Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4417 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 129
mãnh thú tập kích đại boss..

❊ ❊ ❊

Nhìn thấy kẻ tập kích đem quân lính Thành quốc đang cố gắng chống cự của mình chém như bổ dưa thái rau ngã chỏng chơ trên mặt đất, hai người Thái, Đặng kinh hãi thất sắc, hoàn toàn không rõ chuyện gì đã xảy ra, không khỏi nhìn về phía huynh đệ Bạch gia, run giọng nói: “Bạch tướng quân, chuyện này, làm sao bây giờ a.”

Bạch Chí Dao bình thản nói: “Chúng ta bảo vệ tốt cho Quận chúa quan trọng hơn. Đúng rồi, khách quý Phồn Tinh cốc cũng cần phái người bảo hộ, hai vị đại nhân mau mau dẫn người đi trước!” Lời này là nói cho Dịch Thanh Vân nghe, nhưng mà trong lòng Bạch Chí Dao cũng có chút lo lắng, rõ ràng là ra lệnh cho thủ hạ giả vờ tạo ra thanh thế đến muốn giết con tin mà thôi, sao bây giờ nhìn bọn họ như liều chết xung phong lên thế kia?

Dịch Thanh Vân lại không nghĩ nhiều như vậy, một khi nhắc đến con tin bị uy hiếp đến sự an toàn, không khỏi lo lắng, nhưng lại sợ một khi rời đi, vạn nhất Tuyền Cơ bên này xảy ra vấn đề không kịp ứng cứu.

Đang trong lúc do dự, liền nghe Bạch Chí Dao lớn tiếng nói: “Các vị binh sĩ, kẻ địch đến xâm phạm, chúng ta thề sống chết bảo hộ Quận chúa, cho dù đánh đến người cuối cùng cũng quyết không để cho kẻ địch làm tổn thương Quận chúa!”

Nhóm quân binh cùng kêu lên đáp ứng, thanh âm vang đội chấn hưng tinh thần, ý chí chiến đấu tăng vọt. Cái này cũng là diễn trò cho Dịch Thanh Vân xem, mục đích đơn giản là làm cho hắn an tâm đi cứu người bên kia.

Quay đầu ngựa đang muốn đi về phía đội ngũ con tin phía trước, giữa chừng thế cục đã thay đổi.

Vài tên tập kích vọt tới trước ngựa của Dịch Thanh Vân, nhưng lại không hề có ý định muốn giao thủ mà mở đường cho đi. Trong đó một người ném ám khí. Một đạo kim quan bắn thẳng đến.

Dịch Thanh Vân không hề chậm trễ, đưa tay ra bắt lấy, phát hiện ám khí của đối phương là một kim bài nho nhỏ, mặt trên khắc một chữ “Trầm”. Là người của muội phu?

Lại ngẩng đầu nhìn phía trước, đại bộ phận cao thủ đã bị hạ dược ngã xuống, còn lại cũng không muốn tham chiến, bỏ lại con tin liền chạy lại phía Dịch Thanh Vân, mà kẻ tập kích quả nhiên chẳng những không có ý sát thương con tin. Ngược lại còn cố ý bảo hộ đưa bọn họ an toàn vây quanh bên đường.

Dịch Thanh Vân thấy đại cục đã định, liếc mắt thấy huynh đệ Bạch gia sắc mặt quái dị, trong lòng không khỏi rùng mình, không hề do dự, đoạt lấy trường đao trong tay một quân lính bên cạnh, hướng huynh đệ họ Bạch chém tới.

Huynh đệ họ Bạch lúc này mới phản ứng là những người tập kích vào đây không phải quân binh của mình mang theo, lại thấy Dịch Thanh Vân quay giáo đánh người, lập tức biết những người này thực ra là tới cứu Ninh Nguyệt Quận chúa và những con tin, vừa tức vừa hận lại cảm thấy khó hiểu, quân mã của mình đều đã đi đâu?!

Tuyền Cơ ở trong xe thấy Dịch Thanh Vân tấn công Bạch huynh đệ, lập tức dùng sức đẩy cửa ở sườn xe chạy xuống. Còn chưa đứng vững đã bị một gã gia nhân thông minh của Bạch gia tóm lấy cánh tay trái. Tuyền Cơ bất chấp sợ hãi. Tay phải nắm chặt chuy thủ, đâm tới.

Thân binh kia nghìn lần không ngờ tới một nữ tử mảnh mai nói cười dịu dàng cũng dám cầm dao đả thương người, trong lòng bối rối liền vội vàng buông tay, trên cánh tay vẫn bị Tuyền Cơ đả thương máu chảy ròng ròng, đau đớn. Tức giận liền quên lời chủ nhân dặn là không được tổn thương tính mạng Quận chúa, liền đem đao hướng Tuyền Cơ chém xuống.

Tuyền Cơ chỉ thấy trước mắt ánh đao chợt lóe, không dám nghĩ nhiều liền dùng Phù Phong Bộ pháp tránh né, trong gang tấc thoát hiểm.

Tên thân binh kia lại chém đao thứ hai. Bỗng nhiên phát hiện thân mình tựa hồ hoàn toàn rời khỏi vị trí ban đầu, kỳ lạ, rõ ràng hắn không có di chuyển mà… Đợi đến khi thân mình đang giơ cao thanh đao của hắn mạnh mẽ rơi xuống lăn trên mặt đất, hắn thấy đôi chân mình vẫn còn trơ trơ đứng một chỗ không nhúc nhích, nhìn đến máu bắn đầy trời, cảm thấy đau đớn khiến người ta phát điên lên, lúc này mới giật mình hiểu ra, mình bị chém ngang thân!

Một khắc khi tắt thở. Hắn vẫn còn giương đôi mắt cực độ hoảng sợ. Giống như không thể tin rằng mình có thể chết thảm thiết như vậy.

Tuyền Cơ nhìn thấy máu phun khắp nơi ngay phía trước mình vài bước, cả người nàng cũng dính máu. Bị dọa đến ngây người, ngay cả kêu cũng không kêu được. Run rẩy lui lại hai bước, bỗng nhiên bị người nào đó ôm chặt lấy, bên tai vang lên giọng nam nhân nói quen thuộc: “Nha đầu ngu ngốc nàng không trốn ở trong xe, chạy ra làm cái gì? Nàng không muốn sống nữa à!”

Cái ôm thật chặt thật ấm áp, thanh âm vừa quen vừa lạ, trong trí nhớ nàng, người kia luôn mang theo bộ mặt ôn hòa giả tạo, nói chuyện cũng chưa bao giờ dùng giọng kích động như đang nổi giận và sợ hãi như vậy.

Tuyền Cơ ngẩng đầu mờ mịt nhìn thấy trước mắt một tuấn mỹ nam nhân thập phần khủng bố, sau khi kinh hoàng quá độ, nàng hoàn toàn không thể phản ứng như bình thường.

Triệu Kiến Thận trong tay cầm trường kiếm nhuốm máu, biết Tuyền Cơ vừa rồi bị dọa bởi tên lính bị mình chém ngang eo. Hơi buông Tuyền Cơ ra một chút, xác nhận nàng không bị thương mới thở phào nhẹ nhõm.

Lạnh lùng liếc thi thể trên mặt đất bị chém làm hai mảnh, hối hận đã để cho tên ác tặc này chết quá mức thống khoái, chỉ xém một chút, Tuyền Cơ và mình sẽ có thể phải mãi mãi xa cách.

Lúc này quân Thành quốc đi cùng với gia nhân Bạch gia đã bị bắt gần hết, huynh đệ Bạch gia bị Dịch Thanh Vân đánh không nương tay, hơn nữa mắt thấy đại thế đã mất, càng đánh càng luống cuống tay chân, mắt thấy sắp không xong rồi, mà hai người Thái Đặng đã sớm bị người của Triệu Kiến Thận bắt giữ trói như cái bánh chưng ở một bên.

Triệu Kiến Thận ôm Tuyền Cơ ngồi xuống một tảng đá, giống như đang dỗ con nít mà nhẹ nhàng lắc lắc người nàng, ôn hòa nói: “Không sao rồi, không sao rồi, có ta ở đây rồi!”

Tuyền Cơ chậm rãi tỉnh lại, nhìn thấy gương mặt khiến lòng mình chìm chìm nổi nổi mấy ngày nay, òa khóc lên thành tiếng, đánh một quyền về phía Triệu Kiến Thận.

Triệu Kiến Thận nhất thời không kịp chặn lại luồng khí tự nhiên trong cơ thể chống lại, nguyên cánh tay Tuyền Cơ vừa đau vừa mỏi cũng không thể đánh tiếp nữa, kinh sợ vừa nãy cộng thêm đau đớn uất ức hiện tại, Tuyền Cơ khóc càng thêm thê thảm, vừa khóc vừa dùng tay còn lại đẩy Triệu Kiến Thận ra.

Triệu Kiến Thận bất đắc dĩ đành phải đem rùa con đang tức giận ôm vào trong lòng, vùi sâu trong ngực hắn, để nàng phát tiết xong rồi tính sau.

Tuyền Cơ không tránh cái ôm của hắn, tức giận cắn bả vai hắn, Triệu Kiến Thận sợ nàng bị thương nên không dám vận chân khí chống lại, kết quả là ở trước mắt bao nhiêu người, Triệu Kiến Thận lần đầu tiên xuất chiến bị thương chảy máu…

Tất cả người Trầm thị đều đoán được nữ tử này cùng Thiếu gia nhà mình có quan hệ, tuy rằng họ phải có trọng trách bảo vệ sự an toàn của Thiếu chủ, bây giờ cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở, làm bộ không phát hiện Thiếu chủ bị “Mãnh thú” tập kích.

Răng nanh của rùa con thực sắc bén, Triệu Kiến Thận cười khổ nghĩ.

Dù sao cũng đã có một lần kinh nghiệm, Triệu Kiến Thận không giống như lần trước luống cuống tay chân, chờ nàng khóc đã cắn đã, phát tiết xong, lập tức dời đi sự chú ý của nàng: “Đừng tức giận! Nhìn xem đại ca nàng sắp đánh bại huynh đệ Bạch gia rồi, nàng muốn xử trí họ thế nào?”

Tuyền Cơ mắt vẫn đẫm lệ mông lung ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy Dịch Thanh Vân liên tiếp đánh hai chưởng khiến huynh đệ Bạch gia bị đánh ngã xuống đất hộc máu, không thể phản kháng. Lúc này những người Phồn Tinh cốc bị quân Thành quốc bắt làm con tin cũng được đưa tới, tuy có chút kinh hách, nhưng vẫn bình an vô sự.

“Ta… ta không biết…” Tuyền Cơ nhìn thấy khắp nơi một mảng máu tanh hỗn loạn, nàng từ nhỏ đến lớn đều không có kinh nghiệm đối mặt với những sự kiện bạo lực, đánh nhau. Cúi đầu nhìn thấy quần áo của chính mình đều nhuốm máu tên binh sĩ, lại càng thấy hoảng.

Triệu Kiến Thận vốn chỉ tính toán muốn rời đi sự chú ý của nàng, không phải thật lòng muốn cho nàng định đoạt, nghe vậy liền cười, đem nàng về xe ngựa, để nàng thay quần áo, rồi đi đến tự mình xử trí quân Thành quốc cùng huynh đệ Bạch gia.

Triệu Kiến Thận nhẹ nhàng cười nói: “Thương hiệu Trầm thị cùng cỏ Tử Dương làm sính lễ, không biết anh vợ có vừa lòng?”

Dịch Thanh Vân ngẹn họng trân trối nhìn, cái tên này là thật hay giả vậy? Cái này cũng quá hào phóng đi, tài phú của Trầm thị, có thể đem so sánh với quốc khố của bất kỳ một quốc gia nào. Cưới một lão bà liền đem làm sính lễ ư??? Thật là cực phẩm bại gia tử a! Còn chưa nói còn có cỏ Tử Dương!

Dịch Thanh Vân nhớ tới cỏ Tử Dương tim liền đập thình thịch.

Đang nói chuyện, một gã thị vệ Trầm thị tiến lên bẩm báo: “Toàn bộ một ngàn mười hai tên, không ai chạy thoát.”

Triệu Kiến Thận gật đầu nói: “Tốt!” Xoay người đi về phía hai huynh đệ Bạch gia.

Lúc này huynh đệ Bạch gia cùng hai người Thái, Đặng bị trói chung một chỗ, tóc tai rồi bù, trên người dính đầy máu cùng bụi đất, không còn nổi nửa phần khí chất của công tử tuấn dật quyền quý lỗi lạc.

Thấy Triệu Kiến Thận đi đến trước mặt, Bạch Chí Dao nói: “Ngươi cuối cùng là người phương nào? Sao lại phá hư chuyện tốt của ta?”

Triệu Kiến Thận mỉm cười: “Bạch công tử quý nhân bận bịu, ngươi hai lần cướp ái thê của ta, bây giờ ngược lại trách ta phá hư chuyện tốt của ngươi? Thật là vô cùng kỳ quái!”

Bạch Chí Dao thấy hắn tươi cười, lại nghe xong lời nói của hắn, liền hiểu: “Ngươi… ngươi là Trầm Kiếm?!”

“Đúng là tại hạ. Hiện tại các hạ đã biết ta là người nào, đã có thể an tâm ra đi?” Triệu Kiến Thận vẫn như cũ ôn hòa, lấy giọng điệu giống như hỏi khách nhân có muốn uống ly trà hay không nói ra một câu chú đòi mạng khiến bốn người nghe thấy mà tim mật đều tan nát.

Hai người Thái Đặng tuy đã nghe qua đại danh đệ nhất Kỉ quốc phú thương Trầm Kiếm, nhưng không thể liên tưởng được thương gia kia với sát tinh ngay trước mắt này với nhau, chỉ là khi nghe nói hắn trách Bạch công tử cướp ái thê của hắn, liền đoán rằng có thể Ninh Nguyệt Quận chúa cùng sát tinh trước mắt có tư tình, vì muốn bảo toàn mạng sống liền lớn tiếng cầu xin: “Trầm đại gia tha mạng tha mạng, tiểu nhân là bị hai tên cẩu tặc này dùng lời ngon ngọt lừa gạt, mới mạo phạm quý phu nhân, tiểu nhân trên đường đi luôn kính trọng lễ nghĩa với phu nhân, không có nửa phần chậm trễ… Quận chúa, Trầm phu nhân, người phân giải giúp tiểu nhân a!”

Triệu Kiến Thận nghe xong âm thầm gật đầu, không tồi! Cái câu Trầm phu nhân nghe ra rất thuận tai, được rồi, nể mặt hắn biết nói chuyện như vậy, liền cho hắn toàn thây đi!

Bạch Chí Tiêu nhìn hai tên tiểu nhân lường gạt kia, nhớ đến nếu không phải do hai tên ngu ngốc này mắc bẫy Ninh Nguyệt điều đi hai nữ hầu nội ứng, bọn họ ít nhất cũng có thể bắt Ninh Nguyệt làm con tin, không đến mức lưu lạc chịu người ta mổ xẻ, không khỏi cười lạnh nói: “Hai tên quỷ đói háo sắc các ngươi quả thật đối với Trầm phu nhân có lễ có nghĩa, ha ha, mỗi ngày mắt đi mày lại thật là chiếu cố tốt a! Trầm Kiếm, chúc mừng ngươi, tôn phu nhân rung động lòng người, thật sự là khiến kẻ khác đố kỵ a!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »