Lý Kha Lạc: Nhật Ký Chống Phá Dỡ

Lượt đọc: 34 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Đánh trống truyền hoa.

Chúng tôi ngồi vây thành một vòng tròn, ngước nhìn nữ bác sĩ. Cô ta nói: "Nhìn đây, đây là trống, đây là dùi trống. Trống ngừng là các người phải dừng lại ngay, ai không dừng thì không được phơi lưỡi". Chúng tôi nghiêm túc gật đầu. Không được phơi lưỡi là một việc cực kỳ mất mặt. Chúng tôi đều là người bệnh tâm thần, mọi người có thể chưa biết, bệnh tâm thần thực ra là do trên lưỡi có vi khuẩn, có vi khuẩn thì đương nhiên sẽ nói năng lung tung. Nếu đem phơi khô, ủi phẳng rồi sắp xếp lại cho ngăn nắp thì sẽ bình thường trở lại. Nếu không, mãi mãi sẽ bị người bên ngoài coi thường. Lần trước, Mã Đinh từ chối phơi lưỡi, còn nói năng xằng bậy rằng nơi này là trại tập trung, chúng tôi cũng chẳng có bệnh gì cả... thế là bị phạt tắm vòi sen ngoài trời suốt cả một ngày.

Tội ác chống lại nhân loại, gây nguy hại cực lớn cho an ninh thế giới, ví dụ như Bin Laden. Tôi tận mắt chứng kiến họ đập đầu vào tường, gào khóc, cắn người, thậm chí là vượt ngục. Khi trèo qua tường rào điện, họ bị giật bắn xuống, đại tiểu tiện không tự chủ, đi đứng khập khiễng, tay chân co quắp. Sau bao nỗ lực, cuối cùng họ cũng trông giống người bị tâm thần thật sự. Dần dần, ai nấy đều không khóc không quậy, thống nhất giờ thức dậy, tập thể dục, ăn cơm, chơi trò chơi. Khi đứng ở hành lang chờ y tá nhập mật mã mở cửa, tất cả đều im lặng, không còn xuất hiện hành vi chửi bới hay định túm lấy y tá nữa. Y tá của chúng tôi đều là nam, vóc dáng vạm vỡ, bên hông còn đeo một cây gậy phát ra ánh sáng xanh "pạch pạch", chích vào người là cơ thể mềm nhũn, còn đái ra quần. Tôi cảm thấy chỉ riêng điểm này thôi, y tá nam đã cao cấp hơn đám bảo vệ chỉ biết cầm dùi cui sắt nhiều lắm. Cứ thế, từ việc chứng minh mình không có bệnh, đến phát điên, vượt ngục, rồi trở nên im lặng... qua vài đợt trị liệu, một số người bắt đầu xuất hiện hiệu quả đáng mừng: bí hiểm hỏi bạn cùng phòng "Đố anh biết tôi là ai, hì hì, Abraham Lincoln đây", hoặc nhìn chằm chằm vào tường hồi lâu rồi mất kiên nhẫn nói: "Sao mẹ mình vẫn chưa xuống xe nhỉ, chắc chắn là đi quá trạm rồi". Tôi cũng đã trải qua vài quy trình. Hôm đó sau khi tỉnh lại từ mũi tiêm của nữ bác sĩ, tôi phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng có chấn song sắt, còn bị buộc vài sợi dây trắng. Tôi gào thét, chửi bới những lời tục tĩu, nói rằng ông đây không phải tâm thần, các người dùng cách này để đối phó với những hộ dân không chịu di dời, ông đây sẽ kiện lên Trung ương. Hai nam y tá tiến vào, cây gậy màu xanh "pạch pạch" vang lên, tôi giãy giụa vài cái rồi ướt đẫm quần mà thiếp đi. Khi tỉnh lại mới thấy trong phòng có vài người: một kẻ đứng trên bậu cửa sổ nghiêm túc vẫy hai cánh tay, miệng lẩm bẩm: "Chà, độ ẩm không khí hôm nay cao quá, không thuận lợi cho việc bay lượn"; một kẻ nghịch vỏ bao thuốc lá rỗng, cẩn thận buộc vài sợi dây: "Hệ số lại tính sai rồi"; còn một kẻ nhìn tôi đầy bi mẫn: "Anh tỉnh rồi, khổ cho anh quá". Người này trông có vẻ bình thường hơn một chút, tôi liền gật đầu với hắn. Nét mặt người đó bỗng chốc trở nên điên cuồng, lao tới, mười ngón tay như chĩa vào tôi, gắt gỏng hỏi: "Ai phái mày đến hại tao...", rồi điên cuồng nhổ nước bọt vào tôi. Tôi sợ muốn chết, may mà mười ngón tay của hắn chỉ chĩa vào không trung chứ không chạm vào người tôi. Một lát sau, hắn ủ rũ nói: "Mày mặc áo chống đạn, lần sau đợi lúc mày tắm tao sẽ bắt chết mày". Hai kẻ kia vẫn đang bay lượn và tính hệ số, chẳng màng đến những chuyện này. Tôi hồn bay phách lạc, chẳng biết ngày nào sẽ mất mạng ở nơi đây. Bạn cùng phòng chưa kịp hại chết tôi thì y tá nam đã thường xuyên đánh tôi. Mỗi khi tôi muốn chứng minh mình không có bệnh, họ lại đánh tôi, nhấc bổng tôi lên khung cửa, dùng móc treo ngược tôi lên rồi đánh. Lúc tháo xuống, mắt tôi sung huyết, hai chân sưng phù. Đôi khi họ còn để bạn tù đánh tôi, bắt tôi đội thùng sắt rồi đánh, tiếng thùng sắt kêu "cạch cạch", mỗi lần đánh xong tôi đều bị ù tai suốt hơn nửa tiếng. Chưa đầy một tuần, khắp người tôi đầy vết thương, tinh thần hoảng loạn, đêm đêm thường xuyên giật mình tỉnh giấc từ trong mơ. Nữ bác sĩ kia thích đặt câu hỏi, ví dụ như mặt trời màu gì. Tôi đáp mặt trời màu vàng. Cô ta liền cho y tá nam "pạch pạch" đánh tôi. Bởi vì, đáp án đúng thực ra là màu đen, nhìn mặt trời mãi thì cuối cùng trước mắt chắc chắn sẽ tối sầm. Cô ta còn phân tích nội tâm từ giọng nói của tôi, nếu có vấn đề gì, lại cho y tá nam đánh. Những chuyện này lúc đầu tôi không biết, đến khi gặp bác sĩ Bạch mới biết được vô số đáp án đúng, giúp tôi rút ngắn được nhiều quy trình không cần thiết. Hôm đó lúc được ra ngoài hít thở, tôi đi ngang qua phòng làm việc của bác sĩ, một bác sĩ đeo khẩu trang gọi tôi lại, hỏi tôi có phải là Lý Khả Lạc không. Tôi cung kính đáp là phải. Ông ta bảo đừng căng thẳng, chúng ta là mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân bình thường, ngồi xuống nói chuyện đi. Ông ta ngoài khẩu trang ra còn đội thêm mũ trắng của bác sĩ, ăn mặc chỉnh tề hơn nữ bác sĩ, giọng điệu cũng ôn hòa, tôi yên tâm ngồi xuống. Ông ta tự giới thiệu họ Bạch, cứ gọi là bác sĩ Bạch là được. Ông ta nói đã hiểu sơ qua tình hình tôi vào viện, khích lệ tôi phải tích cực điều trị, cố gắng sớm ngày xuất viện. Lời nói tuy không nhiều, nhưng là câu nói giống người nhất mà tôi nghe được kể từ khi vào đây, lòng tôi nóng lên, vô cùng cảm động. Bác sĩ Bạch nhìn mái tóc tôi, vẻ mặt rất quan tâm, đứng dậy nhổ một sợi, tóc bị chẻ ngọn. Ông nói: "Thực ra bệnh của cậu không hề nặng, chỉ là hơi lo âu thôi. Phương pháp giảm căng thẳng tâm thần mới nhất của Đức không chủ trương dùng thuốc, càng không chủ trương liệu pháp điện giật phi nhân đạo. Cậu nhìn sợi tóc chẻ ngọn này đi, chứng tỏ vỏ não thiếu hụt điện giải, ăn nhiều đậu nành vào, gói đậu tằm này cầm về phòng ăn, đừng để bạn tù thấy". Bác sĩ Bạch vỗ vỗ lên đầu tôi, bàn tay ấm áp. Tôi òa khóc, từ khi sinh ra đến giờ, ngoài mẹ tôi ra, chưa có ai tốt với tôi như vậy, chưa nói đến việc ở trong cái bệnh viện kinh khủng này. Ông ngồi trước bàn, suy nghĩ một chút, xoẹt xoẹt viết một đơn thuốc, đưa cho tôi bảo đây là những điều cần chú ý. Tôi nhét vào túi. Đột nhiên bên ngoài vang lên một tiếng quát chói tai: "Bạch điên, ông lại lẻn vào giả làm bác sĩ". Nữ bác sĩ trợn đôi mắt hình tam giác xông vào, giật phăng khẩu trang và mũ của bác sĩ Bạch. Mái tóc hoa râm, bộ râu bù xù, đôi mắt láo liên. Lão điên đó, lão điên từng khiến phó thị trưởng không xuống đài được mà tôi vô tình chặn lại đó. Tôi vậy mà lại bị lão điên này lừa đến cảm động rơi nước mắt, hóa ra lão là người ở đây. Chỉ thấy lão điên cười hì hì.

Chúng tôi làm sao có thể không có bệnh được chứ? Nơi này sao có thể là trại tập trung được? Nếu không có bệnh sao ngày nào cũng phải uống thuốc? Đây là Công viên Giải trí "Thượng Đinh Duy", chuyên giải quyết nỗi lo cho những hộ dân đi khiếu kiện và những hộ dân không chịu di dời. Mã Đinh thật quá đáng, xem ra bệnh không nhẹ, sớm biết thế lần đó tắm vòi sen chẳng cho dùng sữa tắm, hắn không xứng.

Đang nghĩ ngợi, nữ bác sĩ bắt đầu gõ trống, chúng tôi truyền hoa cho nhau từng người một, vẻ mặt nghiêm nghị, sợ rằng trống ngừng mà hoa lại rơi đúng vào tay mình thì tối nay không có cơm ăn. Lần dừng đầu tiên, hoa không nằm trong tay tôi. Lần dừng thứ hai, hoa vẫn chưa rơi vào tay tôi. Xem ra gần đây buổi tối tôi lén tập luyện cũng có tiến bộ. Lần thứ ba tiếng trống lại vang lên, truyền đến tay tôi, tôi bình tĩnh đưa hoa cho người kế tiếp thì trống ngừng.

Người kia nói hoa trong tay tôi, tôi xòe hai tay ra, nói không có. Hắn cứ khăng khăng là có. Tôi cứ khăng khăng là không... Nữ bác sĩ đi tới nhìn xem, kết luận là trong tay tôi, nói tôi giở trò còn phạt tôi không được phơi lưỡi. Tôi gào thét nói là cứ phơi, cứ phơi, rồi thè lưỡi dài ngoằng ra hướng về phía bóng đèn. Đám người xông tới bịt miệng tôi, giận dữ nói tôi liếm tắt cả bóng đèn rồi. Một mảnh tối đen.

Tôi biết họ nhầm rồi, bây giờ là ban ngày, không bật đèn.

Tôi còn biết tại sao lại tối đen, họ úp một cái thùng sắt lên đầu tôi, kín mít không chút không khí.

Thực ra tôi đang giả vờ. Ở Công viên Giải trí "Thượng Đinh Duy", chỉ có tâm thần thật mới được xuất viện, như vậy không lâu sau lại có thể bị đưa trở lại. Tôi từng lén nghe viện trưởng gọi điện thoại khi đang quét dọn nhà vệ sinh, ông ta nói gửi đi rồi gửi lại, đây mới gọi là tạo thu nhập bền vững. Còn người bình thường thì không được ra ngoài, một mặt vì ra ngoài sẽ nói năng lung tung, mặt khác là vi phạm hợp đồng đã ký với văn phòng giải tỏa, phải phạt một đền hai, nghĩa là thả ra một người bình thường thì phải nuôi dưỡng hai người không bình thường.

Xoẹt một cái, biến mất. Nữ bác sĩ không để y tá nam đánh tôi, mà nghiêm khắc yêu cầu sau này không được nói chuyện với lão điên này nữa. Tôi gật đầu lia lịa. Thế nhưng kể từ đó, lão điên cứ canh ở góc tường chờ tôi, nói năng điên khùng, tự xưng là anh Bạch. Nói lão phát hiện ra một kho báu dưới Thiên An Môn, bí mật này chỉ mình lão biết, ví dụ như anh Bạch có thuật xuyên tường, muốn đi đâu thì đi, hôm nào đưa cậu đi một chuyến đến đảo Nhật Bản... Cũng có một hai câu tỉnh táo: "Muốn điên, phải điên hơn cả kẻ điên". Tôi cho rằng lão đang giả điên, nhưng lại không giống. Có lần thấy y tá nam đánh lão, lão cười ha ha, đồng tử không hề co lại. Theo kinh nghiệm tâm thần của tôi, người bình thường khi bị đánh đồng tử chắc chắn sẽ co lại, kẻ điên thì không. Tuy nhiên, số lần lão bị đánh ít hơn hẳn những bệnh nhân khác, viện trưởng dường như nể mặt lão, có khi đến giờ tập thể dục buổi sáng cũng không bắt lão tham gia. Lão là một kẻ điên không bình thường, những lời lão nói, tôi cũng ghi tạc trong lòng, âm thầm tập luyện. Tôi muốn ra ngoài, chỉ có giả vờ thật giống mới ra ngoài được. Đời người như vở kịch, tất cả đều nhờ diễn xuất. Chưa đầy nửa tháng, tôi đã thể hiện khiến viện trưởng và nữ bác sĩ vô cùng hài lòng. Hôm đó bên cạnh tường rào đang tập đi đều, mọi người đang đi đều tăm tắp, tôi đột nhiên dừng lại, viện trưởng nghiêm khắc hỏi có chuyện gì. Tôi không đáp, y tá nam chạy tới, tôi lớn tiếng quát hắn đứng lại, uy nghiêm chỉ vào cái bóng của hàng rào dưới đất nói: "Anh cũng giống lũ ngu kia à, có hiểu luật giao thông không? Vạch kẻ đường, vạch kẻ đường, đường sống của người đi bộ đấy". Một ngày nọ, Lincoln làm đổ cơm, viện trưởng bắt mọi người xếp hàng xem y tá nam trách phạt Lincoln, Lincoln liều mạng né tránh, viện trưởng liền bước lên giáo huấn hắn: "Chúa nói người khác đánh má trái của con, con phải đưa má phải ra". Mọi người đều gật đầu tán thành, tôi đột nhiên nói trong hàng ngũ: "Đánh rắm, khi nào tôi nói câu này thế". Bạn tù thấy tôi chống đối thì rất sợ hãi, viện trưởng lại nhìn tôi với ánh mắt khác, cho rằng tôi có tiến bộ lớn, thưởng cho tôi một lá cờ đỏ nhỏ. Còn có chuyện ở nhà ăn phát bánh bao, tôi ném bánh bao xuống đất, tức giận nói: "Đều nhăn nheo thế này rồi, nói thật đi, bao nhiêu ngày không đắp mặt nạ cho nó rồi?". Và cả lúc trời nắng, tôi nhảy chân trần ra ruộng, nói là muốn tiến hành quang hợp, lát nữa bón thêm ít phân hóa học là có thể thu hoạch. Cảm ơn Tất Nhiên, gã thi sĩ ngốc nghếch này, thơ của hắn đã cho tôi rất nhiều cảm hứng tâm thần. Nữ bác sĩ nói thi sĩ còn tâm thần hơn, có lẽ cũng có chút lý lẽ. Từ khi vào đây chưa bao giờ thấy Tất Nhiên, tôi nghi ngờ hắn hoặc là đã bị đánh chết, hoặc là đã điên thật rồi. Tôi thức thời nên không bị đánh nữa, bạn tù cũng bắt đầu thân thiết với tôi. Tôi càng lúc càng thoải mái trong bệnh viện tâm thần, còn có thể đứng một mình bên hàng rào hít thở, nhưng càng thoải mái, tôi lại càng cô độc. Tôi thực sự muốn trốn ra ngoài.

Tôi phải tự làm mình điên đi, mới có ngày ngẩng đầu lên được. Lúc đầu không biết quy tắc này. Hôm đó bị xe cứu thương đưa đến công viên, Tất Nhiên đã tỉnh, gào khóc thảm thiết nói mình không phải tâm thần, nói mình là một thi sĩ. Thi sĩ, nữ bác sĩ nhíu mày nói thi sĩ lại càng là tâm thần. Tất Nhiên mắng cô ta sỉ nhục thơ ca, muốn kiện cô ta, còn nói mình thông thạo các loại luật pháp... Nữ bác sĩ hơi căng thẳng, hỏi hắn biết những luật gì. Tất Nhiên lập tức đọc vanh vách cương lĩnh Hiến pháp, điều 13, điều 17, không sai một chữ.

Nữ bác sĩ cười: "Hiểu rõ Hiến pháp đến thế này, cậu không tâm thần thì ai tâm thần". Dứt khoát tiêm một mũi, Tất Nhiên mềm nhũn ngã xuống đất.

Hành động này của Tất Nhiên đúng là có chút vấn đề, những thứ đọc ra quá lạ lẫm, còn phải vung vẩy tay chân, quăng quăng khăn quàng cổ trắng, dáng vẻ đó không hề bình thường chút nào. Thế nên tôi chỉ cười nhẹ, nói người anh em này thời gian này quá lo âu, tĩnh dưỡng một chút là ổn thôi. Ngay lập tức, tôi giảng cho họ nghe vài chuyện dễ hiểu, ai nghe cũng được: Trái Đất chia làm bốn mùa.

Trò chơi chuyền hoa. Chúng tôi ngồi vây quanh thành một vòng tròn, ngước nhìn nữ bác sĩ. Cô ta nói: "Nhìn đây, đây là cái trống, đây là dùi trống. Trống vừa dứt là các người phải dừng lại. Ai không dừng, kẻ đó không được phơi lưỡi." Chúng tôi nghiêm túc gật đầu. Không được phơi lưỡi là một chuyện rất mất mặt. Chúng tôi đều là bệnh nhân tâm thần, có điều mọi người không biết đấy thôi, bệnh tâm thần thực ra là do trên lưỡi có vi khuẩn. Có vi khuẩn thì đương nhiên sẽ nói năng lung tung, nếu đem phơi khô, ủi phẳng rồi sắp xếp lại cho ngăn nắp thì sẽ bình thường trở lại. Nếu không, sẽ mãi mãi bị người ngoài coi thường. Lần trước, Martin từ chối phơi lưỡi, còn nói năng bậy bạ rằng đây là trại tập trung, rằng chúng tôi không hề bị bệnh... Kết quả là bị phạt tắm vòi sen dưới mưa suốt cả ngày. Chúng tôi làm sao có thể không bị bệnh chứ? Nơi này sao có thể là trại tập trung được? Nếu không bệnh thì sao ngày nào cũng phải uống thuốc? Đây là "Công viên Thượng Đinh Duy", chuyên giải quyết nỗi lo và bảo vệ quyền lợi cho những hộ dân đi khiếu kiện, những hộ dân "cái đinh" (hộ dân kiên quyết không chịu di dời). Martin thật quá quắt, xem ra bệnh đã nặng lắm rồi. Biết thế lần đó đã chẳng cho hắn dùng cả sữa tắm, hắn không xứng.

Đang nghĩ ngợi, nữ bác sĩ bắt đầu gõ trống. Chúng tôi chuyền hoa cho nhau từng người một, vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ sợ trống dừng đúng lúc hoa đang nằm trong tay mình, như vậy là mất bữa tối. Lần dừng đầu tiên, hoa không ở trong tay tôi. Lần dừng thứ hai, hoa vẫn chưa rơi vào tay tôi. Xem ra dạo này tối nào tôi lén luyện tập cũng có tiến bộ. Lần thứ ba tiếng trống lại vang lên, truyền đến tay tôi, tôi bình tĩnh đưa hoa sang người kế tiếp thì trống dừng. Người kia bảo hoa đang ở trong tay tôi, tôi giơ hai bàn tay ra, nói không phải. Hắn cứ khăng khăng là có. Tôi lại cãi là không...

Nữ bác sĩ đi tới xem xét, khẳng định hoa nằm trong tay tôi, bảo tôi dở trò vô lại nên phạt không được phơi lưỡi. Tôi gào thét bảo cứ phơi, cứ phơi, rồi thè lưỡi dài ngoằng ra hướng về phía bóng đèn. Một đám người lao tới bịt miệng tôi, giận dữ bảo tôi liếm tắt cả bóng đèn rồi. Tối om. Tôi biết họ nhầm rồi, bây giờ là ban ngày, chẳng bật đèn. Tôi còn biết tại sao lại tối om, họ úp một cái thùng sắt lên đầu tôi, kín mít không lọt gió. Thực ra tôi đang giả vờ thôi. Ở Công viên Thượng Đinh Duy, chỉ có người tâm thần thật sự mới được xuất viện, như vậy chẳng bao lâu sau lại bị tống khứ trở lại. Tôi từng vô tình nghe lén được viện trưởng gọi điện khi đang dọn nhà vệ sinh, ông ta nói: "Đưa ra ngoài, rồi đưa trở lại, đó mới gọi là thu nhập bền vững." Còn người bình thường thì không được ra ngoài. Một mặt, ra ngoài sẽ nói năng lung tung; mặt khác, sẽ vi phạm hợp đồng đã ký với văn phòng giải tỏa, phải đền bù gấp đôi. Nghĩa là thả ra một người bình thường thì phải đào tạo ra hai người không bình thường. Tôi phải khiến bản thân trở nên điên loạn mới có ngày ngóc đầu lên được.

Lúc mới vào tôi không hề biết quy tắc này. Ngày đó, khi được xe cứu thương chở đến công viên, Tất Nhiên đã tỉnh lại, gào khản cả cổ rằng mình không bị tâm thần, rằng mình là một nhà thơ. Nhà thơ ư? Nữ bác sĩ nhíu mày bảo nhà thơ còn tâm thần hơn. Tất Nhiên mắng cô ta sỉ nhục thơ ca, đòi kiện cô ta, còn nói mình thông thuộc đủ loại luật pháp... Nữ bác sĩ hơi căng thẳng, hỏi hắn biết luật gì. Tất Nhiên lập tức đọc vanh vách Tổng cương Hiến pháp, Điều 13, Điều 17, không sót một chữ. Nữ bác sĩ cười: "Người có thể hiểu Hiến pháp rõ đến thế này, anh mà không tâm thần thì ai tâm thần?" Cô ta dứt khoát tiêm cho hắn một mũi, Tất Nhiên mềm nhũn ngã xuống đất. Việc làm này của Tất Nhiên đúng là có vấn đề, những thứ hắn đọc quá xa lạ, lại còn vung tay múa chân, quàng khăn trắng, dáng vẻ đó quả thực không bình thường. Thế nên tôi chỉ cười nhẹ, nói người anh em này dạo này quá lo âu, tĩnh dưỡng chút là ổn thôi. Rồi tôi liền giảng cho họ nghe vài chuyện thâm sâu mà ai cũng hiểu được: Trái Đất có bốn mùa. Họ lạnh lùng nhìn tôi, không mấy tin tưởng. Tôi kiên nhẫn dùng nắm đấm minh họa: "Anh xem, Trái Đất sở dĩ có bốn mùa là vì nó có độ nghiêng, ánh nắng không thể chiếu thẳng vào nó, cộng thêm chuyển động tự quay, thế là chia thành bốn mùa, trừ vùng quanh xích đạo ra."

Họ vẫn nhìn tôi không nói lời nào, có lẽ cái này hơi sáo rỗng, nên tôi kéo giấy bút trên bàn ra, vẽ một quả lê: "Tôi là một nhà địa lý, xem này, Trái Đất không phải hình tròn hoàn hảo đâu, thực ra nó có hình quả lê..." Họ "ồ" lên một tiếng, xem ra có hiệu quả, thế là tôi quyết định hài hước hơn: "Tại sao cuộc sống của chúng ta lại nhiều 'quả lê' (áp lực) thế này, nhìn đi, Trái Đất hình quả lê, quả lê..." Nữ bác sĩ nói: "Tình trạng của anh tôi thấy nhiều rồi, áp lực có lớn đến đâu cũng không cần phải nói đến mười bốn lần như thế." Cô ta dứt khoát tiêm cho tôi một mũi.

Về sau mới biết, trường hợp như tôi quả thực rất nhiều. Người đến đây ai cũng bảo mình không bệnh, nhưng một kẻ tâm thần làm sao chứng minh được mình không tâm thần? Về mặt logic thì điều này không thông. Càng nói mình không bệnh lại càng chứng tỏ bệnh càng nặng. Thế nhưng họ vẫn kiên trì chứng minh bản thân. Có người đọc thuộc bảng cửu chương, có người đọc số Pi sau dấu phẩy hơn một nghìn chữ số, có người dùng song ngữ Trung - Anh đọc bài "Tôi có một giấc mơ", có người giải toán Olympic cao cấp, có người dùng vỏ bao thuốc lá làm khinh khí cầu đơn giản, lại có một kẻ thành thạo tay trái vẽ hình tròn, tay phải vẽ hình vuông để chứng minh mình không hề bị tâm thần phân liệt... Họ lần lượt bị chẩn đoán mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, chứng mất kiểm soát, chứng trầm cảm hưng cảm. Kẻ vừa vẽ được hình tròn vừa vẽ được hình vuông kia bị kết luận là tâm thần phân liệt cấp độ 4, nếu đạt đến cấp độ 5, kẻ đó sẽ phạm tội ác chống lại loài người, gây nguy hại cực lớn cho an ninh thế giới, ví dụ như Bin Laden.

Tôi tận mắt chứng kiến họ đập đầu vào tường, gào khóc, cắn người, thậm chí vượt ngục. Khi leo qua hàng rào điện bị bắn ngược trở lại, đại tiểu tiện không tự chủ, đi đứng khập khiễng tay còn co giật. Sau tất cả những nỗ lực, cuối cùng họ trông cũng rất giống người tâm thần. Dần dần, mọi người không khóc không làm loạn nữa, cùng giờ thức dậy, tập thể dục, ăn cơm, chơi trò chơi, đứng ở lối đi chờ y tá nhập mật mã mở cửa, tất cả đều yên tĩnh, không còn xuất hiện hành vi chửi bới hay định túm lấy y tá nữa. Y tá của chúng tôi đều là nam, vóc dáng rất vạm vỡ, bên hông còn có một cây gậy có thể phát ra ánh sáng xanh "pạch pạch", chích vào người là cơ thể mềm nhũn, còn tè ra quần. Tôi thấy chỉ riêng điểm này thôi, y tá nam đã cao cấp hơn nhiều so với đám vạm vỡ chỉ biết dùng thanh sắt.

Cứ như vậy, từ việc chứng minh mình không bệnh, đến phát điên, vượt ngục, rồi trở nên yên tĩnh... Sau vài liệu trình, một số người bắt đầu xuất hiện hiệu quả điều trị đáng mừng: Bí hiểm hỏi bạn cùng phòng, "Đố anh biết tôi là ai, hì hì, Abraham Lincoln". Hoặc nhìn chằm chằm vào tường hồi lâu, sốt ruột nói: "Sao mẹ tôi vẫn chưa xuống xe, chắc lại đi quá trạm rồi".

Vèo một cái, lão biến mất. Nữ bác sĩ không để y tá nam đánh tôi, mà nghiêm khắc yêu cầu từ nay về sau không được nói chuyện với lão điên này nữa. Tôi gật đầu lia lịa. Nhưng kể từ đó, lão điên lúc nào cũng đợi tôi ở góc rẽ, nói năng điên khùng, tự xưng là "đại ca Bạch". Nói lão phát hiện ra một kho báu dưới Thiên An Môn, bí mật này chỉ mình lão biết, ví dụ như đại ca Bạch biết thuật xuyên tường, muốn đi đâu thì đi, hôm nào dẫn tôi sang đảo Nhật Bản... Cũng có một hai câu tỉnh táo: "Muốn điên thì phải điên hơn cả kẻ điên". Tôi cho rằng lão chỉ đang giả điên, nhưng lại không giống lắm. Có lần thấy y tá nam đánh lão, lão cười hì hì, đồng tử không hề co lại. Theo kinh nghiệm tâm thần của tôi, người bình thường khi bị đánh đồng tử chắc chắn sẽ co lại, kẻ điên thì không. Thế nhưng số lần lão bị đánh ít hơn hẳn các bệnh nhân khác, viện trưởng dường như nể mặt lão, có khi đến tập thể dục buổi sáng cũng không bắt lão tham gia. Lão là một kẻ điên không bình thường, những lời lão nói, tôi đều khắc ghi trong lòng, âm thầm luyện tập. Tôi muốn ra ngoài, chỉ có giả vờ cho giống mới ra được. Đời là vở kịch, tất cả đều dựa vào diễn xuất. Chưa đầy nửa tháng, tôi đã thể hiện khiến viện trưởng và nữ bác sĩ vô cùng hài lòng. Ngày đó, khi đang luyện đi đều bước bên hàng rào, mọi người đang đi rất chỉnh tề, tôi đột nhiên dừng lại. Viện trưởng nghiêm khắc hỏi có chuyện gì. Tôi không đáp, y tá nam chạy lại, tôi hét lớn bảo hắn đứng lại, nghiêm nghị chỉ vào cái bóng của hàng rào trên mặt đất mà nói: "Anh cũng như mấy tên ngu ngốc kia thôi, có hiểu luật giao thông không? Vạch kẻ đường, vạch kẻ đường, là đường sống của người đi bộ đấy." Có hôm Lincoln làm đổ cơm, viện trưởng bắt mọi người xếp hàng xem y tá nam trừng phạt Lincoln. Lincoln liều mạng né tránh, viện trưởng liền bước tới giáo huấn hắn: "Chúa nói người ta đánh má trái của con, con phải đưa má phải cho họ." Mọi người đều gật đầu tán thành, tôi đột nhiên nói trong hàng ngũ: "Đánh rắm, khi nào tôi nói câu đó?" Bạn bệnh thấy tôi cãi lại thì rất sợ hãi, viện trưởng lại nhìn tôi bằng ánh mắt khác, cho rằng tôi đã có tiến bộ lớn, thưởng cho tôi một lá cờ đỏ nhỏ. Còn có chuyện nhà ăn phát bánh bao, tôi ném bánh bao xuống đất, tức giận nói: "Mẹ kiếp, nhăn nheo thế này rồi, nói thật đi, bao nhiêu ngày không đắp mặt nạ cho nó rồi?" Và cả khi trời nắng, tôi chân trần nhảy xuống ruộng, bảo là muốn tiến hành quang hợp, lát nữa bón thêm ít phân hóa học là có thể thu hoạch. Cảm ơn Tất Nhiên, tên mọt thơ này, thơ của hắn đã cho tôi rất nhiều cảm hứng tâm thần. Nữ bác sĩ nói nhà thơ còn tâm thần hơn, có lẽ thật sự có lý. Từ khi vào đây chưa bao giờ thấy Tất Nhiên, tôi nghi ngờ hắn hoặc là bị đánh chết rồi, hoặc là điên thật rồi. Tôi thức thời nên không bị đánh nữa, bạn bệnh cũng trở nên thân thiết với tôi. Tôi ở trong bệnh viện tâm thần ngày càng tự tại, còn có thể một mình đi hóng gió bên hàng rào, nhưng càng tự tại, tôi lại càng cô đơn. Tôi thật sự muốn trốn thoát.

Đánh trống chuyền hoa. Chúng tôi ngồi vây thành một vòng tròn, ngẩng đầu nhìn nữ bác sĩ. Cô ta nói: "Nhìn đây, đây là trống, đây là dùi trống. Trống dừng thì các người phải dừng lại. Ai không dừng, sẽ không được phơi lưỡi." Chúng tôi nghiêm túc gật đầu. Không được phơi lưỡi là một việc rất mất mặt. Chúng tôi đều là bệnh nhân tâm thần, có điều mọi người không biết đấy thôi, bệnh tâm thần thực ra là do trên lưỡi có vi khuẩn, có vi khuẩn thì đương nhiên sẽ nói năng lung tung. Nếu phơi khô, ủi phẳng rồi sắp xếp lại cho gọn gàng thì sẽ bình thường ngay. Bằng không, mãi mãi sẽ bị người bên ngoài coi thường.

Lần trước, Mã Đinh từ chối phơi lưỡi, còn nói nhảm rằng đây là trại tập trung, rằng chúng tôi đều không có bệnh... Thế là bị phạt tắm vòi sen ngoài trời suốt cả ngày. Chúng tôi làm sao có thể không có bệnh được? Nơi đây làm sao có thể là trại tập trung? Nếu không có bệnh thì sao ngày nào cũng phải uống thuốc? Đây là "Công viên Duy trì Quyền lợi Đinh", chuyên giải quyết khó khăn cho những hộ dân đi khiếu kiện, những hộ "đinh" (hộ không chịu di dời) và những người đi đòi quyền lợi. Mã Đinh thật quá quắt, xem ra bệnh không nhẹ. Sớm biết thế thì lần tắm đó đã chẳng cho dùng cả dầu tắm, hắn không xứng.

Đang nghĩ ngợi, nữ bác sĩ bắt đầu gõ trống. Chúng tôi truyền hoa cho nhau từng người một, biểu cảm nghiêm nghị, chỉ sợ lúc trống dừng, hoa lại rơi đúng vào tay mình, vậy thì tối nay mất cơm ăn. Lần dừng đầu tiên, hoa không nằm trong tay tôi. Lần dừng thứ hai, hoa vẫn chưa rơi vào tay tôi. Xem ra gần đây tôi lén luyện tập nên có tiến bộ. Lần thứ ba tiếng trống lại vang lên, truyền đến tay tôi, tôi bình tĩnh đưa hoa sang người tiếp theo thì trống dừng. Người kia bảo hoa trong tay tôi, tôi xòe hai tay ra, nói không có. Hắn cứ khăng khăng là có. Tôi cứ khăng khăng là không...

Nữ bác sĩ đi tới xem xét, kết luận là hoa nằm trong tay tôi, bảo tôi giở trò lưu manh nên phạt không được phơi lưỡi. Tôi gào lên bảo "phơi thì phơi", rồi lè lưỡi dài ngoằng hướng về phía bóng đèn. Một đám người lao tới bịt miệng tôi, tức tối bảo tôi liếm tắt cả bóng đèn. Một mảnh tối đen. Tôi biết họ nhầm rồi, bây giờ là ban ngày, không có bật đèn. Tôi còn biết tại sao lại tối đen, họ úp một cái thùng sắt lên đầu tôi, kín mít không lọt gió. Thực ra tôi đang giả vờ thôi. Ở "Công viên Duy trì Quyền lợi Đinh", chỉ có tâm thần thật mới được xuất viện, như vậy chẳng bao lâu lại bị tống vào đây. Lúc quét dọn nhà vệ sinh, tôi từng lén nghe viện trưởng gọi điện thoại, ông ta bảo tống ra ngoài, rồi lại tống vào, đó mới gọi là tạo thu nhập bền vững. Còn người bình thường thì không được ra ngoài, một mặt vì ra ngoài sẽ nói năng lung tung, mặt khác là vi phạm hợp đồng đã ký với văn phòng giải tỏa, phải phạt một đền hai. Nghĩa là thả ra một người bình thường, thì phải nuôi thêm hai người không bình thường. Tôi phải làm cho mình phát điên thì mới có ngày ngóc đầu lên được.

Lúc đầu tôi không biết quy tắc này. Ngày đó bị xe cứu thương đưa đến công viên, Tất Nhiên đã tỉnh lại, gào khản cả cổ rằng mình không bị tâm thần, rằng mình là nhà thơ. Nhà thơ ư? Nữ bác sĩ nhíu mày bảo nhà thơ còn là tâm thần nặng hơn. Tất Nhiên chửi cô ta sỉ nhục thơ ca, đòi kiện cô ta, còn nói mình thông thuộc đủ loại luật pháp... Nữ bác sĩ hơi căng thẳng, hỏi hắn biết luật gì. Tất Nhiên lập tức đọc vanh vách cương lĩnh Hiến pháp, điều 13, điều 17, không sai một chữ. Nữ bác sĩ cười: "Có thể hiểu rõ Hiến pháp đến mức này, anh mà không tâm thần thì ai tâm thần?" Thế là dứt khoát tiêm một mũi, Tất Nhiên liệt người xuống đất. Hành động này của Tất Nhiên đúng là có vấn đề, những thứ đọc lên quá xa lạ, lại còn vung tay múa chân, quàng khăn trắng, dáng vẻ đó quả thực không bình thường. Thế nên tôi chỉ cười nhẹ nhàng, bảo anh bạn này dạo này quá lo âu, tĩnh dưỡng một chút là ổn thôi. Tôi liền nói với họ vài chuyện dễ hiểu, ai cũng nghe được: Trái Đất chia làm bốn mùa. Họ nhìn tôi lạnh lùng, không mấy tin tưởng. Tôi kiên nhẫn dùng nắm đấm minh họa: "Anh xem, Trái Đất sở dĩ có bốn mùa là vì nó có độ nghiêng, ánh nắng không thể chiếu thẳng vào nó, cộng thêm chuyển động quanh Mặt Trời nên mới chia ra bốn mùa, trừ khu vực quanh xích đạo." Họ vẫn nhìn tôi không nói gì, có lẽ cái này cũng hơi sáo rỗng, nên tôi kéo giấy bút trên bàn, vẽ một quả lê: "Tôi là nhà địa lý, nhìn này, Trái Đất cũng không phải hình tròn hoàn hảo, thực ra nó có hình quả lê..." Họ ồ lên một tiếng, xem ra có hiệu quả, nên tôi quyết định hài hước hơn: "Tại sao trong cuộc sống của chúng ta 'áp lực' (âm tiếng Trung là 'yali', đồng âm với 'quả lê') lại lớn thế? Nhìn này, Trái Đất có hình quả lê, quả lê..." Nữ bác sĩ nói: "Tình trạng của anh tôi gặp nhiều rồi, áp lực có lớn đến mấy cũng không cần phải nói đến mười bốn lần." Dứt khoát tiêm cho tôi một mũi.

Sau này mới biết, trường hợp như tôi quả thực rất nhiều. Người đến đây đều nói mình không có bệnh, nhưng một kẻ tâm thần làm sao chứng minh được mình không tâm thần? Điều này xét về logic là không thông. Càng nói mình không bệnh, ngược lại càng chứng minh bệnh càng nặng. Thế mà họ vẫn cố chấp chứng minh bản thân. Có người đọc thuộc bảng cửu chương, có người đọc thuộc hơn một nghìn chữ số sau dấu phẩy của số Pi, có người dùng song ngữ Anh - Trung ngâm thơ "Tôi có một giấc mơ", có người giải toán Olympic cao cấp, có người dùng vỏ bao thuốc lá làm khinh khí cầu đơn giản. Lại còn một người thuần thục tay trái vẽ hình tròn, tay phải vẽ hình vuông để chứng minh mình không hề bị tâm thần phân liệt... Họ lần lượt bị chẩn đoán mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, chứng mất kiểm soát, chứng trầm cảm hưng cảm. Người vừa vẽ được hình tròn vừa vẽ được hình vuông kia bị chứng minh là tâm thần phân liệt độ 4, nếu đạt đến độ 5, người này sẽ phạm tội ác chống lại loài người, gây nguy hiểm cực lớn cho an ninh thế giới, ví dụ như Bin Laden. Tôi chứng kiến họ đâm đầu vào tường, khóc lóc, cắn người, thậm chí vượt ngục. Lúc leo qua tường rào điện thì bị bắn ngược lại, đại tiểu tiện không tự chủ, đi đường một dài một ngắn, tay còn co quắp. Sau bao nỗ lực, cuối cùng trông họ cũng rất giống tâm thần. Dần dần, mọi người không khóc không làm loạn nữa, thống nhất thức dậy, tập thể dục, ăn cơm, chơi trò chơi, yên tĩnh chờ y tá nhập mật mã mở cửa, không còn xuất hiện hành vi chửi bới hay định cào cấu y tá nữa. Y tá của chúng tôi đều là nam, vóc dáng rất vạm vỡ, bên hông còn có cái gậy phát ra ánh sáng xanh "pạch pạch", chích vào người là mềm nhũn, còn đái ra quần. Tôi thấy chỉ riêng điểm này, y tá nam đã cao cấp hơn nhiều so với bọn vạm vỡ chỉ có thanh sắt. Như vậy, từ việc chứng minh mình không bệnh, đến phát điên, vượt ngục, rồi trở nên yên tĩnh... qua vài liệu trình, một số người bắt đầu xuất hiện hiệu quả trị liệu đáng mừng: bí hiểm hỏi bạn cùng phòng "Đoán xem tôi là ai, hì hì, Abraham Lincoln", hoặc nhìn chằm chằm vào tường rất lâu rồi bực bội nói "Sao mẹ tôi vẫn chưa xuống xe, chắc chắn lại đi quá bến rồi."

Tôi đã trải qua một số quá trình. Ngày đó sau khi tỉnh dậy từ mũi tiêm của nữ bác sĩ, tôi phát hiện mình nằm trong một căn phòng có rào sắt, còn bị buộc vài sợi dây trắng. Tôi gào thét, chửi bới, bảo rằng lão tử không phải tâm thần, các người dùng cách này để xử lý hộ dân khiếu kiện, lão tử sẽ kiện lên Trung ương. Hai y tá nam xông vào, cái gậy xanh "pạch pạch" phát sáng, tôi giãy giụa vài cái, quần ướt sũng rồi thiếp đi. Lúc tỉnh lại mới thấy trong phòng có vài người. Một người đứng ở bệ cửa sổ nghiêm túc vẫy tay, miệng lẩm bẩm: "Chậc, hôm nay độ ẩm không khí cao quá, không thuận lợi cho việc bay lượn"; một người nghịch vỏ bao thuốc lá, cẩn thận buộc vài sợi dây: "Hệ số lại tính sai rồi"; lại còn một người nhìn tôi đầy bi mẫn: "Anh tỉnh rồi, chịu khổ rồi." Người này có vẻ bình thường hơn một chút, tôi liền gật đầu với hắn. Mặt người này đột nhiên trở nên rất điên cuồng, lao tới, mười ngón tay như chĩa ba định vồ lấy tôi, gằn giọng hỏi: "Ai phái mày đến hại tao..." rồi điên cuồng nhổ nước bọt vào tôi. Tôi sợ chết khiếp, may mà mười ngón tay hắn chỉ vồ trong không trung, không chạm vào người tôi. Một lát sau, hắn ủ rũ nói: "Mày mặc áo chống đạn, lần sau đợi lúc mày tắm rồi tao vồ chết mày." Hai người kia vẫn đang bay lượn và tính hệ số, không hề hay biết gì về mọi chuyện. Hồn bay phách lạc, tôi không biết ngày nào sẽ mất mạng ở nơi này. Bạn cùng phòng còn chưa kịp hại chết tôi, y tá nam đã thường xuyên đánh tôi. Mỗi khi tôi muốn chứng minh mình không bệnh, họ lại đánh tôi, nhấc tôi lên khung cửa, dùng cái móc treo ngược tôi lên, đánh tôi. Lúc tháo xuống, mắt tôi sung huyết, hai chân sưng vù. Đôi khi họ cũng để bạn cùng phòng đánh tôi, bắt tôi đội thùng sắt rồi đánh, thùng sắt "cạch cạch" vang dội, mỗi lần bị đánh xong, tôi đều bị điếc mất hơn nửa tiếng. Chưa đầy một tuần, toàn thân tôi đầy thương tích, tinh thần hoảng loạn, đêm nào cũng giật mình tỉnh giấc.

Nữ bác sĩ đó thích đặt câu hỏi, ví dụ như Mặt Trời màu gì. Tôi trả lời Mặt Trời màu vàng kim. Cô ta liền cho y tá nam đánh tôi "pạch pạch". Bởi vì, thực ra đáp án đúng là màu đen, cứ nhìn chằm chằm vào Mặt Trời, cuối cùng chắc chắn sẽ tối sầm cả mắt. Cô ta còn phân tích nội tâm qua giọng nói của tôi, nếu có vấn đề, lại cho y tá đánh. Những chuyện này lúc đầu tôi không biết, gặp bác sĩ Bạch mới biết vô số đáp án đúng, giúp tôi rút ngắn được nhiều quá trình không cần thiết. Ngày đó lúc được ra sân, tôi đi ngang qua văn phòng bác sĩ, một bác sĩ đeo khẩu trang gọi tôi lại, hỏi tôi có phải Lý Khả Lạc không. Tôi cung kính đáp phải. Ông bảo đừng căng thẳng, chúng ta là quan hệ bác sĩ - bệnh nhân bình thường, ngồi xuống nói chuyện.

Ông ta ngoài khẩu trang ra còn đội riêng một chiếc mũ trắng của bác sĩ, trang phục chính quy hơn nữ bác sĩ, giọng điệu cũng ôn hòa, tôi yên tâm ngồi xuống. Ông tự giới thiệu họ Bạch, gọi là bác sĩ Bạch là được. Ông nói đã hiểu rõ tình hình tôi vào viện, khuyến khích tôi tích cực điều trị, phấn đấu sớm ngày xuất viện. Lời nói tuy không nhiều, nhưng lại là câu nói "người" đầu tiên tôi nghe được từ khi vào đây, lòng nóng hổi, vô cùng cảm động. Bác sĩ Bạch nhìn tóc tôi, vẻ rất quan tâm, đứng dậy nhổ một sợi, sợi tóc chẻ ngọn. Ông nói: "Thực ra bệnh tình của anh hoàn toàn không nặng, chỉ là hơi lo âu. Phương pháp giảm căng thẳng tâm thần mới nhất của Đức không chủ trương dùng thuốc, càng không chủ trương điện liệu phi nhân đạo. Nhìn sợi tóc chẻ ngọn này xem, chứng tỏ vỏ não điện giải quá ít, ăn nhiều đậu phụ vào, túi đậu tằm này mang về phòng mà ăn, đừng để bạn cùng phòng thấy." Bác sĩ Bạch vỗ vào đầu tôi, bàn tay ấm áp. Tôi òa khóc, từ khi sinh ra đến nay, ngoài mẹ tôi ra, chưa có ai đối xử tốt với tôi như vậy, huống chi là ở cái bệnh viện đáng sợ này. Ông ngồi trước bàn, suy nghĩ một chút, xoạch xoạch viết một đơn thuốc, đưa cho tôi bảo đây là những điều cần chú ý. Tôi nhét vào túi.

Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng quát chói tai: "Lão điên Bạch, ông lại lẻn vào giả làm bác sĩ!" Nữ bác sĩ trợn đôi mắt hình tam giác xông vào, giật phăng khẩu trang và mũ của bác sĩ Bạch kia xuống. Mái tóc hoa râm, bộ râu lởm chởm, một đôi mắt láo liên. Lão điên đó, lão điên từng làm Phó thị trưởng không xuống được đài rồi bị tôi vô tình chặn lại. Tôi vậy mà bị lão điên này lừa đến mức cảm động rơi nước mắt, hóa ra lão là người ở đây.

Chỉ thấy lão điên cười hì hì, xoẹt một cái, biến mất.

Nữ bác sĩ không cho y tá nam đánh tôi, mà nghiêm khắc yêu cầu từ nay về sau không được nói chuyện với lão điên này. Tôi gắng sức gật đầu. Thế nhưng từ đó về sau, lão điên cứ canh ở góc tường chờ tôi, nói năng điên khùng, tự xưng là anh Bạch. Bảo rằng lão phát hiện một kho báu dưới Thiên An Môn, bí mật này chỉ một mình lão biết, ví dụ như anh Bạch biết thuật xuyên tường, muốn đi đâu thì đi, hôm nào dẫn cậu sang đảo Nhật Bản... Cũng có một hai câu tỉnh táo: "Muốn điên, thì phải điên hơn cả kẻ điên." Tôi cho rằng lão đang giả điên, nhưng lại không giống lắm. Có lần thấy y tá nam đánh lão, lão cười hì hì, đồng tử không hề co lại. Theo kinh nghiệm tâm thần của tôi, người bình thường khi bị đánh đồng tử chắc chắn sẽ co lại, kẻ điên thì không. Thế nhưng số lần lão bị đánh ít hơn hẳn những bệnh nhân khác, viện trưởng dường như nể mặt lão, có khi đến tập thể dục buổi sáng cũng không bắt lão tham gia. Lão là một kẻ điên không bình thường, những lời lão nói, tôi đều khắc ghi trong lòng, âm thầm luyện tập. Tôi muốn ra ngoài, chỉ có giả vờ giống mới ra ngoài được. Đời là kịch, tất cả đều dựa vào diễn xuất. Chưa đầy nửa tháng, tôi đã biểu hiện khiến viện trưởng và nữ bác sĩ vô cùng hài lòng. Ngày đó đang tập đi chính bước bên cạnh tường rào, mọi người đang đi đều tăm tắp, tôi đột nhiên dừng lại, viện trưởng nghiêm khắc hỏi có chuyện gì. Tôi không đáp, y tá nam chạy lại, tôi lớn tiếng quát hắn đứng lại, uy nghiêm chỉ vào cái bóng của hàng rào dưới đất nói: "Anh cũng giống mấy tên ngu xuẩn kia à, có hiểu luật giao thông không? Vạch kẻ đường, vạch kẻ đường, đường sống của người đi bộ đấy!"

Truyền hoa bắt nhịp. Chúng tôi ngồi thành vòng tròn, ngước nhìn nữ bác sĩ. Bà ta bảo: "Nhìn đây, đây là trống, đây là dùi trống. Trống dừng thì các người phải dừng lại. Ai không dừng thì đừng hòng được phơi lưỡi". Chúng tôi nghiêm túc gật đầu. Việc không được phơi lưỡi là một chuyện cực kỳ mất mặt. Chúng tôi đều là bệnh nhân tâm thần, mọi người không biết đấy thôi, tâm thần thực ra là do trên lưỡi có vi khuẩn. Có vi khuẩn thì tất nhiên sẽ nói năng bậy bạ, nếu đem phơi khô, ủi phẳng rồi sắp xếp lại cho ngay ngắn thì sẽ bình thường trở lại. Nếu không, cả đời sẽ bị người bên ngoài coi thường. Lần trước, Martin từ chối phơi lưỡi, còn nói năng lung tung rằng đây là trại tập trung, rằng chúng tôi không hề bị bệnh... Kết quả là bị phạt tắm vòi sen ngoài trời cả một ngày dưới mưa. Chúng tôi sao có thể không bệnh chứ? Ở đây sao có thể là trại tập trung được? Nếu không bệnh thì sao ngày nào cũng phải uống thuốc? Đây là "Thiên đường Duy trì Quyền lợi của Đinh tử hộ", chuyên giải quyết nỗi lo và khó khăn cho những hộ dân đi khiếu kiện, những hộ dân kiên quyết không di dời. Martin thật quá quắt, xem ra bệnh không nhẹ chút nào. Biết thế lần đó đã không cho dùng cả sữa tắm, hắn không xứng.

Đang nghĩ ngợi, nữ bác sĩ bắt đầu gõ trống. Chúng tôi chuyền hoa cho nhau, từng người một, vẻ mặt nghiêm trang, sợ rằng lúc trống dừng mà hoa lại rơi đúng vào tay mình thì tối nay nhịn đói. Lần dừng đầu tiên, hoa không nằm trong tay tôi. Lần dừng thứ hai, hoa vẫn chưa rơi vào tay tôi. Xem ra dạo này tôi lén luyện tập nên đã có tiến bộ. Lần thứ ba tiếng trống lại vang lên, truyền đến tay tôi, tôi bình tĩnh chuyển hoa sang tay người kế tiếp thì trống dừng. Người kia bảo hoa đang ở trong tay tôi, tôi xòe hai bàn tay ra, nói không có. Hắn cứ khăng khăng là có. Tôi lại khăng khăng là không... Nữ bác sĩ đi tới xem xét, kết luận là hoa ở trong tay tôi, bảo tôi giở trò lưu manh nên phạt không được phơi lưỡi. Tôi gào thét bảo rằng "cứ phơi, cứ phơi", rồi thè cái lưỡi dài ngoằng ra hướng về phía bóng đèn. Một đám người lao tới bịt miệng tôi, tức giận bảo rằng tôi liếm tắt cả bóng đèn. Một mảng tối đen như mực. Tôi biết họ nhầm rồi, bây giờ là ban ngày, không hề bật đèn. Tôi còn biết tại sao lại tối om, họ chụp một cái thùng sắt lên đầu tôi, kín mít không lọt gió. Thực ra tôi đang giả vờ thôi. Ở "Thiên đường Duy trì Quyền lợi", chỉ có tâm thần thật sự mới được xuất viện, như vậy chẳng bao lâu sau lại có thể bị tống cổ quay lại. Tôi đã nghe lỏm được viện trưởng gọi điện thoại khi đang quét dọn nhà vệ sinh, ông ta bảo rằng tống đi, đưa về, thế mới gọi là tạo thu nhập bền vững. Còn người bình thường thì không được ra ngoài, một mặt vì ra ngoài sẽ nói năng lung tung, mặt khác là vi phạm hợp đồng đã ký với văn phòng giải tỏa, phải đền bù gấp đôi. Nghĩa là thả ra một người bình thường thì phải đào tạo ra hai người không bình thường. Tôi phải làm cho mình phát điên thì mới có ngày ngóc đầu lên được.

Lúc đầu tôi không biết quy tắc này. Ngày đó bị xe cấp cứu đưa đến thiên đường, Tất Nhiên đã tỉnh lại, gào khản cả cổ bảo rằng mình không phải tâm thần, bảo rằng mình là thi sĩ. Thi sĩ ư? Nữ bác sĩ nhíu mày bảo thi sĩ lại càng là tâm thần. Tất Nhiên mắng bà ta sỉ nhục thi ca, đòi kiện bà ta, còn nói mình thông thuộc đủ loại luật pháp... Nữ bác sĩ có chút căng thẳng, hỏi hắn biết những luật gì. Tất Nhiên lập tức đọc vanh vách cương lĩnh Hiến pháp, điều 13, điều 17, không sót một chữ. Nữ bác sĩ mỉm cười: "Có thể hiểu Hiến pháp rõ ràng thế này, anh mà không tâm thần thì ai tâm thần". Bà ta quyết đoán tiêm một mũi, Tất Nhiên đổ gục xuống đất. Hành động này của Tất Nhiên quả thực có vấn đề, những thứ hắn đọc quá xa lạ, lại còn múa may tay chân, quàng khăn trắng, dáng vẻ đó quả không bình thường. Thế nên tôi chỉ cười nhẹ, bảo rằng anh bạn này thời gian này áp lực quá, nghỉ ngơi chút là ổn thôi. Ngay lập tức tôi giảng cho họ nghe vài chuyện thâm sâu dễ hiểu, già trẻ đều thích: Trái Đất chia làm bốn mùa. Họ nhìn tôi lạnh lùng, không mấy tin tưởng. Tôi kiên nhẫn dùng nắm đấm minh họa: "Anh xem, Trái Đất sở dĩ có bốn mùa là vì nó có độ nghiêng, ánh nắng không thể chiếu thẳng vào nó, cộng thêm việc tự quay quanh trục, nên mới chia ra bốn mùa, nhưng trừ khu vực gần xích đạo ra". Họ vẫn nhìn tôi không nói gì, có lẽ cái này cũng hơi sáo rỗng, nên tôi kéo giấy bút trên bàn ra, vẽ một quả lê: "Tôi là một nhà địa lý học, nhìn xem, Trái Đất không phải hình tròn hoàn hảo đâu, thực ra là hình quả lê...". Họ "ồ" lên một tiếng, xem ra có hiệu quả, nên tôi quyết tâm hài hước hơn: "Tại sao trong cuộc sống chúng ta lại áp lực (quả lê) lớn thế này, nhìn xem, Trái Đất hình quả lê, quả lê...". Nữ bác sĩ nói: "Tình trạng của anh tôi thấy nhiều rồi, áp lực (quả lê) có lớn đến đâu cũng không cần phải nói đến mười bốn lần". Bà ta quyết đoán tiêm cho tôi một mũi.

Về sau mới biết, tình trạng như tôi quả thực rất nhiều. Người đến đây đều bảo mình không bệnh, nhưng một bệnh nhân tâm thần sao có thể chứng minh mình không phải tâm thần, điều này về mặt logic là không thông. Càng nói mình không bệnh lại càng chứng tỏ bệnh càng nặng. Thế nhưng họ vẫn cố chấp chứng minh bản thân. Có người đọc bảng cửu chương, có người đọc số Pi đến hơn một ngàn chữ số thập phân, có người dùng song ngữ Trung - Anh ngâm thơ "Tôi có một giấc mơ", có người giải toán Olympic cao cấp, có người dùng vỏ bao thuốc lá làm khinh khí cầu đơn giản. Lại còn có người thành thạo tay trái vẽ hình tròn, tay phải vẽ hình vuông để chứng minh mình không hề bị tâm thần phân liệt... Họ lần lượt bị chẩn đoán mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, chứng mất kiểm soát, chứng trầm cảm hưng phấn. Người vừa vẽ được hình tròn vừa vẽ được hình vuông bị chẩn đoán là tâm thần phân liệt cấp độ 4, nếu đạt đến cấp độ 5, người này sẽ phạm tội ác chống lại nhân loại, gây nguy hại cực lớn cho an ninh thế giới, ví dụ như Bin Laden. Tôi tận mắt chứng kiến họ đập đầu vào tường, gào khóc, cắn người, thậm chí là vượt ngục, khi leo qua hàng rào điện bị giật văng xuống, đại tiểu tiện không tự chủ, đi đứng một chân dài một chân ngắn, tay còn co quắp. Sau mọi nỗ lực, cuối cùng họ trông cũng đã rất "tâm thần". Dần dần, mọi người không còn khóc lóc ầm ĩ nữa, thống nhất giờ thức dậy, tập thể dục, ăn cơm, chơi trò chơi, đứng đợi y tá nhập mật mã mở cửa ở hành lang, cũng đều rất yên lặng, không còn xuất hiện hành vi chửi bới hay định túm lấy y tá nữa. Y tá của chúng tôi đều là nam, vóc dáng rất vạm vỡ, bên hông còn đeo một cái dùi cui có thể phát ra ánh sáng xanh "pạch pạch", chích vào là người mềm nhũn, còn đái cả ra quần. Tôi thấy chỉ riêng điểm này thôi, y tá nam đã cao cấp hơn nhiều so với loại chỉ có thanh sắt nhọn. Như thế, từ việc chứng minh mình không bệnh, đến phát điên, vượt ngục, rồi trở nên yên lặng... Sau vài liệu trình, một số người bắt đầu xuất hiện hiệu quả điều trị đáng mừng: Bí hiểm hỏi bạn cùng phòng, anh đoán tôi là ai, này, Abraham Lincoln. Hoặc nhìn chằm chằm vào tường rất lâu, thiếu kiên nhẫn nói: "Sao mẹ tôi vẫn chưa xuống xe, chắc lại đi quá trạm rồi". Tôi đã trải qua một vài quá trình. Hôm đó sau khi tỉnh lại từ mũi tiêm của nữ bác sĩ, tôi phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng có song sắt, còn bị trói bằng mấy sợi dây trắng. Tôi gào thét, chửi bới, bảo rằng ông đây không phải tâm thần, các người dùng cách này để trị những hộ dân khiếu kiện, ông đây sẽ kiện lên Trung ương. Hai nam y tá đi vào, cái dùi cui màu xanh "pạch pạch", tôi giãy giụa vài cái, quần ướt sũng rồi thiếp đi. Khi tỉnh lại mới phát hiện trong phòng có vài người, một người đứng bên bệ cửa sổ nghiêm túc vẫy tay, miệng lẩm bẩm: "Ơ, hôm nay độ ẩm không khí cao quá, không thuận lợi cho việc bay lượn"; một người nghịch vỏ bao thuốc lá, cẩn thận thắt những sợi dây: "Hệ số lại tính sai rồi"; còn một người nhìn tôi đầy thương cảm: "Anh tỉnh rồi, khổ cho anh quá". Người này trông có vẻ bình thường hơn một chút, tôi bèn gật đầu với hắn. Người này sắc mặt đột nhiên trở nên điên cuồng, lao tới, mười ngón tay như chĩa ba định vồ lấy tôi, giọng sắc lạnh hỏi: "Là ai phái mày đến hại tao...". Rồi điên cuồng nhổ nước bọt vào tôi. Tôi sợ chết khiếp, may mà mười ngón tay hắn chỉ vồ trong không trung, không chạm vào người tôi. Một lát sau, hắn ủ rũ nói: "Mày mặc áo chống đạn, lần sau đợi mày đi tắm rồi tao giết mày". Hai người kia vẫn đang bay lượn và tính hệ số, làm ngơ trước tất cả những điều này. Tôi hồn bay phách lạc, không biết ngày nào sẽ mất mạng ở nơi đây. Bạn cùng phòng còn chưa kịp hại chết tôi thì y tá nam đã thường xuyên đánh tôi. Mỗi khi tôi muốn chứng minh mình không bệnh, họ lại đánh tôi, nhấc bổng tôi lên khung cửa, dùng móc treo ngược tôi lên, đánh tôi. Lúc tháo xuống, mắt tôi sung huyết, hai chân phù nề. Đôi khi họ còn để bạn cùng phòng đánh tôi, bắt tôi đội thùng sắt, rồi đánh tôi. Cái thùng sắt kêu "keng keng", mỗi lần đánh xong, tôi đều bị điếc mất hơn nửa tiếng. Chưa đầy một tuần, toàn thân tôi đầy thương tích, tinh thần hoảng hốt, ban đêm thường xuyên giật mình tỉnh giấc từ trong mơ. Nữ bác sĩ đó thích đặt câu hỏi, ví dụ như mặt trời màu gì. Tôi trả lời mặt trời màu vàng. Bà ta liền sai y tá nam đánh tôi "pạch pạch". Bởi vì, thực ra đáp án đúng là màu đen, cứ nhìn chằm chằm vào mặt trời thì cuối cùng chắc chắn trước mắt sẽ tối sầm. Bà ta còn phân tích nội tâm qua giọng nói của tôi, nếu có vấn đề, lại sai y tá nam đánh. Những việc này lúc đầu tôi không biết, gặp bác sĩ Bạch mới biết được vô số đáp án đúng, giúp tôi rút ngắn được rất nhiều quá trình không cần thiết. Hôm đó lúc ra ngoài hóng gió, tôi đi ngang qua phòng làm việc của bác sĩ, một bác sĩ đeo khẩu trang gọi tôi lại, hỏi có phải là Lý Khả Lạc không. Tôi cung kính bảo phải. Ông ta nói đừng căng thẳng, chúng ta là mối quan hệ bác sĩ - bệnh nhân bình thường, ngồi xuống nói chuyện. Ngoài khẩu trang ra, ông ta còn đội chiếc mũ trắng của bác sĩ, trang phục chính quy hơn nữ bác sĩ, giọng điệu cũng ôn hòa, tôi yên tâm ngồi xuống. Ông ta tự giới thiệu họ Bạch, cứ gọi là bác sĩ Bạch là được. Ông ta nói đã hiểu tình hình tôi vào viện, khuyến khích tôi tích cực điều trị, cố gắng sớm ngày xuất viện. Lời tuy không nhiều, nhưng là câu nói giống người đầu tiên tôi nghe được từ khi vào đây, lòng nóng lên, vô cùng cảm động. Bác sĩ Bạch nhìn tóc tôi, vẻ rất quan tâm, đứng dậy nhổ một sợi, tóc bị chẻ ngọn. Ông ta nói: "Thực ra bệnh tình của cậu không hề nặng, chỉ là hơi lo âu thôi. Phương pháp giảm căng thẳng mới nhất của Đức không chủ trương uống thuốc, càng không chủ trương điện trị liệu phi nhân đạo. Cậu nhìn sợi tóc chẻ ngọn này xem, chứng tỏ vỏ não điện giải quá ít, ăn nhiều đậu nành vào, gói đậu tằm này mang về phòng mà ăn, đừng để bạn cùng phòng nhìn thấy". Bác sĩ Bạch vỗ vỗ đầu tôi, bàn tay ấm áp. Tôi òa khóc, từ lúc sinh ra đến giờ, trừ mẹ tôi ra, chưa có ai đối xử tốt với tôi như vậy, huống chi là ở cái bệnh viện kinh khủng này. Ông ta ngồi trước bàn, suy nghĩ một chút, xoẹt xoẹt viết một đơn thuốc, đưa cho tôi bảo đây là những điều cần chú ý thường ngày. Tôi nhét vào túi. Đột nhiên bên ngoài truyền đến một tiếng quát lớn: "Bạch điên, ông lại lẻn vào mạo danh bác sĩ". Nữ bác sĩ trừng đôi mắt tam giác lao vào, giật phăng khẩu trang và mũ của bác sĩ Bạch. Mái tóc hoa râm, bộ râu bù xù, đôi mắt láo liên. Lão điên đó, lão điên từng khiến phó thị trưởng không xuống được đài lại bị tôi vô tình chặn đường đó. Tôi vậy mà lại bị tên điên này lừa đến cảm động rơi nước mắt, hóa ra lão là người ở đây. Chỉ thấy lão điên cười hì hì.

Sau khi vào đây chưa bao giờ thấy Tất Nhiên, tôi nghi ngờ hắn hoặc là bị đánh chết, hoặc là đã điên thật rồi.

Tôi thức thời nên không còn bị đánh nữa, bạn cùng phòng cũng trở nên thân thiết với tôi. Tôi ở trong bệnh viện tâm thần ngày càng tự tại, còn có thể một mình ra ngoài hóng gió bên song sắt. Nhưng càng tự tại, tôi lại càng cô đơn. Tôi thật sự muốn trốn thoát.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:24
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »