Mộng Đẹp Tuyền Cơ

Lượt đọc: 4342 | 1 Đánh giá: 2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 107
hoa tươi bên đường chọc người hái..

❊ ❊ ❊

Trang viên mà hiện tại bọn họ đang ở này là một trong những cứ điểm bí mật của Triệu Kiến Thận tại Ninh quốc, cách kinh thành khoảng một ngày đường, phía trước trang viên không xa là đường cái, có thể nhìn thấy đám người ngựa lui tới kinh thành, cũng coi như có chút náo nhiệt.

Triệu Kiến Thận hình như còn chuyện chưa làm xong, vốn không nóng lòng rời đi, hai huynh muội Tuyền Cơ ở trong trang viên, hành động tự do, có điều bên người Tuyền Cơ lúc nào cũng có Lam Tích đi kèm, đây rõ ràng là thái độ Dịch Thanh Vân muốn đi lúc nào thì đi, nhưng Tuyền Cơ thì phải lưu lại.

Dịch Thanh Vân cũng không thua kém Triệu Kiến Thận, cứ mặt dày mà lưu lại trong trang làm thực khách, ngày nào cũng dính lấy Tuyền Cơ, cố gắng không để Triệu Kiến Thận có cơ hội ở một mình với Tuyền Cơ.

Hôm đó, Tuyền Cơ nhàn rỗi không có việc gì làm bèn theo Dịch Thanh Vân đi tứ phía ngắm số hoa cỏ có hạn trong khuôn viên nông trang, trêu hoa ghẹo cỏ vốn là sở trường của Dịch Thanh Vân, chỉ đại một gốc cây một đóa hoa hay ngọn cỏ nhỏ cũng có thể nói ra đủ thứ chuyện, Tuyền Cơ nghe rất nhiệt tình, bất tri bất giác hai người đã đi tới nông trang bên cạnh.

Tuyền Cơ nhờ Lam Tích đi lấy giúp chiếc mũ rơm, Lam Tích trừng mắt nhìn nàng, không dịch chuyển.

Tuyền Cơ giơ tay đầu hàng nói: “Ta nhất định sẽ ngoan ngoãn đứng yên ở đây! Ngươi phải tin tưởng ta!”

Lam Tích hừ một tiếng rồi bỏ đi.

Tuyền Cơ nghe xong, phì cười ra tiếng. Chiêu này thật ra rất độc. Phồn Tinh cốc ở giữa biên giới của Thành quốc và Ninh quốc, Triệu Kiến Thận nếu như thật sự chỉ là một phú thương Kỉ quốc thì muốn điều động người, trắng trợn rồng rắn dẫn nhau vào Ninh quốc đón dâu, tốt xấu gì hắn cũng phải cần đến mấy tháng để chuẩn bị.

Nếu Phồn Tinh cốc thực sự có chướng ngại trùng trùng điệp điệp như lời Dịch Thanh Vân thì đội ngũ đón dâu sẽ khó có thể vào được, lúc đấy mình cứ ở trong Phồn Tinh cốc, còn phải sợ hắn nữa sao?

Có điều chuyện này cũng chỉ có thể tưởng tượng, bản lĩnh khủng bố của Triệu Kiến Thận đã để lại nỗi ám ảnh sâu sắc đối với Tuyền Cơ. Ngay cả độc Triền miên cũng có thể thuận tay giải được, cỏ Tử Dương là tiên thảo trong mắt người đời cũng có thể trồng được, nếu hắn có lập tức biến ra một cỗ kiệu hoa tám người khiêng rồi xông vào Phồn Tinh cốc tóm nàng ra, Tuyền Cơ tuyệt đối sẽ không cảm thấy ngạc nhiên, đến lúc đó bọn họ mà thất tín trước thì ngay cả cơ hội để chối cãi hay đàm phán sẽ không có.

“Đại ca, nhỡ hắn làm được thật thì tính sao? Chúng ta vẫn là không nên mạo hiểm như vậy.” Tuyền Cơ cười khổ.

Chậc chậc, rút cục lai lịch của tên Trầm Kiếm này là thế nào, nhìn thuộc hạ dưới tay hắn người tài rất nhiều, không giống như chỉ là một thương nhân đơn giản.

Dịch Thanh Vân không thể không thừa nhận vị chuẩn bị là muội phu này năng lực cường đại đến dọa người.

“Ta thử nói đạo lý với hắn vậy, mong là hắn sẽ hiểu.” Dịch Thanh Vân nhìn Tuyền Cơ, không muốn đả kích nàng quá, Trầm Kiếm đã dày công như thế, sao có thể dễ dàng buông tha nàng. Nếu hắn không phải là đại ca của nàng thì cũng sẽ dùng mọi biện pháp để bắt được nàng về tay.

Trong lúc hai huynh muội nhìn nhau thở ngắn than dài, bỗng phía sau truyền đến tiếng vó ngựa. Có người lớn tiếng gọi họ: “Xin hỏi, gần đây có căn nhà hay tiệm trà nào cho nghỉ trọ không?”

Tuyền Cơ cười giễu: “Huynh khoa trương quá đấy, muội thấy hình như bị cảm nắng rồi, huynh qua xem thử đi!”

Lúc này vị nhân huynh ngồi trên ngựa kia cuối cùng cũng từ trong kinh diễm tỉnh táo lại, nghe được câu cuối cùng của Tuyền Cơ, không khỏi thầm kêu hổ thẹn, đồng thời cũng có chút nghi hoặc, một nơi nhỏ bé thế này sao lại có mỹ nhân như thiên tiên ngồi bên đường thế kia? Bản thân thường ngày ra vào cung cấm, mỹ nhân trong cung không biết đã gặp qua bao nhiêu người, nhưng không ai có thể sánh với mỹ nhân trước mắt. Nhìn nam tử bên người mỹ nhân, bộ dáng cũng anh tuấn bất phàm hiếm có, thậm chí còn tuấn mỹ hơn Thái tử nhà mình, nếu không phải giờ đang là ban ngày, quả thật phải nghi ngờ hai người này có phải sơn tinh hồ quái từ đâu tới.

Người nọ định thần lại hỏi: “Xin hỏi hai vị, gần đây có nhà trọ hay quán trà sạch sẽ nào có thể nghỉ tạm không? Chủ nhân của ta có chút mệt mỏi, muốn tìm một nơi để nghỉ ngơi.”

Người nọ chậm chạp cảm ơn, quay đầu ngựa lưu luyến không muốn trở về, trên đường đi còn không ngừng ngoảnh đầu lại ngóng.

“Đồ háo sắc!” Dịch Thanh Vân xì một tiếng khinh miệt.

Đúng lúc này, Lam Tích mang mũ rơm cho Tuyền Cơ tới, nghe được hỏi: “Đồ háo sắc nào vậy?”

Tuyền Cơ ai oán kêu lên: “Ngươi đừng nghe đại ca nói bậy bạ, làm gì có chuyện khoa trương như vậy, hiện giờ trời nóng thế này còn bắt đội mũ có mạng che, ta không bị cảm nắng mới lạ đấy!”

Đang nói thì chợt thấy phía trước bụi đất bay lên, một đoàn người dài chậm rãi đi về phía này, chỉ qua một lúc thì có mấy người cưỡi ngựa chạy đến trước mặt, trên lưng con ngựa ở giữa là một kỵ sĩ toàn thân hoa phục gấm vóc, cao ngạo nghênh ngang, chính là Thái tử Thành Nghiệp của Thành quốc mà lần trước từng gặp qua.

Bởi vì trong kinh thành xảy ra chuyện Hi thân vương bị ám sát mà chết, Thành Nghiệp vốn muốn chọn thiên kim Vạn Như Lan của Vạn gia lập làm Thái tử phi đương nhiên không tiện ngay lúc này rước tân nương về nước, lần này đến Ninh quốc chẳng được việc gì thuận lợi, đang tích một bụng hỏa khí, lại nghe nói Ninh Nguyệt Quận chúa mất tích, nên không muốn ở lại kinh thêm nữa, liền thương lượng với cô mình là Vinh Hoa công chúa để về nước trước, ba tháng sau sẽ lại phái đặc sứ đón dâu sang rước Thái tử phi về.

Hôm nay đi qua chỗ này, Vinh Hoa công chúa nói thân thể không thoải mái, muốn tìm một chỗ nghỉ tạm, Thành Nghiệp phái thân tín đi hỏi đường, thân tín lại trở về trong bộ dạng thất hồn lạc phách, Thành Nghiệp hỏi hắn là chuyện gì, nghe nói nơi đây có mỹ nhân như thiên tiên, tò mò liền dứt khoát dẫn theo người ngựa tiến vào nông trang, muốn xem đến tột cùng là người đẹp như thế nào, cũng thuận tiện nghỉ ngơi luôn ở chỗ này.

Thành Nghiệp đã quen là Thái tử, lẽ đương nhiên sẽ không nghĩ đến chuyện cỏn con là chủ nông trang có vui vẻ nguyện ý tiếp đãi hắn hay không, trong suy nghĩ của hắn thì được người sang quý đến thăm, chính là vinh hạnh mà đám dân chúng thấp kém trông mong còn không được.

Thành Nghiệp phóng ngựa vọt tới trước nhìn Tuyền Cơ, mắt không khỏi sáng ngời, quả đúng là người đẹp, tuy chỉ mặc quần áo vải bình thường, tóc dài tùy ý thắt thành bím vắt ở phía trước, trên mặt cũng không dùng son phấn, nhưng mỹ nhân chính là mỹ nhân, ánh mặt trời trên da thịt ngọc tuyết trong suốt, trắng sáng tuyệt đẹp, kia một đôi mắt hạnh thanh ba lưu chuyển, Thành Nghiệp phút chốc cảm thấy những cơ thiếp mỹ nhân trong phủ Thái tử của mình tất cả đều chỉ là dong chi tục phấn.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95.. Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203-1 Chương 203-2 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212.. Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223.. Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »