Thư viện tĩnh lặng như tờ.
Nếu lắng tai nghe kỹ, vẫn sẽ có tiếng lật sách sột soạt.
Đừng lấy làm lạ, đó chẳng phải ma quỷ gì đâu, mà chính là đám phù thủy nhỏ lẻn vào đây để đọc trộm sách đấy.
Dám đi đêm trong hành lang chỉ là thao tác cơ bản của học sinh Hogwarts, còn việc có thể lẻn vào thư viện ngay dưới tầm mắt của bà Pince mới chứng tỏ bạn đã đạt được tuyệt kỹ tối thượng được truyền đời ở Hogwarts.
Đó chính là: "Tuy tôi đi đêm nhưng bạn không nhìn thấy tôi" - phiên bản tăng cường của Bùa Ảo Ảnh.
Nghe có vẻ lợi hại lắm.
Dọc theo giá sách, La Bác Đặc đi mà đau khổ vô cùng. Bởi vì đang kỳ nghỉ, bà Pince cũng đi vắng, đám nhóc này chẳng còn tư thế ngồi nào ra hồn, dưới đất chân tay nằm ngang dọc khắp nơi.
Chỉ riêng số người bị cậu đá phải mà kêu "ư ư ư" thảm thiết dưới đất đã không dưới sáu đứa.
La Bác Đặc lau mồ hôi lạnh trên trán, mẹ kiếp, tuyệt đối không được để bọn chúng biết là mình làm, nếu không thì...
Chấn chỉnh lại tâm trạng, La Bác Đặc thuần thục lẻn vào Khu Cấm.
Khu Cấm tuy cũng là một phòng đọc sách nhưng vị trí thực sự của nó thì chẳng ai hay biết, La Bác Đặc cảm thấy khả năng nó nằm ở tầng khác cao hơn là nằm ở tầng hai.
Một góc phòng đọc treo một bức tranh trông rất có hơi hướng nghệ thuật.
Nghệ thuật đến mức lần đầu nhìn thấy, La Bác Đặc cứ ngỡ là ai đó đã hành hạ con mèo nhà mình, ép nó nhúng chân vào mực rồi quẹt bừa bãi lên giấy trắng.
Sự kháng cự của những mảng màu, sự run rẩy của những sợi lông mảnh, tổng thể toát lên vẻ "sống không còn gì luyến tiếc" và bất lực đến cùng cực.
Rốt cuộc phải là thần nhân nào mới tạo ra được bức tranh kiểu này?
La Bác Đặc tiến lại gần bức tranh sơn dầu, vỗ vỗ vào mặt vải, một cánh cửa gỗ từ từ hiện ra trên tường. Cậu đưa tay ấn xuống, cánh cửa gỗ mở ra không một tiếng động.
Thò đầu nhìn vào, tốt lắm, không có ai.
Đóng cửa lại, tiếng sột soạt bên trong báo hiệu rằng nơi này cũng đông nghẹt người.
La Bác Đặc dở khóc dở cười, sao cậu lại không biết ở đây nhiều người đến thế nhỉ?
Lờ đi đám học sinh kia, La Bác Đặc tiến về phía mục tiêu của mình.
Khu vực chứa ma pháp linh hồn nằm ở phía bên trong, trên mấy cái giá sách lớn đều có lưu trữ, La Bác Đặc nhanh chóng tìm thấy thứ mình muốn.
"Linh hồn thấu hiểu ngôn ngữ".
Trông nguy hiểm thật đấy...
La Bác Đặc thở dài, bìa sách và phong cách của lối vào Khu Cấm là cùng một kiểu, tùy hứng đến mức khiến cậu tự hỏi liệu mình có phải đang cầm nhầm tập tranh vẽ hay không.
Lấy giấy bút từ trong túi vải ra, La Bác Đặc lia bút chép lại chú ngữ. Đột nhiên, cậu lóe lên một ý nghĩ, cuốn Ma Đạo Thư hình như có thêm một phụ kiện, không biết dùng cây bút đó chép lại chú ngữ này thì sẽ xảy ra chuyện gì nhỉ?
Mang theo chút tò mò, La Bác Đặc cắm sách lại giá, lẻn về ký túc xá, chui vào sau màn che và lấy Ma Đạo Thư ra.
Nhờ ánh sáng từ Bùa Phát Sáng, cậu dùng cây bút máy kia viết Chú ngữ chuyển hóa ngôn ngữ lên Ma Đạo Thư.
Ngay khi cậu viết xong nét cuối cùng, cây bút máy vốn đang nằm yên bỗng nhảy khỏi tay cậu, lơ lửng phía trên Ma Đạo Thư.
La Bác Đặc tò mò nhìn nó, cây bút máy như con mèo xù lông, cứ rung lên bần bật giữa không trung, toàn thân tỏa ra hơi thở "đừng nhìn ta nếu không ta đánh ngươi đấy".
Nhìn cây bút máy này với vẻ cạn lời, La Bác Đặc thầm nghĩ, ngươi viết xong rồi chẳng phải ta vẫn nhìn thấy được sao? Bây giờ nhìn thì có sao đâu!
Đáng tiếc... cây bút máy không hề quan tâm đến suy nghĩ đó, nó cứ đứng thẳng lơ lửng giữa không trung, giằng co với chủ nhân của mình.
Phiền não xoa xoa thái dương, La Bác Đặc đành quay đầu đi, không nhìn cây bút này nữa.
Tiếng viết lách sột soạt vang lên, chẳng mấy chốc, trên trang giấy trắng xuất hiện một trận đồ.
Cây bút máy thỏa mãn bay về gáy sách.
La Bác Đặc tò mò nhìn pháp trận này, suy nghĩ một chút rồi lấy ra một sợi dây chuyền, đưa lại gần trận đồ.
Một tia sáng lóe lên, pháp trận luyện kim biến mất trên cuốn sách và khắc lên sợi dây chuyền.
"Ơ, biến mất rồi." La Bác Đặc ngơ ngác, cái này thì cậu thực sự không biết!
Nghĩ ngợi một lúc, cậu lật lại pháp trận luyện kim mà cây bút máy để lại trước đó.
Tác dụng của pháp trận này là khiến người trong phạm vi bị lạc đường, vì cảm thấy đây là loại pháp trận không đáng tin, dễ khiến mình và kẻ địch cùng tiêu tùng nên La Bác Đặc không bận tâm đến nó.
Tiện tay lật xem, pháp trận đó đã biến mất.
Lật tiếp về phía trước, đó là những ma pháp đã học.
Vậy nên...
Pháp trận do cây bút máy viết ra có thời hạn sao?
Hơn nữa...
Chỉ dùng được một lần?
La Bác Đặc vuốt cằm, nhìn sợi dây chuyền trong tay, nếu đã vậy, chẳng phải sau khi học được mình có thể sản xuất hàng loạt sao?
Cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như thế, La Bác Đặc thử phân tích pháp trận trên sợi dây chuyền.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, hoàn toàn không thể phân tích, thậm chí cậu bắt chước vẽ lại pháp trận trên giấy da cũng không thể kích hoạt được.
Chẳng lẽ là do cấp độ Luyện Kim Thuật của mình quá thấp?
Ánh mắt La Bác Đặc rơi vào bảng điều khiển, tuy điểm kỹ năng còn rất nhiều, nhưng tương tự, các nhánh của Luyện Kim Thuật cũng rất nhiều.
Đếm sơ qua trên bảng cũng đã không dưới trăm loại, hơn nữa còn có xu hướng ngày càng nhiều lên.
Thở dài một tiếng, La Bác Đặc đột nhiên cảm thấy đời này có lẽ mình không học hết được Luyện Kim Thuật rồi.
Tuy nhiên... trước đó là do mình viết ma chú lên Ma Đạo Thư mới khiến cây bút máy hoạt động, vậy thử lại lần nữa xem sao?
La Bác Đặc cầm bút lên, chép lại ma chú này một lần nữa.
Thế nhưng lần này chẳng có gì xảy ra cả.
Xem ra với mỗi ma chú, cây bút máy chỉ viết một lần duy nhất.
Nhắc mới nhớ, nguyên lý chuyển hóa ma chú thành pháp trận rốt cuộc là gì? Nghiên cứu ra thì có tác dụng gì? Rõ ràng dùng trực tiếp ma chú tiện lợi hơn nhiều!
Gãi gãi đầu, cảm thấy hơi bực bội, La Bác Đặc lại bắt đầu chọc vào bảng điều khiển trong hư không.
Thứ này cơ bản chẳng có tác dụng gì mấy, ngoài việc mỗi khi thăng cấp sẽ có một ít kiến thức từ từ rót vào não, còn lại là có thể nhìn thấy độ thuần thục của mình tăng lên, không đến mức không thấy chút tiến bộ nào.
Hoàn toàn không giống hệ thống yêu diễm tiện hóa của nhà người ta, cơ bản không có giao tiếp gì, cao lãnh như thể nó chỉ là một phiên bản lỗi vậy.
Nghĩ đến đây, La Bác Đặc cảm thấy mình đã nắm được trọng điểm.
Biết đâu... nó thực sự là một hệ thống lỗi?
Sáng sớm thức dậy, đám học sinh nhà Hufflepuff đã nghe thấy La Bác Đặc đang bật...
"Băng ghi âm?!" Summers không thể tin nổi, "Thứ này mà dùng được ở Hogwarts sao?!"
"Cậu nói gì thế... Đĩa than và đài phát thanh đều dùng được, cớ sao băng ghi âm lại không thể?" La Bác Đặc liếc cậu ta một cái, "Chỉ cần tìm đúng phương pháp, trong trường xem phim cũng không phải là không thể mà."
Tương lai Lee còn tạo ra cả đài phát thanh nữa là! Tại sao bây giờ mình lại không thể dùng máy ghi âm chứ.
"À, ý cậu là cái gương làm ra trước đó..." Cedric ngáp một cái, "Thứ đó nặng quá, chẳng tiện chút nào."
La Bác Đặc cũng bất lực lắm, cậu rất muốn làm ra một cái máy chiếu, nhưng thứ đó hiện tại thực sự không có cách nào thu nhỏ thể tích, dù cậu có dùng Bùa Nới Rộng hay Bùa Thu Nhỏ, thì cũng chỉ tiện cho rạp chiếu phim mà thôi.
Nghe một lúc, Summers hơi thắc mắc hỏi: "Anh ta đang nói gì vậy?"
Cedric dỏng tai nghe hồi lâu mới nhíu mày: "Lí nhí cái gì đó, hoàn toàn không nghe hiểu."
Cảm ơn các độc giả đại nhân đã ủng hộ phiếu...