Lý Kha Lạc: Nhật Ký Chống Phá Dỡ

Lượt đọc: 34 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

Mười mấy anh em đó nhanh chóng được thả về, ai nấy đều ỉu xìu như vừa bị cắt mất túi mật. Ngô Vô Úy vẫn đang nằm viện để nối lại tay chân, bác sĩ nói dù có nối được thì cũng chỉ là kẻ tàn phế một nửa. Ngô Lão Tứ gần như phát điên, ông ta chửi bới con trai mình xối xả, bảo thằng ranh con này từ nhỏ đã thích sang xưởng làm chân tay giả bên cạnh bắt ếch, rồi cắt chân cắt tay chúng ra nướng ăn, giờ thì báo ứng đến rồi, phải lắp chân tay giả thật rồi đấy.

Nhà họ Ngô đến phân cục báo án, nói rằng đồn công an đứng nhìn đội quản lý đô thị hành hung. Lãnh đạo phân cục tỏ ra rất coi trọng vụ án này, nói nhất định phải điều tra cho ra lẽ. Nhà họ Ngô lại đến tòa án khởi kiện, tòa án nhấn mạnh: "Trung ương đã nhiều lần nghiêm cấm cưỡng chế giải tỏa, nhất định phải khẩn trương thu thập bằng chứng để sớm lập án". Nhà họ Ngô còn tìm đến tòa soạn báo, tổng biên tập tức giận đến mức đập vỡ cả chén nước, rồi nói: "Ủy ban Pháp luật của Quốc hội đang tìm cách cải thiện quy định quản lý giải tỏa đô thị, chúng ta phải thuận nước đẩy thuyền, lập tức phái phóng viên đến đưa tin chuyên sâu".

Ba ngày sau, lãnh đạo phân cục đích thân gọi nhà họ Ngô đến. Theo tìm hiểu, trong khu vực không có cưỡng chế giải tỏa, chỉ có giải tỏa bình thường. Phố Đinh Hương vẫn đang trong giai đoạn thương thảo giá cả, việc giải tỏa chưa hề bắt đầu, càng không liên quan đến cưỡng chế. Còn về chuyện đêm hôm đó, chỉ là xô xát tạm thời trên đường phố, sau khi kiểm tra thì người chém đứt cánh tay Ngô Vô Úy là nhân viên hợp đồng tạm thời, hiện đã mất tích.

Ba ngày sau, trưởng tòa chuyên trách giải tỏa của tòa án cho biết: "Chứng cứ không đủ, không lập án". Ngô Lão Tứ khóc không thành tiếng: "Cái cánh tay bị đứt lìa đó chính là bằng chứng". Vị trưởng tòa nghiêm nghị nói: "Thế vẫn chưa đủ, nhưng pháp luật nước ta cho phép nguyên đơn tự thu thập chứng cứ, anh cứ tự đi mà thu thập. Tôi ở đây còn hơn ba mươi vụ án giải tỏa đang chờ vào quy trình tố tụng, anh có thể đợi, chắc sang năm mới đến lượt anh".

Ba ngày sau, vài phóng viên báo chí đến, nói rằng giờ đây vụ dầu bẩn đã lan ra cả nước, gây ảnh hưởng cực kỳ tồi tệ đến hình ảnh thành phố. Ánh đèn flash chiếu thẳng vào mặt Ngô Lão Tứ, ông ta sợ hãi che mặt lại rồi bật khóc. Ngô Lão Tứ ngày nào cũng quỳ trước cửa gào khóc rằng pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm. Tòa án nổi giận, sai cảnh sát tư pháp lấy lý do gây rối trật tự tòa án để lôi ông ta ra ngoài. Tôi thấy ông ta thật ngu xuẩn, ở Trung Quốc, không phải pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm, mà là tòa án mới là nơi thần thánh không thể xâm phạm.

Tôi lại có chút ngưỡng mộ khí chất của con trai ông ta. Ngô Vô Úy từ chối phẫu thuật nối tay, cậu ta ngâm cái cánh tay bị đứt đó vào một cái bình thủy tinh lớn, cười hì hì bảo rằng đây mới chính là bằng chứng tốt nhất. Cậu ta còn cố tình cố định bàn tay đó thành hình giơ ngón giữa, đặt ngay trước cửa quán lẩu mới bị đập phá một nửa. Người dân phố Đinh Hương vô cùng phẫn nộ, nói rằng phải kiện lên Trung ương. Đại biểu Quách bình tĩnh nhắc nhở: "Hiện nay các nơi theo dõi người đi khiếu kiện rất gắt gao, nếu nửa đường mà đụng phải đội an ninh tư nhân thì tiêu đời. Hơn nữa, hiệu suất đi khiếu kiện quá thấp, không mất hai ba năm thì không xong đâu, nước xa không cứu được lửa gần. Chi bằng thuê luật sư địa phương, chạy cửa lo đường, xác suất còn cao hơn một chút. Hiện tôi đang liên kết với vài đại biểu Quốc hội để gây áp lực lên chính phủ".

Đêm đó, Thạch Bát Cân đang ở trong vườn thú tận cuối phố Tây để chăm sóc một con gấu đen bị bệnh nên không nghe thấy tiếng chiêng trống, đợi khi chạy được đến phố thì người đã đi hết cả. Anh ta nói muốn tiếp nhận cây súng của Ngô Vô Úy, tổ chức lại đội tuần tra phố, nhất định phải gặp cho bằng được kẻ tên Tam Hổ kia xem rốt cuộc ai mới là người đánh bại ai.

Cô gái dao phay thì bị nhốt trong nhà, dao phay chặt đến mẻ cả lưỡi cũng không thoát ra được. Cũng giống Thạch Bát Cân, đợi đến lúc tìm được dây thừng trèo ra khỏi sân thì người cũng đã đi hết rồi. Cô ấy đột nhiên hỏi: "Kỳ lạ, sao đêm hôm đó đội quản lý đô thị lại biết Ngô Lão Tứ lén mở quán lẩu? Đêm hôm khuya khoắt, Ngô Lão Tứ vừa mới châm lò, dầu còn chưa kịp nóng mà đội quản lý đô thị đã đến, có phải là có nội gián không?".

Cô ấy trừng mắt nhìn tôi, tôi ấp úng: "Ơ, cô có thể chứng minh mà, tôi... tôi đang ngắm trăng". Cô ấy nói: "Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, ngắm trăng cái gì, có phải anh mật báo không?". Tôi thề thốt: "Nếu tôi mật báo, nhà tôi bị cưỡng chế, bạn gái tôi bị cắm sừng, tiền bạc hóa thành tro bụi". Cô gái dao phay đáp: "Đêm đó tôi tận mắt thấy trong nhà anh có vài người, cái tên Lôi Chính Sách đó còn đội mũ, không làm việc xấu thì đội mũ làm gì?". Tôi bất bình: "Tôi còn nghi cô là nội gián ấy chứ, mỗi lần đội giải tỏa đến đánh nhau cô đều không có mặt, lần trước cô đi họp ở bến xe, lần này cô lại bị nhốt trong sân. Tại sao cô lúc nào cũng an toàn thế, chỉ biết đợi đội giải tỏa đi rồi mới ném dao vào không khí, tại sao...".

Trong đám đông bắt đầu có những tiếng xì xào. Cô gái dao phay định nói gì đó nhưng rồi thôi, đột nhiên rút dao đuổi theo tôi. Tôi vội vàng bỏ chạy, chạy từ xưởng chân tay giả, chạy một mạch ra cánh đồng cải dầu, rồi lại chạy đến ngã ba, y hệt như ngày đầu tiên tôi đến phố Đinh Hương. May mắn là tôi nhìn thấy một chiếc taxi, kéo cửa xe nhảy lên ngay lập tức. Cô gái dao phay vừa đuổi theo vừa gào: "Đồ phản bội, đồ tiểu nhân không trung thành, đêm đó tôi tận mắt nhìn thấy việc anh làm, đuổi kịp tôi sẽ chém anh thành từng khúc".

Người tài xế im lặng một lúc lâu, không nhịn được nói: "Người anh em, cô bé nhỏ thế này mà cậu cũng dám trêu chọc à? Tự tìm khổ thôi! Cậu phải tìm người xứng đôi vừa lứa, cỏ non ăn thì thơm thật đấy, nhưng dễ bị đau bụng lắm...". Tôi không thể giải thích, đành giả vờ thản nhiên: "Ha, tính khí con gái nhỏ đúng là có chút kỳ quặc, nhưng khả năng uốn nắn cao, không gian phát triển còn rộng".

Giá 7.400 tệ một mét vuông, không còn là "nhà đầu tàu" nữa, giá cả chênh lệch gấp đôi. Đầu óc tôi ong lên như có cả tổ ong bên trong. Tôi định há miệng nói gì đó thì Đường Thính Sơn cầm túi oxy lên, phất phất tay, Lôi Chính Sách vội vàng lôi tôi ra ngoài. Sau khi ra ngoài, Lôi Chính Sách quát lớn: "Cái loại hộ dân cứng đầu như cậu sao mà không biết điều thế, Chủ tịch Đường đích thân tiếp đón cậu, đã cho cậu khoản tiền bịt miệng mà người khác không có. Cậu không phải đầu tàu nữa, cậu là cái quẩy, muốn trách thì chỉ có thể trách con nhỏ dao phay kia, trách cái dầm chịu lực đó thôi".

Lôi Chính Sách nói đúng, 7.400 tệ một mét vuông, cô gái dao phay chém một nhát là bay mất 1 triệu của tôi. Dầm chịu lực, tôi đúng là tự vác dầm chịu lực đập vào chân mình. Bỗng nhiên cảm thấy buổi sáng mình thật là quạ đen: nhà bị cưỡng chế, bạn gái bị cắm sừng, tiền bạc thành tro bụi. Ba con quạ, trúng hai con, con còn lại, không bàn bạc được thì cũng sẽ bị cưỡng chế. Nếu nhà bị dỡ, tôi sẽ sụp đổ. Tuy nó chỉ là một căn nhà "quẩy", nhưng lại là cả thế giới của tôi. Nghĩ đến thế giới không còn nữa, lòng tôi trống rỗng.

Khi vào thang máy, tôi đụng phải một người đàn bà diễm lệ, bà ta ngạc nhiên gật đầu với tôi, tôi không hiểu chuyện gì, trong lòng chỉ nghĩ đến Sách Lạp Lạp nên vội vàng gọi điện, nhưng không ai nghe máy. Mãi đến khi tôi ra đến phố lớn cô ấy mới gọi lại, nói vừa nãy đang thu chương trình. Lòng tôi càng trống rỗng, hỏi kết quả có tốt không. Cô ấy vui vẻ nói với tôi rằng thu rất xuất sắc, đặc biệt là phần kết thu lại cực kỳ "lên đỉnh", thu xong cô ấy đã đạt đến cảnh giới quên mình. Cô ấy quả thực đã đạt đến cảnh giới quên mình, đứng đối diện mà không thấy tôi, có lẽ cô ấy thực sự đã đạt đến "cực khoái" lúc nãy.

Khoảng cách xa nhất trên thế giới, là anh và em lướt qua nhau, nhưng lại làm ngơ như không thấy; khoảng cách xa hơn trên thế giới, là em đang kể với anh về sự "cực khoái", nhưng lại do một người đàn ông khác tạo ra. Bỗng nhiên nghĩ, có lẽ tất cả là do tôi đa nghi, thanh niên kia chỉ là ôm eo thôi, theo kinh nghiệm của tôi, trai đẹp bây giờ có đặc quyền, xấu xí ôm eo phụ nữ là lưu manh, trai đẹp ôm eo chỉ là bày tỏ lễ tiết. Cậu ta đẹp trai thế, lại còn đeo khuyên tai, biết đâu là đồng tính, huống hồ chỉ là cái bóng lưng, không đến mức bị một cái bóng lưng đánh bại chứ... Tôi miên man suy nghĩ, nhận ra mình thực sự rất yêu Sách Lạp Lạp.

Một trận ồn ào, từ xa, cô gái dao phay cầm một con dao phay khổng lồ, xung quanh toàn là bảo vệ và cảnh sát chống bạo động, nhưng không ai dám động vào cô ấy, chỉ giơ khiên kính cường lực ngăn cô ấy xông vào tòa nhà Mùa Xuân. Gã họ Tiêu, truyền nhân của phái Vu Đan kia, đang đứng tấn dậm chân để thương lượng, thái độ khiêm tốn như đang thỉnh giáo Khổng Tử. Chiến lược này đúng, cô gái dao phay từng nói, dao này có ba không giết: không giết trẻ con, người già và phụ nữ. Gã họ Tiêu thành công làm cô gái dao phay phát cáu, cô ấy dắt dao ra sau lưng, nhổ một bãi nước bọt rồi bỏ đi. Lúc đó tôi rất muốn tiến lên hỏi cô ấy tại sao lại chặn đường làm ăn của tôi, nhưng không dám, sợ rằng chặn luôn cả đường sống của mình.

Đến nơi mới nhớ ra đây là trung tâm thương mại Mùa Xuân, hôm qua tôi còn đến mua nhẫn kim cương, nhẫn kim cương 1 carat. Không ngờ Đường Thính Sơn lại đặt văn phòng ở tầng thượng của trung tâm thương mại 6 sao Mùa Xuân, người giàu đều thích nhìn xuống cuộc đời. Hôm nay Đường Thính Sơn xác nhận giá cả và chi tiết hợp đồng cuối cùng với tôi, Lôi Chính Sách đón tôi ở cửa Mùa Xuân, đi xuyên qua đại sảnh vòng sang tòa nhà phụ, bước vào thang máy chuyên dụng... Lúc này, tôi nhìn thấy Sách Lạp Lạp. Sách Lạp Lạp cười tươi như hoa, tựa sát vào một thanh niên đi ngang qua cửa thang máy từ đại sảnh. Đó là một thanh niên chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng đã thấy đẹp trai lạ thường, tôi chưa bao giờ nghĩ ngay cả bóng lưng cũng có thể đẹp đến chính diện như thế, sự đẹp trai đó suýt làm tôi nghẹn thở. Không biết thanh niên đó nói gì, Sách Lạp Lạp cười khúc khích đấm vào vai cậu ta, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay lấp lánh... Mà cô ấy, lại chẳng hề nhận ra tôi. Không phải nói là thu bản mẫu ở đài truyền hình sao? Tôi đứng chôn chân trong thang máy, thang máy đi lên, qua lớp kính trong suốt của thang máy tham quan, Sách Lạp Lạp càng lúc càng xa xăm, cô ấy thướt tha đi trong đại sảnh, vậy mà lại dung túng cho thanh niên kia ôm eo mình. Eo của Sách Lạp Lạp tôi rất quen, đầy đặn và có độ đàn hồi, kỹ năng eo của cô ấy trên giường rất tốt, eo cô ấy có thể 69, có thể 96, nhưng giờ tôi thấy cô ấy dung túng cho việc ôm eo thì thật là 38... Tôi muốn gọi Sách Lạp Lạp, nhưng gọi cô ấy cũng không nghe thấy. Lôi Chính Sách không hiểu ý tôi, vẫn đang nói: "Chủ tịch Đường đang đợi bên trong, đường đường là một Chủ tịch, ông ấy chưa bao giờ trực tiếp gặp hộ dân cứng đầu, lần này là nể mặt cậu lắm rồi đấy, lát nữa bàn giá cả thì sảng khoái một chút".

Trong đầu toàn là eo của Sách Lạp Lạp, còn có bàn tay đang ôm eo đó. Đường Thính Sơn lại đang thở oxy, ông ta hít thở hồi lâu rồi nói với tôi: "Năm phút trước, tình hình đã thay đổi rất lớn, tôi không thể ký hợp đồng với cậu theo giá cũ được. Đơn vị đánh giá nói với tôi, dầm chịu lực của cậu nối liền với hai căn nhà bên cạnh, vấn đề nảy sinh rồi. Tôi dỡ nhà cậu, hai căn nhà này sẽ đổ, mà hai căn này thì kiên quyết không chuyển đi...". Dầm chịu lực, đúng rồi, lúc mua nhà tôi đã nhắm vào cái dầm chịu lực này để thuận tiện cùng làm hộ dân cứng đầu liên minh, nhưng điều này thì có vấn đề gì? Đầu óc tôi trống rỗng, lẩm bẩm: "Vậy thì cứ để hai căn nhà đó đổ đi".

Đường Thính Sơn lại hít thêm một lát oxy: "Cậu có phải hơi thiếu oxy không? Tôi tạm thời chưa thể để hai căn nhà đó đổ được. Không chỉ chi phí quá lớn, mà chủ một trong hai căn nhà đó có thái độ đặc biệt kiên quyết. Tôi đã đưa ra cái giá rất cao, cô ta nhất quyết không chuyển, vừa nãy còn chạy đến chém bị thương một quản lý dự án của tôi, bây giờ vẫn đang canh giữ dưới lầu...". Tôi vội vàng nói với Đường Thính Sơn: "Vậy ông cứ nâng giá cao thêm chút nữa, tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, không tin là cô ta không chuyển". Đường Thính Sơn vứt túi oxy sang một bên: "Trước kia chỉ có mình cậu là đầu tàu, tôi tất nhiên có thể tăng thêm bồi thường, nhưng giờ cậu không phải là đầu tàu duy nhất nữa. Ba nhà các người tạo thành một nhà đầu tàu lớn, chi phí ít nhất phải tăng thêm 7 triệu. Đây không phải vấn đề tiền bạc, tôi không thể tạo ra tiền lệ này, tin tức truyền ra ngoài, chi phí giải tỏa một con phố Đinh Hương có thể dỡ phẳng ba con phố bình thường rồi".

Tôi buột miệng: "Vậy thì cưỡng chế lôi cô ta ra rồi đẩy đổ nhà đi". Đường Thính Sơn nhìn tôi đầy ngạc nhiên, đi qua đi lại rồi vỗ vai tôi: "Cậu, đúng là nhân tài, nên tôi có thể dành một phút giúp cậu phân tích logic này. Sự ngoan cường của phố Đinh Hương nằm ngoài dự đoán của tôi, chưa bắt đầu giải tỏa đã có người bị chém đứt cánh tay, nếu tôi lôi chủ nhà này ra, bước tiếp theo bị đứt chính là cái đầu đấy. Tôi không sợ chuyện, nhưng không thể đi gây chuyện, đây là nguyên tắc làm doanh nghiệp. Thế này đi, để khẳng định thái độ của cậu, tôi cho cậu 7.400 tệ một mét vuông, sau này đừng kích động đám dân đen đó nữa, hơn hai mươi ngày kiếm được hơn 100 nghìn, coi như tiền bịt miệng, còn nhanh hơn chơi chứng khoán nhiều". 7.400 tệ một mét vuông... Cứ tưởng bánh bao sẽ rơi từ trên trời xuống, ai ngờ rơi xuống lại là cái đĩa sắt. Mặt tôi biến dạng, cái xã hội chết tiệt này thật quá thực dụng, thấy tôi là nhà đầu tàu thì 1500...

0 đồng mỗi mét vuông, không còn là căn hộ đầu tàu nữa, chỉ còn 7400 đồng mỗi mét vuông, giá cả chênh lệch gấp đôi. Đầu óc tôi ong lên, như thể có cả đàn ong chui vào, vừa há miệng định nói thì Đường Thính Sơn đã cầm lấy túi oxy, phẩy phẩy tay, Lôi Chính Sách vội vàng kéo tôi ra ngoài.

Vừa ra đến nơi, Lôi Chính Sách lớn tiếng quát: "Cái loại hộ dân đinh như anh sao mà không biết điều thế? Chủ tịch Đường đích thân tiếp đón anh, còn đưa ra khoản phí bịt miệng mà người khác không có. Anh không còn là đầu tàu nữa, anh chỉ là một cây quẩy thôi, muốn trách thì chỉ có thể trách con nhỏ "Cô Nương Dao Phay" kia, cái dầm chịu lực đó." Lôi Chính Sách nói đúng, 7400 đồng một mét vuông, Cô Nương Dao Phay chỉ một nhát đã chém bay của tôi 1 triệu. Dầm chịu lực, tôi đúng là tự vác dầm chịu lực đập vào chân mình.

Đột nhiên tôi thấy buổi sáng hôm nay mình thật là xui xẻo: nhà bị cưỡng chế phá dỡ, bạn gái bị "cắm sừng", tiền bạc hóa tro tàn. Ba quẻ xui xẻo, trúng hai, cái còn lại nếu không thương lượng được thì cũng sẽ bị cưỡng chế phá dỡ thôi. Nếu căn nhà bị phá, tôi cũng sụp đổ theo, dù nó chỉ là một căn nhà "cây quẩy", nhưng lại là cả thế giới của tôi. Nghĩ đến thế giới không còn nữa, lòng tôi trống rỗng.

Lúc vào thang máy, tôi va phải một người phụ nữ diễm lệ, cô ta ngạc nhiên gật đầu với tôi, tôi không hiểu mô tê gì, lòng chỉ nghĩ đến Sách Lạp Lạp, vội vàng gọi điện, không ai nghe máy. Mãi đến khi tôi ra đến đường lớn cô ta mới gọi lại, nói là nãy giờ bận thu âm chương trình. Lòng tôi càng trống trải hơn, hỏi cô ta kết quả thế nào. Cô ta vui vẻ báo với tôi rằng thu âm rất xuất sắc, đặc biệt là đoạn kết thực hiện rất có cao trào, lúc thu xong cô ta đã đạt đến cảnh giới quên mình. Cô ta quả thực đã đạt đến cảnh giới quên mình, đứng đối diện mà cũng không phát hiện ra tôi, có lẽ cô ta vừa mới thực sự đạt được cao trào đó thật.

Khoảng cách xa nhất trên thế giới này, là em lướt qua đời anh, nhưng lại nhìn mà như không thấy; khoảng cách xa hơn thế trên thế giới này, là em kể cho anh nghe về cao trào, nhưng lại do một người đàn ông khác tạo ra. Đột nhiên nghĩ, có lẽ mọi thứ chỉ là do tôi lo xa, gã thanh niên kia chỉ khoác eo, theo kinh nghiệm của tôi, những gã trai đẹp thời nay đều có đặc quyền, kẻ xấu xí khoác eo phụ nữ là lưu manh, còn trai đẹp khoác eo chỉ là thể hiện phép lịch sự. Hắn ta đẹp trai như vậy, lại còn đeo khuyên tai, biết đâu lại là đồng tính, huống hồ chỉ là cái bóng lưng, không lẽ tôi lại bị đánh bại bởi một cái bóng lưng sao... Tôi suy nghĩ vẩn vơ, nhận ra mình thực sự rất yêu Sách Lạp Lạp.

Một tràng ồn ào, từ xa, Cô Nương Dao Phay đang cầm một con dao phay khổng lồ, xung quanh toàn là bảo vệ và cảnh sát chống bạo động, nhưng không ai dám động vào cô ta, chỉ giơ khiên kính cường lực ngăn cô ta xông vào tòa nhà Xuân Thiên. Gã họ Tiêu, truyền nhân của phái Vu Đan, đang đứng ở tư thế chữ Đinh để thương lượng, thái độ khiêm tốn như đang thỉnh giáo Khổng Tử. Chiến lược này là đúng, Cô Nương Dao Phay từng nói, con dao này có ba không giết: không giết trẻ con, người già và phụ nữ. Gã họ Tiêu thành công khiến Cô Nương Dao Phay phát cáu, cô ta giắt dao ra sau lưng, nhổ một bãi nước bọt rồi bỏ đi. Lúc đó tôi rất muốn tiến lên chất vấn cô ta tại sao lại chặn đường kiếm sống của tôi, nhưng không dám, sợ rằng sẽ chặn luôn cả đường sống của mình.

Hà Lão Tứ ngày nào cũng quỳ trước cửa gào khóc rằng pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm. Tòa án nổi giận, sai cảnh sát tư pháp lấy lý do gây rối trật tự tòa án để lôi ông ta ra ngoài. Tôi thấy ông ta thật ngu ngốc, ở Trung Quốc, không phải pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm, mà là tòa án mới là thần thánh không thể xâm phạm.

Tôi lại có phần ngưỡng mộ khí chất của con trai ông ta, Hà Vô Úy từ chối phẫu thuật nối chi, ngâm cánh tay bị đứt đó trong một cái bình thủy tinh lớn, cười hì hì nói đây mẹ nó chính là bằng chứng tốt nhất. Cậu ta còn cố tình cố định cánh tay đó ở tư thế giơ ngón giữa, đặt trước cửa quán lẩu đã bị đập phá một nửa.

Người dân phố Đinh Hương vô cùng phẫn nộ, nói là muốn kiện lên Trung ương. Đại biểu Quách bình tĩnh nhắc nhở: "Bây giờ các nơi quản lý người đi khiếu kiện rất chặt, nếu giữa đường mà đụng phải đội An Nguyên Đỉnh thì chết chắc, hơn nữa hiệu suất khiếu kiện quá thấp, không mất hai ba năm thì không xong đâu, nước xa không cứu được lửa gần, chi bằng mời luật sư ở địa phương, chạy cửa chạy ngõ, xác suất còn cao hơn một chút, hiện tại đang liên kết với vài đại biểu Nhân đại để gây áp lực lên chính phủ."

Thạch Bát Cân đêm đó tình cờ ở lại sở thú cuối phố Tây để chăm sóc một con gấu đen bị bệnh, không nghe thấy tiếng chiêng trống, đợi khi chạy được đến phố thì người đã đi hết. Anh ta nói muốn tiếp nhận cây súng của Hà Vô Úy, tổ chức lại đội tuần phố, nhất định phải gặp gỡ cái gã tên Tam Hổ kia xem rốt cuộc là ai đánh bại ai.

Mười mấy anh em đó nhanh chóng được thả ra, ai nấy đều ủ rũ như vừa bị cắt mất túi mật, Hà Vô Úy vẫn đang ở trong bệnh viện nối chi, bác sĩ nói dù có nối lại cũng là phế nhân. Hà Lão Tứ gần như phát điên, chửi bới con trai Hà Vô Úy, rằng thằng con rùa này từ nhỏ đã thích sang xưởng chân tay giả bên cạnh bắt ếch cắt chân tay nướng ăn, giờ thì quả báo rồi, phải lắp chân tay giả. Nhà họ Hà đến phân cục báo án nói đồn cảnh sát đứng nhìn đội quản lý đô thị hành hung, lãnh đạo phân cục tỏ vẻ rất coi trọng vụ án này, nói nhất định phải điều tra cho kỹ. Nhà họ Hà đến tòa án khởi kiện, tòa án nhấn mạnh: "Trung ương đã có chỉ thị nghiêm ngặt không được cưỡng chế phá dỡ, nhất định sẽ thần tốc thu thập bằng chứng, sớm ngày lập án." Nhà họ Hà còn đi tìm tòa soạn báo, tổng biên tập tức giận đến mức đập vỡ cả chén trà, rồi nói: "Ủy ban Công tác Pháp luật của Nhân đại đang mưu cầu cải thiện quy định quản lý phá dỡ đô thị, chúng ta phải thuận nước đẩy thuyền, lập tức phái phóng viên đến đưa tin chuyên sâu."

Ba ngày sau, lãnh đạo phân cục đặc biệt gọi nhà họ Hà đến, theo tìm hiểu thì trong khu vực không có cưỡng chế phá dỡ, chỉ là phá dỡ bình thường, phố Đinh Hương vẫn đang trong giai đoạn thương lượng giá cả, việc phá dỡ chưa bắt đầu, càng không liên quan đến cưỡng chế. Còn về đêm hôm đó, chỉ là ẩu đả tạm thời trên phố, qua kiểm tra, kẻ chặt đứt cánh tay Hà Vô Úy thuộc diện nhân viên thuê ngoài, hiện đã mất tích. Ba ngày sau, trưởng phòng phá dỡ của tòa án tuyên bố: "Chứng cứ không đầy đủ, không lập án." Hà Lão Tứ khóc không thành tiếng: "Cánh tay bị đứt đó, chính là bằng chứng." Trưởng phòng nghiêm túc nói: "Cái đó cũng không đủ, nhưng pháp luật nước ta cho phép nguyên cáo tự thu thập bằng chứng, anh cứ tự thu thập đi, tôi ở đây còn hơn ba mươi vụ án phá dỡ khác đang chờ vào quy trình tố tụng, anh có thể đợi, khoảng năm sau mới đến lượt anh."

Ba ngày sau, vài phóng viên báo chí đến, nói hiện giờ dầu cống rãnh đã lan ra cả nước, ảnh hưởng cực kỳ xấu đến hình ảnh thành phố. Đèn flash chiếu vào mặt Hà Lão Tứ, ông ta sợ hãi che mặt, bật khóc. Hà Lão Tứ ngày nào cũng quỳ trước cửa gào khóc rằng pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm. Tòa án nổi giận, sai cảnh sát tư pháp lấy lý do gây rối trật tự tòa án để lôi ông ta ra ngoài. Tôi thấy ông ta thật ngu ngốc, ở Trung Quốc, không phải pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm, mà là tòa án mới là thần thánh không thể xâm phạm. Tôi lại có phần ngưỡng mộ khí chất của con trai ông ta, Hà Vô Úy từ chối phẫu thuật nối chi, ngâm cánh tay bị đứt đó trong một cái bình thủy tinh lớn, cười hì hì nói đây mẹ nó chính là bằng chứng tốt nhất. Cậu ta còn cố tình cố định cánh tay đó ở tư thế giơ ngón giữa, đặt trước cửa quán lẩu đã bị đập phá một nửa. Người dân phố Đinh Hương vô cùng phẫn nộ, nói là muốn kiện lên Trung ương. Đại biểu Quách bình tĩnh nhắc nhở: "Bây giờ các nơi quản lý người đi khiếu kiện rất chặt, nếu giữa đường mà đụng phải đội An Nguyên Đỉnh thì chết chắc, hơn nữa hiệu suất khiếu kiện quá thấp, không mất hai ba năm thì không xong đâu, nước xa không cứu được lửa gần, chi bằng mời luật sư ở địa phương, chạy cửa chạy ngõ, xác suất còn cao hơn một chút, hiện tại đang liên kết với vài đại biểu Nhân đại để gây áp lực lên chính phủ."

Thạch Bát Cân đêm đó tình cờ ở lại sở thú cuối phố Tây để chăm sóc một con gấu đen bị bệnh, không nghe thấy tiếng chiêng trống, đợi khi chạy được đến phố thì người đã đi hết. Anh ta nói muốn tiếp nhận cây súng của Hà Vô Úy, tổ chức lại đội tuần phố, nhất định phải gặp gỡ cái gã tên Tam Hổ kia xem rốt cuộc là ai đánh bại ai.

Cô Nương Dao Phay vẫn luôn bị nhốt trong nhà, dao phay chặt đến mẻ lưỡi cũng không thoát ra được, cũng giống như Thạch Bát Cân, đợi đến khi tìm được dây leo ra khỏi sân thì người đã đi hết. Cô ta đột nhiên nói: "Kỳ lạ, hôm đó đội quản lý đô thị làm sao biết Hà Lão Tứ lén mở quán lẩu? Giữa đêm hôm khuya khoắt, Hà Lão Tứ vừa mới châm lò, dầu còn chưa tan hết, đội quản lý đô thị đã đến rồi, có phải có nội gián không?" Cô ta chằm chằm nhìn tôi, tôi lắp bắp: "Ơ, cô có thể làm chứng mà, tôi, tôi đang ngắm trăng." Cô ta nói: "Giữa đêm hôm khuya khoắt anh không ngủ, ngắm trăng cái gì, có phải anh báo tin không?"

Tôi thề thốt với trời: "Nếu tôi báo mật, thì nhà tôi bị cưỡng chế phá dỡ, bạn gái bị cắm sừng, tiền bạc hóa tro tàn." Cô Nương Dao Phay: "Đêm đó tôi tận mắt thấy trong nhà anh có mấy người, cái gã Lôi Chính Sách đó còn đội mũ, không làm chuyện xấu thì đội mũ làm gì?" Tôi bất bình: "Tôi còn nghi cô là nội gián ấy chứ, mỗi lần đội phá dỡ đến đánh nhau cô đều không có mặt, lần trước cô đi họp ở tổng trạm, lần này cô lại bị nhốt trong sân, tại sao cô lúc nào cũng an toàn thế, chỉ biết đợi đội phá dỡ đi rồi mới ném dao vào không khí, tại sao..." Trong đám đông có vài tiếng bàn tán. Cô Nương Dao Phay há miệng, không nói được gì, đột nhiên rút dao đuổi theo, tôi vội vàng bỏ chạy, chạy từ xưởng chân tay giả, chạy một mạch đến ruộng cải dầu, lại chạy đến ngã ba chữ Đinh, giống hệt ngày đầu tiên đến phố Đinh Hương, may mắn là tôi nhìn thấy một chiếc taxi, kéo cửa xe nhảy vào... Cô Nương Dao Phay đuổi theo phía sau gào lên: "Đồ phản bội, đồ tiểu nhân không trung thành, đêm đó tôi tận mắt thấy những chuyện mờ ám anh làm, đuổi kịp tôi sẽ chém chết anh."

Gã tài xế im lặng một lúc lâu, không nhịn được nói: "Bạn à, cô bé nhỏ thế này mà anh cũng dám đắc động? Tự tìm khổ thôi! Anh phải tìm người xứng đôi vừa lứa, cỏ non ăn thì thơm đấy, nhưng dễ bị đau bụng lắm..." Tôi không thể giải thích, đành giả vờ thản nhiên: "Hà, tính tình cô bé có hơi kỳ quặc chút, nhưng khả năng uốn nắn cao, không gian thăng tiến còn rộng."

Mười mấy anh em nhanh chóng được thả ra, ai nấy đều ủ rũ như bị cắt mất mật. Hà Vô Úy vẫn đang ở bệnh viện nối lại chi, bác sĩ nói dù có nối được thì cũng thành kẻ tàn phế một nửa. Hà Lão Tứ gần như phát điên, mắng nhiếc đứa con trai: "Thằng con rùa này, từ nhỏ đã thích sang cái xưởng làm chân tay giả bên cạnh bắt ếch, chặt chân tay chúng nó ra nướng ăn, giờ thì hay rồi, báo ứng đến nơi, tự mình phải lắp chân tay giả rồi."

Nhà họ Hà đến phân cục báo án, nói cảnh sát khu vực đứng nhìn nhân viên quản lý đô thị hành hung. Lãnh đạo phân cục tỏ vẻ rất coi trọng vụ án, nói nhất định sẽ điều tra cho ra lẽ. Nhà họ Hà lại đến tòa án khởi kiện, tòa án nhấn mạnh: "Trung ương đã hạ lệnh nhiều lần không được cưỡng chế phá dỡ, nhất định phải nhanh chóng thu thập chứng cứ, sớm ngày lập án."

Nhà họ Hà còn tìm đến tòa soạn báo, tổng biên tập tức đến mức đập cả cốc nước, rồi nói: "Ủy ban Pháp chế Nhân đại đang tìm cách cải thiện điều lệ quản lý giải tỏa đô thị, chúng ta phải thuận nước đẩy thuyền, lập tức phái phóng viên đến đưa tin chuyên sâu."

Ba ngày sau, lãnh đạo phân cục đích thân gọi nhà họ Hà đến, theo tìm hiểu thì trong khu vực không có cưỡng chế phá dỡ, chỉ là giải tỏa bình thường. Phố Đinh Hương vẫn đang trong giai đoạn thương thảo giá cả, việc giải tỏa chưa bắt đầu, càng không liên quan đến cưỡng chế. Còn về tối hôm đó, đó chỉ là vụ ẩu đả tạm thời trên phố, qua kiểm tra, người chặt đứt cánh tay của Hà Vô Úy thuộc diện nhân viên hợp đồng thời vụ, hiện đã mất tích.

Ba ngày sau, trưởng tòa án phụ trách mảng giải tỏa cho biết: "Chứng cứ không đủ, không lập án." Hà Lão Tứ khóc không thành tiếng: "Cái cánh tay bị đứt lìa kia chính là chứng cứ." Trưởng tòa nghiêm nghị nói: "Cái đó cũng không đủ. Nhưng pháp luật nước ta cho phép nguyên đơn tự thu thập chứng cứ, anh cứ tự đi mà thu thập. Tôi ở đây còn hơn ba mươi vụ án giải tỏa đang chờ vào quy trình tố tụng, anh có thể chờ, chắc sang năm mới đến lượt anh."

Ba ngày sau, mấy phóng viên báo chí đến, nói giờ chuyện dầu cống đã ầm ĩ toàn quốc, ảnh hưởng cực kỳ xấu đến hình ảnh thành phố. Đèn flash chiếu thẳng vào mặt Hà Lão Tứ, ông ta sợ hãi che mặt, bật khóc. Hà Lão Tứ ngày nào cũng quỳ trước cửa gào thét pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm. Tòa án nổi giận, sai cảnh sát tư pháp lấy lý do gây rối trật tự tòa án để lôi ông ta ra ngoài.

Tôi thấy ông ta thật ngu ngốc. Ở Trung Quốc, không phải pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm, mà là tòa án mới là thần thánh không thể xâm phạm. Tôi lại có chút ngưỡng mộ khí chất của con trai ông ta, Hà Vô Úy từ chối phẫu thuật nối chi, ngâm cái cánh tay bị đứt lìa vào một cái bình thủy tinh lớn, cười hì hì bảo đây mới là chứng cứ tốt nhất. Cậu ta còn cố tình cố định cái tay đó thành hình ngón giữa giơ lên, đặt ngay trước cửa quán lẩu đang phá dở.

Người dân phố Đinh Hương vô cùng phẫn nộ, nói phải kiện lên Trung ương. Đại biểu Quách bình tĩnh nhắc nhở: "Giờ các nơi canh chừng người đi khiếu kiện rất gắt, nếu dọc đường đụng phải An Nguyên Đỉnh thì chết chắc. Hơn nữa hiệu suất khiếu kiện quá thấp, không mất hai ba năm thì không xong, nước xa không cứu được lửa gần, chi bằng thuê luật sư địa phương, chạy cửa chạy ngõ, xác suất còn cao hơn. Hiện đang liên kết vài đại biểu nhân đại để gây áp lực lên chính quyền."

Thạch Bát Cân tối đó tình cờ ở trong vườn thú cuối phố Tây để chăm sóc một con gấu đen bị bệnh, không nghe thấy tiếng chiêng trống, đợi đến khi chạy được ra phố thì người ta đã đi hết cả rồi. Anh ta nói sẽ nhận lấy cây súng của Hà Vô Úy, tổ chức lại đội tuần tra phố, nhất định phải gặp mặt cái tên Tam Hổ kia xem rốt cuộc là ai đánh đổ ai.

Cô nàng Dao Phay bị nhốt trong nhà, dao phay chặt đến mẻ cả lưỡi cũng không thoát ra được. Cũng như Thạch Bát Cân, đợi đến khi tìm được dây thừng trèo ra khỏi sân thì người ta đã đi hết. Cô đột nhiên nói: "Kỳ lạ, tối hôm đó quản lý đô thị làm sao biết Hà Lão Tứ lén mở quán lẩu? Đêm hôm khuya khoắt, Hà Lão Tứ vừa mới nhóm lò, dầu còn chưa sôi mà quản lý đô thị đã đến, có phải có nội gián không?"

Cô chằm chằm nhìn tôi, tôi ấp úng: "Ơ, cô có thể làm chứng mà, tôi... tôi đang ngắm trăng." Cô nói: "Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, ngắm trăng cái gì? Có phải anh đi báo tin không?" Tôi thề thốt: "Nếu tôi là kẻ mật báo, thì nhà tôi bị cưỡng chế phá dỡ, bồ tôi bị cắm sừng, tiền bạc hóa thành tro bụi."

Cô nàng Dao Phay: "Tối đó tôi tận mắt thấy trong nhà anh có mấy người, cái tên Lôi Chính Sách đó còn đội mũ, không làm chuyện xấu thì đội mũ làm gì?" Tôi phẫn nộ: "Tôi còn nghi cô là nội gián ấy chứ, lần nào đội giải tỏa đến đánh nhau cô cũng không có mặt, lần trước cô họp ở bến xe, lần này cô lại bị nhốt trong sân, tại sao lúc nào cô cũng an toàn thế, chỉ biết đợi đội giải tỏa đi rồi mới ném dao vào không trung, tại sao..."

Trong đám đông có vài tiếng xì xào. Cô nàng Dao Phay há miệng định nói gì đó nhưng không thốt nên lời, đột nhiên rút dao đuổi theo tôi. Tôi vội vã chạy bán sống bán chết, chạy từ xưởng chân tay giả, chạy một mạch đến ruộng cải dầu, rồi lại chạy đến ngã ba, y hệt như ngày đầu tiên đến phố Đinh Hương. May mắn là tôi thấy một chiếc taxi, kéo cửa nhảy tót lên...

Cô nàng Dao Phay vừa đuổi theo vừa hét: "Đồ phản bội, tên tiểu nhân không trung thành, tối hôm đó tôi tận mắt nhìn thấy việc làm của anh, đuổi kịp tôi sẽ chém anh ra làm đôi." Người tài xế im lặng hồi lâu, không nhịn được nói: "Bạn à, con gái nhỏ thế này mà anh cũng dám đắc tội? Tự tìm khổ vào thân! Anh phải tìm người tương xứng tuổi tác thôi, cỏ non ăn thì thơm đấy, nhưng dễ bị đau bụng lắm..."

Tôi không thể giải thích, cố tỏ ra nhẹ nhõm: "Ha, tính khí con gái nhỏ thì có hơi quái gở, nhưng khả năng uốn nắn cao, không gian phát triển lớn."

Tô Lạp Lạp cười tươi như hoa, nép sát vào một thanh niên đi từ ngoài cửa thang máy qua sảnh. Đó là một thanh niên mà chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng thấy đẹp trai lạ thường. Tôi chưa từng nghĩ rằng ngay cả bóng lưng cũng có thể đẹp đến mức chính diện như vậy, vẻ đẹp trai đó suýt làm tôi nghẹn thở. Không biết thanh niên kia nói câu gì, Tô Lạp Lạp cười khúc khích đấm vào vai anh ta, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay lấp lánh... mà cô ấy, hoàn toàn không phát hiện ra tôi.

Không phải nói là đi thu hình mẫu cho đài truyền hình sao? Tôi đứng chôn chân trong thang máy, thang máy đi lên, qua lớp kính trong suốt của thang máy tham quan, Tô Lạp Lạp ngày càng nhỏ bé. Cô ấy khoan thai bước đi trong sảnh, vậy mà lại dung túng cho thanh niên kia ôm eo mình. Eo của Tô Lạp Lạp tôi rất quen, đầy đặn và đàn hồi, kỹ năng dùng eo của cô ấy trên giường rất tốt, eo cô ấy có thể 69, có thể 96, nhưng giờ tôi thấy cô ấy dung túng cho việc ôm eo thì thật là 38...

Tôi muốn gọi Tô Lạp Lạp, nhưng gọi cô ấy cũng không nghe thấy. Lôi Chính Sách không biết ý tôi, vẫn đang nói: "Chủ tịch Đường đang đợi anh bên trong, với tư cách là Chủ tịch, ông ấy chưa bao giờ trực tiếp gặp hộ dân đinh tử, lần này là nể mặt anh lắm rồi, lát nữa lúc bàn giá cả thì nhanh gọn vào." Trong đầu tôi toàn là eo của Tô Lạp Lạp, và bàn tay đang ôm eo đó.

Đường Thính Sơn lại đang thở oxy, ông ta hít một hồi lâu rồi bảo tôi: "Năm phút trước, tình hình đã thay đổi rất lớn, tôi không thể ký hợp đồng với anh theo giá cũ. Đơn vị đánh giá nói với tôi, dầm chịu lực của nhà anh nối liền với hai căn nhà bên cạnh, vấn đề nằm ở đó. Tôi phá nhà anh, hai căn nhà này sẽ đổ, mà hai nhà này kiên quyết không chuyển..."

Dầm chịu lực, đúng rồi, lúc mua nhà tôi đã nhắm vào cái dầm chịu lực này, tiện thể cùng nhau làm hộ dân đinh tử liên cư, nhưng cái này thì có vấn đề gì? Đầu óc tôi trống rỗng, lầm bầm: "Vậy thì cứ để hai căn nhà đó đổ đi."

Đường Thính Sơn lại hít thêm chút oxy: "Anh có phải hơi thiếu oxy rồi không? Tôi tạm thời chưa thể để hai căn nhà đó đổ được, không chỉ vì chi phí quá lớn, mà thái độ của một trong hai chủ nhà cực kỳ kiên quyết. Tôi đã đưa ra cái giá rất cao, cô ta nhất quyết không chuyển, vừa nãy còn chạy đến chém bị thương một quản lý dự án của tôi, giờ vẫn đang canh dưới lầu..."

0 đồng mỗi mét vuông, không còn là nhà đầu tàu nữa, chỉ còn 7400 đồng mỗi mét vuông, giá chênh lệch gấp đôi. Đầu tôi ong ong như có cả tổ ong, há miệng định nói, Đường Thính Sơn cầm túi oxy lên, phẩy tay, Lôi Chính Sách vội vàng kéo tôi ra ngoài. Ra ngoài rồi, Lôi Chính Sách lớn tiếng mắng nhiếc: "Cái loại dân đinh tử như anh sao mà không biết điều thế, Chủ tịch Đường đích thân tiếp đón anh, cho anh khoản phí bịt miệng mà người khác không có. Anh không phải đầu tàu nữa, anh là cái quẩy, muốn trách thì trách cái cô nàng Dao Phay kia, cái dầm chịu lực đó."

Lôi Chính Sách nói đúng, 7400 đồng/mét vuông, cô nàng Dao Phay chém một nhát là mất của tôi 1 triệu. Dầm chịu lực, tôi đây đúng là tự vác dầm chịu lực đập vào chân mình. Bỗng thấy buổi sáng mình quá quạ đen: nhà bị cưỡng chế, bồ bị cắm sừng, tiền bạc thành tro bụi. Ba con quạ, trúng hai con, con còn lại, không bàn được thì cũng bị cưỡng chế. Nếu nhà bị phá, tôi sụp đổ mất, dù nó chỉ là một căn nhà "cái quẩy", nhưng lại là toàn bộ thế giới của tôi. Nghĩ đến thế giới không còn, trong lòng trống rỗng.

Lúc vào thang máy thì đụng phải một phụ nữ diễm lệ, cô ta ngạc nhiên gật đầu với tôi, tôi không hiểu đầu đuôi, trong lòng chỉ nghĩ đến Tô Lạp Lạp, vội gọi điện, không bắt máy. Đến khi tôi ra đến đường lớn thì cô ấy mới gọi lại, bảo vừa nãy bận thu hình chương trình. Tôi càng thấy trống rỗng, hỏi kết quả thế nào. Cô ấy vui vẻ nói với tôi, thu hình rất xuất sắc, đặc biệt là đoạn kết thúc, cô ấy đã đạt đến cảnh giới quên mình. Cô ấy quả thực đã đạt đến cảnh giới quên mình, đứng đối diện mà không phát hiện ra tôi, có lẽ cô ấy thực sự đã đạt đến cao trào ngay lúc đó.

Khoảng cách xa nhất trên thế giới này, là em lướt qua đời tôi, nhưng lại làm ngơ; khoảng cách xa hơn thế nữa, là em đang kể với tôi về cao trào, nhưng lại là do người đàn ông khác tạo ra. Bỗng nghĩ, có lẽ mọi chuyện là do mình suy diễn quá mức, thanh niên kia chỉ là ôm eo thôi, theo kinh nghiệm của tôi, trai đẹp thời nay có đặc quyền, kẻ xấu ôm eo phụ nữ là lưu manh, trai đẹp ôm eo chỉ là biểu đạt lễ nghĩa. Anh ta đẹp trai thế, lại còn đeo khuyên tai, biết đâu là đồng tính, huống hồ chỉ là cái bóng lưng, không đến mức bị một cái bóng lưng đánh bại...

Tôi suy nghĩ lung tung, phát hiện mình thực sự rất yêu Tô Lạp Lạp. Một tràng ồn ào, từ xa, cô nàng Dao Phay xách một con dao phay khổng lồ, xung quanh toàn là bảo vệ và cảnh sát chống bạo động, nhưng không ai dám động vào cô, chỉ giơ khiên thủy tinh cường lực ngăn cản cô xông vào tòa nhà Xuân Thiên. Cái gã họ Tiêu, truyền nhân của phái Vu Đan, đang đứng thế chân đinh ra sức thuyết phục, thái độ khiêm tốn như đang thỉnh giáo Khổng Tử. Chiến lược này đúng, cô nàng Dao Phay từng nói, dao này có ba không chém: không chém trẻ con, người già và phụ nữ. Gã họ Tiêu thành công làm cô nàng Dao Phay phát cáu, cô cắm dao vào thắt lưng phía sau, nhổ một bãi nước bọt rồi bỏ đi. Lúc đó tôi rất muốn tiến lên chất vấn tại sao cô chặn đường làm ăn của tôi, nhưng không dám, sợ làm đứt luôn cả đường sống.

Tôi vội vàng nói với Đường Thính Sơn: "Vậy ông tăng giá thêm đi, tiền có thể sai khiến cả quỷ thần, không tin cô ta không chuyển."

Đường Thính Sơn vứt túi oxy sang một bên: "Trước đây chỉ có anh là đầu tàu, tất nhiên tôi có thể tăng thêm bồi thường, nhưng giờ anh không phải đầu tàu duy nhất, ba nhà các người tạo thành một căn nhà đầu tàu lớn, chi phí ít nhất phải tăng thêm 7 triệu. Đây không phải vấn đề tiền bạc, tôi không thể mở tiền lệ này, tin tức truyền ra ngoài, chi phí giải tỏa một con phố Đinh Hương có thể san phẳng ba con phố bình thường."

Đến nơi mới nhớ ra đây là trung tâm thương mại Xuân Thiên, hôm qua tôi còn đến đây mua nhẫn kim cương, nhẫn kim cương 1 carat. Không ngờ Đường Thính Sơn lại đặt văn phòng trên tầng cao nhất của trung tâm thương mại sáu sao Xuân Thiên, đại gia đều thích nhìn xuống cuộc đời. Hôm nay Đường Thính Sơn chốt lại giá cả và chi tiết hợp đồng với tôi, Lôi Chính Sách đón tôi ở cửa Xuân Thiên, đi xuyên qua sảnh vòng sang tòa phụ, bước vào thang máy chuyên dụng... Lúc này, tôi nhìn thấy Tô Lạp Lạp.

Tô Lạp Lạp cười tươi như hoa, nép sát vào một thanh niên đi từ ngoài cửa thang máy qua sảnh. Đó là một thanh niên mà chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng thấy đẹp trai lạ thường. Tôi chưa từng nghĩ rằng ngay cả bóng lưng cũng có thể đẹp đến mức chính diện như vậy, vẻ đẹp trai đó suýt làm tôi nghẹn thở. Không biết thanh niên kia nói câu gì, Tô Lạp Lạp cười khúc khích đấm vào vai anh ta, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay lấp lánh... mà cô ấy, hoàn toàn không phát hiện ra tôi.

Không phải nói là đi thu hình mẫu cho đài truyền hình sao? Tôi đứng chôn chân trong thang máy, thang máy đi lên, qua lớp kính trong suốt của thang máy tham quan, Tô Lạp Lạp ngày càng nhỏ bé. Cô ấy khoan thai bước đi trong sảnh, vậy mà lại dung túng cho thanh niên kia ôm eo mình. Eo của Tô Lạp Lạp tôi rất quen, đầy đặn và đàn hồi, kỹ năng dùng eo của cô ấy trên giường rất tốt, eo cô ấy có thể 69, có thể 96, nhưng giờ tôi thấy cô ấy dung túng cho việc ôm eo thì thật là 38...

Tôi muốn gọi Tô Lạp Lạp, nhưng gọi cô ấy cũng không nghe thấy. Lôi Chính Sách không biết ý tôi, vẫn đang nói: "Chủ tịch Đường đang đợi anh bên trong, với tư cách là Chủ tịch, ông ấy chưa bao giờ trực tiếp gặp hộ dân đinh tử, lần này là nể mặt anh lắm rồi, lát nữa lúc bàn giá cả thì nhanh gọn vào." Trong đầu tôi toàn là eo của Tô Lạp Lạp, và bàn tay đang ôm eo đó.

Đường Thính Sơn lại đang thở oxy, ông ta hít một hồi lâu rồi bảo tôi: "Năm phút trước, tình hình đã thay đổi rất lớn, tôi không thể ký hợp đồng với anh theo giá cũ. Đơn vị đánh giá nói với tôi, dầm chịu lực của nhà anh nối liền với hai căn nhà bên cạnh, vấn đề nằm ở đó. Tôi phá nhà anh, hai căn nhà này sẽ đổ, mà hai nhà này kiên quyết không chuyển..."

Dầm chịu lực, đúng rồi, lúc mua nhà tôi đã nhắm vào cái dầm chịu lực này, tiện thể cùng nhau làm hộ dân đinh tử liên cư, nhưng cái này thì có vấn đề gì? Đầu óc tôi trống rỗng, lầm bầm: "Vậy thì cứ để hai căn nhà đó đổ đi."

Đường Thính Sơn lại hít thêm chút oxy: "Anh có phải hơi thiếu oxy rồi không? Tôi tạm thời chưa thể để hai căn nhà đó đổ được, không chỉ vì chi phí quá lớn, mà thái độ của một trong hai chủ nhà cực kỳ kiên quyết. Tôi đã đưa ra cái giá rất cao, cô ta nhất quyết không chuyển, vừa nãy còn chạy đến chém bị thương một quản lý dự án của tôi, giờ vẫn đang canh dưới lầu..."

Tôi vội vàng nói với Đường Thính Sơn: "Vậy ông tăng giá thêm đi, tiền có thể sai khiến cả quỷ thần, không tin cô ta không chuyển."

Đường Thính Sơn vứt túi oxy sang một bên: "Trước đây chỉ có anh là đầu tàu, tất nhiên tôi có thể tăng thêm bồi thường, nhưng giờ anh không phải đầu tàu duy nhất, ba nhà các người tạo thành một căn nhà đầu tàu lớn, chi phí ít nhất phải tăng thêm 7 triệu. Đây không phải vấn đề tiền bạc, tôi không thể mở tiền lệ này, tin tức truyền ra ngoài, chi phí giải tỏa một con phố Đinh Hương có thể san phẳng ba con phố bình thường."

Tôi buột miệng: "Vậy thì cưỡng chế lôi cô ta ra rồi phá nhà." Đường Thính Sơn nhìn tôi đầy ngạc nhiên, bước lại gần, vỗ vai tôi: "Anh, đúng là một nhân tài, nên tôi có thể dành một phút để phân tích logic này cho anh — Sự ngoan cường của phố Đinh Hương nằm ngoài dự đoán của tôi, việc giải tỏa còn chưa bắt đầu mà đã có người bị chém đứt cánh tay, nếu tôi lôi chủ nhà này ra, bước tiếp theo sẽ là đứt đầu người đấy. Tôi không sợ chuyện, nhưng không thể đi gây chuyện, đó là nguyên tắc làm doanh nghiệp. Thế này đi, để khẳng định thái độ của anh, tôi cho anh 7400 đồng/mét vuông, sau này cũng đừng kích động đám dân đen đó nữa, hơn hai mươi ngày kiếm được hơn 100 ngàn, coi như phí bịt miệng, nhanh hơn chơi chứng khoán nhiều."

7400 đồng/mét vuông... cứ tưởng trên trời rơi xuống bánh bao, ai dè lại rơi xuống cái bánh sắt. Mặt tôi biến dạng cả đi, xã hội này thật quá thực dụng, thấy tôi là nhà đầu tàu liền 1500...

Tôi buột miệng: "Vậy thì cưỡng chế lôi cô ta ra rồi phá nhà."

Đường Thính Sơn nhìn tôi đầy ngạc nhiên, bước lại gần, vỗ vai tôi: "Anh, đúng là một nhân tài, nên tôi có thể dành một phút để phân tích logic này cho anh — Sự ngoan cường của phố Đinh Hương nằm ngoài dự đoán của tôi, việc giải tỏa còn chưa bắt đầu mà đã có người bị chém đứt cánh tay, nếu tôi lôi chủ nhà này ra, bước tiếp theo sẽ là đứt đầu người đấy. Tôi không sợ chuyện, nhưng không thể đi gây chuyện, đó là nguyên tắc làm doanh nghiệp. Thế này đi, để khẳng định thái độ của anh, tôi cho anh 7400 đồng/mét vuông, sau này cũng đừng kích động đám dân đen đó nữa, hơn hai mươi ngày kiếm được hơn 100 ngàn, coi như phí bịt miệng, nhanh hơn chơi chứng khoán nhiều."

7400 tệ/mét vuông... Tôi cứ ngỡ trời sẽ rơi bánh bao xuống, ai dè thứ rơi xuống lại là bánh sắt, làm mặt mũi tôi biến dạng cả. Cái xã hội cằn cỗi này thật quá coi trọng lợi ích, thấy tôi là nhà ở khu "đầu rồng" thì hét giá 15.000 tệ/mét vuông, không còn ở khu đầu rồng nữa thì chỉ còn 7400 tệ/mét vuông, giá cả chênh lệch gấp đôi. Đầu óc tôi ong lên như chui vào tổ ong, định há miệng phản bác thì Đường Thính Sơn cầm túi oxy lên, phẩy phẩy tay, Lôi Chính Sách vội vàng kéo tôi ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, Lôi Chính Sách quát lớn: "Anh là cái đinh cứng đầu sao mà không biết điều thế? Chủ tịch Đường đích thân tiếp đón anh, còn mở lệ cho khoản phí bịt miệng mà người khác không có. Anh không còn là đầu rồng nữa, anh chỉ là cái bánh quẩy thôi, muốn trách thì chỉ có thể trách con nhỏ "Cô Nương Dao Phay" kia, chính là cái dầm chịu lực đó."

Lôi Chính Sách nói đúng, 7400 tệ/mét vuông, Cô Nương Dao Phay một nhát chém bay mất 1 triệu của tôi. Dầm chịu lực, tôi đúng là tự vác dầm chịu lực đập vào chân mình. Bỗng nhiên tôi thấy sáng nay mình thật là đen đủi: nhà bị cưỡng chế phá dỡ, bồ bị "cắm sừng", tiền bạc hóa tro bụi. Ba điềm gở, tôi dính mất hai, cái còn lại nếu không thương lượng xong thì cũng bị cưỡng chế phá dỡ nốt. Nếu nhà bị phá, tôi coi như sụp đổ, dù nó chỉ là một căn nhà "bánh quẩy", nhưng đó là cả thế giới của tôi. Nghĩ đến thế giới không còn, lòng tôi trống rỗng. Lúc vào thang máy, tôi va phải một người đàn bà diễm lệ, cô ta ngạc nhiên gật đầu với tôi, tôi chẳng hiểu mô tê gì, lòng chỉ nghĩ đến Sách Lạp Lạp, vội gọi điện nhưng không ai nghe. Mãi đến khi tôi ra đến đường lớn cô ta mới gọi lại, bảo vừa rồi bận ghi hình chương trình. Lòng tôi càng trống trải hơn, hỏi cô ta kết quả thế nào. Cô ta vui vẻ bảo tôi, ghi hình cực kỳ xuất sắc, nhất là đoạn kết cực kỳ cao trào, lúc ghi xong cô ta đã đạt đến cảnh giới quên cả bản thân. Cô ta đúng là đạt đến cảnh giới quên mình thật, đứng đối diện mà không nhận ra tôi, có lẽ cô ta vừa mới thực sự đạt đến cao trào thật. Khoảng cách xa nhất trên thế giới này là khi em lướt qua đời anh mà lại làm như không thấy; khoảng cách xa hơn nữa là khi em kể cho anh nghe về cao trào, nhưng lại do một gã đàn ông khác tạo ra.

Bỗng nhiên tôi nghĩ, có lẽ mọi thứ chỉ là do tôi đa nghi, gã thanh niên kia chỉ ôm eo thôi, theo kinh nghiệm của tôi, đám "trai đẹp" thời nay đều có đặc quyền, kẻ xấu xí ôm eo phụ nữ là lưu manh, còn trai đẹp ôm eo chỉ là biểu hiện của lễ nghi. Gã ta đẹp trai thế, lại còn đeo khuyên tai, biết đâu lại là đồng tính, hơn nữa mới chỉ là cái bóng lưng, không lẽ tôi lại bị đánh bại bởi một cái bóng lưng... Tôi suy nghĩ lung tung, nhận ra mình thật sự rất yêu Sách Lạp Lạp.

Một trận ồn ào, từ xa, Cô Nương Dao Phay xách một con dao phay khổng lồ, xung quanh toàn là bảo vệ và cảnh sát chống bạo động, nhưng chẳng ai dám đụng vào cô ta, chỉ giơ khiên kính cường lực ngăn không cho cô ta xông vào tòa nhà "Mùa Xuân". Gã họ Tiêu, kẻ truyền nhân phái Vu Đan, đang đứng thế chữ Đinh ra sức thuyết phục, thái độ khiêm tốn như thể đang thỉnh giáo Khổng Tử. Chiến lược này rất đúng, Cô Nương Dao Phay từng nói, dao này có ba không: không giết trẻ con, không giết người già và không giết phụ nữ. Gã họ Tiêu thành công làm cô ta phát cáu, cô ta dắt dao ra sau lưng, nhổ một bãi nước bọt rồi bỏ đi. Lúc đó tôi rất muốn tiến lên chất vấn tại sao cô ta cắt đứt đường sống của tôi, nhưng không dám, sợ rằng sẽ bị cắt đứt luôn cả mạng sống.

Mười mấy anh em đó nhanh chóng được thả ra, ai nấy đều ủ rũ như vừa bị cắt mất túi mật, Hà Vô Úy vẫn đang trong bệnh viện nối lại chi, bác sĩ nói dù nối lại được cũng chỉ là kẻ tàn phế. Hà Lão Tứ gần như phát điên, mắng nhiếc đứa con trai Hà Vô Úy, cái thằng ranh con này từ nhỏ đã thích sang xưởng chân tay giả bắt ếch, chặt chân chặt tay chúng nướng ăn, giờ thì báo ứng rồi, phải lắp chân tay giả thật. Nhà họ Hà đến phân cục báo án rằng đồn cảnh sát đứng nhìn đội quản lý đô thị hành hung, lãnh đạo phân cục tỏ ra rất coi trọng vụ án này, nói nhất định phải điều tra cho ra lẽ. Nhà họ Hà kiện lên tòa án, tòa nhấn mạnh: Trung ương đã có lệnh nghiêm cấm cưỡng chế phá dỡ, nhất định phải cấp tốc thu thập chứng cứ để sớm thụ lý. Nhà họ Hà còn tìm đến tòa soạn báo, tổng biên tập tức giận đến mức đập cả cốc, rồi nói: Ủy ban Pháp luật của Quốc hội đang tìm cách cải thiện quy định quản lý phá dỡ đô thị, chúng ta phải thuận theo thời thế, cử phóng viên đến làm bài báo chuyên sâu ngay. Ba ngày sau, lãnh đạo phân cục đặc biệt gọi nhà họ Hà đến, theo tìm hiểu, trong khu vực không có cưỡng chế phá dỡ, chỉ là phá dỡ bình thường, phố Đinh Hương vẫn đang trong giai đoạn thương lượng giá cả, việc phá dỡ chưa bắt đầu, cũng không liên quan đến cưỡng chế. Còn về chuyện tối hôm đó, chỉ là ẩu đả đường phố nhất thời, qua điều tra, kẻ chặt đứt cánh tay Hà Vô Úy là nhân viên thuê tạm thời, hiện đã mất tích. Ba ngày sau, chánh án tòa án phụ trách phá dỡ tuyên bố: không đủ chứng cứ, không thụ lý. Hà Lão Tứ khóc không thành tiếng: "Cánh tay bị chặt đứt kia chính là chứng cứ mà!" Chánh án nghiêm nghị nói: "Thế vẫn chưa đủ, nhưng pháp luật nước ta cho phép nguyên đơn tự thu thập chứng cứ, anh tự đi mà thu thập, chỗ tôi còn hơn ba mươi vụ phá dỡ đang chờ xử lý đây, anh cứ đợi đi, chắc sang năm mới đến lượt anh." Ba ngày sau, vài phóng viên báo chí đến, nói giờ chuyện dầu cống đã ầm ĩ cả nước, ảnh hưởng cực kỳ xấu đến hình ảnh thành phố. Đèn flash chiếu vào mặt Hà Lão Tứ, ông ta sợ hãi che mặt khóc. Hà Lão Tứ ngày nào cũng quỳ trước cửa gào khóc rằng pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm. Tòa án nổi giận, sai cảnh sát tư pháp lấy lý do gây rối trật tự tòa án để lôi ông ta ra ngoài. Tôi thấy ông ta thật ngu xuẩn, ở Trung Quốc, không phải pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm, mà là tòa án mới là nơi thần thánh không thể xâm phạm. Tôi lại có chút ngưỡng mộ khí chất của con trai ông ta, Hà Vô Úy từ chối phẫu thuật nối lại chi, ngâm cánh tay bị đứt đó trong một cái bình thủy tinh lớn, cười hì hì bảo đây chính là bằng chứng tốt nhất, cậu ta còn cố tình cố định cánh tay đó trong tư thế giơ ngón giữa, đặt trước cửa tiệm lẩu đang phá dỡ dở dang. Người dân phố Đinh Hương vô cùng phẫn nộ, nói sẽ kiện lên Trung ương. Đại biểu Quách bình tĩnh nhắc nhở: "Giờ các nơi đang theo dõi rất sát những người đi khiếu kiện, nếu nửa đường gặp phải đội An Nguyên Đỉnh thì tiêu đời, hơn nữa hiệu suất khiếu kiện quá thấp, không mất hai ba năm thì chẳng giải quyết được gì, nước xa không cứu được lửa gần, chi bằng mời luật sư địa phương, chạy cửa này cửa nọ, xác suất còn cao hơn. Giờ đang liên kết vài đại biểu Quốc hội để gây áp lực lên chính quyền." Thạch Bát Cân tối đó tình cờ ở lại sở thú cuối phố Tây chăm sóc một con gấu đen bị bệnh nên không nghe thấy tiếng chiêng trống, đến lúc chạy ra phố thì người đã đi hết. Anh ta nói sẽ tiếp nối tinh thần của Hà Vô Úy, tổ chức lại đội tuần tra phố, nhất định phải gặp cho bằng được kẻ tên Tam Hổ kia, xem đứa nào đánh bại đứa nào. Cô Nương Dao Phay vẫn luôn bị nhốt trong nhà, dao phay chặt đến mẻ lưỡi cũng không thoát ra được, cũng giống như Thạch Bát Cân, đợi đến khi tìm được dây leo ra khỏi sân thì người đã đi hết. Cô ta đột nhiên nói: "Lạ thật, hôm đó quản lý đô thị làm sao biết Hà Lão Tứ lén mở tiệm lẩu? Đêm hôm khuya khoắt, Hà Lão Tứ vừa nhóm lò, dầu còn chưa kịp nóng thì quản lý đô thị đã đến, có phải có nội gián không?" Cô ta chằm chằm nhìn tôi, tôi lắp bắp: "Ơ, cô có thể chứng minh mà, tôi... tôi đang ngắm trăng." Cô ta nói: "Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, ngắm trăng cái gì, có phải anh mật báo không?" Tôi thề thốt: "Nếu tôi mật báo, nhà tôi bị cưỡng chế phá dỡ, bồ tôi bị cắm sừng, tiền bạc hóa tro bụi." Cô Nương Dao Phay: "Đêm đó tôi tận mắt thấy mấy người vào nhà anh, tên Lôi Chính Sách kia còn đội mũ, không làm chuyện xấu thì đội mũ làm gì?" Tôi phẫn nộ: "Tôi còn nghi cô là nội gián ấy chứ, lần nào đội phá dỡ đến đánh nhau cô cũng không có mặt, lần trước cô họp ở bến xe, lần này cô lại bị nhốt trong sân, tại sao cô lúc nào cũng an toàn thế, chỉ biết đợi đội phá dỡ đi rồi mới vung dao vào không khí, tại sao..." Trong đám đông bắt đầu có tiếng xì xào. Cô Nương Dao Phay há miệng định nói gì đó nhưng lại thôi, đột nhiên rút dao đuổi theo, tôi vội vàng bỏ chạy, chạy từ xưởng chân tay giả chạy mãi, chạy một mạch đến ruộng cải dầu, rồi lại chạy đến ngã ba, y hệt như ngày đầu tiên đến phố Đinh Hương, may mắn là tôi thấy một chiếc taxi, mở cửa xe nhảy vào luôn... Cô Nương Dao Phay vừa đuổi theo vừa hét: "Đồ phản bội, đồ tiểu nhân không trung thành, đêm đó tôi tận mắt thấy hành vi mờ ám của anh, đuổi kịp tôi sẽ chém chết anh." Gã tài xế im lặng hồi lâu, không nhịn được nói: "Bạn à, con gái nhỏ thế mà anh cũng dám trêu? Tự tìm khổ thôi! Anh phải tìm người tương xứng tuổi tác, cỏ non ăn thì thơm thật đấy, nhưng dễ bị đau bụng lắm..." Tôi không thể giải thích, đành giả vờ thản nhiên: "Ha, con gái nhỏ tính khí hơi quái đản chút, nhưng khả năng uốn nắn tốt, không gian phát triển còn lớn."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:1
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »