Lý Kha Lạc: Nhật Ký Chống Phá Dỡ

Lượt đọc: 34 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Người của đồn cảnh sát đã đến, cảnh sát hình sự cũng đã tới. Hà Vô Úy vẫn muốn liều mạng, nhờ chúng tôi khuyên can mới chịu bỏ chạy. Hai người chết, ba người bị thương, ngay trong đêm đó anh ta đã bị truy nã.

Ban đầu, cảnh sát còn muốn bắt cả Thạch Bát Cân, nói anh ta dung túng động vật tấn công giết người, còn muốn truy nã con gấu và đòi tiêm thuốc trợ tử nó. Thạch Bát Cân lớn tiếng quát rằng là con người đang giết hại muông thú, ai dám động vào gấu của ông, ông sẽ giết cả nhà kẻ đó. Giám đốc vườn thú vội vã chạy đến, đưa một chiếc điện thoại cho đội trưởng cảnh sát hình sự, đội trưởng xem xong liền không nói gì thêm nữa. Giám đốc vườn thú trừng mắt nhìn Thạch Bát Cân, chửi bới rằng anh đã khiến vườn thú chịu tổn thất lớn thế nào, giờ chắc chắn phải bị dỡ bỏ rồi, tất cả đều tại anh.

Cả con phố đều đứng trên "Trường Thành", đồng thanh hát quốc ca. Đội trưởng cảnh sát hình sự chửi đội cưỡng chế là lũ ngu xuẩn rồi bỏ đi. Đúng lúc đó Tất Nhiên mới chạy về, ngẩn ngơ nhìn thi thể Hà Lão Tứ đang phủ vải trắng bị khiêng đi. Cậu ta hét lên một tiếng thê lương, túm lấy tóc rồi lao lên trên tường thành, điên cuồng gào thét lảm nhảm: "Thảm kịch nhân gian, chưa từng nghe thấy, phòng hơi ngạt của đảng Quốc xã, lũ trộm hoa hạ đẳng, đội quân 731 của Nhật Bản. Tôi thấy nhục nhã khi đứng cùng hàng ngũ với các người..."

Tôi nằm trong căn phòng "Bánh Quẩy", bảo chị Cao hãy khuyên can Tất Nhiên. Kết quả đã thế này rồi, còn bàn chuyện nhục nhã hay không cùng hàng ngũ với họ nữa thì chẳng có ý nghĩa gì cả. Chị Cao đỏ hoe mắt đi ra khuyên nhủ. Nghe tiếng Tất Nhiên vùng vằng không chịu quay về, vẫn còn đứng từ xa chửi bới chuyện nhân tính suy đồi này nọ. Tiêu Mị Mị và Bao Nhất Đầu đã tỉnh lại, uống từng ngụm lớn nước khoáng, cũng chẳng còn sức mà tranh cãi xem ai nợ ai nhiều hơn nữa.

Tôi đi tìm cô nàng "Dao Phay". Cô ấy vẫn còn bủn rủn, đau lòng vì cái chết của Hà Lão Tứ. Cảnh sát nói Hà Lão Tứ không phải do đội cưỡng chế giết, mà là bị ngã chết. Nhưng cô ấy không tin, cô đã nhìn thấy vết dao trên người Hà Lão Tứ. Tuy nhiên, cảnh sát nhanh chóng khiêng thi thể đi và cưỡng ép hỏa táng. Chẳng ai có thể chứng minh được sự thật.

May mà chị Cao về kịp. Tối nay mấy chị em họ đi hát karaoke, về thấy tôi và cô nàng Dao Phay ôm nhau, cứ tưởng chúng tôi đang thân mật. Sau đó lại thấy không đúng, vì trên tường thành vẫn còn vài người nằm ngổn ngang, dưới đất đầy vỏ lon nhôm, loại lon mà chị ấy biết rõ. Chị ấy hậm hực nói, biết sớm thứ này có tác dụng thì đã ra tay trước, đánh thuốc mê lũ đội cưỡng chế rồi.

Cô nàng Dao Phay đột nhiên nói: "Có nội gián". Thứ này là loại dùng để đánh thuốc mê các cô gái trong quán bar, chỉ cần giật chốt rồi để vào góc, một lát sau là gục. Nhưng "Trường Thành" là không gian ngoài trời rộng rãi, không khí lưu thông, tuy nhìn hiện trường có vẻ đã vứt không ít vỏ lon, liều lượng khá lớn. Nhưng nếu không phải có người giật chốt ở phía này trước, làm một số người gục xuống, thì đội cưỡng chế khó mà mò tới đây để xịt liều lượng lớn hơn. Hà Lão Tứ chắc chắn đã nhìn thấy gì đó nên mới bị giết. Chúng vẫn chưa yên tâm nên đã đẩy xác anh ta xuống.

May mà chị Cao về kịp. Đầu tôi đau như búa bổ, bảo về nhà ngủ, mai còn phải liều mạng với bọn chúng tiếp. Cô nàng Dao Phay hậm hực: "Ông đây phải liều chết với chúng nó".

Tôi đi ra khỏi phòng khách của cô nàng Dao Phay, nhìn thấy nơi đó vẫn trống hoác, chỉ còn chiếc ghế sofa đen và bao cát mờ ảo. Ngoài cửa, Tất Nhiên vẫn đang gào thét bi thương, tôi kéo cậu ta về, mắng rằng gào thét thì có ích gì. Cậu ta sực tỉnh, đúng vậy, mắng lũ súc sinh đó chẳng ích gì, phải làm thơ, phải dùng thơ để vạch trần chúng! Cậu ta như một con thú bị thương nặng, lảo đảo chạy về phòng. Tôi đi vào, thấy cậu ta nước mắt đầm đìa, giọng khản đặc, vừa đọc vừa vung bút làm thơ. Rồi cậu ta lại chạy như bay ra ngoài, đứng trên tường thành lớn tiếng ngâm: "Sau khi các người giết tôi, bạch cốt của tôi vừa vặn làm thành ngôi nhà. Ngôi nhà bạch cốt này của tôi, tung bay ngọn cờ bất khuất".

Lũ đội cưỡng chế đó thì hiểu cái quái gì về thơ. Tôi lại bảo chị Cao ra kéo cậu ta về, nghe thấy cậu ta lại đổi sang chủ đề "Súng đạn và Hoa hồng"... tiếng vang không dứt. Tôi đã có một giấc mơ rất sâu. Một con bạch tuộc khổng lồ kéo tôi xuống phía sâu, những xúc tu mềm mại quấn chặt lấy tôi, trên đó đầy những giác hút, mà hóa ra toàn là những con mắt.

Bầu trời xám xanh, như một mảnh băng dán trên đầu, đầu tôi đau như muốn nứt ra, giấc mơ lúc nãy như muốn phá kén chui ra, mang theo linh hồn tôi đi. Tất Nhiên vẫn đang ngâm nga khản giọng ở bên ngoài, thực ra đã rất lảm nhảm, nghe xa xăm như tiếng một kẻ lang thang bên chân trời vừa đi vừa hát điệu Liên Hoa Lạc. Chắc tên ngốc này lúc này cũng chẳng biết mình đang đọc cái gì, chỉ là đọc thôi. Chị Cao đỏ hoe mắt nói, cứ đọc thế này, liệu có đọc đến chết không.

Tôi bảo bắt buộc phải đọc, lưỡi là dây cót của tên ngốc này, phải đọc mãi mới không chết được. Ra khỏi cửa, tôi sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Tất Nhiên chỉ sau một đêm như bị rút hết nước trong người, nhăn nhúm biến dạng, sương đầu đông bám bẩn trên ria mép, trông như một chiếc bánh hồng bị sương muối. Áo đã đứt vài cái khuy, một chiếc giày cũng chẳng biết đi đâu, khăn quàng trắng vẫn còn nhưng đã xám xịt, cậu ta còng lưng vừa vẽ vừa đọc trên giấy, vừa đọc vừa khóc, thực ra chẳng còn nước mắt, chỉ là gào. Tôi hét lớn một tiếng, cậu ta giật mình, giữ nguyên tư thế suốt cả đêm khiến khớp xương bị cứng, hồi lâu mới quay hẳn đầu lại, thấy là tôi, cậu ta há miệng cười nhưng còn khó coi hơn cả khóc. Tôi gọi cậu ta về, cậu ta không chịu, tôi nói không về thì ông đây xé thơ của mày. Cậu ta thế mà lại cắm đầu chạy, men theo một cái thang chưa dỡ từ đêm qua, chạy về phía đầu phố. Đồ điên, muốn chết à, bên kia đầu phố là nơi đội cưỡng chế đóng quân. Tôi gắng sức đuổi theo, nhưng tên ngốc này như uống nhầm thuốc, chạy nhanh kinh khủng, chạy một hồi còn vứt nốt chiếc giày còn lại...

Đứng sững lại ở quảng trường nhỏ đầu phố, cậu ta như hồi quang phản chiếu, giơ cao bản thảo thơ lớn tiếng đọc: "Đến đây đi, lũ đồ tể, dùng đạn súng máy của các người khảm vào xương sườn tôi. Đến đây đi, bánh xích, nghiền nát gương mặt vô cảm của tôi. Tôi dùng đầu lâu, làm thành trần nhà nỗi sợ của các người; tôi dùng tấm vải liệm đen, viết nên gia phả đê tiện của các người. Tôi chắc chắn sẽ không còn, hóa thành bụi đất, người yêu lại tìm thấy tôi. Dưới hoa hợp hoan lúc nửa đêm, là lớp đất đóng băng tôi hồi sinh...".

Tôi cố sức kéo cậu ta, đi mau, về nhà đọc hợp hoan, hay đọc giao hoan cũng được. Cậu ta không biết lấy đâu ra sức mạnh hất tôi ra, lại lao lên phía trước vài bước, giơ cao bản thảo đọc: "Bất kể băng tuyết có nguyện ý hay không, mùa xuân, đã tuyên cáo tang lễ của mùa đông, tiếng hót trong trẻo vàng óng của chim tu hú, thổi lên một hồi kèn dài lảnh lót...".

Tôi đã nhìn rõ mặt lũ đội cưỡng chế cách đó mấy chục mét, cầu xin cậu ta rút nhanh, tên ngốc này đột nhiên dừng lại, chăm chú: "Ủa, chỗ này dùng chim tu hú hay chim tuyết, tang lễ hay là lễ rửa tội nhỉ...". Tôi tức đến phát điên: "Mặc kệ chim gì, không đi nhanh thì chỉ có tang lễ thôi". Cậu ta cuối cùng cũng nhìn tôi, biểu cảm dũng cảm mà điên cuồng: "Tất cả bạo chúa đều sợ hãi đến thế, tất cả đao phủ đều bất lực, nhìn xem, kẻ hèn nhát không dám tới đâu".

Tôi ngoái lại nhìn, lạ thật, lũ đội cưỡng chế đó thực sự không có ý định tới gần, xà beng ánh lên tia sáng lạnh lẽo vứt sang một bên, chúng hút thuốc, nhìn từ xa như đang chế giễu. Đồn cảnh sát cũng có vẻ đang làm việc bình thường, đèn xe cảnh sát trước cửa không chớp nữa, đến cả cảnh sát đi làm nhiệm vụ cũng không thèm nhìn về phía này một cái. Lạ thật, tôi lẩm bẩm, là hai chết ba bị thương đêm qua khiến chúng sợ, hay là những bài thơ sến súa của mày khiến chúng không dám lên. Tất Nhiên trầm tư, nói một câu "càng bình dân càng có sức mạnh", rồi nhảy lên một tảng đá cao: "Chúng ta là hoa màu do đất trời nuôi dưỡng, đều là hạt giống đất trời gieo xuống, không có đất trời chúng ta không thể tồn tại, đừng tùy tiện nhổ bỏ chúng ta, chúng ta đều là hoa màu trên đất, chúng ta không thể rời xa nhà của mình...".

Đến rồi, hai bác sĩ một nam một nữ vội vàng chạy tới, lớn tiếng hỏi xảy ra chuyện gì, không đợi tôi trả lời đã đo mạch, đo thân nhiệt, vẻ mặt nghiêm trọng bảo tôi: "Bệnh không nhẹ, phải đến bệnh viện cấp cứu". Nói xong liền khiêng lên cáng, nhanh nhẹn đưa vào xe cứu thương, tôi lo cho Tất Nhiên nên cũng đi theo, nữ bác sĩ đó nhìn tôi đầy quan tâm, nói tôi đi cùng cũng tốt, có gì chăm sóc lẫn nhau. Còn nói sắc mặt tôi cũng rất tệ. Tôi ngại ngùng, nói dạo này lo âu quá mức. Cô ta gật đầu, bảo tôi vào khoang sau chăm sóc Tất Nhiên. Xe cứu thương kéo còi dài lao vun vút trên con đường rộng lớn của thành phố này, bình minh vừa tới, sương mù tan dần, bên ngoài xe những gương mặt nhiệt huyết lướt qua, như những con cá hồi di cư đuổi theo dòng nước ấm, bất cứ khó khăn hiểm trở nào cũng không thể ngăn cản họ tiến về đích đến của cuộc sống. Tôi lại có cảm giác lạnh lẽo, muốn nghỉ ngơi một chút, mấy ngày nay mệt quá rồi. Lúc nhắm mắt lại cảm thấy mắt hơi khó chịu, nghĩ lại thì ra là một hàng chữ đâm vào mắt đau nhức, nhìn chằm chằm vào dòng chữ Hán đó, thật vô lý: "Vườn Địa Đàng Phương Đông – Trung tâm phục hồi tâm thần chuyên nghiệp Thượng Đinh Duy".

Tôi lao tới đập vào tấm kính sau buồng lái, cách âm rất tốt, họ căn bản không thèm để ý đến tôi, tôi đập thình thịch gào thét hồi lâu, nữ bác sĩ đó cuối cùng cũng quay đầu nhìn, trừng mắt dữ tợn với tôi, kéo tấm rèm lại. Tôi lao tới cửa sổ xe, đập kính, lớn tiếng hét bảo cho tôi ra, cho tôi ra, tôi không bị tâm thần... Tấm kính đó chắc chắn được làm bằng vật liệu đặc biệt, tay tôi chảy máu mà chẳng có động tĩnh gì. Lúc này nắng sáng rực rỡ, xe cộ đông đúc, vừa vặn gặp đèn đỏ, rất nhiều người ngoài xe phát hiện ra tôi, họ không cứu tôi ra, chỉ khinh bỉ nhìn tôi, nhìn tôi lấy đầu đập vào cửa kính cho đến khi không còn sức. Nếu đủ tinh ý, chắc chắn trong số họ sẽ có người phát hiện ra trán tôi đã chảy ra chất lỏng màu đỏ thẫm, hòa cùng nước mắt và nước bọt, đông cứng bẩn thỉu trên cửa kính, cuối cùng áp chặt mặt vào cửa sổ, biến thái và dữ tợn. Thế nên có người khinh khỉnh quay đầu đi, có người miệng há ra ngậm vào, chắc chắn đang nói: "Đồ chó má, mày không tâm thần thì ai tâm thần...". Trong khoang xe dần bốc lên làn khói trắng, tôi hít một hơi, cảm thấy rất mềm mại, rất dễ chịu, rồi bất tỉnh nhân sự.

毕然 chỉ sau một đêm như bị rút cạn nước trong cơ thể, nhăn nheo biến dạng. Lớp sương giá đầu đông bẩn thỉu đông cứng trên đám râu lởm chởm, trông hắn như một cái bánh hồng bị sương muối đánh cho tơi tả. Quần áo đã đứt mất mấy cái khuy, một chiếc giày cũng chẳng biết đi đâu, chiếc khăn quàng trắng vẫn còn đó nhưng đã ngả sang màu xám xịt. Hắn còng lưng, vừa viết nguệch ngoạc lên giấy vừa lẩm bẩm, vừa lẩm bẩm vừa khóc. Thực ra đã chẳng còn nước mắt, chỉ còn lại những tiếng gào thét.

Tôi bảo hắn nhất định phải đọc, lưỡi chính là dây cót của gã ngốc này, phải đọc mãi mới không chết được. Bước ra khỏi cửa, tôi sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Tôi hét lên một tiếng, hắn giật bắn mình. Suốt cả đêm giữ nguyên một tư thế khiến các khớp xương cứng đờ, hồi lâu sau hắn mới quay đầu lại. Thấy là tôi, hắn há miệng cười, nhưng nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Tôi gọi hắn quay về, hắn không chịu, tôi bảo nếu không về tao sẽ xé nát thơ của mày. Hắn thế mà lại cắm đầu chạy biến, men theo cái thang chưa kịp dỡ từ tối qua mà chạy về phía đầu phố. Đồ chết tiệt, muốn chết à? Phía đầu phố đó đang đóng quân đội cưỡng chế giải tỏa. Tôi gắng sức đuổi theo, nhưng gã ngốc này như uống nhầm thuốc, chạy nhanh kinh khủng, vừa chạy vừa vứt luôn cả chiếc giày còn lại... Đến quảng trường nhỏ ở đầu phố, hắn đứng lại, người như thể hồi quang phản chiếu, giơ cao tập thơ gào lớn: "Đến đây, lũ đồ tể, dùng đạn súng máy của các người khảm vào xương sườn tao. Đến đây, lũ bánh xích, nghiền nát gương mặt vô cảm của tao. Tao dùng đầu lâu làm trần nhà cho nỗi sợ hãi của các người; tao dùng vải liệm đen viết lên gia phả đê hèn của các người. Tao chắc chắn sẽ không còn, hóa thành bụi đất, nhưng người yêu sẽ tìm thấy tao. Dưới gốc hoa hợp hoan lúc nửa đêm, chính là vùng đất đóng băng đang hồi sinh của tao..."

Tôi cố sức kéo hắn: "Mau đi, quay về đọc về hoa hợp hoan, hay đọc về giao hoan cũng được, mau về đi!" Hắn không biết lấy đâu ra sức mạnh, hất tay tôi ra, lại lao lên phía trước vài bước, giơ cao tập thơ đọc tiếp: "Bất kể băng tuyết có nguyện ý hay không, mùa xuân đều tuyên bố lễ tang của mùa đông, tiếng hót trong trẻo vàng óng của chim cuốc, thổi bùng lên một hồi kèn dài lanh lảnh..."

Tôi đã nhìn rõ mặt đám người cưỡng chế giải tỏa cách đó vài chục mét, van xin hắn mau rút lui. Gã ngốc này đột nhiên dừng lại, chăm chú suy nghĩ: "Ơ kìa, chỗ này dùng chim cuốc hay chim tuyết tế, lễ tang hay lễ rửa tội thì tốt hơn nhỉ..."

Tôi tức đến phát điên: "Mặc kệ cái loại chim chóc gì, không đi nữa thì chỉ có lễ tang thật thôi!"

Cuối cùng hắn cũng nhìn tôi, vẻ mặt vừa dũng cảm vừa điên cuồng: "Tất cả bạo chúa đều sợ hãi đến thế, tất cả đao phủ đều vô lực đến thế, nhìn xem, lũ hèn nhát không dám tới đây đâu."

Tôi quay đầu lại nhìn, kỳ lạ thật, đám người cưỡng chế giải tỏa kia đúng là không có ý định xông tới. Những cây xà beng sáng loáng vứt sang một bên, họ đứng hút thuốc, nhìn từ xa cứ như đang giễu cợt. Đồn cảnh sát trông cũng như đang làm việc bình thường, đèn trên xe cảnh sát trước cửa không còn nháy nữa, ngay cả cảnh sát đi tuần cũng không buồn liếc nhìn về phía này. Kỳ lạ, tôi lẩm bẩm, là vì hai chết ba bị thương tối qua khiến họ sợ, hay vì đống thơ chua chát của mày khiến họ không dám lại gần?

毕然 đăm chiêu, nói một câu "càng bình dân càng có lực", rồi nhảy lên một tảng đá lớn: "Chúng ta là do trời đất nuôi lớn, chúng ta đều là hoa màu trời đất gieo trồng, không có trời đất chúng ta không thể sống sót, đừng có tùy tiện nhổ chúng ta đi, chúng ta đều là hoa màu dưới đất, chúng ta không thể rời xa nhà mình, trong đất có cha mẹ, anh chị em của tôi, rễ nối liền rễ, tay nắm lấy tay, không có chúng ta, các người cũng không thể sống sót, chúng ta chết rồi, ai cung phụng cho các người ăn ngon uống cay, chúng ta không phải hoa màu các người gieo trồng, thực ra là trời và đất mới nuôi lớn chúng ta, chỉ có trời đất mới quyết định được sự sống chết của chúng ta, các người đừng có mà tự cao tự đại..."

Lúc này mặt trời như đang nhô lên, phủ lên mặt hắn một vệt vàng thánh thiện. Tôi bị lây nhiễm, cũng nhảy lên tảng đá lớn, cùng hắn cất tiếng ngâm vang: "Chúng ta là hoa màu trời đất gieo trồng, các người không thể tùy tiện nhổ những con người đáng thương này đi..."

Mặt trời như nghe thấy tiếng gọi, vọt lên một cái, hoàn toàn hiện rõ, ánh vàng ngập lối, như thể chiếu xuyên qua cơ thể chúng tôi. Chúng tôi không sợ hãi gì cả, chúng tôi dũng cảm tiến về phía trước, nhưng rồi nghe thấy毕然 "hừ" một tiếng, ngã từ trên tảng đá xuống.

Tôi vội vàng nhảy xuống, trán đập vào đá chảy máu. Việc ngâm thơ suốt đêm khiến hắn kiệt sức, thế mà lại ngất xỉu. Tôi lay mãi không tỉnh, vội gọi "Cô Nàng Dao Phay" và chị Cao xuống khiêng gã ngốc về. Khoảng cách quá xa, họ nhất thời chưa xuống kịp. Nghe thấy một tiếng còi dài, một chiếc xe cứu thương chạy qua.

Người của đồn cảnh sát đã đến, cảnh sát hình sự cũng đã đến. Hà Vô Úy vẫn muốn liều mạng, dưới sự khuyên can của chúng tôi mới chịu bỏ chạy. Hai chết ba bị thương, ngay tối đó đã bị truy nã. Ban đầu họ còn muốn bắt cả Thạch Bát Cân, bảo là dung túng động vật gây án giết người, còn muốn truy nã con gấu, đòi tiêm thuốc tử hình nó. Thạch Bát Cân hét lớn rằng là người giết vật, ai động vào gấu của ông, ông giết cả nhà kẻ đó. Giám đốc vườn thú chạy tới, đưa điện thoại cho đội trưởng cảnh sát hình sự, đội trưởng xem xong, không nói gì nữa. Giám đốc lườm Thạch Bát Cân, mắng ông làm vườn thú chịu tổn thất lớn thế nào, giờ chắc chắn phải dỡ bỏ rồi, tất cả đều tại ông. Cả con phố đứng trên Trường Thành, hát vang quốc ca. Đội trưởng cảnh sát hình sự mắng đám người cưỡng chế giải tỏa là lũ ngu xuẩn rồi bỏ đi. Lúc này毕然 mới chạy về, ngẩn ngơ nhìn thi thể Hà Lão Tứ đắp khăn trắng được khiêng đi. Hắn gào lên một tiếng thê lương, túm lấy tóc rồi lao lên tường thành, điên cuồng gào thét lảm nhảm: "Thảm kịch nhân gian, chưa từng nghe thấy, phòng hơi ngạt của Đức Quốc Xã, lũ trộm hoa đê tiện, Đơn vị 731 của Nhật Bản. Tao thấy nhục nhã khi đứng cùng hàng ngũ với chúng mày..."

Tôi nằm trong tiệm quẩy, bảo chị Cao khuyên nhủ毕然. Đã đến nước này rồi, còn bàn chuyện nhục nhã hay hàng ngũ với chúng nó thì chẳng có ý nghĩa gì nữa. Chị Cao mắt đỏ hoe đi ra khuyên. Nghe thấy毕然 vẫn cố chấp không chịu về, còn đang đứng giữa không trung mắng nhiếc về sự suy đồi nhân tính. Tiêu Mị Mị và Bao Nhất Đầu đã tỉnh, uống từng ngụm nước khoáng lớn, cũng chẳng còn sức mà tranh cãi xem ai nợ ai nhiều hơn. Tôi đi tìm "Cô Nàng Dao Phay". Cô ấy vẫn còn rã rời, đau buồn vì cái chết của Hà Lão Tứ. Cảnh sát nói Hà Lão Tứ không phải bị đội cưỡng chế giết, mà là ngã chết. Nhưng cô ấy không tin, cô ấy thấy trên người Hà Lão Tứ có vết đâm. Nhưng cảnh sát nhanh chóng khiêng thi thể đi, cưỡng chế hỏa táng. Chẳng ai chứng minh được sự thật. May mà chị Cao kịp thời quay về. Tối nay các chị em họ đi hát karaoke, về thấy tôi và "Cô Nàng Dao Phay" ôm nhau, cứ tưởng chúng tôi đang ân ái. Sau đó cảm thấy không đúng, vì trên thành còn vài người nghiêng ngả, dưới đất có rất nhiều vỏ lon nhôm, loại lon đó cô ấy biết. Cô ấy hận thù nói, sớm biết thứ này có tác dụng thì đã ra tay trước, đánh thuốc mê đám người cưỡng chế giải tỏa rồi. "Cô Nàng Dao Phay" đột nhiên nói: "Có nội gián." Thứ này là loại dùng để đánh thuốc mê các cô gái trong quán bar, giật khoen rồi để vào góc là một lúc sau sẽ đổ gục. Nhưng Trường Thành là nơi ngoài trời rộng rãi, không khí lưu thông, dù nhìn hiện trường thấy vứt không ít vỏ lon nhôm loại này, liều lượng rất lớn. Nhưng nếu không phải có người giật khoen ở phía này trước, đánh thuốc mê vài người trước, thì đội cưỡng chế không dễ gì lẻn qua đó để phun liều lượng lớn hơn. Hà Lão Tứ chắc chắn đã thấy gì đó nên bị giết. Họ vẫn chưa yên tâm, còn đẩy ông ấy xuống. May mà chị Cao kịp thời quay về. Tôi đau đầu như búa bổ, bảo về nhà ngủ, mai còn phải liều mạng với chúng nó. "Cô Nàng Dao Phay" hậm hực: "Tao phải liều mạng với nó!"

Tôi rời khỏi phòng khách của "Cô Nàng Dao Phay", nhìn thấy vẫn trống huơ trống hoác, chỉ còn chiếc sofa đen và bao cát mờ ảo. Ngoài cửa,毕然 vẫn đang gào khóc thảm thiết, tôi kéo hắn về, mắng chửi thì có ích gì. Hắn hoàn hồn lại, đúng, mắng lũ súc sinh đó vô ích, phải viết thơ, phải dùng thơ để vạch trần chúng! Hắn như một con vật bị thương nặng, lảo đảo chạy về phòng. Tôi đi vào, thấy hắn nước mắt đầm đìa, giọng khản đặc, vừa đọc vừa vung bút viết thơ. Rồi lại chạy như một cơn gió ra ngoài, đứng trên Trường Thành đọc lớn: "Sau khi các người giết tao, đống xương trắng của tao vừa vặn làm thành ngôi nhà. Ngôi nhà xương trắng này của tao, tung bay lá cờ bất khuất." Đám người cưỡng chế giải tỏa đó thì hiểu cái quái gì về thơ chứ. Tôi lại bảo chị Cao ra kéo hắn vào, nghe hắn lại chuyển sang giọng "Súng đạn và hoa hồng"... Tiếng đọc không dứt. Tôi mơ một giấc mơ rất sâu. Một con bạch tuộc khổng lồ kéo tôi xuống sâu thẳm, những xúc tu mềm mại của nó quấn chặt lấy tôi, trên đó đầy những giác hút, hóa ra toàn là những con mắt.

Trời xám xanh, như một mảnh băng dán trên đầu, tôi đau đầu như búa bổ, giấc mơ vừa rồi như muốn phá kén chui ra, mang theo linh hồn tôi.毕然 vẫn đang lảm nhảm đọc ở bên ngoài, thực ra đã rất lải nhải, nghe xa xăm như một gã lang thang nơi chân trời vừa đi vừa hát khúc hát "Liên Hoa Lạc". Ước chừng gã ngốc này lúc này cũng chẳng biết mình đang đọc cái gì, chỉ là đọc thôi. Chị Cao mắt đỏ hoe nói, cứ đọc thế này, liệu có đọc đến chết người không.

Một nam một nữ, hai bác sĩ vội vã chạy tới, lớn tiếng hỏi đã xảy ra chuyện gì. Không đợi tôi trả lời, họ đã bắt mạch, đo thân nhiệt, rồi với vẻ mặt nghiêm trọng thông báo: "Bệnh tình không nhẹ, phải đến bệnh viện cấp cứu gấp". Nói xong, họ đặt người lên cáng, nhanh nhẹn đưa vào xe cứu thương. Vì lo cho Tất Nhiên nên tôi cũng đi theo. Nữ bác sĩ nhìn tôi đầy quan tâm, bảo rằng tôi đi cùng cũng tốt, để hai người chăm sóc lẫn nhau, rồi còn nói sắc mặt tôi trông cũng rất tệ. Tôi thấy hơi ngượng, bảo rằng thời gian này áp lực quá lớn. Cô ấy gật đầu, để tôi vào khoang sau ngồi cùng Tất Nhiên.

Chiếc xe cứu thương hú còi inh ỏi, lao nhanh trên những con đường rộng lớn của thành phố. Sáng sớm vừa tới, màn sương mỏng tan dần, từng gương mặt hồ hởi lướt qua ngoài cửa xe, tựa như những con cá hồi đang di cư theo dòng nước ấm, chẳng khó khăn hiểm trở nào ngăn được họ tiến về đích đến của cuộc đời. Tôi lại cảm thấy một nỗi lạnh lẽo, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, mấy ngày nay quá đỗi mệt mỏi. Khi nhắm mắt lại, tôi thấy mắt hơi nhức, nghĩ lại thì ra là một hàng chữ đâm vào mắt đau nhói. Nhìn chằm chằm vào dòng chữ Hán đó, thật là vô lý: "Vườn Địa Đàng Phương Đông – Trung tâm phục hồi sức khỏe tâm thần chuyên nghiệp Thượng Đinh Duy".

Tôi lao tới đập vào tấm kính ngăn cách với buồng lái, lớp cách âm rất tốt, họ chẳng thèm đếm xỉa tới tôi. Tôi đấm thình thịch và gào thét hồi lâu, nữ bác sĩ cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn, lườm tôi một cái đầy hung ác rồi kéo rèm che lại. Tôi lao tới cửa sổ xe, đập kính, gào lớn: "Cho tôi ra ngoài, cho tôi ra ngoài, tôi không bị tâm thần...". Tấm kính đó chắc chắn được làm bằng vật liệu đặc biệt, tay tôi đã rướm máu mà nó vẫn không hề suy chuyển. Lúc này nắng vàng rực rỡ, dòng xe cộ đông đúc, xe vừa đúng lúc gặp đèn đỏ. Nhiều người bên ngoài nhìn thấy tôi, họ không hề cứu tôi ra, mà chỉ khinh bỉ nhìn tôi, nhìn tôi lấy đầu đập vào cửa kính cho đến khi kiệt sức. Nếu đủ tinh ý, chắc chắn trong số họ sẽ có người nhận ra vệt chất lỏng đỏ thẫm đã chảy xuống từ trán tôi, hòa cùng nước mắt và nước bọt, bám bẩn thỉu trên cửa kính, cuối cùng áp sát mặt vào cửa sổ, trông thật biến thái và dữ tợn. Thế nên có kẻ khinh khỉnh quay đầu đi, có kẻ miệng mấp máy, chắc chắn đang chửi: "Đồ chó má, mày không bị tâm thần thì ai bị..." Trong khoang xe dần bốc lên làn khói trắng, tôi hít một hơi, cảm thấy thật mềm mại, thật dễ chịu, rồi bất tỉnh nhân sự.

Chúng ta không thể rời bỏ ngôi nhà của mình. Trong mảnh đất này có cha mẹ, anh chị em của tôi. Rễ nối liền rễ, tay nắm chặt tay. Không có chúng tôi, các người cũng chẳng thể tồn tại. Chúng tôi chết rồi, ai cung phụng cho các người ăn ngon mặc đẹp? Chúng tôi không phải là hoa màu các người gieo xuống.

Người của đồn cảnh sát tới, cảnh sát hình sự cũng tới. Hà Vô Úy định liều mạng, nhờ chúng tôi khuyên can mới chịu bỏ chạy. Hai người chết, ba người bị thương, ngay tối hôm đó đã bị truy nã. Ban đầu họ còn định bắt cả Thạch Bát Cân đi, nói là dung túng thú dữ giết người, còn đòi truy nã con gấu, bắt phải an tử. Thạch Bát Cân lớn tiếng nói là con người đang giết vật, ai đụng vào gấu của ông, ông sẽ giết cả nhà kẻ đó. Giám đốc vườn thú vội vã chạy tới, đưa một chiếc điện thoại cho đội trưởng cảnh sát hình sự, đội trưởng xem xong liền không nói gì thêm nữa. Giám đốc lườm Thạch Bát Cân, chửi bới rằng ông đã khiến vườn thú chịu tổn thất lớn thế nào, lần này chắc chắn bị giải tỏa rồi, tất cả đều tại ông. Cả con phố đứng trên Vạn Lý Trường Thành, hát vang quốc ca. Đội trưởng cảnh sát hình sự chửi đám người đội giải tỏa là đồ ngu xuẩn rồi bỏ đi. Tất Nhiên lúc này mới chạy về, ngẩn ngơ nhìn thi thể Hà Lão Tứ đang đắp vải trắng bị khiêng đi. Cậu ấy thét lên một tiếng bi thương, túm lấy tóc lao lên thành, gào thét điên cuồng, lảm nhảm không ra tiếng: "Thảm kịch nhân gian, chưa từng nghe thấy, phòng hơi ngạt của Đảng Quốc xã, lũ trộm hoa hèn hạ, Đơn vị 731 của Nhật Bản. Tôi thấy xấu hổ khi đứng cùng hàng ngũ với các người...".

Tôi nằm trong tiệm bánh quẩy, bảo với chị Cao hãy khuyên Tất Nhiên. Đã ra nông nỗi này rồi, còn bàn chuyện xấu hổ với chả hàng ngũ gì nữa, chẳng có ý nghĩa gì cả. Chị Cao mắt đỏ hoe đi ra khuyên nhủ. Nghe tiếng Tất Nhiên vẫn đang giãy giụa không chịu về, còn đứng từ xa chửi bới chuyện nhân tính suy đồi. Tiêu Mị Mị và Bao Nhất Đầu đã tỉnh, đang uống ừng ực nước khoáng, cũng chẳng còn sức mà tranh cãi xem ai nợ ai nhiều hơn nữa. Tôi đi xem tình hình cô em dao phay. Cô ấy vẫn còn rũ rượi, đau buồn vì cái chết của Hà Lão Tứ. Cảnh sát nói Hà Lão Tứ không phải bị đội giải tỏa giết, mà là ngã chết. Nhưng cô ấy không tin, cô ấy tận mắt thấy trên người Hà Lão Tứ có vết dao đâm. Thế nhưng cảnh sát nhanh chóng khiêng thi thể đi, cưỡng ép hỏa táng. Chẳng ai chứng minh được sự thật. May mà chị Cao về kịp, tối nay mấy chị em họ đi hát karaoke, về thấy tôi và cô em dao phay ôm nhau, còn tưởng chúng tôi đang thân mật. Sau đó thấy không ổn, vì trên thành vẫn còn vài người nằm nghiêng ngả, dưới đất có rất nhiều lon nhôm, loại lon đó chị ấy nhận ra. Chị ấy hậm hực nói, sớm biết thứ này có tác dụng thì đã ra tay trước, đánh thuốc mê đội giải tỏa rồi. Cô em dao phay bỗng nói: "Có nội gián". Thứ này là đồ dùng trong các tụ điểm đêm để đánh thuốc mê các cô gái, chỉ cần giật chốt rồi để vào góc, lát sau là đổ gục. Nhưng Vạn Lý Trường Thành là không gian mở ngoài trời, không khí lưu thông, tuy vừa rồi nhìn hiện trường thấy vứt không ít lon nhôm này, liều lượng rất lớn. Nhưng nếu không phải có người giật chốt trước ở phía này, đánh thuốc mê một vài người trước, thì đội giải tỏa khó mà mò từ bên kia qua để xả liều lượng lớn hơn được. Hà Lão Tứ chắc chắn đã nhìn thấy gì đó nên mới bị giết. Chúng vẫn chưa yên tâm, còn đẩy ông ấy xuống. May mà chị Cao về kịp. Tôi đau đầu như búa bổ, bảo về nhà ngủ, mai còn phải liều mạng với bọn chúng. Cô em dao phay hậm hực: "Ông đây phải liều mạng với nó". Tôi bước ra khỏi phòng khách của cô em dao phay, thấy vẫn trống huơ trống hoác, chỉ có chiếc ghế sofa đen và bao cát mờ ảo. Ngoài cửa, Tất Nhiên vẫn đang gào thét bi thương, tôi kéo cậu ấy về, mắng chửi thì có ích gì. Cậu ấy sực tỉnh, đúng rồi, chửi lũ súc vật đó vô ích, phải viết thơ, phải dùng thơ để vạch trần chúng! Cậu ấy như một con vật bị thương nặng, lảo đảo chạy về phòng. Tôi vào theo, thấy cậu ấy nước mắt đầm đìa, giọng khản đặc, vừa đọc vừa vung bút viết thơ. Rồi lại chạy như gió ra ngoài, đứng trên Vạn Lý Trường Thành lớn tiếng ngâm: "Sau khi các người giết tôi, hài cốt của tôi vừa vặn làm thành ngôi nhà. Ngôi nhà hài cốt này của tôi, tung bay lá cờ bất khuất". Đám đội giải tỏa kia thì hiểu cái quái gì về thơ chứ. Tôi lại bảo chị Cao ra kéo cậu ấy vào, nghe cậu ấy lại chuyển sang đọc về "Súng ống và hoa hồng"... tiếng gào thét không dứt. Tôi đã có một giấc mơ rất sâu. Một con bạch tuộc khổng lồ kéo tôi xuống vực sâu, những xúc tu mềm mại của nó quấn chặt lấy tôi, trên đó đầy những giác hút, hóa ra toàn là những con mắt.

Trời xám xanh, như một mảnh băng dán trên đỉnh đầu, đầu tôi đau như búa bổ, giấc mơ vừa rồi như muốn phá kén chui ra, mang theo linh hồn tôi. Tất Nhiên vẫn đang ngâm nga khản đặc ở bên ngoài, thực ra đã rất lảm nhảm, nghe xa xăm như một gã lang thang nơi chân trời vừa đi vừa hát khúc hát Liên Hoa Lạc. Ước chừng tên ngốc này lúc này cũng chẳng biết mình đang đọc cái gì, chỉ là đọc thôi. Chị Cao mắt đỏ hoe nói, cứ đọc thế này, liệu có đọc đến chết người không?

Thực ra là trời và đất mới nuôi chúng ta lớn khôn.

Tôi nói nhất định phải đọc, lưỡi là dây cót của tên ngốc này, phải đọc mãi mới không chết được. Bước ra khỏi cửa, tôi sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Tất Nhiên chỉ sau một đêm như bị rút hết nước trong cơ thể, nhăn nheo biến dạng, sương giá đầu đông bám bẩn thỉu trên râu ria, trông như một miếng bánh hồng bị sương muối. Áo đã bị đứt mấy cái khuy, một chiếc giày không biết đâu mất, chiếc khăn quàng trắng vẫn còn nhưng đã thành màu xám đất. Cậu ấy khom lưng vừa tô vẽ trên giấy vừa đọc, vừa đọc vừa gào, thực ra đã không còn nước mắt, chỉ còn tiếng tru tréo. Tôi hét lớn một tiếng, cậu ấy giật mình, suốt đêm giữ nguyên một tư thế khiến khớp xương bị cứng lại, hồi lâu sau mới hoàn toàn quay đầu lại. Thấy là tôi, cậu ấy há miệng cười, nhưng nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Tôi gọi cậu ấy về, cậu ấy không chịu, tôi bảo không về thì ông đây xé thơ của mày. Cậu ấy vậy mà chạy biến, men theo chiếc thang chưa dỡ bỏ từ đêm qua, chạy về phía đầu phố. "Đồ điên, muốn chết à, phía đầu phố là nơi đội giải tỏa đóng quân đấy!". Tôi gắng sức đuổi theo, nhưng tên ngốc này như uống nhầm thuốc chạy nhanh kinh khủng, chạy một hồi còn ném nốt chiếc giày còn lại...

Trên quảng trường nhỏ đầu phố, cậu ấy đứng lại, người như hồi quang phản chiếu, giơ cao bản thảo thơ lớn tiếng đọc: "Đến đây, lũ đồ tể, dùng đạn súng máy của các người khảm vào xương sườn tôi. Đến đây, xe tăng, nghiền nát gương mặt vô cảm của tôi. Tôi dùng đầu lâu, làm thành trần nhà kinh hãi của các người; tôi dùng tấm vải liệm đen, viết nên gia phả đê hèn của các người. Tôi nhất định sẽ không còn, trở về với bụi đất, người yêu lại tìm thấy tôi. Dưới gốc hoa hợp hoan lúc nửa đêm, là lớp đất đóng băng đang hồi sinh của tôi...". Tôi ra sức kéo cậu ấy, "Đi mau, về nhà mà đọc hợp hoan, hay đọc giao hoan cũng được!". Cậu ấy không biết lấy đâu ra sức mạnh hất tôi ra, lại lao về phía trước vài bước, giơ cao bản thảo thơ đọc: "Bất kể băng tuyết có nguyện ý hay không, mùa xuân, đã tuyên bố tang lễ của mùa đông, tiếng hót vàng óng tươi sáng của chim cuốc, thổi lên một hồi kèn trường hào sảng...". Tôi đã nhìn rõ mặt đám đội giải tỏa cách mấy chục mét, cầu xin cậu ấy rút lui mau, tên ngốc này đột nhiên dừng lại, chăm chú: "Ơ, chỗ này dùng chim cuốc hay chim tuyết, tang lễ hay lễ rửa tội thì hay hơn nhỉ...". Tôi tức đến phát điên: "Mặc kệ con chim chết tiệt nào, không đi nữa thì chỉ có tang lễ thôi!". Cậu ấy cuối cùng cũng nhìn tôi, biểu cảm dũng cảm mà điên cuồng: "Tất cả bạo chúa đều sợ hãi đến thế, tất cả đao phủ đều bất lực đến thế, nhìn kìa, kẻ hèn nhát không dám tới đâu". Tôi quay đầu nhìn, kỳ lạ thật, đám đội giải tỏa đó thực sự không có ý định tiến tới, thanh sắt nhọn vứt sang một bên lấp lánh ánh lạnh, họ hút thuốc, nhìn từ xa về phía này như đang chế giễu. Đồn cảnh sát cũng có vẻ làm việc bình thường, đèn trên xe cảnh sát ở cửa không nhấp nháy nữa, ngay cả cảnh sát đi tuần cũng không thèm nhìn về phía này. "Kỳ lạ thật", tôi lẩm bẩm, là hai chết ba bị thương tối qua khiến họ sợ hãi, hay là thơ sến súa của mày khiến họ không dám tới? Tất Nhiên trầm ngâm, nói một câu "Càng bình dân càng có lực", rồi nhảy lên một tảng đá lớn: "Chúng ta là hoa màu do trời đất gieo xuống, không có trời đất chúng ta không thể tồn tại, đừng có tùy tiện nhổ chúng ta đi. Chúng ta đều là hoa màu trên đất, chúng ta không thể rời bỏ ngôi nhà của mình. Trong mảnh đất này có cha mẹ, anh chị em của tôi. Rễ nối liền rễ, tay nắm chặt tay. Không có chúng tôi, các người cũng chẳng thể tồn tại. Chúng tôi chết rồi, ai cung phụng cho các người ăn ngon mặc đẹp? Chúng tôi không phải là hoa màu các người gieo xuống. Thực ra là trời và đất mới nuôi chúng ta lớn khôn, chỉ có trời đất mới quyết định được sự sống chết của chúng ta. Các người đừng có mà tự cao tự đại...". Lúc này mặt trời dường như đang nhô lên, phủ lên gương mặt cậu ấy một vệt vàng thánh thiện, tôi bị lây nhiễm, cũng nhảy lên tảng đá lớn cùng cậu ấy lớn tiếng ngâm: "Chúng ta là hoa màu do trời đất gieo xuống, các người không được tùy tiện nhổ những người khốn khổ đi...". Mặt trời như nghe thấy tiếng gọi, vọt mạnh lên trên, hoàn toàn mọc lên, ánh vàng rực rỡ khắp lối, như soi thấu cơ thể chúng tôi, chúng tôi không sợ hãi, chúng tôi dũng cảm tiến về phía trước, nhưng lại nghe thấy Tất Nhiên "hừ" một tiếng, ngã xuống khỏi tảng đá. Tôi vội vàng nhảy xuống, trán đập chảy máu, việc ngâm thơ suốt đêm khiến cậu ấy kiệt sức, vậy mà lại ngất xỉu. Tôi lay cậu ấy không tỉnh, vội gọi cô em dao phay và chị Cao xuống khiêng tên ngốc này về, quá xa, họ nhất thời chưa xuống được. Nghe tiếng còi, một chiếc xe cứu thương chạy tới...

Chỉ có trời đất mới quyết định được sự sống chết của chúng ta.

Các người đừng có mà tự cao tự đại...

Lúc này mặt trời dường như đang nhô lên, phủ lên gương mặt cậu ấy một vệt vàng thánh thiện, tôi bị lây nhiễm, cũng nhảy lên tảng đá lớn cùng cậu ấy lớn tiếng ngâm: "Chúng ta là hoa màu do trời đất gieo xuống, các người không được tùy tiện nhổ những người khốn khổ đi...". Mặt trời như nghe thấy tiếng gọi, vọt mạnh lên trên, hoàn toàn mọc lên, ánh vàng rực rỡ khắp lối, như soi thấu cơ thể chúng tôi, chúng tôi không sợ hãi, chúng tôi dũng cảm tiến về phía trước, nhưng lại nghe thấy Tất Nhiên "hừ" một tiếng, ngã xuống khỏi tảng đá.

Người của đồn cảnh sát tới, cảnh sát hình sự cũng tới. Hà Vô Úy định liều mạng, nhờ chúng tôi khuyên can mới chịu bỏ chạy. Hai người chết, ba người bị thương, ngay tối hôm đó đã bị truy nã. Ban đầu họ còn định bắt cả Thạch Bát Cân đi, nói là dung túng thú dữ giết người, còn đòi truy nã con gấu, bắt phải an tử. Thạch Bát Cân lớn tiếng nói là con người đang giết vật, ai đụng vào gấu của ông, ông sẽ giết cả nhà kẻ đó. Giám đốc vườn thú vội vã chạy tới, đưa một chiếc điện thoại cho đội trưởng cảnh sát hình sự, đội trưởng xem xong liền không nói gì thêm nữa. Giám đốc lườm Thạch Bát Cân, chửi bới rằng ông đã khiến vườn thú chịu tổn thất lớn thế nào, lần này chắc chắn bị giải tỏa rồi, tất cả đều tại ông. Cả con phố đứng trên Vạn Lý Trường Thành, hát vang quốc ca. Đội trưởng cảnh sát hình sự chửi đám người đội giải tỏa là đồ ngu xuẩn rồi bỏ đi. Tất Nhiên lúc này mới chạy về, ngẩn ngơ nhìn thi thể Hà Lão Tứ đang đắp vải trắng bị khiêng đi. Cậu ấy thét lên một tiếng bi thương, túm lấy tóc lao lên thành, gào thét điên cuồng, lảm nhảm không ra tiếng: "Thảm kịch nhân gian, chưa từng nghe thấy, phòng hơi ngạt của Đảng Quốc xã, lũ trộm hoa hèn hạ, Đơn vị 731 của Nhật Bản. Tôi thấy xấu hổ khi đứng cùng hàng ngũ với các người...". Tôi nằm trong tiệm bánh quẩy, bảo với chị Cao hãy khuyên Tất Nhiên. Đã ra nông nỗi này rồi, còn bàn chuyện xấu hổ với chả hàng ngũ gì nữa, chẳng có ý nghĩa gì cả. Chị Cao mắt đỏ hoe đi ra khuyên nhủ. Nghe tiếng Tất Nhiên vẫn đang giãy giụa không chịu về, còn đứng từ xa chửi bới chuyện nhân tính suy đồi. Tiêu Mị Mị và Bao Nhất Đầu đã tỉnh, đang uống ừng ực nước khoáng, cũng chẳng còn sức mà tranh cãi xem ai nợ ai nhiều hơn nữa. Tôi đi xem tình hình cô em dao phay. Cô ấy vẫn còn rũ rượi, đau buồn vì cái chết của Hà Lão Tứ. Cảnh sát nói Hà Lão Tứ không phải bị đội giải tỏa giết, mà là ngã chết. Nhưng cô ấy không tin, cô ấy tận mắt thấy trên người Hà Lão Tứ có vết dao đâm. Thế nhưng cảnh sát nhanh chóng khiêng thi thể đi, cưỡng ép hỏa táng. Chẳng ai chứng minh được sự thật. May mà chị Cao về kịp, tối nay mấy chị em họ đi hát karaoke, về thấy tôi và cô em dao phay ôm nhau, còn tưởng chúng tôi đang thân mật. Sau đó thấy không ổn, vì trên thành vẫn còn vài người nằm nghiêng ngả, dưới đất có rất nhiều lon nhôm, loại lon đó chị ấy nhận ra. Chị ấy hậm hực nói, sớm biết thứ này có tác dụng thì đã ra tay trước, đánh thuốc mê đội giải tỏa rồi. Cô em dao phay bỗng nói: "Có nội gián". Thứ này là đồ dùng trong các tụ điểm đêm để đánh thuốc mê các cô gái, chỉ cần giật chốt rồi để vào góc, lát sau là đổ gục. Nhưng Vạn Lý Trường Thành là không gian mở ngoài trời, không khí lưu thông, tuy vừa rồi nhìn hiện trường thấy vứt không ít lon nhôm này, liều lượng rất lớn. Nhưng nếu không phải có người giật chốt trước ở phía này, đánh thuốc mê một vài người trước, thì đội giải tỏa khó mà mò từ bên kia qua để xả liều lượng lớn hơn được. Hà Lão Tứ chắc chắn đã nhìn thấy gì đó nên mới bị giết. Chúng vẫn chưa yên tâm, còn đẩy ông ấy xuống. May mà chị Cao về kịp. Tôi đau đầu như búa bổ, bảo về nhà ngủ, mai còn phải liều mạng với bọn chúng. Cô em dao phay hậm hực: "Ông đây phải liều mạng với nó". Tôi bước ra khỏi phòng khách của cô em dao phay, thấy vẫn trống huơ trống hoác, chỉ có chiếc ghế sofa đen và bao cát mờ ảo. Ngoài cửa, Tất Nhiên vẫn đang gào thét bi thương, tôi kéo cậu ấy về, mắng chửi thì có ích gì. Cậu ấy sực tỉnh, đúng rồi, chửi lũ súc vật đó vô ích, phải viết thơ, phải dùng thơ để vạch trần chúng! Cậu ấy như một con vật bị thương nặng, lảo đảo chạy về phòng. Tôi vào theo, thấy cậu ấy nước mắt đầm đìa, giọng khản đặc, vừa đọc vừa vung bút viết thơ. Rồi lại chạy như gió ra ngoài, đứng trên Vạn Lý Trường Thành lớn tiếng ngâm: "Sau khi các người giết tôi, hài cốt của tôi vừa vặn làm thành ngôi nhà. Ngôi nhà hài cốt này của tôi, tung bay lá cờ bất khuất". Đám đội giải tỏa kia thì hiểu cái quái gì về thơ chứ. Tôi lại bảo chị Cao ra kéo cậu ấy vào, nghe cậu ấy lại chuyển sang đọc về "Súng ống và hoa hồng"... tiếng gào thét không dứt. Tôi đã có một giấc mơ rất sâu. Một con bạch tuộc khổng lồ kéo tôi xuống vực sâu, những xúc tu mềm mại của nó quấn chặt lấy tôi, trên đó đầy những giác hút, hóa ra toàn là những con mắt.

Tôi vội vàng nhảy xuống, trán đập chảy máu, việc ngâm thơ suốt đêm khiến cậu ấy kiệt sức, vậy mà lại ngất xỉu. Tôi lay cậu ấy không tỉnh, vội gọi cô em dao phay và chị Cao xuống khiêng tên ngốc này về, quá xa, họ nhất thời chưa xuống được. Nghe tiếng còi, một chiếc xe cứu thương chạy tới, một nam một nữ, hai bác sĩ vội vã chạy tới, lớn tiếng hỏi đã xảy ra chuyện gì. Không đợi tôi trả lời, họ đã bắt mạch, đo thân nhiệt, rồi với vẻ mặt nghiêm trọng thông báo: "Bệnh tình không nhẹ, phải đến bệnh viện cấp cứu gấp".

Nói xong, họ đặt người lên cáng, nhanh nhẹn đưa vào xe cứu thương. Vì lo cho Tất Nhiên nên tôi cũng đi theo. Nữ bác sĩ nhìn tôi đầy quan tâm, bảo rằng tôi đi cùng cũng tốt, để hai người chăm sóc lẫn nhau, rồi còn nói sắc mặt tôi trông cũng rất tệ.

Cô ấy gật đầu, để tôi vào khoang sau ngồi cùng Tất Nhiên.

Chiếc xe cứu thương hú còi inh ỏi, lao nhanh trên những con đường rộng lớn của thành phố. Sáng sớm vừa tới, màn sương mỏng tan dần, từng gương mặt hồ hởi lướt qua ngoài cửa xe, tựa như những con cá hồi đang di cư theo dòng nước ấm, chẳng khó khăn hiểm trở nào ngăn được họ tiến về đích đến của cuộc đời. Tôi lại cảm thấy một nỗi lạnh lẽo, chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, mấy ngày nay quá đỗi mệt mỏi. Khi nhắm mắt lại, tôi thấy mắt hơi nhức, nghĩ lại thì ra là một hàng chữ đâm vào mắt đau nhói. Nhìn chằm chằm vào dòng chữ Hán đó, thật là vô lý: "Vườn Địa Đàng Phương Đông – Trung tâm phục hồi sức khỏe tâm thần chuyên nghiệp Thượng Đinh Duy".

Tôi lao tới đập vào tấm kính ngăn cách với buồng lái, lớp cách âm rất tốt, họ chẳng thèm đếm xỉa tới tôi. Tôi đấm thình thịch và gào thét hồi lâu, nữ bác sĩ cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn, lườm tôi một cái đầy hung ác rồi kéo rèm che lại. Tôi lao tới cửa sổ xe, đập kính, gào lớn: "Cho tôi ra ngoài, cho tôi ra ngoài, tôi không bị tâm thần...". Tấm kính đó chắc chắn được làm bằng vật liệu đặc biệt, tay tôi đã rướm máu mà nó vẫn không hề suy chuyển.

Người của đồn cảnh sát tới, cảnh sát hình sự cũng tới. Hà Vô Úy định liều mạng, nhờ chúng tôi khuyên can mới chịu bỏ chạy. Hai người chết, ba người bị thương, ngay tối hôm đó đã bị truy nã. Ban đầu họ còn định bắt cả Thạch Bát Cân đi, nói là dung túng thú dữ giết người, còn đòi truy nã con gấu, bắt phải an tử. Thạch Bát Cân lớn tiếng nói là con người đang giết vật, ai đụng vào gấu của ông, ông sẽ giết cả nhà kẻ đó. Giám đốc vườn thú vội vã chạy tới, đưa một chiếc điện thoại cho đội trưởng cảnh sát hình sự, đội trưởng xem xong liền không nói gì thêm nữa. Giám đốc lườm Thạch Bát Cân, chửi bới rằng ông đã khiến vườn thú chịu tổn thất lớn thế nào, lần này chắc chắn bị giải tỏa rồi, tất cả đều tại ông. Cả con phố đứng trên Vạn Lý Trường Thành, hát vang quốc ca. Đội trưởng cảnh sát hình sự chửi đám người đội giải tỏa là đồ ngu xuẩn rồi bỏ đi. Tất Nhiên lúc này mới chạy về, ngẩn ngơ nhìn thi thể Hà Lão Tứ đang đắp vải trắng bị khiêng đi. Cậu ấy thét lên một tiếng bi thương, túm lấy tóc lao lên thành, gào thét điên cuồng, lảm nhảm không ra tiếng: "Thảm kịch nhân gian, chưa từng nghe thấy, phòng hơi ngạt của Đảng Quốc xã, lũ trộm hoa hèn hạ, Đơn vị 731 của Nhật Bản. Tôi thấy xấu hổ khi đứng cùng hàng ngũ với các người...". Tôi nằm trong tiệm bánh quẩy, bảo với chị Cao hãy khuyên Tất Nhiên. Đã ra nông nỗi này rồi, còn bàn chuyện xấu hổ với chả hàng ngũ gì nữa, chẳng có ý nghĩa gì cả. Chị Cao mắt đỏ hoe đi ra khuyên nhủ. Nghe tiếng Tất Nhiên vẫn đang giãy giụa không chịu về, còn đứng từ xa chửi bới chuyện nhân tính suy đồi. Tiêu Mị Mị và Bao Nhất Đầu đã tỉnh, đang uống ừng ực nước khoáng, cũng chẳng còn sức mà tranh cãi xem ai nợ ai nhiều hơn nữa. Tôi đi xem tình hình cô em dao phay. Cô ấy vẫn còn rũ rượi, đau buồn vì cái chết của Hà Lão Tứ. Cảnh sát nói Hà Lão Tứ không phải bị đội giải tỏa giết, mà là ngã chết. Nhưng cô ấy không tin, cô ấy tận mắt thấy trên người Hà Lão Tứ có vết dao đâm. Thế nhưng cảnh sát nhanh chóng khiêng thi thể đi, cưỡng ép hỏa táng. Chẳng ai chứng minh được sự thật. May mà chị Cao về kịp, tối nay mấy chị em họ đi hát karaoke, về thấy tôi và cô em dao phay ôm nhau, còn tưởng chúng tôi đang thân mật. Sau đó thấy không ổn, vì trên thành vẫn còn vài người nằm nghiêng ngả, dưới đất có rất nhiều lon nhôm, loại lon đó chị ấy nhận ra. Chị ấy hậm hực nói, sớm biết thứ này có tác dụng thì đã ra tay trước, đánh thuốc mê đội giải tỏa rồi. Cô em dao phay bỗng nói: "Có nội gián". Thứ này là đồ dùng trong các tụ điểm đêm để đánh thuốc mê các cô gái, chỉ cần giật chốt rồi để vào góc, lát sau là đổ gục. Nhưng Vạn Lý Trường Thành là không gian mở ngoài trời, không khí lưu thông, tuy vừa rồi nhìn hiện trường thấy vứt không ít lon nhôm này, liều lượng rất lớn. Nhưng nếu không phải có người giật chốt trước ở phía này, đánh thuốc mê một vài người trước, thì đội giải tỏa khó mà mò từ bên kia qua để xả liều lượng lớn hơn được. Hà Lão Tứ chắc chắn đã nhìn thấy gì đó nên mới bị giết. Chúng vẫn chưa yên tâm, còn đẩy ông ấy xuống. May mà chị Cao về kịp. Tôi đau đầu như búa bổ, bảo về nhà ngủ, mai còn phải liều mạng với bọn chúng. Cô em dao phay hậm hực: "Ông đây phải liều mạng với nó". Tôi bước ra khỏi phòng khách của cô em dao phay, thấy vẫn trống huơ trống hoác, chỉ có chiếc ghế sofa đen và bao cát mờ ảo. Ngoài cửa, Tất Nhiên vẫn đang gào thét bi thương, tôi kéo cậu ấy về, mắng chửi thì có ích gì. Cậu ấy sực tỉnh, đúng rồi, chửi lũ súc vật đó vô ích, phải viết thơ, phải dùng thơ để vạch trần chúng! Cậu ấy như một con vật bị thương nặng, lảo đảo chạy về phòng. Tôi vào theo, thấy cậu ấy nước mắt đầm đìa, giọng khản đặc, vừa đọc vừa vung bút viết thơ. Rồi lại chạy như gió ra ngoài, đứng trên Vạn Lý Trường Thành lớn tiếng ngâm: "Sau khi các người giết tôi, hài cốt của tôi vừa vặn làm thành ngôi nhà. Ngôi nhà hài cốt này của tôi, tung bay lá cờ bất khuất". Đám đội giải tỏa kia thì hiểu cái quái gì về thơ chứ. Tôi lại bảo chị Cao ra kéo cậu ấy vào, nghe cậu ấy lại chuyển sang đọc về "Súng ống và hoa hồng"... tiếng gào thét không dứt. Tôi đã có một giấc mơ rất sâu. Một con bạch tuộc khổng lồ kéo tôi xuống vực sâu, những xúc tu mềm mại của nó quấn chặt lấy tôi, trên đó đầy những giác hút, hóa ra toàn là những con mắt. ■■■ Trời xám xanh, như một mảnh băng dán trên đỉnh đầu, đầu tôi đau như búa bổ, giấc mơ vừa rồi như muốn phá kén chui ra, mang theo linh hồn tôi. Tất Nhiên vẫn đang ngâm nga khản đặc ở bên ngoài, thực ra đã rất lảm nhảm, nghe xa xăm như một gã lang thang nơi chân trời vừa đi vừa hát khúc hát Liên Hoa Lạc. Ước chừng tên ngốc này lúc này cũng chẳng biết mình đang đọc cái gì, chỉ là đọc thôi. Chị Cao mắt đỏ hoe nói, cứ đọc thế này, liệu có đọc đến chết người không?

Lúc này nắng rực rỡ, dòng xe cộ tấp nập, vừa hay gặp đèn đỏ. Nhiều người bên ngoài xe nhìn thấy tôi, họ chẳng hề cứu tôi ra, chỉ khinh bỉ nhìn tôi, nhìn tôi lấy đầu đập vào cửa kính cho đến khi kiệt sức. Nếu đủ tinh ý, chắc chắn sẽ có người phát hiện trán tôi đã chảy ra dòng chất lỏng đỏ thẫm, hòa cùng nước mắt và nước miếng, bết dính bẩn thỉu trên tấm kính, cuối cùng ép chặt mặt vào cửa sổ, trông thật biến thái và dữ tợn. Thế nên, có kẻ khinh khỉnh quay đầu đi, có kẻ mấp máy môi, chắc chắn đang nói: "Đồ chó đẻ, mày mà không bị tâm thần thì ai bị đây..."

Trong khoang xe dần bốc lên làn khói trắng, tôi hít một hơi, cảm thấy thật mềm mại, thật dễ chịu, rồi bất tỉnh nhân sự.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:24
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »