Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4513 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 180
gian kế nhỏ cuả lam tích..

❊ ❊ ❊

Tả Kính Tùng nhẹ nhàng thở ra, vẫn còn muốn nghe ý kiến là tốt rồi.

“Trước hết, đại khái chúng ta có thể xác định Hoàng hậu bị cướp đi, nhưng không lo lắng về tính mạng, đối với Hoàng hậu mục tiêu của kẻ cướp từ đầu đến cuối chỉ là muốn bắt người chứ không giết người.”

Nhạc Nghịch gật đầu.

“Kế tiếp, rốt cuộc ai là người đã cướp đi Hoàng hậu, mục đích là gì? Trước mắt chỉ có thể dựa vào suy đoán. Trầm thị và Quỷ Công giáo rốt cuộc có vai trò gì trong đó, bên ta hoàn toàn không biết gì cả. Hoàng hậu hiểu biết dịch dung, bây giờ hình dáng như thế nào bên ta cũng hoàn toàn không biết gì, việc truy bắt người căn bản không biết bắt tay làm từ đâu, đem sức lực hao phí vào việc này, không bằng đợi điều tra rõ ràng bối cảnh của nghịch tặc và thân thế của Hoàng hậu rồi lại hành động.”

Tả Kính Tùng thấy Nhạc Nghịch tuy rằng đồng ý với cách nói của hắn, nhưng không muốn vứt bỏ hy vọng tìm kim đáy biển, đành phải ra vị thuốc nặng: “Hoàng thượng thử nghĩ xem, bây giờ đang có tin đồn quan viên địa phương phụ trách bố trí trạm truy bắt mượn cơ hội bắt người để vơ vét tài sản, ức hiếp nữ nhân, nếu như vô ý đụng đến Hoàng hậu…”

“Bọn họ dám!” Nhạc Nhịch trợn trừng mắt.

Tả Kính Tùng cười khổ nói: “Hoàng hậu hiện tại có bộ dáng gì không người nào biết, nếu lỡ như không may, quan viên địa phương vì bảo vệ tính mạng, việc dối trên gạt dưới không phải hoàn toàn không có.”

Lôi kéo đề tài đến sự an nguy của Hoàng hậu, quả nhiên nét mặt của Nhạc Nghịch thay đổi lớn, nhíu mày suy tư một lúc, cuối cùng gật đầu đồng ý hủy bỏ lệnh kiểm tra tất cả nữ nhân đáng nghi.

Tả Kính Tùng thấy mục đích đã đạt được, đang tính rời đi, lại nghe Phù Dương xin gặp, dứt khoát ở lại nghe xem Phù Dương có tiến triển gì mới.

Phù Dương bận việc liên tiếp mấy ngày… Điều tra, lùng bắt đồng đảng nghi phạm bắt cóc Hoàng hậu, ám sát đại thần, chưa từng có một đêm nào ngủ tốt, người giống như già đi mười tuổi.

Hắn theo manh mối lưu chuyển tiền bạc, qua nhiều người tra được gia phụ của Lưu Quý phi trong cung là tổng lý đại thần Lưu Niên Thái phụ trách công bộ gần đây từng ra lệnh điều động một số lớn ngân lượng lên đến vạn lượng hoàng kim, đi đâu không rõ, mà vị Lưu Niên Thái này vốn nằm trong đoàn người đi núi Xích Thánh. Kỳ lạ nhất chính là khi xuất phát lại đột nhiên bị bệnh, xin phép nghỉ vì thế không thể đi theo. Tất cả dấu hiệu xem ra có vẻ rất đáng ngờ.

Phù Dương theo lệ thẩm tra Lưu Niên Thái. Vị Lưu đại nhân này đương nhiên la to oan uổng, nhưng lại không thể giải thích được hướng đi của tiền bạc. Sau nhiều lần nghiêm hình bức cung, cuối cùng cũng khai thật, giải thích là vì bảo vệ địa vị của nữ nhi Lưu Quý phi ở trong cung, mới nhất thời mê muội dùng toàn bộ tiền tham ô suốt bao năm qua, nhờ Quỷ Công giáo giữa đường ám sát Hoàng hậu. Còn việc ám sát đại thần, hắn hoàn toàn không biết gì cả.

Phù Dương tiếp tục chất vấn nhưng không tra được gì, đành phải trở về phục mệnh với Nhạc Nghịch.

Trong ngự thư phòng, hai người nghe xong lời nói của Phù Dương thì nhìn nhau không nói gì. Dựa theo lời nói của tên Lưu Niên Thái thì rất hợp lý, sự giàu sang quyền thế của cả nhà hắn đều nằm trên người nữ nhi là Quý phi, vì thế bí quá hóa liều tán gia bại sản vì mướn người ám sát cũng xem như bình thường. Nhưng mà nếu Quỷ Công giáo đã thu tiền, vì sao lại làm chuyện ly kỳ như vậy?

Nghe nói Tân giáo chủ của Quỷ Công giáo cực kỳ thích chơi trò đen ăn đen, nếu không phải không còn cách nào khác, người thường cũng sẽ không tùy tiện nhờ bọn họ ra tay. Lần này lại ra tay kịch liệt như thế, chỉ đơn thuần muốn đối nghịch với triều đình sao?

Ba người thảo luận không có kết quả, đành phải để Phù Dương tiếp tục thu thập tin tức Quỷ Công giáo.

Nhạc Nghịch nghĩ đến Lưu Niên Thái không những đã tham ô nhiều bạc như vậy còn đối phó với nữ nhân của mình, càng nghĩ càng căm giận, muốn ra lệnh nghiêm khắc điều tra vấn đề tham ô, may mà được Tả Kính Tùng khuyên nhủ. Lúc này mới dằn lại tính tình dịu xuống một chút. Dù sao triều đình Nhạc quốc bây giờ đang thiếu quan viên, thật sự không thể chịu nổi sóng gió nào.

Ngày hôm sau, trong cung truyền đến ý chỉ, tuyên bố cha con Lưu Niên Thái trong ngoài cấu kết, mướn sát thủ ám sát Hoàng hậu, mưu hại đại thần, đem hai người ra xử tử, gia sản sung công, chém đầu toàn bộ nam nhân trong chín tộc, nữ nhân thì bán làm nô tỳ. Lại ra lệnh cho trên dưới cả nước, nếu có thể cung cấp tin tức Quỷ Công giáo và tung tích giáo đồ sẽ được thưởng lớn, còn bao che cho Quỷ Công giáo hoặc biết mà không báo, sẽ chịu chung tội trạng với cha con họ Lưu.

Ý chỉ ban ra, thật sự liên tục nhận được tin báo, Phù Dương dẫn người bới móc hơn mười phân đà Quỷ Công giáo, nhưng vẫn không có chút tin tức nào của Hoàng hậu.

♣ ♣ ♣

Sáng sớm ngày hôm đó Tuyền Cơ bị tiếng ầm ĩ la hét ở trên đường bên ngoài viện quấy nhiễu mà tỉnh lại, bực bội bò ra khỏi giường, ra cửa phòng tiện tay nắm lấy Lam Tích vừa mới đi qua hỏi: “Bên ngoài có chuyện gì, ầm ĩ quá!”

Lam Tích nhìn nàng một cái, sắc mặt kỳ dị nói: “Lưu Quý phi trong cung và cha là Lưu Niên Thái cấu kết với Quỷ Công giáo, ý định ám sát ngươi ở núi Xích Thánh, hôm nay phải chịu hình phạt ngũ mã phanh thây trên đường lớn.”

Tuyền Cơ hoảng sợ nói: “Bọn họ đã tìm người giết ta? Ngũ mã phanh thây… Lưu Quý phi là nữ nhân a.”

Lam Tích cười lạnh một tiếng nói: “Nữ nhân thì sao? Nhưng mà nàng là Hoàng phi, Nhạc Nghịch muốn giữ thể diện hoàng gia, nên ở trong cung ban thưởng nàng tự sát.”

Tuyền Cơ hơi run run, tuy rằng nàng không nhớ rõ Lưu Quý phi kia rốt cuộc là ai, nhưng mà nghe xong tin tức đó liền cảm thấy lạnh trong lòng.

Lam Tích thật sự cảm thấy không có gì ghê gớm, nữ nhân kia mơ mộng muốn sát hại Tuyền Cơ, có thể toàn thây đã xem là vô cùng may mắn.

“Còn ba ngày nữa chúng ta mới có thể rời khỏi đây, haizz! Thật muốn nhanh về nhà một chút!” Từ trước đến nay Tuyền Cơ đều không giữ chuyện không vui lo lắng trong lòng, chớp mắt liền chuyển trời đầy mây sang trời quang.

“Ở lại đây làm Hoàng hậu không tốt sao? Còn trở về làm gì?” Lam Tích thấy bốn bề vắng lặng thì to gan trêu ghẹo nói.

“Ấy, dáng vẻ của Nhạc Nghịch không đẹp bằng thiếu gia nhà ngươi nha!” Tuyền Cơ làm mặt quỷ, bộ dáng mê sắc.

“Thật ra với tác phong của Nhạc Nghịch từ trước đến nay thì hắn đối với ngươi coi như là không tệ.” Lam Tích có chút đăm chiêu nhìn Tuyền Cơ.

Lam Tích đã chính mắt nhìn thấy diện mạo xấu xí của Tuyền Cơ sau khi dịch dung trong kinh thành, vậy mà Nhạc Nghịch lại không để ý chút nào đến diện mạo như vậy, còn phong Tuyền Cơ làm Hoàng hậu, thật sự là lạ lùng. Sau khi trở lại kinh thành, Tuyền Cơ từng kể cho bọn họ nghe những việc đã trải qua sau khi ly biệt, nghe xong Kỉ Kiến Thận ghen tuông không dứt, Triệu Chính và Lam Tích lúc ấy kinh ngạc không thôi.

“Nếu vài lần nương tay không giết chết ta chính là không tệ… Lam Tích ngươi có biết hay không, ở bên cạnh loại người như vậy, rất khủng bố nha, không biết chừng ngày nào đó hắn đột nhiên nổi điên xúc động liền ra tay đánh ta, thậm chí giết chết ta cũng không có gì lạ, thật sự là gần vua như gần cọp.” Bên cạnh loại người như vậy, làm sao có thể có được vui vẻ hạnh phúc gì đáng tin chứ?

“Được rồi, ngươi không cần nghĩ mãi về Nhạc Nghịch, lỡ như để thiếu gia biết được lại không vui!” Lam Tích trừng mắt nhìn Tuyền Cơ một cái, xoay người đến phòng bếp chuẩn bị thức ăn cho nàng.

Để lại Tuyền Cơ vô cùng buồn bực đứng nguyên tại chỗ, thầm nghĩ: “Rõ ràng là ngươi nhắc tới hắn, sao lại trở thành ta luôn nghĩ đến Nhạc Nghịch?”

Vẫn còn chưa nghĩ xong đã cảm thấy trên lưng căng thẳng, giọng nói của Đại ma vương vang lên bên tai: “Nàng luôn nghĩ về Nhạc Nghịch?”

Thanh âm ấm áp mang ý cười, đã rất quen với tính nết của Đại ma vương nên Tuyền Cơ nghe xong liền chỉ muốn đập đầu vào tường, đây rõ ràng chính là giọng điệu muốn tính sổ mà!

Oa oa oa! Lam Tích xấu xa, nàng không đắc tội với nàng ta, làm gì phải hãm hại nàng như vậy a!

Lam Tích đã đi xa, cười giống hồ ly ăn trộm được con gà béo ú chắc nịch. Vì nàng nghe được thiếu gia đang đến, mới cố ý nói như vậy! Sau khi Tuyền Cơ và thiếu gia trở về, nói cái gì thiếu gia bắt nạt nàng, bày ra dáng vẻ đề phòng “mắt thấy tay chớ động” đối với thiếu gia, bản thân là thuộc hạ, làm sao có thể nhìn thiếu gia cùng phu nhân cung kính lạnh nhạt với nhau được đây? Đúng lúc nhân cơ hội này để cho thiếu gia có thể hòa thuận với Tuyền Cơ.

Đương nhiên, Lam Tích không phủ nhận mình thích thấy bộ dáng đáng yêu bị thiếu gia bắt nạt sửa chữa sau đó oan ức lại không dám nổi giận của Tuyền Cơ, hì hì!

_________________

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »