Lúc tôi tỉnh dậy, một mắt đã mù.
Tháng, 1 ngày đào 3 cm, mỗi tháng đào 90 cm, 36 tháng là 3240 cm, thực tế tôi đã đào được 40 mét... Tôi lẩm bẩm, không sợ bị phát hiện. Bạch đại ca hít hít mũi, bảo tôi ngửi mùi ở đây. Tôi ngửi, mùi ẩm mốc rất nặng, còn có mùi phân, lần trước tôi suýt bị xông ngất ở đây. Trong bóng tối, anh ấy nói: Tôi ở đây 9 năm, chưa từng thấy họ quét dọn phòng cải tạo, ở đây không có đèn, người tâm thần cần cải tạo, sao có thể chê tối chê bẩn, hề hề, mỗi lần họ quăng người vào đây, rất ít khi vào, nhiều nhất là vào đánh một trận, rồi cũng đi ngay, ngược lại cho thằng điên tôi nhiều cơ hội, nên tôi thường xuyên gây chút chuyện, để họ đưa tôi vào... chỉ là gần đây càng khó kiếm cơ hội vào hơn, họ cũng quen với tôi, tôi có quậy thế nào cũng không đưa tôi vào, lần này, còn phải nhổ nước bọt vào mặt nam y tá mới vào được, đau chết mặt tôi rồi... Anh ấy nghĩ một lát, bảo tôi vào tham quan đường hầm chưa hoàn thiện, cửa hầm ở góc tường, sau một đống đồ linh tinh, trong hầm rất ẩm, rất chật hẹp, quanh co khúc khuỷu, người béo chắc chắn bị kẹt, dĩ nhiên, Lạc Viên không thể có người béo. Tôi bò được một lúc thì hoa mắt chóng mặt, Bạch đại ca còn ở phía trước không ngừng đánh rắm... Một lúc anh ấy dừng lại, giọng ồm ồm nói cũng tạm được rồi, quay lại. Ra ngoài thở phào một hơi dài, cảm thấy ngay cả không khí trong phòng cải tạo cũng thật trong lành. Tôi thầm nghĩ, đường hầm này bò bằng tay không còn khó khăn như vậy, huống chi là đào, chắc Bạch đại ca đã trải qua những chuyện người thường khó tưởng tượng nổi. Anh ấy đưa cho tôi ít đất, bảo tôi lén nhét vào giày mang ra ngoài, lúc ra ngoài đi phải thật nhẹ, đừng để đất rơi ra gây chú ý. Vừa nãy còn thắc mắc làm sao giấu được vết đất đào ra, hóa ra là vậy. Đột nhiên lại hiểu tại sao hôm đó vừa từ phòng cải tạo ra, một mắt tôi không bắt nét được liền đâm vào anh ấy, anh ấy giận dữ mắng tôi, là sợ tôi làm lộ bùn đất trong giày anh ấy. Tôi nhất thời hưng phấn, lại muốn bò vào đào. Anh ấy kéo tôi lại, vội vàng nói: Một ngày không được đào nhiều, đừng vì một phân tiến độ mà để 9 năm đổ sông đổ biển, đừng vội, tôi tính rồi, sắp rồi, rất nhanh thôi. Lúc này người bị đánh ngất kia tỉnh dậy, lại khóc, hoàn toàn không biết gì về chuyện vừa xảy ra. Lúc ấy tôi mới hiểu Bạch đại ca làm việc thực sự cẩn thận. Tôi được thả ra khỏi phòng cải tạo trước, Bạch đại ca ở lại trong đó. Tôi bước ra khỏi phòng cải tạo, cứ như đã bay ra khỏi bệnh viện tâm thần, bay về phố Đinh Hương, căn phòng quán dầu cháo cần tôi, phố Đinh Hương cần tôi, tôi cần Muội đao phủ. ■■■ Cho nên tôi vẫn kiên trì đứng trước hàng rào, nhìn xem Muội đao phủ có đến không, tôi đã quen với một mắt, dễ dàng bắt nét. Tôi không thấy Muội đao phủ, lại thấy Cao tỷ. Cô ấy xuất hiện ở bờ bên kia, từ xa gọi Tất Nhiên, Tất Nhiên. Tôi mừng rỡ, người phố Đinh Hương đến rồi, Muội đao phủ cũng có thể đến, nhưng cô ấy lại không đến. Cao tỷ gọi mấy ngày, không ai đáp, lại dẫn theo một đám người, mấy cô gái đó, dựng lều ở bờ đối diện. Tôi có thể thấy khói bếp bốc lên, là họ đang nấu cơm, họ dường như còn đang đánh mạt chược, uống rượu, cùng nhau the thé gọi tên Tất Nhiên... Những âm thanh đó đều rất to, trong không khí ngoại ô nhanh chóng lọt vào tai viện trưởng. Viện trưởng không cho phép ai đứng cạnh hàng rào nữa. Thế nhưng có nam y tá đi ra, rất nhanh quay lại, mặt mũi bầm dập, càng nhiều nam y tá đi ra, cũng quay lại, có kẻ què, có kẻ trên người còn vết thương. Tôi rất hài lòng, đó là do bẫy chuột và nỏ Tam Quốc để lại. Mặt viện trưởng xanh mét, dẫn nhiều người ra ngoài, còn nghe thấy tiếng xe cảnh sát. Lần này Cao tỷ bị đưa về, la hét om sòm: Đ.m mày, trả lại đàn ông cho tao. Lúc đó mới hiểu cô ấy không nên đến, họ còn lợi hại hơn đội phá dỡ. Cao tỷ nhanh chóng bị đánh toàn thân bầm dập, nhưng miệng rất cứng, còn nhổ nước bọt, nước bọt lẫn máu răng phun vào mặt nữ bác sĩ, nữ bác sĩ cười, tôi sợ nhất cô ta cười, lần này cô ta lại không cho Cao tỷ một mũi tiêm nào, chỉ bảo nam y tá khiêng cô ấy vào phòng cải tạo. Tôi nghe thấy Cao tỷ ở trong phòng la hét thảm thiết, giãy giụa điên cuồng. Rất lâu, mấy tên nam y tá mới thắt thắt lưng quần đi ra, vẻ mãn nguyện, có một thằng phì phì nhổ nước bọt, nói phòng cải tạo thối vãi l.n, lần sau phải đổi sang phòng bệnh. Sau đó tôi còn thấy Cao tỷ vài lần, đều bị nam y tá khiêng vào phòng chăm sóc đặc biệt, rất lâu. Có một lần cô ấy ra ngoài, dường như nhận ra tôi, nhe răng cười với tôi, nhưng không nói được lời nào. Hôm đó nắng rất đẹp, chân cô ấy đã không thể đi lại, bị khiêng về phía sân sau, cái bóng kéo dài thườn thượt, như một con cá bị cắt đuôi, trên mặt đất loang một vệt máu. Mùa đông năm nay nắng thật tốt, vạn vật như hồi sinh, nhưng tôi mơ thấy họ lôi tôi vào phòng mổ, một nhát cắt mất c. của tôi. Cuối cùng cũng thấy Tất Nhiên, mắt anh ta trống rỗng, hoàn toàn không biết mọi chuyện xảy ra ở đây, không biết Cao tỷ đã đến. Tôi không biết anh ta và Cao tỷ đã từng xảy ra chuyện gì, nhưng Cao tỷ đã coi anh ta là đàn ông của mình, Cao tỷ chẳng qua chỉ là một tú bà, nhưng vì người đàn ông mình yêu lại hy sinh đến thế, tôi thấy cô ấy cao thượng hơn nhiều tiểu thư khuê các, cao thượng hơn đồng chí Tiêu, Tác Lạp Lạp, Mễ Lạp, cô ấy chỉ là không nói ra được những lời cao đạo.
Lúc tôi tỉnh dậy, một mắt đã mù. Lúc tôi tỉnh dậy không biết một mắt đã mù, chỉ cảm thấy thế giới hơi nghiêng, bước một bước, đâm vào người Bạch đại ca. Anh ấy mắng, mù mắt chó của mày. Hồi nhỏ tôi ở trong làng thích đuổi gà đuổi vịt, hất đổ vài thứ, bố tôi sẽ ở phía sau mắng to, mù mắt chó của mày. Quả nhiên bây giờ mù một mắt. Mồm bố tôi thật lợi hại. Bố tôi không chỉ mắng mù tôi bây giờ, mà còn mắn chết cả mẹ tôi ngày trước, ông luôn mắng, cái con đàn bà cố chấp. Mẹ tôi thực sự chết vì bệnh tim, tim có một lỗ hổng không khép lại được. Tôi đã từng mất rất nhiều thời gian tìm bố tôi, nhưng không tìm được, mãi mãi không tìm được. Trước kia hai mắt còn tìm không thấy, huống chi bây giờ chỉ còn một mắt, ông ấy bỏ đi lúc trung niên, bây giờ biến thành dạng gì, cũng không biết được. Tôi thực ra là một đứa trẻ mồ côi, nên rất cần một căn nhà, có nhà tôi mới không cô đơn, lúc người khác đánh tôi mới biết đường trốn. Vì căn nhà này, tôi đã dùng mọi nỗ lực, sống như một con chó, nhìn phụ nữ của mình làm tình với người khác, trở thành người tâm thần, còn mù một mắt. Nhưng khi tôi đứng trước cửa phòng cải tạo, đối diện với ánh mặt trời, xác nhận mắt bị mù rồi, lại không hề buồn như tưởng tượng. Há miệng ra cười, cảm thấy đây là chuyện tốt, từ nay có thể dùng con mắt mù để nhìn thế giới, dùng con mắt sáng để nhìn Muội đao phủ, cô ấy sẽ không ở cùng thế giới bẩn thỉu. Tỉnh dậy đã là ba ngày sau đó, từ phòng cải tạo bước ra, tôi chạy thật nhanh về phía hàng rào. Trong phòng cải tạo tối đen tôi nghĩ ra một đạo lý sáng ngời: Hạnh phúc chính là tôi dành cả một ngày tắm mưa ngoài trời, chỉ để chờ em trong khoảnh khắc lướt qua ngoài hàng rào, sinh mệnh chính là em dành cả một đời xuôi theo dòng sông, chỉ để nhìn tôi trong hàng rào phát điên ra hiệu một giây. Cái hàng rào rộng năm mét kia, là trò rối bóng kiếp trước kiếp này của chúng ta, chợt một cánh buồm lướt qua, nhưng vạn vật rực rỡ, đó là em đang phát sáng, em đang mỉm cười, em đang nói với tôi, tôi biết anh yêu em em cũng yêu anh. Vì câu nói này, tôi nguyện tan xương nát thịt, muôn kiếp không hối. Nhưng chạy đến hàng rào, lại không thấy Muội đao phủ đâu, ngày ngày chờ đợi, con sông kia trống rỗng, biến thành một dòng sông khác. Tôi mỗi ngày đúng giờ đứng đó nhìn chằm chằm, suýt nữa thì nhìn mù luôn con mắt còn lại, cô ấy vẫn bặt vô âm tín. Dáng vẻ tôi như thế, ngay cả nữ bác sĩ cũng gật đầu khen: Đây đúng là một người tâm thần tốt. Bạch đại ca lảo đảo nói với tôi: Mấy hôm trước có một cô gái luôn muốn trèo lên bờ sông, bị chết đuối rồi. Tôi dùng một mắt hung ác trừng anh ấy, anh ấy bịt miệng chạy mất, giọng xa xăm vọng lại, nếu mày muốn gặp cô ấy, thì nên nhảy xuống đó. Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến vượt ngục.
Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến vượt ngục. Thực ra tôi luôn nghĩ đến vượt ngục, lúc xa xa gặp Muội đao phủ, từng giây từng phút đều không quên vượt ngục, tôi siêng năng rèn luyện, chuẩn bị đầy đủ cho cuộc vượt ngục có thể xảy ra. Nhưng Lạc Viên căn bản không thể vượt ngục, ở đây địa thế hiểm trở, dòng sông chảy xiết, hàng rào cao không thể trèo, ba mặt còn lại đều là tường bao có giăng lưới điện. Tôi lại nghĩ đến Bạch đại ca, tôi hỏi anh ấy. Anh ấy dùng đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm con mắt mù của tôi hồi lâu, mới nói: Mày đúng là mù thật rồi, không thấy được ở đây, ngay cả chim cũng không bay ra ngoài được. Nhưng tôi thấy trong mắt Bạch đại ca có thoáng qua một tia lửa, tôi bóp chặt cổ anh ấy, dọa nếu không nói thì giết chết. Bạch đại ca ngã xuống đất, ho sặc sụa, ho, ngắt quãng nói: Không bay ra được, nhưng có thể... Anh ấy không nói nữa. Tia lửa ấy biến thành ngọn lửa lớn, tôi xốc thẳng đầu anh ấy, nài nỉ anh ấy mau nói cho tôi biết. Anh ấy im lặng rất lâu, bảo tôi đánh bạn cùng phòng một trận rồi nói. Tôi biết đây là một thằng điên, nhưng thằng điên này không phải loại thường, nó có thể nhớ được bây giờ là năm nào tháng nào ngày nào, có thể tính ra được ngày đông chí, nó từng nói với tôi đông nam 15 độ 42 km mới là thành phố. Tôi chạy về đánh một tên bạn cùng phòng một trận. Tôi có ba người bạn cùng phòng, một là người chim, một là người suốt ngày buộc dây thừng, phát điên vì xem phim "Vòng Quanh Thế Giới Trong 80 Ngày", cả nhà họ đi xem phim đó để lấy tinh thần, sau khi về nhà thì mất hết. Người suốt ngày ngẩn ngơ kia, bị trói vào cột điện, tận mắt nhìn căn nhà bị phá dỡ, bụi bay mù mịt, vợ hắn lao lên, bị chôn vùi. Tôi đánh thằng hay ngẩn ngơ đó, nó hay nhổ nước bọt, luôn tay không với theo tôi. Nó chưa bao giờ bắt được tôi, nhưng lần này tôi lên đã cào nát mặt nó, đè xuống đất đánh một trận, còn nhổ nước bọt... Nó thậm chí còn khóc. Một lúc sau nam y tá vào, đánh cả tôi và nó một trận, ném vào phòng cải tạo. Vào phòng cải tạo, phát hiện Bạch đại ca cũng ở trong đó, trong bóng tối anh ấy ho khan, khen tôi thông minh. Thằng ngẩn ngơ kia vẫn đang thút thít khóc, Bạch đại ca mò qua, bịch bịch mấy cái, lại đánh nó ngất đi. Rồi Bạch đại ca kéo tôi về phía góc, tôi không hiểu ý, đi theo anh ấy, anh ấy đột nhiên một cước đá tôi ngã xuống đất, ấn đầu tôi xuống đất. Lần này anh ấy thực sự phát điên rồi. Tôi giãy giụa, lại nghe anh ấy nói, sờ thấy không... một cái lỗ, cái lỗ rất sâu. Không ngờ trong phòng cải tạo tối đen này, lại có một đường hầm, gan thật to. Nghe Bạch đại ca từ xa nói: 9 năm rồi, trung bình mỗi năm tôi phải ở đây 4 tháng, 36 tháng, 1 ngày đào 3 cm, mỗi tháng đào 90 cm, 36 tháng là 3240 cm, thực tế tôi đã đào được 40 mét... Tôi lẩm bẩm, không sợ bị phát hiện. Bạch đại ca hít hít mũi, bảo tôi ngửi mùi ở đây. Tôi ngửi, mùi ẩm mốc rất nặng, còn có mùi phân, lần trước tôi suýt bị xông ngất ở đây. Trong bóng tối, anh ấy nói: Tôi ở đây 9 năm, chưa từng thấy họ quét dọn phòng cải tạo, ở đây không có đèn, người tâm thần cần cải tạo, sao có thể chê tối chê bẩn, hề hề, mỗi lần họ quăng người vào đây, rất ít khi vào, nhiều nhất là vào đánh một trận, rồi cũng đi ngay, ngược lại cho thằng điên tôi nhiều cơ hội, nên tôi thường xuyên gây chút chuyện, để họ đưa tôi vào... chỉ là gần đây càng khó kiếm cơ hội vào hơn, họ cũng quen với tôi, tôi có quậy thế nào cũng không đưa tôi vào, lần này, còn phải nhổ nước bọt vào mặt nam y tá mới vào được, đau chết mặt tôi rồi... Anh ấy nghĩ một lát, bảo tôi vào tham quan đường hầm chưa hoàn thiện, cửa hầm ở góc tường, sau một đống đồ linh tinh, trong hầm rất ẩm, rất chật hẹp, quanh co khúc khuỷu, người béo chắc chắn bị kẹt, dĩ nhiên, Lạc Viên không thể có người béo. Tôi bò được một lúc thì hoa mắt chóng mặt, Bạch đại ca còn ở phía trước không ngừng đánh rắm... Một lúc anh ấy dừng lại, giọng ồm ồm nói cũng tạm được rồi, quay lại. Ra ngoài thở phào một hơi dài, cảm thấy ngay cả không khí trong phòng cải tạo cũng thật trong lành. Tôi thầm nghĩ, đường hầm này bò bằng tay không còn khó khăn như vậy, huống chi là đào, chắc Bạch đại ca đã trải qua những chuyện người thường khó tưởng tượng nổi. Anh ấy đưa cho tôi ít đất, bảo tôi lén nhét vào giày mang ra ngoài, lúc ra ngoài đi phải thật nhẹ, đừng để đất rơi ra gây chú ý. Vừa nãy còn thắc mắc làm sao giấu được vết đất đào ra, hóa ra là vậy. Đột nhiên lại hiểu tại sao hôm đó vừa từ phòng cải tạo ra, một mắt tôi không bắt nét được liền đâm vào anh ấy, anh ấy giận dữ mắng tôi, là sợ tôi làm lộ bùn đất trong giày anh ấy. Tôi nhất thời hưng phấn, lại muốn bò vào đào. Anh ấy kéo tôi lại, vội vàng nói: Một ngày không được đào nhiều, đừng vì một phân tiến độ mà để 9 năm đổ sông đổ biển, đừng vội, tôi tính rồi, sắp rồi, rất nhanh thôi. Lúc này người bị đánh ngất kia tỉnh dậy, lại khóc, hoàn toàn không biết gì về chuyện vừa xảy ra. Lúc ấy tôi mới hiểu Bạch đại ca làm việc thực sự cẩn thận. Tôi được thả ra khỏi phòng cải tạo trước, Bạch đại ca ở lại trong đó. Tôi bước ra khỏi phòng cải tạo, cứ như đã bay ra khỏi bệnh viện tâm thần, bay về phố Đinh Hương, căn phòng quán dầu cháo cần tôi, phố Đinh Hương cần tôi, tôi cần Muội đao phủ. ■■■ Cho nên tôi vẫn kiên trì đứng trước hàng rào, nhìn xem Muội đao phủ có đến không, tôi đã quen với một mắt, dễ dàng bắt nét. Tôi không thấy Muội đao phủ, lại thấy Cao tỷ. Cô ấy xuất hiện ở bờ bên kia, từ xa gọi Tất Nhiên, Tất Nhiên. Tôi mừng rỡ, người phố Đinh Hương đến rồi, Muội đao phủ cũng có thể đến, nhưng cô ấy lại không đến. Cao tỷ gọi mấy ngày, không ai đáp, lại dẫn theo một đám người, mấy cô gái đó, dựng lều ở bờ đối diện. Tôi có thể thấy khói bếp bốc lên, là họ đang nấu cơm, họ dường như còn đang đánh mạt chược, uống rượu, cùng nhau the thé gọi tên Tất Nhiên... Những âm thanh đó đều rất to, trong không khí ngoại ô nhanh chóng lọt vào tai viện trưởng. Viện trưởng không cho phép ai đứng cạnh hàng rào nữa. Thế nhưng có nam y tá đi ra, rất nhanh quay lại, mặt mũi bầm dập, càng nhiều nam y tá đi ra, cũng quay lại, có kẻ què, có kẻ trên người còn vết thương. Tôi rất hài lòng, đó là do bẫy chuột và nỏ Tam Quốc để lại. Mặt viện trưởng xanh mét, dẫn nhiều người ra ngoài, còn nghe thấy tiếng xe cảnh sát. Lần này Cao tỷ bị đưa về, la hét om sòm: Đ.m mày, trả lại đàn ông cho tao. Lúc đó mới hiểu cô ấy không nên đến, họ còn lợi hại hơn đội phá dỡ. Cao tỷ nhanh chóng bị đánh toàn thân bầm dập, nhưng miệng rất cứng, còn nhổ nước bọt, nước bọt lẫn máu răng phun vào mặt nữ bác sĩ, nữ bác sĩ cười, tôi sợ nhất cô ta cười, lần này cô ta lại không cho Cao tỷ một mũi tiêm nào, chỉ bảo nam y tá khiêng cô ấy vào phòng cải tạo. Tôi nghe thấy Cao tỷ ở trong phòng la hét thảm thiết, giãy giụa điên cuồng. Rất lâu, mấy tên nam y tá mới thắt thắt lưng quần đi ra, vẻ mãn nguyện, có một thằng phì phì nhổ nước bọt, nói phòng cải tạo thối vãi l.n, lần sau phải đổi sang phòng bệnh. Sau đó tôi còn thấy Cao tỷ vài lần, đều bị nam y tá khiêng vào phòng chăm sóc đặc biệt, rất lâu. Có một lần cô ấy ra ngoài, dường như nhận ra tôi, nhe răng cười với tôi, nhưng không nói được lời nào. Hôm đó nắng rất đẹp, chân cô ấy đã không thể đi lại, bị khiêng về phía sân sau, cái bóng kéo dài thườn thượt, như một con cá bị cắt đuôi, trên mặt đất loang một vệt máu. Mùa đông năm nay nắng thật tốt, vạn vật như hồi sinh, nhưng tôi mơ thấy họ lôi tôi vào phòng mổ, một nhát cắt mất c. của tôi. Cuối cùng cũng thấy Tất Nhiên, mắt anh ta trống rỗng, hoàn toàn không biết mọi chuyện xảy ra ở đây, không biết Cao tỷ đã đến. Tôi không biết anh ta và Cao tỷ đã từng xảy ra chuyện gì, nhưng Cao tỷ đã coi anh ta là đàn ông của mình, Cao tỷ chẳng qua chỉ là một tú bà, nhưng vì người đàn ông mình yêu lại hy sinh đến thế, tôi thấy cô ấy cao thượng hơn nhiều tiểu thư khuê các, cao thượng hơn đồng chí Tiêu, Tác Lạp Lạp, Mễ Lạp, cô ấy chỉ là không nói ra được những lời cao đạo, đó là thời đại mà gái điếm còn trong trắng hơn minh tinh, tú bà còn cao thượng hơn quốc mẫu, người tâm thần còn bình thường hơn nhà đạo đức. Viện trưởng lại không ngăn cản tôi chào hỏi Tất Nhiên, còn nói anh ta sắp ra ngoài rồi, biểu hiện rất tốt. Lúc đó mới để ý Tất Nhiên không mặc áo trói người nữa, quần áo trở nên sạch sẽ, kính còn được dùng băng dính dán lại cẩn thận. Tôi cố gắng không nghĩ đến Cao tỷ... Đường hầm từng phân từng phân một đào về phía trước, bởi vì số lần Bạch đại ca vào phòng cải tạo tăng lên rõ rệt. Anh ấy thậm chí còn mắng viện trưởng, lần đó anh ấy ở lại một tuần, bước ra lảo đảo, trong miệng đầy bùn... Nữ bác sĩ nói thằng điên này ăn cả bùn, sắp chết rồi. Chỉ có tôi biết tại sao anh ấy ăn bùn, biết gần đây anh ấy thực sự không phát bệnh. Bạch đại ca đã nói với tôi, bệnh này của anh ấy là bệnh thật, lúc không phát tác thì như người bình thường, phát tác lên thì không biết gì. Anh ấy mừng là gần đây trạng thái còn tốt, ngón tay chỉ, chỉ còn chút xíu thế này, có thể nghe thấy tiếng con sông kia, này, may mà chưa đóng băng, tiếng sông cho tôi tìm được phương hướng... Hóa ra cái đường hầm đó thông ra bờ sông. Tôi hỏi thêm, anh ấy không đáp, ngước đầu nhìn trời, lẩm bẩm nói năm mới có thể ở ngoài ăn Tết rồi. Lòng tôi không khỏi áy náy, lần đó ở buổi lễ khánh thành tượng anh hùng thành phố, nếu không phải tôi vô tình cản đường anh ấy, thì lúc này anh ấy đã ở ngoài từ sớm, cũng không phải
Thực ra tôi vẫn luôn nung nấu ý định vượt ngục. Ngay cả khi gặp mặt từ xa với "cô em dao phay", tôi cũng chưa từng một giây phút nào quên đi ý định đó. Tôi siêng năng tập luyện, chuẩn bị đầy đủ cho cuộc vượt ngục có thể xảy ra. Nhưng ở "Lạc Viên" này, vượt ngục là điều bất khả thi. Địa thế hiểm trở, sông ngòi chảy xiết, hàng rào cao không thể leo, ba mặt còn lại đều là tường bao có lắp lưới điện. Tôi lại nhớ đến anh Bạch, tôi hỏi anh ấy. Đôi mắt vẩn đục của anh nhìn chằm chằm vào con mắt mù của tôi hồi lâu mới nói: "Cậu thực sự mù rồi, không nhìn thấy nơi này ngay cả chim cũng không bay thoát ra được sao."
Cái thời đại này thật nực cười, một cô gái làm nghề mại dâm còn thuần khiết hơn minh tinh, má mì còn cao thượng hơn cả quốc mẫu, kẻ tâm thần còn bình thường hơn cả nhà đạo đức học. Viện trưởng thế mà lại không ngăn cản tôi chào hỏi Tất Nhiên, còn bảo cậu ta sắp được ra ngoài rồi, biểu hiện rất tốt. Lúc này tôi mới để ý Tất Nhiên không còn mặc áo bó nữa, quần áo trở nên sạch sẽ, mắt kính cũng được dán lại cẩn thận bằng băng dính. Tôi cố hết sức không nghĩ đến chị Cao... Đường hầm cứ từng phân từng phân một được đào tới trước, bởi vì số lần anh Bạch vào phòng cải tạo ngày càng nhiều. Anh thậm chí từng chửi bới viện trưởng, lần đó anh bị nhốt một tuần, lúc ra đi đứng lảo đảo, trong miệng toàn là bùn... Nữ bác sĩ nói kẻ điên này đến bùn cũng ăn, sắp chết rồi. Chỉ có tôi biết tại sao anh ấy ăn bùn, biết gần đây anh thực sự không phát bệnh. Anh Bạch từng nói với tôi, bệnh của anh là bệnh thật, không phát tác thì giống người bình thường, một khi phát tác thì chẳng biết gì cả. Anh thấy may mắn vì trạng thái gần đây còn ổn, anh lấy ngón tay đo, chỉ còn một chút nữa thôi, có thể nghe thấy tiếng con sông đó. "Hê, may mà chưa đóng băng, tiếng nước sông giúp tôi tìm được phương hướng..." Hóa ra đường hầm đó thông ra bờ sông. Tôi hỏi thêm, anh không đáp, ngửa đầu nhìn trời, lẩm bẩm rằng năm mới có thể đón ở bên ngoài rồi. Trong lòng tôi không khỏi áy náy, lần khánh thành tượng đài Anh hùng thành phố đó, nếu không phải tôi vô ý chắn đường anh, lúc này anh đã ở ngoài từ lâu, cũng không phải ở đây đào bùn ăn bùn, cố tình để đám nam y tá đánh đập tàn nhẫn, dù sao anh cũng đã ngoài sáu mươi tuổi rồi.
Anh Bạch lại không cho là vậy, anh nói nếu lần trước thực sự lén trèo lên xe cứu thương trốn thoát, anh sẽ thấy tiếc đường hầm đào suốt 9 năm này, đây là tâm huyết của anh... Anh hỏi tôi sau khi ra ngoài, người đầu tiên có phải muốn gặp cô gái đó không. Tôi lặng lẽ gật đầu, hỏi ngược lại anh. Anh nói người đầu tiên muốn gặp là con trai mình, anh đã hơn mười năm không nhìn thấy con. Tôi nhìn kỹ khuôn mặt xấu xí của anh, nói nếu không phải giọng nói, chiều cao và dáng vẻ của anh không giống ông bố bị lú lẫn của tôi, thì thật sự tưởng anh chính là ông ấy. Anh nói cả hai cha con đều bị nhốt vào bệnh viện tâm thần thì đúng là oan uổng chết đi được, nhưng như vậy đường hầm có thể đào nhanh hơn chút. Anh Bạch là phó giáo sư Học viện Nông nghiệp, hơn mười năm trước vì chuyện hạt giống mà đi khiếu kiện rồi bị bắt, sau đó chuyển tới đây. Vợ anh vẫn còn, lúc anh bị bắt vào đây, con trai đang học đại học ở Bắc Kinh, thoáng cái đã nhiều năm không gặp. Có lần anh lén lấy ảnh vợ và con trai cho tôi xem, đó là một gia đình hạnh phúc, vợ anh có khuôn mặt của người phụ nữ truyền thống, con trai tuy là dáng vẻ của hơn mười năm trước, nhưng nhìn ra được là đúc cùng một khuôn với anh, cái miệng rộng toét ra cười.
Thời gian này tôi không vào phòng cải tạo nữa, anh Bạch nói hai người dễ bị lộ, còn hỏi tôi có biết bơi không. Tôi gật đầu. Anh có chút lo lắng, nói anh chỉ biết kiểu bơi chó. Tôi nói tôi biết bơi rất giỏi, mang theo một người đi không thành vấn đề. Anh toét miệng cười trông thật khó coi. Nhưng tôi thấy trong mắt anh Bạch lóe lên một tia lửa, tôi ghì chặt cổ anh, đe dọa nếu không nói ra sẽ giết chết anh.
Tháng, một ngày đào 3 phân, mỗi tháng đào 90 phân, 36 tháng là 3240 phân, thực tế tôi đã đào được 40 mét... Tôi lẩm bẩm, không sợ bị phát hiện sao. Anh Bạch hít hít mũi, bảo tôi ngửi mùi ở đây. Tôi ngửi thử, mùi ẩm mốc nồng nặc, còn có mùi phân, lần trước tôi suýt nữa bị hun cho ngất xỉu ở đây. Trong bóng tối, anh nói: "Tôi ở đây 9 năm, chưa từng thấy họ dọn dẹp phòng cải tạo, ở đây không có đèn, tâm thần thì cải tạo gì, sao có thể chê tối chê bẩn. Hê hê, mỗi lần họ ném người vào đây, rất ít khi vào, nhiều nhất là vào đánh một trận rồi cũng đi ngay, ngược lại cho kẻ điên như tôi rất nhiều cơ hội, nên tôi cứ thường xuyên gây chuyện để họ tống tôi vào đây... Chỉ là gần đây cơ hội để vào được ngày càng khó, họ cũng quen tôi rồi, tôi có làm gì họ cũng không tống vào, lần này phải nhổ nước bọt vào nam y tá mới vào được đây, đau chết cái mặt tôi rồi..."
Anh nghĩ một lát, bảo tôi vào tham quan đường hầm chưa hoàn thiện, cửa hang ở góc tường, sau một đống tạp vật, trong hang rất ẩm, rất chật hẹp, quanh co khúc khuỷu, người béo chắc chắn sẽ bị kẹt, tất nhiên, "Lạc Viên" không thể có người béo. Tôi bò một lúc đã chóng mặt hoa mắt, anh Bạch ở phía trước còn liên tục xì hơi... Một lúc sau anh dừng lại, giọng ồm ồm nói gần được rồi, quay lại thôi. Ra ngoài thở phào một hơi, cảm thấy ngay cả không khí của phòng cải tạo cũng thật trong lành. Tôi thầm nghĩ, đường hầm này bò tay không đã khó khăn thế này, huống chi là đào, chắc hẳn anh Bạch đã trải qua những chuyện người thường khó mà tưởng tượng nổi. Anh đưa một ít đất cho tôi, bảo tôi lén giấu trong giày mang ra ngoài, lúc ra ngoài nhất định phải đi nhẹ, đừng để đất rơi ra gây chú ý. Vừa nãy còn thắc mắc làm sao che giấu dấu vết của đất đào ra, hóa ra là thế này. Đột nhiên lại hiểu tại sao hôm đó vừa từ phòng cải tạo ra, tôi bị nhòe một mắt nên đâm sầm vào anh, anh giận dữ mắng tôi, là vì sợ tôi làm lộ bùn trong giày anh. Tôi nhất thời phấn khích, lại muốn bò vào đào tiếp. Anh kéo tôi lại, vội vàng nói: "Một ngày không được đào nhiều, đừng vì tiến độ một phân mà khiến 9 năm đổ sông đổ biển, không vội, tôi tính rồi, sắp rồi, rất nhanh thôi."
Lúc này người bị đánh ngất tỉnh dậy, lại khóc, hoàn toàn không biết gì về chuyện vừa rồi. Tôi mới hiểu anh Bạch làm việc thực sự cẩn thận. Tôi ra khỏi phòng cải tạo trước, anh Bạch tiếp tục ở lại bên trong. Tôi bước ra khỏi phòng cải tạo, cứ như đã bay ra khỏi bệnh viện tâm thần, bay về phố Đinh Hương, tiệm bánh quẩy cần tôi, phố Đinh Hương cần tôi, tôi cần "cô em dao phay".
Vì vậy tôi vẫn kiên trì đứng trước hàng rào, xem "cô em dao phay" có đến không, tôi đã quen với việc chỉ dùng một mắt, rất dễ dàng lấy lại tiêu cự. Tôi không thấy "cô em dao phay", nhưng lại thấy chị Cao. Chị xuất hiện ở bờ bên kia, xa xăm gọi Tất Nhiên, Tất Nhiên. Tôi mừng rỡ khôn xiết, người phố Đinh Hương đến rồi, "cô em dao phay" cũng có thể đến, nhưng cô ấy lại không đến. Chị Cao gọi mấy ngày, không ai trả lời, vậy mà lại dẫn theo một nhóm người, những cô gái đó, dựng lều bên bờ bên kia. Tôi có thể thấy khói bếp bốc lên, là họ đang nấu cơm, họ dường như còn đánh mạt chược, uống rượu, cùng nhau hét lớn gọi Tất Nhiên... Những âm thanh đó rất lớn, trong không khí vùng ngoại ô nhanh chóng truyền đến tai viện trưởng. Viện trưởng không cho phép bất kỳ ai đứng cạnh hàng rào nữa. Nhưng có nam y tá đi ra, nhanh chóng quay lại với khuôn mặt bầm tím, nhiều nam y tá hơn đi ra, cũng quay lại, có người khập khiễng, có người trên người còn có vết thương. Tôi rất hài lòng, đó là những gì để lại từ bẫy chuột và nỏ Tam Quốc. Mặt viện trưởng xanh mét, dẫn theo rất nhiều người đi ra, còn nghe thấy tiếng xe cảnh sát. Lần này chị Cao bị bắt về, gào thét: "Đm mày, trả đàn ông lại cho bà." Lúc này tôi mới hiểu chị không nên đến, họ còn đáng sợ hơn cả đội cưỡng chế giải tỏa. Chị Cao nhanh chóng bị đánh bầm dập, nhưng cái miệng rất cứng, còn nhổ nước bọt, nước bọt lẫn máu răng nhổ vào mặt nữ bác sĩ, nữ bác sĩ cười, tôi sợ nhất là lúc cô ta cười, lần này cô ta thế mà lại không tiêm cho chị Cao một mũi, chỉ để nam y tá khiêng chị vào phòng cải tạo. Tôi nghe thấy chị Cao gào thét thảm thiết trong phòng, vùng vẫy dữ dội. Rất lâu sau, đám nam y tá kia mới thắt lưng quần đi ra, vẻ mặt thỏa mãn, có một tên nhổ nước bọt "phì phì", nói phòng cải tạo đúng là thối vãi, lần sau phải đổi sang phòng bệnh mới được. Sau này tôi còn thấy chị Cao vài lần, đều là bị nam y tá khiêng vào phòng chăm sóc đặc biệt, rất lâu. Có một lần chị ra ngoài, dường như nhận ra tôi, toét miệng cười với tôi, nhưng không nói được gì nữa. Hôm đó nắng rất đẹp, chân chị không thể đi lại được, bị khiêng về phía sân sau, cái bóng kéo dài, giống như một con cá bị cắt mất đuôi, trên mặt đất chảy một vệt máu. Mùa đông này nắng thật đẹp, vạn vật như hồi sinh, nhưng tôi mơ thấy họ lôi tôi vào phòng phẫu thuật, một dao cắt đứt cái của quý của tôi. Cuối cùng lại thấy Tất Nhiên, ánh mắt cậu ta trống rỗng, hoàn toàn không biết mọi chuyện xảy ra ở đây, không biết chị Cao đã đến. Tôi không biết cậu ta và chị Cao đã xảy ra chuyện gì, nhưng chị Cao đã coi cậu ta là người đàn ông của mình, chị Cao chẳng qua chỉ là một má mì, lại vì người đàn ông mình yêu mà hy sinh đến mức này, tôi cảm thấy chị còn cao thượng hơn nhiều tiểu thư, cao thượng hơn cả đồng chí Tiêu, Sola, Mì, chị chỉ là không nói ra được những lời đó.
Anh Bạch ngã xuống đất, ho dữ dội, ho không ngừng, đứt quãng nói: "Không bay ra được, nhưng có thể..." Anh không nói nữa.
Đốm lửa đó biến thành ngọn lửa lớn, tôi chỉnh lại đầu anh, cầu xin anh mau nói cho tôi biết. Anh im lặng hồi lâu, bảo tôi đánh bạn cùng phòng một trận rồi hãy nói.
Tôi biết đây là một kẻ điên, nhưng kẻ điên này không phải kẻ điên bình thường, anh có thể nhớ hôm nay là năm nào tháng nào ngày nào, có thể tính ra ngày nào là đông chí, anh từng nói với tôi hướng đông nam 15 độ, 42 cây số mới là thành phố. Tôi chạy về đánh bạn cùng phòng một trận.
Đợi đến khi tôi tỉnh lại, một con mắt đã bị mù. Lúc tỉnh lại tôi không biết mình bị mù một mắt, chỉ cảm thấy thế giới hơi nghiêng, đi một bước, đâm sầm vào người anh Bạch. Anh mắng: "Mù con mắt chó của mày rồi à." Hồi nhỏ ở quê tôi thích đuổi gà đuổi vịt, đâm sầm vào đồ đạc, bố tôi sẽ đứng sau mắng: "Mù con mắt chó của mày rồi à." Bây giờ quả nhiên bị mù một mắt. Cái miệng của bố tôi thật lợi hại. Bố tôi không chỉ mắng tôi bây giờ bị mù, mà còn mắng chết mẹ tôi ngày xưa, ông luôn mắng: "Cái loại đàn bà cứng đầu cứng cổ nhà mày." Mẹ tôi thực sự chết vì bệnh tim, tim có một cái lỗ không khép lại được. Tôi từng tốn rất nhiều thời gian đi tìm bố, nhưng không tìm thấy, vĩnh viễn không bao giờ tìm thấy. Ngày xưa hai mắt còn không tìm thấy, huống chi bây giờ chỉ còn một mắt, ông bỏ nhà đi từ trung niên, bây giờ thay đổi thành dáng vẻ gì, cũng không ai biết. Thực ra tôi là một đứa trẻ mồ côi, nên rất cần một căn nhà, có nhà tôi mới không cô đơn, lúc người ta đánh tôi mới biết nên trốn vào đâu. Vì căn nhà này, tôi trả giá tất cả nỗ lực, sống như một con chó, nhìn người phụ nữ của mình làm tình với người khác, trở thành kẻ tâm thần, còn bị mù một con mắt. Nhưng khi tôi đứng trước cửa phòng cải tạo, đối diện với ánh mặt trời, xác nhận mắt đã mù, vậy mà lại không hề đau buồn như tưởng tượng. Há miệng cười cười, cảm thấy đây là chuyện tốt, từ nay có thể dùng con mắt mù để nhìn thế giới, dùng con mắt sáng để nhìn "cô em dao phay", cô ấy sẽ không ở cùng với thế giới bẩn thỉu kia. Tỉnh lại đã là ba ngày sau, từ phòng cải tạo ra, tôi chạy thật nhanh về phía hàng rào. Trong phòng cải tạo tối tăm tôi đã thông suốt một đạo lý sáng rõ: Hạnh phúc là tôi dành cả ngày tắm trong mưa, chỉ để chờ một cái nhìn thoáng qua của em ngoài hàng rào, sinh mệnh là em dành cả đời xuôi theo dòng sông, chỉ để nhìn tôi điên cuồng múa may trong hàng rào một giây. Hàng rào rộng năm mét đó, là vở kịch bóng của hai ta kiếp trước kiếp này, chợt có cánh buồm lướt qua, vạn vật rực rỡ, đó là em đang tỏa sáng, em đang mỉm cười, em đang nói với tôi, em biết tôi yêu em, em cũng yêu tôi. Vì câu nói này, tôi nguyện tan xương nát thịt, vạn kiếp bất phục. Nhưng chạy đến hàng rào, lại không thấy "cô em dao phay" đâu nữa, ngày ngày ngóng đợi, con sông đó trống rỗng, biến thành một con sông khác. Tôi mỗi ngày đúng giờ đứng đó nhìn chằm chằm, suýt chút nữa nhìn mù nốt con mắt còn lại, cô ấy vẫn không bóng dáng. Dáng vẻ đó của tôi, ngay cả nữ bác sĩ cũng gật đầu khen ngợi: "Đây đúng là một kẻ tâm thần tốt." Anh Bạch điên điên khùng khùng nói với tôi: "Mấy hôm trước có một cô gái cứ muốn trèo lên bờ sông, bị chết đuối rồi." Tôi dùng một con mắt trừng anh đầy ác ý, anh bịt miệng chạy mất, giọng nói xa xăm truyền lại: "Nếu cậu muốn gặp cô ấy, thì nên nhảy xuống đi." Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ đến vượt ngục.
Tôi có ba bạn cùng phòng, một người là "người chim", một người là kẻ ngày ngày buộc dây thừng, bị điên vì xem phim "Vút bay", cả nhà cậu ta vì cổ vũ tinh thần mà đi xem bộ phim này, quay về thì nhà cửa không còn nữa. Người ngày ngày ngẩn ngơ kia, là bị trói vào cột điện, tận mắt nhìn thấy nhà bị dỡ bỏ, khói bụi bay mù mịt, vợ cậu ta lao vào, bị chôn vùi.
Tôi đánh người hay ngẩn ngơ kia, cậu ta hay nhổ nước bọt, lúc nào cũng chực chộp lấy tôi bằng mười ngón tay. Cậu ta chưa bao giờ chộp được tôi, nhưng lần này tôi lao vào chộp nát mặt cậu ta, đè xuống đất đánh một trận, còn nhổ nước bọt... Cậu ta thế mà lại khóc. Một lát sau nam y tá vào, đánh cả tôi và cậu ta một trận, ném vào phòng cải tạo.
Vào phòng cải tạo, phát hiện anh Bạch cũng ở trong đó, trong bóng tối anh đang ho, khen tôi thông minh. Người ngẩn ngơ kia vẫn đang rên rỉ khóc, anh Bạch mò mẫm tới, "bộp bộp" vài cái, thế mà lại đánh cậu ta ngất đi. Sau đó anh Bạch kéo tôi đi về phía góc tường, tôi không hiểu ý anh, đi theo anh, anh đột nhiên đạp tôi ngã xuống đất, ấn đầu tôi xuống đất.
Lần này anh ấy thực sự điên rồi. Tôi vùng vẫy, nhưng nghe thấy anh nói: "Sờ thấy chưa... Một cái lỗ, một cái lỗ rất sâu."
Không ngờ trong phòng cải tạo tối tăm này, lại có một đường hầm, gan thật là lớn. Nghe anh Bạch nói xa xăm: "9 năm rồi, trung bình mỗi năm tôi phải ở đây 4 tháng, 36 tháng, 1 ngày đào 3 phân, mỗi tháng đào 90 phân, 36 tháng là 3240 phân, thực tế tôi đã đào được 40 mét..."
Tôi lẩm bẩm, không sợ bị phát hiện sao. Anh Bạch hít hít mũi, bảo tôi ngửi mùi ở đây. Tôi ngửi thử, mùi ẩm mốc nồng nặc, còn có mùi phân, lần trước tôi suýt nữa bị hun cho ngất xỉu ở đây.
Trong bóng tối, ông ấy nói: "Tôi ở đây chín năm rồi, chưa từng thấy họ quét dọn phòng cải tạo. Ở đây không có đèn, tâm thần thì phải cải tạo, sao có thể chê tối chê bẩn? Hì hì, mỗi lần họ ném người vào đây, rất ít khi bước vào, cùng lắm là vào đánh một trận rồi đi ngay. Thế mà lại cho gã điên này nhiều cơ hội, nên tôi cứ thỉnh thoảng lại gây chuyện để họ tống mình vào đây... Chỉ là dạo này cơ hội để vào đây ngày càng khó. Họ quen tính tôi rồi, tôi có quậy phá thế nào cũng không tống tôi vào nữa. Lần này, phải nhổ nước bọt vào mặt nam y tá mới được vào đấy, đau chết cái mặt tôi rồi..."
"Một ngày đào ba centimet, mỗi tháng đào chín mươi centimet, ba mươi sáu tháng là ba ngàn hai trăm bốn mươi centimet. Thực tế tôi đã đào được bốn mươi mét rồi..." Tôi lẩm bẩm, không sợ bị phát hiện. Bạch đại ca hít hít mũi, bảo tôi ngửi thử mùi ở đây. Tôi hít một hơi, mùi ẩm mốc nồng nặc, còn có cả mùi phân, lần trước ở đây suýt nữa tôi bị hun đến ngất xỉu.
Ông ấy suy nghĩ một chút, bảo tôi vào trong tham quan đường hầm chưa hoàn thiện. Cửa hang nằm ở góc tường, sau một đống tạp vật. Trong hang rất ẩm, rất chật hẹp, uốn lượn quanh co, người béo chắc chắn sẽ bị kẹt. Tất nhiên, trong "Thiên đường" này không thể có người béo. Tôi bò một lúc đã chóng mặt hoa mắt, Bạch đại ca vẫn không ngừng đánh rắm ở phía trước... Một lát sau ông ấy dừng lại, giọng ồm ồm bảo thế là được rồi, quay lui thôi.
Ra ngoài, tôi thở dài một hơi, cảm thấy không khí trong phòng cải tạo cũng thật trong lành. Tôi thầm nghĩ, đường hầm này bò tay không đã khó khăn như vậy, huống chi là đào, chắc hẳn Bạch đại ca đã trải qua những chuyện người thường khó mà tưởng tượng nổi.
Ông ấy đưa cho tôi ít đất, bảo tôi lén nhét vào trong giày mang ra ngoài, lúc đi phải thật nhẹ nhàng, đừng để đất rơi vãi gây chú ý. Lúc nãy tôi còn thắc mắc làm sao để che giấu dấu vết đất đào ra, hóa ra là thế. Đột nhiên tôi hiểu vì sao hôm đó vừa từ phòng cải tạo ra, tôi không lấy nét được nên đâm sầm vào ông ấy, ông ấy lại giận dữ mắng nhiếc tôi, là vì sợ tôi làm lộ lớp bùn trong giày ông.
Tôi hưng phấn, lại muốn bò vào đào tiếp. Ông ấy kéo tôi lại, vội vàng nói: "Một ngày không được đào nhiều, đừng vì tiến độ một centimet mà làm hỏng mất chín năm công sức. Không vội, tôi tính cả rồi, sắp rồi, nhanh thôi."
Lúc này người bị đánh ngất đã tỉnh lại, lại khóc lóc, hoàn toàn không biết chuyện vừa xảy ra. Tôi mới hiểu Bạch đại ca làm việc thật cẩn trọng.
Tôi ra khỏi phòng cải tạo trước, Bạch đại ca vẫn ở lại bên trong. Bước ra khỏi phòng cải tạo, giống như đã bay ra khỏi bệnh viện tâm thần, bay về phố Đinh Hương. Tiệm bánh quẩy cần tôi, phố Đinh Hương cần tôi, tôi cần cô nàng Dao Phay.
Tôi vẫn kiên trì đứng trước hàng rào, xem cô nàng Dao Phay có đến không, tôi đã quen dùng một mắt, dễ dàng lấy được tiêu cự. Tôi không thấy cô nàng Dao Phay, mà thấy Cao tỷ. Cô ấy xuất hiện ở bờ bên kia, xa xa gọi: "Tất Nhiên, Tất Nhiên". Tôi mừng rỡ khôn xiết, người phố Đinh Hương đã đến, cô nàng Dao Phay cũng có thể đến, nhưng cô ấy lại không đến.
Cao tỷ gọi mấy ngày không ai đáp, lại còn dẫn theo một đám người. Những cô gái đó dựng lều ở bờ bên kia. Tôi có thể thấy khói bếp bốc lên, là họ đang nấu ăn, họ dường như còn đánh mạt chược, uống rượu, cùng nhau hét vang gọi tên Tất Nhiên... Những âm thanh đó rất lớn, trong bầu không khí ngoại ô nhanh chóng truyền đến tai Viện trưởng. Viện trưởng không cho phép bất cứ ai đứng gần hàng rào nữa. Thế nhưng có nam y tá đi ra, rất nhanh đã quay lại, mặt mũi bầm tím. Nhiều nam y tá đi ra hơn, rồi cũng quay lại, có người khập khiễng, có người trên người còn vết thương. Tôi rất hài lòng, đó là kết quả của bẫy chuột và nỏ Tam Quốc để lại.
Mặt Viện trưởng tái mét, dẫn theo rất nhiều người đi ra, còn nghe được cả tiếng xe cảnh sát. Lần này Cao tỷ bị bắt về, gào thét: "Đ.m chúng mày, trả lại đàn ông cho bà đây." Lúc này tôi mới hiểu cô ấy không nên đến, bọn họ còn ghê gớm hơn cả đội cưỡng chế giải tỏa. Cao tỷ nhanh chóng bị đánh đến bầm dập, nhưng miệng vẫn cứng, còn nhổ nước bọt. Nước bọt lẫn máu răng nhổ vào mặt nữ bác sĩ, nữ bác sĩ mỉm cười. Tôi sợ nhất là nụ cười của bà ta, lần này bà ta vậy mà không tiêm cho Cao tỷ, chỉ bảo nam y tá khiêng cô ấy vào phòng cải tạo. Tôi nghe được tiếng Cao tỷ kêu thảm thiết trong phòng, liều mạng giãy giụa. Rất lâu sau, mấy tên nam y tá mới thắt thắt lưng đi ra, vẻ mặt thỏa mãn, có tên vừa nhổ nước bọt vừa nói phòng cải tạo thối quá, lần sau phải đổi sang phòng bệnh mới được.
Sau này tôi còn thấy Cao tỷ vài lần, đều là bị nam y tá khiêng vào phòng chăm sóc đặc biệt, rất lâu. Có một lần cô ấy ra ngoài, dường như nhận ra tôi, nhếch miệng cười với tôi, nhưng không nói được câu nào nữa. Ngày hôm đó nắng rất đẹp, chân cô ấy đã không thể đi lại, bị khiêng về phía sân sau, cái bóng kéo dài lê thê, giống như một con cá bị cắt mất đuôi, trên đất để lại một vệt máu.
Mùa đông này mặt trời thật đẹp, vạn vật như đang hồi sinh, nhưng tôi lại mơ thấy họ kéo tôi vào phòng phẫu thuật, một nhát cắt đứt "của quý" của tôi. Cuối cùng cũng lại thấy Tất Nhiên, ánh mắt cậu ta trống rỗng, hoàn toàn không biết những chuyện xảy ra ở đây, không biết Cao tỷ đã đến. Tôi không biết cậu ta và Cao tỷ đã xảy ra chuyện gì, nhưng Cao tỷ đã coi cậu ta là đàn ông của mình. Cao tỷ chẳng qua chỉ là một má mì, lại vì người đàn ông mình yêu mà hy sinh đến mức này. Tôi thấy cô ấy cao thượng hơn nhiều tiểu thư, cao thượng hơn cả đồng chí Tiêu, Sola, Mễ Lạp. Cô ấy chỉ là không nói ra được những lời hoa mỹ đó thôi.
Đây là thời đại mà tiểu thư còn thuần khiết hơn minh tinh, má mì còn cao thượng hơn quốc mẫu, người tâm thần còn bình thường hơn cả những kẻ đạo đức giả. Viện trưởng vậy mà không ngăn cản tôi chào hỏi Tất Nhiên, còn bảo cậu ta sắp được ra ngoài rồi, biểu hiện rất tốt. Tôi mới để ý Tất Nhiên không còn mặc áo trói nữa, quần áo trở nên sạch sẽ, kính mắt còn được dán lại cẩn thận bằng băng dính. Tôi cố gắng không nghĩ đến Cao tỷ...
Đường hầm cứ từng centimet tiến về phía trước, vì số lần Bạch đại ca vào phòng cải tạo tăng lên rõ rệt. Ông ấy thậm chí còn mắng cả Viện trưởng, lần đó ông ấy ở trong đó một tuần, lúc ra đi đứng lảo đảo, trong miệng toàn là bùn... Nữ bác sĩ nói gã điên này đến bùn cũng ăn, sắp chết rồi. Chỉ có tôi biết vì sao ông ấy ăn bùn, biết dạo này ông ấy thực sự không hề phát bệnh. Bạch đại ca từng nói với tôi, bệnh của ông ấy là bệnh thật, không phát tác thì giống người bình thường, phát tác rồi thì không biết gì cả. Ông ấy mừng vì dạo này trạng thái vẫn ổn, giơ ngón tay đo, chỉ còn một chút nữa thôi, có thể nghe được tiếng con sông đó. Hì, may mà chưa đóng băng, tiếng sông giúp tôi tìm được phương hướng... Hóa ra đường hầm đó thông ra bờ sông.
Tôi hỏi thêm, ông ấy không đáp, ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm bảo năm mới có thể ở bên ngoài rồi. Trong lòng tôi không khỏi áy náy, lần khánh thành tượng đài anh hùng thành phố, nếu không phải tôi vô ý chắn đường ông ấy, lúc này ông ấy đã ở bên ngoài từ lâu, cũng không ở đây đào bùn ăn bùn, cố tình để nam y tá đánh đập, ông ấy cũng là người hơn sáu mươi tuổi rồi. Bạch đại ca lại không cho là vậy, ông ấy bảo nếu lần trước thật sự lén trốn theo xe cứu thương, thì lại hơi tiếc cái đường hầm đào chín năm này, đường hầm này là tâm huyết của ông ấy... Ông ấy hỏi tôi sau khi ra ngoài, người đầu tiên có phải muốn gặp cô gái kia không. Tôi lặng lẽ gật đầu, hỏi lại ông. Ông bảo người đầu tiên muốn gặp là con trai mình, ông đã mười mấy năm không nhìn thấy con trai rồi. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt xấu xí của ông, bảo nếu không phải giọng nói, chiều cao và dáng vẻ của ông không giống ông bố bị lú lẫn của tôi, thì thật tưởng ông chính là ông ấy. Ông bảo hai cha con mà đều bị nhốt vào bệnh viện tâm thần thì mới là oan uổng chết đi được, nhưng như thế thì đường hầm có thể đào nhanh hơn chút.
Bạch đại ca là phó giáo sư trường nông nghiệp, mười mấy năm trước vì chuyện hạt giống mà đi khiếu kiện nên bị bắt, sau đó chuyển đến đây. Vợ ông vẫn còn, lúc ông bị bắt vào, con trai đang học đại học ở Bắc Kinh, thoáng cái đã nhiều năm không gặp. Có lần ông lén lấy ảnh vợ và con trai cho tôi xem, đó là một gia đình hạnh phúc, vợ có nét mặt phụ nữ truyền thống, con trai tuy là hình dáng của mười mấy năm trước, nhưng nhìn ra được là đúc từ một khuôn với ông, miệng rộng ngoác ra cười.
Thời gian này tôi không vào phòng cải tạo nữa, Bạch đại ca bảo hai người dễ bị lộ, còn hỏi tôi có biết bơi không. Tôi gật đầu. Ông có chút lo lắng, bảo ông chỉ biết bơi chó. Tôi nói thủy tính của tôi rất tốt, dẫn một người đi không thành vấn đề. Ông nhếch miệng cười, trông thật khó coi.
Khi tôi tỉnh lại, một bên mắt đã mù. Lúc tỉnh dậy tôi không biết mình bị mù một mắt, chỉ thấy thế giới hơi nghiêng ngả, bước một bước đã đâm sầm vào người Bạch đại ca. Ông ta chửi: "Mù con mắt chó của mày rồi à". Hồi nhỏ ở quê, tôi thích đuổi gà bắt vịt, cứ đụng đổ thứ gì là cha tôi lại đứng sau lưng quát tháo: "Mù con mắt chó của mày rồi à". Giờ thì đúng là mù thật một bên rồi. Cái miệng cha tôi thật linh nghiệm. Cha tôi không chỉ chửi mù tôi bây giờ, mà còn chửi chết cả mẹ tôi ngày trước, ông luôn miệng rủa: "Cái đồ đàn bà chết tiệt". Mẹ tôi chết thật vì bệnh tim, tim có một cái lỗ không khép lại được. Tôi từng tốn rất nhiều thời gian để tìm cha, nhưng không tìm thấy, mãi mãi không bao giờ tìm thấy. Ngày trước hai mắt sáng còn chẳng tìm ra, huống chi giờ chỉ còn một con. Ông bỏ đi từ trung niên, giờ hình dáng ra sao cũng chẳng ai biết.
Thực ra tôi là một đứa trẻ mồ côi, nên rất cần một căn nhà. Có nhà rồi tôi mới không cô đơn, khi bị người ta đánh mới biết đường mà chạy. Vì căn nhà này, tôi đã dốc hết sức lực, sống như một con chó, nhìn người đàn bà của mình làm tình với kẻ khác, trở thành bệnh nhân tâm thần, còn mù mất một con mắt. Thế nhưng khi đứng trước cửa phòng cải tạo, đối mặt với ánh mặt trời, xác nhận mình đã mù thật rồi, tôi lại không hề đau buồn như tưởng tượng. Tôi há miệng cười, thấy đây là chuyện tốt, từ nay về sau có thể dùng con mắt mù để nhìn thế giới, dùng con mắt sáng để nhìn "cô nàng dao phay", như vậy cô ấy sẽ không phải ở cùng cái thế giới bẩn thỉu này nữa.
Tỉnh lại đã là ba ngày sau, từ phòng cải tạo bước ra, tôi chạy nhanh về phía hàng rào. Trong căn phòng cải tạo tối tăm, tôi đã thông suốt một đạo lý sáng rõ: Hạnh phúc chính là tôi dành cả ngày tắm dưới mưa, chỉ để đợi một cái nhìn thoáng qua của em ngoài hàng rào. Sinh mệnh chính là em dành cả đời xuôi dòng sông, chỉ để nhìn tôi điên cuồng làm dấu trong hàng rào một giây. Hàng rào rộng năm mét đó là vở kịch bóng của hai ta kiếp trước kiếp này, chợt có cánh buồm lướt qua, vạn vật bỗng rực rỡ sắc màu, đó là em đang tỏa sáng, em đang mỉm cười, em đang nói với tôi: "Em biết anh yêu em, em cũng yêu anh". Vì câu nói này, tôi nguyện tan xương nát thịt, vạn kiếp bất phục.
Thế nhưng khi chạy đến hàng rào, tôi lại không thấy cô nàng dao phay đâu nữa. Ngày ngày chờ đợi, con sông đó trống rỗng, biến thành một dòng sông khác. Tôi đứng đó đúng giờ mỗi ngày, nhìn chằm chằm đến mức gần như mù nốt con mắt còn lại, cô ấy vẫn bặt vô âm tín. Dáng vẻ đó của tôi, ngay cả nữ bác sĩ cũng phải gật đầu khen ngợi: "Đây đúng là một bệnh nhân tâm thần tốt". Bạch đại ca điên điên khùng khùng nói với tôi: "Mấy hôm trước có một người phụ nữ cứ muốn bò lên bờ sông, bị chết đuối rồi". Tôi dùng con mắt còn lại trừng ông ta đầy ác ý, ông ta bịt miệng chạy mất, tiếng nói vọng lại mơ hồ: "Nếu mày muốn nhìn thấy cô ấy, thì nên nhảy xuống đó".
Khoảnh khắc đó, tôi nghĩ đến vượt ngục. Thực ra tôi vẫn luôn nghĩ đến vượt ngục, từ lúc gặp cô nàng dao phay từ xa, tôi chưa bao giờ quên chuyện này. Tôi chăm chỉ rèn luyện, chuẩn bị đầy đủ cho cuộc vượt ngục có thể xảy ra. Nhưng ở "Thiên đường" này căn bản không thể vượt ngục, địa thế hiểm trở, sông ngòi chảy xiết, hàng rào cao không thể trèo, ba mặt còn lại toàn là tường bao lắp lưới điện. Tôi lại nghĩ đến Bạch đại ca, tôi hỏi ông ấy. Đôi mắt vẩn đục của ông nhìn chằm chằm vào con mắt mù của tôi hồi lâu mới nói: "Mày mù thật rồi, không nhìn thấy nơi này à, ngay cả con chim cũng không bay ra nổi". Thế nhưng tôi thấy trong mắt Bạch đại ca lóe lên một tia lửa, tôi túm chặt cổ ông ta, đe dọa nếu không nói sẽ giết chết ông. Bạch đại ca ngã xuống đất, ho sặc sụa, ho không dứt, đứt quãng nói: "Không bay ra được, nhưng có thể...". Ông không nói nữa. Tia lửa đó biến thành ngọn lửa lớn, tôi chỉnh lại đầu ông, van xin ông nói cho tôi biết. Ông im lặng hồi lâu, bảo tôi hãy đánh tên bạn cùng phòng một trận rồi tính tiếp. Tôi biết đây là một kẻ điên, nhưng kẻ điên này không phải loại thường, ông ta nhớ rõ bây giờ là năm nào tháng nào ngày nào, tính được ngày nào là Đông chí, ông từng nói với tôi hướng Đông Nam 15 độ, cách 42 cây số mới là thành phố.
Tôi chạy về đánh tên bạn cùng phòng một trận. Tôi có ba người bạn cùng phòng, một là "người chim", một là kẻ ngày nào cũng buộc dây thừng, bị điên vì xem phim "Vút bay", cả nhà hắn vì cổ vũ tinh thần mà đi xem phim đó, về nhà thì nhà cửa chẳng còn đâu cả. Tên hay ngẩn ngơ kia thì bị trói vào cột điện, tận mắt nhìn thấy nhà bị dỡ, trong làn khói bụi, vợ hắn lao vào và bị chôn vùi. Tôi đánh tên hay ngẩn ngơ đó, hắn thích nhổ nước bọt, lúc nào cũng làm động tác dùng mười ngón tay cào cấu tôi. Hắn chưa bao giờ cào trúng tôi, nhưng lần này tôi lao vào cào nát mặt hắn, đè xuống đất đánh đập tàn bạo, còn nhổ nước bọt... Hắn thế mà lại khóc.
Một lúc sau nam y tá bước vào, đánh cả tôi và hắn một trận rồi ném vào phòng cải tạo. Vào đến phòng cải tạo, thấy Bạch đại ca cũng ở trong đó, trong bóng tối ông đang ho hắng, khen tôi thông minh. Tên ngẩn ngơ kia vẫn đang nức nở, Bạch đại ca mò mẫm tới, đập mấy cái rồi đánh ngất hắn luôn. Sau đó Bạch đại ca kéo tôi về góc phòng, tôi không hiểu ý, cứ đi theo, ông bất ngờ đá tôi ngã xuống đất, ấn đầu tôi xuống sàn. Lần này ông điên thật rồi. Tôi giãy giụa, nhưng lại nghe ông nói: "Sờ thấy không... một cái lỗ, một cái lỗ rất sâu". Không ngờ trong căn phòng cải tạo tối tăm này lại có một đường hầm, gan thật lớn. Nghe Bạch đại ca nói vọng lại xa xăm: "Chín năm rồi, trung bình mỗi năm tôi phải ở đây 4 tháng, 36 tháng, 1 ngày đào 3 phân, mỗi tháng đào 90 phân, 36 tháng là 3240 phân, thực ra tôi đã đào được 40 mét...". Tôi lẩm bẩm, không sợ bị phát hiện sao. Bạch đại ca hít mũi, bảo tôi ngửi mùi ở đây. Tôi hít hít, mùi mốc nồng nặc, còn có mùi phân, lần trước tôi suýt nữa bị hun đến ngất xỉu ở đây. Trong bóng tối, ông nói: "Tôi ở đây 9 năm, chưa bao giờ thấy họ dọn dẹp phòng cải tạo, ở đây không có đèn, bệnh nhân tâm thần cần cải tạo, sao có thể chê tối chê bẩn, hì hì, mỗi lần họ ném người vào đây, rất ít khi vào trong, cùng lắm vào đánh một trận rồi cũng đi ngay, ngược lại cho kẻ điên là tôi đây rất nhiều cơ hội, nên tôi cứ thỉnh thoảng gây chuyện để họ tống mình vào... Chỉ là dạo này cơ hội để được vào đây càng lúc càng khó, họ cũng quen tôi rồi, tôi có quậy phá thế nào cũng không tống vào, lần này phải nhổ nước bọt vào nam y tá mới vào được đây, đau chết cái mặt tôi...". Ông nghĩ một lát, bảo tôi vào tham quan đường hầm chưa hoàn thành, cửa hang nằm ở chân tường, sau một đống tạp vật, trong hang rất ẩm, rất hẹp, quanh co khúc khuỷu, người béo chắc chắn sẽ bị kẹt, tất nhiên, ở "Thiên đường" không thể có người béo. Tôi bò một lúc thì chóng mặt hoa mắt, Bạch đại ca vẫn không ngừng đánh rắm phía trước... Một lúc sau ông dừng lại, nói giọng ồm ồm bảo gần xong rồi, quay lại thôi. Ra ngoài thở phào một hơi, thấy không khí trong phòng cải tạo cũng thật trong lành. Tôi thầm nghĩ, đường hầm này bò tay không đã khó khăn thế này, huống chi là đào, chắc hẳn Bạch đại ca đã trải qua những chuyện người thường khó mà tưởng tượng nổi. Ông đưa cho tôi ít đất, bảo tôi giấu vào trong giày mang ra ngoài, lúc đi phải thật nhẹ nhàng, đừng để đất rơi ra gây chú ý. Vừa nãy còn thắc mắc sao giấu được dấu vết đất đào ra, thì ra là thế này. Bất chợt lại hiểu tại sao hôm đó vừa ra khỏi phòng cải tạo, tôi không lấy được tiêu điểm nên đâm vào ông, ông giận dữ chửi bới, là vì sợ tôi làm lộ chỗ đất trong giày ông. Tôi nhất thời phấn khích, lại muốn bò vào đào tiếp. Ông kéo tôi lại, gấp gáp nói: "Một ngày không được đào nhiều, đừng vì một phân tiến độ mà khiến 9 năm đổ sông đổ bể, không vội, tôi tính rồi, sắp rồi, nhanh thôi". Lúc này tên bị đánh ngất tỉnh dậy, lại khóc, chẳng biết gì về chuyện vừa xảy ra. Tôi mới hiểu Bạch đại ca làm việc thật cẩn thận. Tôi được thả ra khỏi phòng cải tạo trước, Bạch đại ca tiếp tục ở lại đó. Tôi bước ra khỏi phòng cải tạo, như thể đã bay ra khỏi bệnh viện tâm thần, bay về Phố Đinh Hương, nhà làm quẩy cần tôi, Phố Đinh Hương cần tôi, tôi cần cô nàng dao phay.
Thế nên tôi vẫn kiên trì đứng trước hàng rào, xem cô nàng dao phay có tới không, tôi đã quen với một con mắt, dễ dàng lấy được tiêu điểm. Tôi không thấy cô nàng dao phay, nhưng lại thấy chị Cao. Chị xuất hiện ở bờ bên kia, gọi từ xa: "Tất Nhiên, Tất Nhiên". Tôi mừng rỡ khôn xiết, người Phố Đinh Hương đến rồi, cô nàng dao phay cũng có thể đến, nhưng cô ấy lại không đến. Chị Cao gọi mấy ngày, không ai đáp, thế mà lại dẫn theo một nhóm người, những cô gái đó dựng lều ở bờ bên kia. Tôi có thể thấy khói bếp bốc lên, là họ đang nấu cơm, hình như họ còn đánh mạt chược, uống rượu, cùng nhau cất tiếng gọi Tất Nhiên... Những âm thanh đó rất lớn, trong không khí vùng ngoại ô nhanh chóng truyền đến tai Viện trưởng. Viện trưởng không cho phép bất cứ ai đứng cạnh hàng rào nữa. Nhưng có nam y tá chạy ra ngoài, nhanh chóng quay lại, mặt mũi bầm tím, càng nhiều nam y tá ra ngoài, cũng quay lại, có kẻ khập khiễng, có kẻ trên người còn có vết thương. Tôi rất hài lòng, đó là kết quả của bẫy chuột và nỏ Tam Quốc để lại. Mặt Viện trưởng tái mét, dẫn theo rất nhiều người ra ngoài, còn nghe thấy cả tiếng xe cảnh sát.
Lần này chị Cao bị bắt về, gào thét: "Đm mày, trả lại đàn ông cho bà". Lúc này mới hiểu chị không nên đến, họ còn đáng sợ hơn cả đội cưỡng chế. Chị Cao nhanh chóng bị đánh bầm dập, nhưng miệng rất cứng, còn nhổ nước bọt, nước bọt lẫn máu răng nhổ vào mặt nữ bác sĩ, nữ bác sĩ cười, tôi sợ nhất là nụ cười của bà ta, lần này bà ta thế mà không tiêm cho chị Cao, chỉ bảo nam y tá khiêng chị vào phòng cải tạo.
Tôi nghe thấy tiếng chị Cao kêu thảm thiết trong phòng, giãy giụa dữ dội. Rất lâu sau, mấy tên nam y tá mới thắt dây lưng bước ra, vẻ mặt thỏa mãn, có một tên nhổ nước bọt, nói phòng cải tạo hôi như cái lỗ đít, lần sau phải đổi sang phòng bệnh mới được. Sau đó tôi lại nhìn thấy chị Cao vài lần, đều là bị nam y tá khiêng vào phòng chăm sóc đặc biệt, rất lâu. Có một lần chị ra ngoài, hình như nhận ra tôi, nhếch miệng cười với tôi, nhưng không nói được câu nào nữa. Ngày hôm đó nắng rất đẹp, chân chị không đi được nữa, bị khiêng về phía sân sau, cái bóng kéo dài lê thê, giống như một con cá bị cắt mất đuôi, trên mặt đất chảy một vệt máu dài.
Mùa đông này mặt trời thật đẹp, vạn vật như đang hồi sinh, nhưng tôi lại mơ thấy họ kéo tôi vào phòng phẫu thuật, một dao cắt đứt cái "của quý" của tôi. Cuối cùng cũng nhìn thấy Tất Nhiên, ánh mắt anh ta trống rỗng, hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra ở đây, không biết chị Cao đã đến. Tôi không biết anh ta và chị Cao đã xảy ra chuyện gì, nhưng chị Cao đã coi anh ta là đàn ông của mình, chị Cao chỉ là một tú bà, nhưng vì người đàn ông mình yêu mà hy sinh đến mức này, tôi thấy chị còn cao thượng hơn nhiều tiểu thư, hơn cả đồng chí Tiêu, Sola, Mễ Lạp, chị chỉ là không nói được những lời hoa mỹ đó thôi. Đây là thời đại mà gái điếm còn thuần khiết hơn minh tinh, tú bà còn cao thượng hơn quốc mẫu, bệnh nhân tâm thần còn bình thường hơn cả những kẻ đạo đức giả. Viện trưởng thế mà không ngăn cản tôi chào hỏi Tất Nhiên, còn nói anh ta sắp được ra ngoài rồi, biểu hiện rất tốt. Lúc này mới để ý Tất Nhiên không mặc áo trói nữa, quần áo trở nên sạch sẽ, gọng kính còn được dán băng dính cẩn thận. Tôi cố gắng không nghĩ đến chị Cao... Đường hầm cứ từng phân từng phân đào về phía trước, vì số lần Bạch đại ca vào phòng cải tạo rõ ràng nhiều hơn. Ông thậm chí còn chửi cả Viện trưởng, lần đó ông ở trong đó một tuần, lúc bước ra đi đứng lảo đảo, trong miệng toàn là bùn... Nữ bác sĩ nói kẻ điên này đến cả bùn cũng ăn, sắp chết rồi. Chỉ có tôi biết tại sao ông ăn bùn, biết dạo này ông không hề tái phát bệnh. Bạch đại ca nói với tôi, bệnh này của ông là bệnh thật, không phát tác thì giống người bình thường, phát tác lên thì chẳng biết gì cả. Ông mừng là dạo này trạng thái vẫn ổn, ngón tay đo đạc, bảo chỉ còn một chút nữa thôi, có thể nghe thấy tiếng con sông đó rồi, hì, may mà chưa đóng băng, tiếng sông giúp tôi tìm được phương hướng... Hóa ra đường hầm đó thông ra bờ sông. Tôi hỏi thêm, ông không đáp, ngước nhìn trời, lẩm bẩm nói năm mới có thể ở bên ngoài rồi. Trong lòng tôi không khỏi áy náy, lần đó ở lễ khánh thành tượng đài anh hùng thành phố, nếu không phải tôi vô ý chặn đường ông, lúc này ông đã ở ngoài từ lâu, cũng không ở đây đào bùn ăn bùn, cố tình bị nam y tá đánh đập, ông cũng đã ngoài 60 rồi. Bạch đại ca lại không cho là vậy, ông nói nếu lần trước thực sự lén ngồi xe cứu thương trốn thoát, thì lại hơi tiếc đường hầm đào 9 năm này, đường hầm này là tâm huyết của ông... Ông hỏi tôi sau khi ra ngoài, người đầu tiên có phải muốn gặp người phụ nữ đó không. Tôi lặng lẽ gật đầu, hỏi lại ông. Ông nói người đầu tiên muốn gặp là con trai, đã hơn chục năm rồi ông không nhìn thấy con. Tôi nhìn gương mặt xấu xí của ông, nói nếu không phải giọng nói, chiều cao, dáng vẻ đều không giống người cha bị lú lẫn của tôi, thì thật sự tưởng ông chính là cha tôi. Ông nói cha con đều bị nhốt vào bệnh viện tâm thần, thế thì oan uổng chết mất, nhưng đường hầm có thể đào nhanh hơn chút. Bạch đại ca là phó giáo sư học viện nông nghiệp, hơn chục năm trước vì chuyện hạt giống mà đi khiếu kiện nên bị bắt, sau đó chuyển đến đây. Vợ ông vẫn còn, lúc ông bị bắt vào đây, con trai đang học đại học ở Bắc Kinh, thoáng cái đã nhiều năm không gặp. Có lần ông lén lấy ảnh vợ và con cho tôi xem, đây là một gia đình hạnh phúc, vợ có gương mặt người phụ nữ truyền thống, con trai tuy là hình dáng của hơn mười năm trước, nhưng nhìn ra được cùng một khuôn đúc với ông, cái miệng rộng ngoác ra cười. Khoảng thời gian này tôi không vào phòng cải tạo nữa, Bạch đại ca nói hai người dễ bị lộ, còn hỏi tôi có biết bơi không. Tôi gật đầu. Ông hơi lo lắng, nói ông chỉ biết bơi chó. Tôi nói tôi biết bơi rất giỏi, mang theo một người đi không thành vấn đề. Ông ngoác miệng cười trông thật xấu xí.
Khi tôi tỉnh lại, một bên mắt đã mù. Lúc tỉnh dậy, tôi không hề biết mình đã mù một mắt, chỉ thấy thế giới hơi nghiêng ngả. Bước một bước, tôi đâm sầm vào người Bạch đại ca. Ông ta chửi: "Mù con mắt chó của mày rồi à". Hồi còn nhỏ ở quê, tôi thích đuổi gà bắt vịt, mỗi khi va phải cái gì, bố tôi lại đứng phía sau quát lớn: "Mù con mắt chó của mày rồi à". Giờ thì đúng là mù thật một bên. Cái miệng của bố tôi thật linh nghiệm. Bố tôi không chỉ nguyền rủa cho tôi mù, mà còn nguyền rủa cho mẹ tôi chết. Ông luôn mắng: "Đồ đàn bà tâm địa hẹp hòi". Mẹ tôi chết thật vì bệnh tim, tim có một cái lỗ không khép lại được. Tôi từng mất rất nhiều thời gian để tìm bố, nhưng không tìm thấy, vĩnh viễn không thể tìm thấy. Trước đây hai mắt còn nguyên vẹn mà còn chẳng tìm ra, nói gì đến bây giờ chỉ còn một con. Ông bỏ đi từ thời trung niên, giờ hình dạng ra sao, cũng chẳng ai hay biết.
Thực ra tôi là một đứa trẻ mồ côi, nên rất cần một ngôi nhà. Có nhà tôi mới không cô đơn, khi người ta đánh tôi, tôi mới biết đường mà chạy trốn. Vì ngôi nhà này, tôi đã nỗ lực hết mình, sống như một con chó, nhìn người đàn bà của mình làm tình với kẻ khác, trở thành bệnh nhân tâm thần, rồi còn mù mất một con mắt. Nhưng khi đứng trước cửa phòng cải tạo, đối diện với ánh mặt trời, xác nhận con mắt đã mù, tôi lại chẳng hề đau buồn như tưởng tượng. Tôi há miệng cười, cảm thấy đây là điều tốt. Từ nay về sau có thể dùng con mắt mù để nhìn thế giới, dùng con mắt sáng để nhìn "Cô nàng dao phay", cô ấy sẽ không phải chung đụng với cái thế giới bẩn thỉu này nữa.
Tỉnh lại đã là ba ngày sau. Từ phòng cải tạo bước ra, tôi vội vã chạy về phía hàng rào. Trong căn phòng cải tạo tối tăm, tôi đã thông suốt một đạo lý sáng tỏ: Hạnh phúc là tôi dành cả ngày tắm mưa, chỉ để đợi bạn thoáng xuất hiện bên ngoài hàng rào; sinh mệnh là bạn dành cả đời xuôi theo dòng sông, chỉ để nhìn tôi điên cuồng làm hiệu trong hàng rào trong một giây ngắn ngủi. Hàng rào rộng năm mét đó là vở kịch bóng hiện kiếp trước kiếp này của hai ta, chợt một cánh buồm lướt qua, vạn vật bỗng rực rỡ sắc màu, đó là bạn đang tỏa sáng, bạn đang mỉm cười, bạn đang nói với tôi: "Tôi biết bạn yêu tôi, tôi cũng yêu bạn". Vì câu nói này, tôi nguyện tán thân nát thịt, vạn kiếp bất phục. Thế nhưng khi đến hàng rào, tôi lại chẳng thấy "Cô nàng dao phay" đâu nữa. Ngày ngày canh giữ, dòng sông kia trống rỗng, biến thành một con sông khác. Tôi đứng đó nhìn chằm chằm mỗi ngày, suýt nữa thì làm nốt con mắt còn lại cũng mù theo, mà cô ấy vẫn bặt vô âm tín. Dáng vẻ đó của tôi khiến nữ bác sĩ cũng phải gật đầu khen ngợi: "Đây quả là một bệnh nhân tâm thần tốt".
Bạch đại ca điên điên khùng khùng nói với tôi: "Mấy ngày trước có một cô gái cứ muốn bò lên bờ sông, bị chết đuối rồi". Tôi dùng con mắt duy nhất trừng ông ta đầy ác ý, ông ta che miệng bỏ chạy, giọng nói vọng lại xa xăm: "Nếu mày muốn nhìn thấy cô ấy, thì nên nhảy xuống đó đi". Khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ đến việc vượt ngục. Thực ra tôi vẫn luôn nghĩ đến vượt ngục, từ lúc còn nhìn thấy "Cô nàng dao phay" từ xa, tôi chưa bao giờ quên việc vượt ngục. Tôi chăm chỉ tập luyện, chuẩn bị đầy đủ cho cuộc vượt ngục có thể xảy ra. Nhưng ở "Thiên đường" này, việc vượt ngục là không thể. Địa thế hiểm trở, sông ngòi chảy xiết, hàng rào cao không thể với tới, ba mặt còn lại toàn là tường rào lắp lưới điện. Tôi lại nghĩ đến Bạch đại ca, tôi hỏi ông ta. Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn chằm chằm vào con mắt mù của tôi hồi lâu mới nói: "Mày thực sự mù rồi, nhìn không thấy ở đây ngay cả chim cũng không bay ra nổi sao". Thế nhưng tôi cảm thấy trong mắt Bạch đại ca chợt lóe lên tia lửa, tôi túm lấy cổ ông ta, đe dọa nếu không nói sẽ giết chết ông. Bạch đại ca ngã xuống đất, ho sặc sụa, ho không ngớt, đứt quãng nói: "Không bay ra được, nhưng có thể...". Ông ta không nói nữa. Tia lửa đó biến thành ngọn lửa lớn, tôi giữ chặt đầu ông, cầu xin ông hãy nói cho tôi biết. Ông im lặng rất lâu, bảo tôi hãy đánh tên bạn cùng phòng một trận rồi hãy nói.
Tôi biết ông ta là kẻ điên, nhưng kẻ điên này không phải loại thường, ông ta có thể nhớ rõ hôm nay là năm nào tháng nào ngày nào, có thể tính toán ngày nào là Đông chí, ông từng nói với tôi hướng Đông Nam 15 độ, 42 cây số mới là thành phố. Tôi chạy về đánh một tên bạn cùng phòng. Tôi có ba người bạn cùng phòng, một là "Người chim", một là kẻ ngày nào cũng buộc dây thừng, bị điên vì xem phim "Vút bay", cả nhà hắn vì muốn cổ vũ tinh thần mà đi xem phim này, về đến nhà thì nhà cửa chẳng còn đâu nữa. Còn kẻ hay ngẩn ngơ kia là người bị trói vào cột điện, tận mắt nhìn thấy nhà mình bị phá dỡ, nơi khói bụi mù mịt, vợ hắn lao vào và bị chôn vùi. Tôi đánh kẻ hay ngẩn ngơ đó, hắn thích khạc nhổ, luôn ra vẻ mười ngón tay cào cấu tôi giữa không trung. Hắn chưa bao giờ cào trúng tôi, nhưng lần này tôi lao vào cào nát mặt hắn, đè xuống đất đánh một trận tơi bời, còn nhổ nước bọt... Hắn thế mà lại khóc. Một lát sau nam y tá vào, đánh cả tôi và hắn một trận rồi quăng vào phòng cải tạo.
Vào phòng cải tạo, thấy Bạch đại ca cũng ở trong đó, trong bóng tối ông ta ho khù khụ, khen tôi thông minh. Tên ngẩn ngơ kia vẫn đang rên rỉ khóc, Bạch đại ca mò mẫm lại gần, đấm thùm thụp mấy cái, thế mà lại đánh hắn ngất đi. Sau đó Bạch đại ca kéo tôi về phía góc phòng, tôi không hiểu ý, cứ đi theo ông. Ông bất ngờ đá ngã tôi xuống đất, ấn đầu tôi xuống sàn. Lần này ông ta điên thật rồi. Tôi giãy giụa, nhưng lại nghe ông nói: "Sờ thấy chưa... một cái lỗ, một cái lỗ rất sâu". Không ngờ trong căn phòng cải tạo tối tăm này lại có một đường hầm, gan thật là lớn. Nghe Bạch đại ca nói giọng xa xăm: "9 năm rồi, trung bình mỗi năm tôi phải ở đây 4 tháng, 36 tháng...".
Viện trưởng thế mà lại không ngăn cản tôi chào hỏi Tất Nhiên, còn nói cậu ta sắp được ra ngoài, biểu hiện rất tốt. Tôi mới để ý Tất Nhiên không mặc áo bó nữa, quần áo trở nên sạch sẽ, mắt kính còn được dán băng dính cẩn thận. Tôi cố gắng không nghĩ đến chị Cao... Đường hầm cứ từng phân từng phân một được đào tới, vì số lần Bạch đại ca vào phòng cải tạo rõ ràng tăng lên. Ông thậm chí còn chửi cả Viện trưởng, lần đó ông ở trong đó một tuần, bước ra đi đứng lảo đảo, trong miệng toàn là bùn... Nữ bác sĩ nói kẻ điên này đến bùn cũng ăn, sắp chết rồi. Chỉ có tôi biết tại sao ông ăn bùn, biết gần đây ông thực sự không phát bệnh.
Đây là thời đại mà tiểu thư còn thuần khiết hơn minh tinh, má mì còn cao thượng hơn quốc mẫu, bệnh nhân tâm thần còn bình thường hơn đạo đức gia. Bạch đại ca từng nói với tôi, bệnh của ông là bệnh thật, không phát tác thì giống người bình thường, phát tác lên thì không biết gì cả. Ông cảm thấy may mắn vì trạng thái gần đây còn tốt, đưa ngón tay ra đo, chỉ còn một chút nữa thôi, có thể nghe thấy tiếng con sông đó, hì, may mà chưa đóng băng, tiếng sông giúp tôi tìm được phương hướng... Hóa ra đường hầm đó thông ra bờ sông. Tôi hỏi tiếp, ông không đáp, ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm nói năm mới có thể ở bên ngoài rồi. Tôi không khỏi cảm thấy tội lỗi, lần đó ở lễ khánh thành tượng đài anh hùng thành phố, nếu không phải tôi vô ý chặn đường ông, thì lúc này ông đã ở bên ngoài, không phải ở đây đào bùn ăn bùn, cố tình bị các nam y tá đánh đập tàn nhẫn, ông cũng là người hơn 60 tuổi rồi.
Bạch đại ca lại không cho là vậy, ông nói nếu lần trước thực sự lén ngồi xe cứu thương trốn thoát, thì lại hơi tiếc cái đường hầm đào suốt 9 năm này, đường hầm này là tâm huyết của ông... Ông hỏi tôi sau khi ra ngoài, người đầu tiên muốn gặp có phải là cô gái đó không. Tôi lặng lẽ gật đầu, hỏi lại ông. Ông nói người đầu tiên muốn gặp là con trai mình, ông đã mười mấy năm không gặp con trai rồi. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt xấu xí của ông, nói nếu không phải giọng nói, chiều cao và dáng vẻ của ông chẳng giống bố tôi bị lú lẫn, thì thật sự tưởng ông chính là bố tôi. Ông nói hai bố con cùng bị nhốt vào bệnh viện tâm thần thì mới là oan uổng chết đi được, nhưng đường hầm có thể đào nhanh hơn chút. Bạch đại ca là phó giáo sư Học viện Nông nghiệp, mười mấy năm trước vì chuyện hạt giống mà đi khiếu kiện nên bị bắt, sau đó chuyển đến đây. Vợ ông vẫn còn, lúc ông bị bắt vào, con trai đang học đại học ở Bắc Kinh, thoáng cái đã nhiều năm không gặp. Có lần ông lén lấy ảnh vợ và con trai cho tôi xem, đây là một gia đình hạnh phúc, vợ ông trông như người phụ nữ truyền thống, con trai tuy là hình ảnh của mười mấy năm trước, nhưng nhìn ra được là đúc từ một khuôn với ông, miệng rộng ngoác ra cười.
Thời gian này tôi không vào phòng cải tạo nữa, Bạch đại ca nói hai người dễ bị lộ, còn hỏi tôi có biết bơi không. Tôi gật đầu. Ông hơi lo lắng, nói ông chỉ biết bơi chó. Tôi nói tôi biết bơi rất giỏi, mang theo một người đi không thành vấn đề. Ông ngoác miệng cười trông thật khó coi.
Đây là thời đại mà tiểu thư còn thuần khiết hơn minh tinh, má mì còn cao thượng hơn quốc mẫu, kẻ tâm thần còn bình thường hơn những nhà đạo đức học. Viện trưởng thế mà không ngăn cản tôi chào hỏi Tất Nhiên, còn bảo cậu ta sắp được ra ngoài, biểu hiện rất tốt. Lúc này tôi mới để ý Tất Nhiên không còn mặc áo bó buộc nữa, quần áo trở nên sạch sẽ, gọng kính cũng được dán băng dính cẩn thận. Tôi cố gắng không nghĩ đến chị Cao… Đường hầm cứ từng phân từng phân một được đào về phía trước, bởi vì số lần Bạch đại ca vào phòng cải tạo tăng lên rõ rệt. Anh ấy thậm chí còn chửi cả viện trưởng, lần đó anh ấy bị nhốt một tuần, lúc ra đi đứng lảo đảo, trong miệng toàn là bùn đất… Nữ bác sĩ nói kẻ điên này đến bùn cũng ăn, sắp chết rồi. Chỉ có tôi biết tại sao anh ấy ăn bùn, biết gần đây anh ấy thực sự không hề phát bệnh.
Bạch đại ca từng nói với tôi, bệnh của anh ấy là bệnh thật, không phát tác thì giống người bình thường, còn phát tác lên thì chẳng biết gì cả. Anh ấy cảm thấy may mắn vì trạng thái gần đây vẫn ổn, anh ấy giơ ngón tay làm dấu, bảo chỉ còn một chút nữa thôi, có thể nghe thấy tiếng con sông kia rồi, chà, may mà chưa đóng băng, tiếng nước chảy giúp tôi tìm được phương hướng… Hóa ra đường hầm đó thông ra phía bờ sông. Tôi hỏi thêm, anh ấy không trả lời, ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm nói năm mới có thể đón ở bên ngoài rồi. Trong lòng tôi không khỏi cảm thấy tội lỗi, lần khánh thành tượng đài anh hùng thành phố đó, nếu không phải tôi vô ý chắn đường anh ấy, thì lúc này anh ấy đã ở ngoài từ lâu, cũng chẳng cần ở đây đào bùn ăn bùn, cố tình để y tá nam đánh đập, anh ấy cũng đã là người ngoài 60 tuổi rồi.
Bạch đại ca lại chẳng mấy bận tâm, anh ấy nói nếu lần trước thực sự trốn thoát trên xe cứu thương, thì lại thấy tiếc cái đường hầm đào suốt 9 năm này, đây là tâm huyết của anh ấy… Anh ấy hỏi tôi sau khi ra ngoài, người đầu tiên muốn gặp có phải là người phụ nữ đó không. Tôi lặng lẽ gật đầu, hỏi lại anh ấy. Anh ấy nói người đầu tiên muốn gặp là con trai mình, đã hơn mười năm rồi anh ấy không được nhìn thấy con. Tôi ngắm nhìn khuôn mặt xấu xí của anh ấy, bảo rằng nếu không phải giọng nói, chiều cao và dáng vẻ của anh không giống ông bố bị chứng mất trí nhớ của tôi, thì tôi thật sự tưởng anh chính là ông ấy rồi. Anh ấy nói cha con cùng bị nhốt vào bệnh viện tâm thần thì đúng là oan uổng chết đi được, nhưng như thế thì đường hầm có thể đào nhanh hơn chút.
Bạch đại ca là phó giáo sư của học viện nông nghiệp, hơn mười năm trước vì chuyện hạt giống mà đi khiếu kiện rồi bị bắt, sau đó bị chuyển đến đây. Vợ anh ấy vẫn còn, lúc anh ấy bị bắt vào đây, con trai đang học đại học ở Bắc Kinh, thoáng cái đã nhiều năm không gặp. Có lần anh ấy lén lấy ảnh vợ và con trai cho tôi xem, đó là một gia đình hạnh phúc, vợ anh ấy có nét mặt của một người phụ nữ truyền thống, con trai dù là bộ dáng của hơn mười năm trước, nhưng nhìn ra được là đúc cùng một khuôn với anh ấy, miệng cười rộng hoác.
Khoảng thời gian này tôi không hề vào phòng cải tạo nữa, Bạch đại ca nói hai người dễ bị lộ, còn hỏi tôi có biết bơi không. Tôi gật đầu. Anh ấy có chút lo lắng, nói mình chỉ biết bơi chó. Tôi bảo mình bơi rất giỏi, mang theo một người đi không thành vấn đề. Anh ấy nhếch miệng cười, trông thật khó coi.