Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4337 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 199
không thể đánh chết thì để chết từ từ..

❊ ❊ ❊

Nhạc quốc từ trước đến nay vẫn là một quốc gia thượng võ, người dân dũng mãnh, hơn nữa sau khi Nhạc Nghịch lên nắm quyền thì càng như vậy. Việc nam chinh bắc chiến tất nhiên làm tiêu hao sức mạnh quốc gia, lại qua cướp bóc áp bức các quốc gia chung quanh như Ninh quốc, Thành quốc, Miến quốc, thu được tài phú xa xỉ, đây thật sự là chiến tranh bồi dưỡng chiến đấu mà. Quân đội bền bỉ ở sa trường, quân lực mạnh đến mức chỉ có Khiết quốc ở cực tây mới có thể sánh cùng.

Đối phó với một quốc gia cướp bóc như vậy, lấy cứng chọi cứng thiệt hại đương nhiên là rất lớn, đặc biệt Kỉ quốc lại là quốc gia an phận nhiều năm, quân đội thiếu kinh nghiệm chiến đấu thực tế, bình thường huấn luyện không đủ, kỷ luật lỏng lẻo, lòng người rời rạc, một khi trực tiếp đối mặt với đội quân thép của Nhạc quốc, sợ là lập tức sẽ trở thành một nắm cát rời, thổi một cái là bay.

Cho nên, Kỉ Kiến Thận đã sớm xác định chiến lược “kéo dài”, lợi dụng ưu thế địa hình ở biên giới Kỉ quốc cố thủ không ra, đánh lâu dài, Kỉ quốc thắng ở chỗ quốc khố đầy đủ, vật tư phong phú, bọn họ kéo dài thì được, nhưng Nhạc quốc lại kéo dài không nổi.

Theo tin tình báo nhiều năm từ mật thám tổng hợp được, tình hình tài chính nội bộ Nhạc quốc không tốt lắm, chiến tranh khiến cho phần lớn thanh niên trai tráng xông lên tiền tuyến, sinh hoạt sản xuất bình thường trong nước bị biến đổi lớn, và điều tương ứng là việc sản xuất liên quan đến sinh kế của dân chúng và vật chất của quân đội lại tổ chức không tốt, về cơ bản không thể phát triển, cạnh tranh giữa các thương gia nhỏ gây tổn thất nghiêm trọng, làm cho thu nhập của quốc khố hằng năm phần lớn phải dựa vào xâm lược tước đoạt từ bên ngoài.

Một khi Nhạc quốc không thể thu được nhiều lợi ích ở quốc gia thua trận, vậy là việc chu cấp cho quân đội sẽ càng ngày càng ít cho đến khi chặt đứt hoàn toàn, như vậy không cần đánh nữa, Nhạc quốc sẽ mất nước. Trong lòng Nhạc Nghịch và các trọng thần trong triều đình Nhạc quốc đều biết việc này, nhưng mà thay đổi cần thời gian, mà Nhạc quốc hiện tại chỉ cần chậm lại tiến độ xâm lược bên ngoài, vấn đề sẽ lập tức xuất hiện, quốc gia khác sẽ thừa cơ hội mà hăm hở nhảy vào phản công.

Sức mạnh quân sự của Nhạc quốc nhìn có vẻ như làm khiếp sợ thiên hạ, trên thực tế là đâm lao phải theo lao, biết rõ tiếp tục đánh giặc sẽ đẩy mạnh vòng luẩn quẩn của đời sống và kinh tế dân chúng. Nhưng mà không đánh chỉ e là sẽ lập tức đối mặt với đại nạn diệt quốc.

Cho nên lúc trước Nhạc Nghịch mới bắt đầu chú ý đến Trầm thị, muốn mời chào nhân tài kinh tế để giải quyết cảnh khốn cùng nội bộ Nhạc quốc.

Kỉ quốc bên này, cha con Kỉ Kiến Thận qua nhiều năm cố gắng, đã từng bước nắm giữ được các nhân vật cấp cao của quân đội ở biên quan. Nhưng trước đây bởi vì đủ loại nhân tố, không thể chiêu mộ binh sĩ với quy mô lớn, thao luyện binh lính, may mà biên giới Kỉ quốc núi cao rừng rậm xây dựng nên một lá chắn thiên nhiên, rất có lợi cho việc phòng thủ, trải qua mấy năm tổ chức này, tuy rằng tố chất của binh lính vẫn thấp bình thường như cũ, nhưng mà dựa vào ưu thế địa lý cùng thiết kế công sự phòng ngự hợp lý, ổn định phòng thủ biên giới chắc là vấn đề không lớn.

Có vấn đề còn phiền toái hơn là việc phòng thủ biên giới Ninh quốc.

Chỉ dựa vào một tuyến phòng thủ ở Lung Giang dĩ nhiên không thực tế, cũng quá mạo hiểm. Kỉ Kiến Thận tái bổ nhiệm lại hàng loạt quan tướng lĩnh đạo binh lính ở biên quan Ninh quốc, lại xuất ra chi phí quân sự tuyển chọn nhiều tân binh, sự chuẩn bị này, từ ngày sát nhập Ninh quốc đã bắt đầu tiến hành. Cho đến ngày nay, quân lực đóng ở biên giới giữa Ninh quốc và Nhạc quốc so với trước đây đã mạnh hơn rất nhiều.

Nhưng Thành quốc giáp với Ninh quốc lại là một biến số lớn.

Năm đó Nhạc quốc mỗi lần phát binh tấn công Ninh quốc, Thành quốc sẽ tham gia phát động chiến tranh đối chọi với Nhạc quốc, phân tán binh lực Nhạc quốc. Ngược lại cũng vậy. Nhưng mà giờ phút này, Thành quốc đối với Kỉ quốc cảnh giác lo sợ không thua gì Nhạc quốc. Muốn bọn họ ra tay giúp đỡ là điều không thể. Không lén lút nắm chân sau kéo lại đã là khách sáo rồi.

Tuyền Cơ và Kỉ Kiến Thận cùng những người này ăn cơm. Ngay cả ăn cơm cũng phân tích tình hình quốc tế như thế này. Tuyền Cơ nghiêm túc nghe giảng một cách hiếm thấy. Ngẫu nhiên còn có thể đặt câu hỏi về một vài vấn đề không rõ. Trương Kiều Dư cùng Triệu Chính liếc mắt nhìn nhau một cái, cũng âm thầm vui vẻ.

Tất cả mọi người rất tò mò trong đầu vị Thiên nữ Hoàng hậu này sắp xếp cái gì. Nhưng mà tất cả mọi người bên cạnh Kỉ Kiến Thận đều tin tưởng, chỉ cần nàng bằng lòng chủ động ra mưu hiến kế. Năng lực của người hơn hẳn mười vạn đội quân hùng mạnh.

Kỉ Kiến Thận bây giờ đã là Hoàng đế. Trương Kiều Dư thì không sao cả, nhưng Triệu Chính đối với việc ăn cơm cùng bàn với Hoàng đế vẫn chịu áp lực rất lớn. May mắn là có Tuyền Cơ ở đây. Không khí nghiêm túc trên bàn cơm dịu đi rất nhiều.

Một số vấn đề của Tuyền Cơ trực tiếp chỉ vào trọng tâm, sắc bén khiến cho người ta phải kinh sợ. Có một số lại ngu ngơ đến mức làm người khác mỉm cười. Ăn xong một bữa cơm, nàng cuối cùng cũng hiểu rõ về chiến lược tác chiến với Nhạc quốc.

Vì tình thế hôm nay, cả nhà Kỉ Kiến Thận đã chuẩn bị từ nhiều năm. Tuyền Cơ không nghi ngờ chút nào. Cho dù mình không xuất hiện, sự tình cũng sẽ phát triển theo kế hoạch của bọn họ. Chỉ là có thể chậm năm năm hay mười năm.

“Ngày mai ta đến tài ti (sở tài chính), hiểu biết một chút tình hình quốc khố được không?” Tuyền Cơ đột nhiên nói. Tuy rằng Kỉ quốc nhiều tiền, nhưng theo cách nói của Văn Quân Thông ở tửu lâu lần trước, dường như cũng không thể hoàn toàn lạc quan mà thỏa thích tiêu xài.

Kỉ Kiến Thận cười như không cười nhìn nàng một cái, không muốn trực tiếp đả kích nàng.

Kỉ Tư Viễn nhịn không được cười rộ lên nói: “Người là Hoàng hậu nha, người chạy đến tài ti, không dọa chết khiếp những lão già này mới là lạ!”

Tuyền Cơ cũng nhớ đến vấn đề thân phận của mình, bây giờ muốn xuất cung làm chuyện gì, sẽ nhiều lôi thôi phức tạp!

Ngược lại Trương Kiều Dư rất quý trọng tính chủ động hiếm thấy này của Tuyền Cơ, vội vàng bày mưu nói: “Vi thần đề nghị tài ti Mạc đại nhân mời quản sự giỏi của Trầm thị đến tư vấn quản lý, đến lúc đó để Mạc đại nhân phái một quan viên khá quen thuộc với tài ti và công việc quốc khố đến tổng bộ Trầm thị cùng Hoàng hậu trao đổi.”

Như vậy sẽ tránh được việc Hoàng hậu trực tiếp tham gia vào việc chính sự khiến cho triều đình và dân chúng bất mãn, có thể khiến cho sở trường của Tuyền Cơ phát huy, Kỉ Kiến Thận lập tức gật đầu đồng ý.

Sau bữa cơm tối, Kỉ Kiến Thận kéo Tuyền Cơ cùng ở lại ngự thư phòng xử lý công việc, Hồng Vượng và nhóm người hầu hạ đương nhiên liền biết điều mà lui xuống.

Tuyền Cơ ngoan ngoãn giúp lão công Hoàng đế phân loại sắp xếp lại tấu chương, nhìn Kỉ Kiến Thận ở dưới đèn tập trung tinh thần phê duyệt tấu chương, vì thế cũng tùy tiện cầm một bản tấu xem viết cái gì, xem xong, nhịn không được lớn tiếng thở dài một hơi.

Kỉ Kiến Thận ngẩng đầu nói: “Làm sao vậy?”

“Quấy rầy huynh sao? Không có việc gì quan trọng, huynh làm xong những việc này rồi nói sau. Hì hì! Ta về ngủ trước.”

Trời tối rồi, nên ngủ thôi! Đứa nhỏ số khổ thì tiếp tục ở lại chỗ này làm việc đi!

Kỉ Kiến Thận làm sao chịu thả nàng đi? Tuyền Cơ chỉ cảm thấy trận gió thổi nhẹ bên cạnh, người đã bị ôm trở lại: “Bây giờ nói! Mỗi một chuyện của muội đều quan trọng…” Dưới ngọn đèn Đại ma vương nhìn càng ma mị.

Đại ma vương quả nhiên đặc biệt thích hợp với đêm tối, sự cám dỗ này thật là đại họa!

Trái tim Tuyền Cơ không thể khống chế mà đập loạn một trận, không dám nhìn khuôn mặt tuấn tú mê người kia nhiều, cái miệng rất quyết đoán nhắc nhở khiển trách: “Huynh còn có mấy chục phần tấu chương chưa xem nha, nhanh ngoan ngoãn làm việc đi! À, vừa rồi ta xem tấu chương kia nghĩ đến một việc mà thôi.”

“Chuyện gì?” Không nói sẽ không thả người! Kỉ Kiến Thần dùng hành động ám chỉ.

Tuyền Cơ ngồi thẳng người lại, ngón tay chỉ phần tấu chương vừa mới xem kia nói: “Đây là tấu chương quan viên ở biên giới dâng lên, viết rằng đã thu xếp tốt công việc giải quyết hậu quả trận thảm sát thôn trang ở biên cảnh, tổng cộng hơn một vạn tám nghìn chữ, đại bộ phận là ca ngợi công đức còn có đùn đẩy trách nhiệm, toàn là lời thừa thãi, thật sự nói cụ thể về việc sắp xếp lại không đến ngàn chữ. Như thế không hề có hiệu suất, trước tiên không nói đến việc quan viên này tốn bao nhiêu thời gian để viết báo cáo này, chỉ là huynh phải xem nhiều tấu chương như vậy trong một ngày thì phiền muốn chết, có nên đặt ra quy định để các quan viên cố gắng nói ngắn gọn, đừng nói điều vô nghĩa không?”

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang