cảm đối với nhân vật nguy hiểm, từ lúc Kỉ Kiến Thận gặp Hồng Dực, hắn có dự cảm nếu để Tuyền Cơ tiếp xúc nhiều với nhân vật này, chỉ sợ sẽ có ảnh hưởng không tốt, cho nên căn bản không muốn Tuyền Cơ và nàng ta giao tiếp nhiều.

Nhìn thấy Tuyền Cơ đã ngoan ngoãn ngủ, Kỉ Kiến Thận mới đứng dậy đi làm công sự.

Nhạc Nghịch quả nhiên không làm hắn thất vọng, Kỉ Kiến Thận cố ý mượn khẩu khí hung hăng của Triệu Chính kích động hắn một chút, hẳn là hắn đã nổi trận lôi đình nhưng cuối cùng lại có thể bình tĩnh nhẫn nại, không xúc động phát binh ngay lập tức.

Nghe thám tử báo lại, Nhạc Nghịch đã trở về kinh thành, phân phó tam quân chuẩn bị, trận đánh ác liệt này sớm muộn cũng phải đánh. Cũng may hắn vốn cũng không hy vọng xa vời Nhạc Nghịch sẽ trúng kế… May mà Thánh quân tế đàn đã bị hắn ta tự tay hủy diệt. Vận mệnh Nhạc quốc đang kéo dài hơi tàn.

Kỉ Kiến Thận mỉm cười. Tuy rằng vận mệnh quốc gia hư vô mờ mịt, nhưng có nhiều nhân tố có lợi sẽ tạo thành chuyện tốt. Nên làm thế nào để cho Nhạc Nghịch biết được, hắn phạm sai lầm gì đây?

Hồng Dực cùng Dịch Thanh Vân ở cùng một viện, hai phòng khác nhau.

Nếu đã tới Kỉ quốc, địa bàn nhà mình, Kỉ Kiến Thận tự nhiên sẽ khôi phục tác phong xa hoa, tuy rằng chỉ ở hành quán một đêm, cũng sắp xếp an bài rất thanh tịnh, lịch sự tao nhã, vô cùng thoải mái.

“Đại sư huynh của huynh?” Tuy rằng Hồng Dực từng nghe qua Dịch Thanh Vân còn có một Đại sư huynh, nhưng cũng không rõ ràng thân phận cụ thể là gì.

“Đại sư huynh ta tên là Khiết Cẩn Minh, ừm, hiện là Hoàng đế Khiết Quốc.” Cách giải thích của Dịch Thanh Vân, giống như Đại sư huynh của hắn ở Khiết Quốc làm lao dịch thì cũng chẳng có gì khác biệt.

Hồng Dực nghe xong nhướng mày nói: “Nhìn không ra huynh cũng là một đại nhân vật, vừa là thân vương Thế tử Ninh quốc, lại vừa là sư đệ kiêm biểu đệ Hoàng đế Khiết Quốc.”

Dịch Thanh Vân vừa nghe liền biết cơ hội đã tới, vội vàng trưng thêm một phần ủy khuất lên mặt, liên tục gật đầu.

Hồng Dực nhìn bộ dạng của hắn vừa giận vừa buồn cười, vươn tay vô cùng dịu dàng xoa xoa lỗ tai hắn, cười nói: “Còn đau nhiều không?”

“Nàng hôn nhẹ sẽ không đau nữa…” Dịch Thanh Vân, tên này vô cùng am hiểu chiêu thuận nước đẩy thuyền, hai tay ôm Hồng Dực, giống như một con mèo lớn cọ cọ vài cái.

Cái người này! Hồng Dực đưa tay ôm lấy hắn, kiễng mũi chân cắn lên vành tai hắn một cái, cười mắng: “Không được được một tấc lại muốn tiến một thước!”

Dịch Thanh Vân đã nếm mùi lợi hại của Hồng Dực, đương nhiên không dám tùy tiện mạo phạm nàng.

Hơn nữa, tự đại một chút mà nói, tuy rằng hắn thích đến gần mỹ nữ, nhưng trước nay cũng chỉ có mỹ nữ quấn quýt hắn, hắn chưa từng thử chủ động theo đuổi hoàng hoa khuê nữ đâu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »