Phải mất một lúc lâu, Hàn Toại mới hoàn hồn lại, vội vàng nói với Tả Từ: "Xin tiên trưởng cứu ta!"
Tả Từ cười ha hả: "Tướng quân trước đây không biết âm mưu trong đó, có thể sẽ bị hại, nay đã biết rõ, đó là ý trời, việc gì phải kinh hoảng?"
Hàn Toại nghe vậy, từ lo lắng chuyển sang vui mừng, nói: "Lời tiên trưởng dạy bảo khiến ta thông suốt hẳn ra."
Tả Từ mỉm cười, vuốt râu nói: "Không biết được bộ mặt thật của núi Lư, chỉ vì bản thân đang ở trong núi."
"Không biết được bộ mặt thật của núi Lư, chỉ vì bản thân đang ở trong núi..." Hàn Toại vốn cũng khá thông hiểu văn chương, không kìm được tán thưởng: "Tiên trưởng quả là lời vàng ý ngọc!"
Thành Công Anh bên cạnh cũng không khỏi nhìn Tả Từ bằng con mắt khác. Vốn dĩ ông ta cho rằng đạo sĩ này chỉ là hạng thuật sĩ tầm thường, vừa nghe câu nói này liền động dung, cảm thấy đạo sĩ này không hề đơn giản.
Chỉ có Phục Thọ trong lòng thầm buồn cười. Nàng biết đây đều là những lời hay ý đẹp mà sư phụ học được từ đại ca. Lần này sư phụ tuy có chút bất mãn vì đại ca sai khiến mình đi làm việc, nhưng Phục Thọ lại phát hiện, thực ra sư phụ lại rất thích kiểu giả thần giả quỷ này, hơn nữa những chuyện Bàn Cổ khai thiên, Phong Thần Diễn Nghĩa mà đại ca kể cũng khiến sư phụ vô cùng say mê. Sư phụ tuy lợi hại, nhưng vẫn bị đại ca nắm thóp hoàn toàn.
Phục Thọ đang suy tính trong lòng, bên kia Hàn Toại lại chắp tay hỏi Tả Từ: "Không biết tiên trưởng có kế sách gì đối phó không? Mong được khai sáng cho kẻ ngu muội này."
Tả Từ lắc đầu: "Bần đạo là người phương ngoại, không thông hiểu việc binh đao, nhưng có một đạo lý thì biết. Mã Đằng đã cấu kết với Từ Vinh mưu tính hại tướng quân và Trương Cáp, vậy sao tướng quân không liên kết với Trương Cáp để chế ngự Mã Đằng, Từ Vinh? Đạo lý là như vậy, còn có thỏa đáng hay không, tướng quân tự mình cân nhắc lấy."
Tả Từ nói xong liền nhắm mắt không nói thêm lời nào, nhưng mắt Hàn Toại lại sáng lên, khen ngợi: "Kế hay! Quả là kế hay!"
Ông ta khom người hành lễ thật sâu với Tả Từ: "Đa tạ tiên trưởng chỉ giáo."
Tả Từ đứng dậy nói: "Nếu tướng quân không còn việc gì khác, bần đạo xin cáo từ."
Hàn Toại níu kéo một phen, thấy không giữ được, bèn tặng Tả Từ hai con ngựa cùng vàng bạc, vải vóc, ngọc quý. Tả Từ chỉ nhận ngựa và vải vóc, rồi dẫn theo đồng tử thong dong rời đi, khiến Hàn Toại trong lòng cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Tả Từ rời khỏi phủ Trấn Tây tướng quân, cùng Phục Thọ mỗi người một ngựa đi về phía tây. Đi được một đoạn, Phục Thọ không nhịn được hỏi: "Sư phụ, chuyện đã thành chưa ạ?"
Tả Từ cười hì hì: "Hai con châu chấu mùa thu, tầm nhìn hạn hẹp, lại tưởng thằng nhóc đó đã chết, sao có thể thoát khỏi thủ đoạn của tên nhóc xảo quyệt đó chứ."
Phục Thọ cau mày: "Sư phụ, đại ca đó là dùng trí. Lương Châu loạn lạc bao nhiêu năm, di họa vô cùng, đại ca có thể bình định Lương Châu, thực sự là có công đức với dân."
"Có công đức với dân thì có được tăng đất, tăng lương không?" Tả Từ bĩu môi: "Chuyện của triều đình bần đạo không quản. Nếu không phải vì bình định can qua, bần đạo há lại để thằng nhóc đó tùy ý sai khiến?"
Phục Thọ cười mà không đáp. Nàng sẽ không nói rằng bản thân cho rằng sư phụ cũng rất thích thú với việc giả thần giả quỷ.
Tả Từ dường như đoán được suy nghĩ của Phục Thọ, định nói gì đó nhưng lại nghĩ đến vận mệnh của người đệ tử này, thở dài: "Đồ nhi, chuyến đi Tây Vực này, không biết bao giờ mới có thể quay về. Nếu con không muốn, vi sư sẽ đưa con trở lại."
Phục Thọ thần sắc có chút ngẩn ngơ, đi một quãng khá dài mới thở dài thườn thượt: "Đây chẳng phải là lựa chọn tốt nhất sao?"
Tả Từ nhìn vẻ mặt buồn bã của đệ tử, lại nghĩ đến con gái mình, hừ một tiếng: "Thằng nhóc đó thật không phải thứ tốt lành gì. Bần đạo lúc đầu tìm đến nó, kết quả là đền cả con gái, lại còn mất thêm một người đệ tử, chẳng lẽ ta nhìn nhầm tinh tượng rồi sao?"
"Sư phụ." Phục Thọ cau mày: "Đâu phải lỗi của đại ca, vả lại huynh ấy đối với Tô tỷ tỷ rất tốt, con và huynh ấy cũng không phải chuyện đó..."
"Tốt đến mức người cha này trong lòng con gái còn không có địa vị cao bằng thằng nhóc đó." Tả Từ ra vẻ ghen tị, đâu còn dáng vẻ tiên phong đạo cốt gì nữa. Tuy nhiên, thấy đệ tử không vui, ông vẫn nói: "Yên tâm đi, chỉ cần Lương Châu bình định, thằng nhóc đó sẽ đến Tây Vực một chuyến, nó muốn xây dựng lại Con đường tơ lụa."
"Vâng." Phục Thọ đáp như thể thuận miệng, nhưng tâm trạng lại bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn.
Tả Từ lại cười hì hì: "Ở Tây Vực không có nhiều quy củ như Trung Nguyên, cũng không ai biết lai lịch của con, đến lúc đó để thằng nhóc đó cướp cho con một quốc gia làm nữ vương, rồi sinh cho nó một đứa bé, để huyết mạch Hán gia của chúng ta đâm chồi nảy lộc ở Tây Vực, cũng không tệ đâu."
"Sư phụ!" Phục Thọ nghe Tả Từ ăn nói không kiêng nể, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, vội quất ngựa chạy lên phía trước.
Tả Từ ở phía sau cười ha hả.
---❊ ❖ ❊---
Sau khi bài đồng dao Lương Châu lan truyền khắp nơi, cộng thêm sự thúc đẩy của Tả Từ và những người khác, ba ngày sau, Hàn Toại bí mật đến gần Tiêu Quan gặp người quen cũ là Phàn Trù. Từ chỗ Phàn Trù, ông ta nhận được tin tức rằng sau khi Đại tướng quân gặp chuyện, quân tâm Quan Trung không ổn định, Trương Cáp và Từ Vinh quả thực không hòa hợp, đã có dấu hiệu đao kiếm chĩa vào nhau.
Năm ngày sau, Hàn Toại phái sứ giả bí mật vào quan gặp Trương Cáp.
Mà tất cả những điều này đều "tình cờ" bị người của Mã Đằng phát hiện.
Cùng lúc đó, Mã Đằng cũng phái sứ giả đi gặp Từ Vinh, cũng lại "tình cờ" bị Hàn Toại phát hiện.
Đến đây, Hàn Toại và Mã Đằng đã tin chắc đối phương đang cấu kết với Quan Trung, cả hai đều muốn "tương kế tựu kế".
Bảy ngày sau, Hàn Toại lấy lý do Đại tướng quân Trương Liêu tử trận, Quan Trung rắn mất đầu, mời Mã Đằng, Tống Kiến hợp binh tấn công Quan Trung, dòm ngó Trung Nguyên.
Tống Kiến vẫn không đoái hoài, Mã Đằng nhận lời. Nửa tháng sau, hai người hợp binh mười vạn, đến Tiêu Quan.
Hai người mỗi người một tâm tư, hẹn nhau cùng tập kích ban đêm, nhưng lại âm thầm liên lạc với người trong quan.
Đêm đó vào canh ba, hai đội quân đến dưới cửa Tiêu Quan. Hàn Toại để Mã Đằng đi công quan trước, Mã Đằng cũng không từ chối. Đến dưới cửa Tiêu Quan, phát hiện cửa quan quả nhiên mở rộng, vào cửa quan cũng không có phục binh, ông ta cho rằng Từ Vinh âm thầm tiếp ứng cho mình, trong lòng vui mừng khôn xiết, cứ thế tiến vào quan.
Mà Hàn Toại thấy Mã Đằng vào quan dễ dàng như vậy, càng khẳng định việc hắn cấu kết với Từ Vinh để mưu tính mình, cũng vội vàng dẫn quân xông vào trong quan, muốn cùng Trương Cáp liên hợp tiêu diệt Mã Đằng và Từ Vinh.
Sau khi vào quan, hai người phát hiện trong quan căn bản không có quân thủ thành, trong lòng nghi hoặc bất định. Đi thêm hai dặm nữa, nhìn từ xa thấy đằng trước có ánh lửa, lại nghe tiếng trống và tiếng hò hét giết chóc, dường như có hai đội quân đang giao chiến.
Trong đêm tối không nhìn rõ lắm, Mã Đằng và Hàn Toại chỉ nghĩ Trương Cáp và Từ Vinh đã khai chiến, lúc này không thể kìm nén được nữa, cũng bất ngờ phát động tấn công vào đối phương.
Mã Đằng và Hàn Toại vốn đã có thù hận, quân đội của họ lại càng mâu thuẫn chồng chất. Trong bóng tối, dưới sự kích động của kẻ có ý đồ, cuộc hỗn chiến của hơn mười vạn người nhanh chóng diễn ra trong Tiêu Quan.
Trong đêm đen, họ không chú ý rằng cửa Tiêu Quan đã lặng lẽ bị phong tỏa sau lưng họ.
Trong cuộc hỗn chiến đêm đen khó phân địch ta, cũng không biết đã gây ra bao nhiêu cảnh huynh đệ tương tàn. Hàn Toại và Mã Đằng phát hiện tác chiến ban đêm bất lợi, nhưng làm thế nào cũng không thể ngăn cản được. Lúc này tình thế hỗn loạn, dù cho Hàn Toại và Mã Đằng muốn dừng lại cũng vô lực làm theo.
Đại chiến kéo dài đến tận bình minh, khi đôi bên đều kiệt sức, bốn phương tám hướng đột nhiên xuất hiện vô số quân mã, phát động tấn công mãnh liệt vào họ.
Để tiêu diệt chủ lực của Mã Đằng, Hàn Toại trong một trận, ngoài năm vạn quân mã của Từ Vinh, Trương Cáp và Phàn Trù đang đóng giữ Quan Trung, Trương Liêu đã phái ra ba đội quân tinh nhuệ là Cao Thuận, Hứa Chử, Điển Vi, tổng cộng tám vạn quân mã, phát động cuộc chiến tiêu diệt quân Lương Châu!
Từ Vinh, Trương Cáp, Phàn Trù, Cao Thuận, Hứa Chử, Điển Vi, bất kể đội quân nào cũng là sư đoàn hổ lang, trải qua nhiều năm huấn luyện và mài giũa, ngay cả người yếu nhất là Phàn Trù cũng không kém hơn tinh binh của Mã Đằng, Hàn Toại. Huống hồ Mã Đằng, Hàn Toại đã chém giết suốt nửa đêm, sớm đã là quân sĩ mệt mỏi, lại còn hỗn loạn vô cùng, quân không tìm thấy tướng, tướng không tìm thấy quân, sao có thể chống lại sự vây công của sáu lộ quân mã.
Lúc này Mã Đằng và Hàn Toại đâu còn không biết mình đã trúng kế, nhưng đã là lực bất tòng tâm.
Con trai Mã Đằng là Mã Siêu cậy mình dũng mãnh, dẫn một đội kỵ binh xông vào, nhưng lại chọn sai đối thủ, bi kịch thay lại đi tấn công Hãm Trận Doanh của Cao Thuận.
Hãm Trận Doanh của Cao Thuận là pháo đài di động mạnh mẽ nhất, dưới sự phối hợp của binh sĩ mặc giáp nặng cầm trường thương và cung thủ, kỵ binh của Mã Siêu bị đánh bại tơi bời. Binh chủng khắc chế, trang bị lại chênh lệch quá lớn, cho dù Mã Siêu kiêu dũng vô song, uy danh lẫy lừng ở Lương Châu, nhưng cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Bi kịch của Mã Siêu không chỉ dừng lại ở đó, vội vã rút lui thì lại đụng phải Điển Vi đang khí thế hừng hực, giết thành một đoàn, khó mà thoát thân.
Dưới trướng Hàn Toại cũng có mãnh tướng Diêm Diễm, dũng mãnh không kém Mã Siêu, nhưng không biết rằng họ sớm đã nằm trong tính toán của Trương Liêu và Tuân Du, đón tiếp Diêm Diễm là mãnh tướng Hứa Chử.
Lúc này trời đã sáng rõ, tận mắt thấy Mã Siêu và Diêm Diễm, hai mãnh tướng uy danh lẫy lừng trong quân Lương Châu, cũng bị giết đến mức không còn sức phản công, đòn giáng vào sĩ khí quân Lương Châu là chí mạng. Dưới tiếng hô "đầu hàng không giết" của bộ hạ Từ Vinh và Phàn Trù, từng lớp lớp người Lương Châu bắt đầu đầu hàng.
Mã Đằng, Hàn Toại thấy tình thế không ổn, muốn xông ra khỏi Tiêu Quan, rút về Lương Châu, nhưng đâu còn cơ hội nữa?
Trương Liêu và Tuân Du tốn bao tâm huyết điều họ ra khỏi Lương Châu, chính là để tránh việc họ lợi dụng địa lợi nhân hòa của Lương Châu, sao có thể để họ quay về.
Đại chiến kéo dài hơn một canh giờ, Mã Đằng không chịu nổi trước tiên, treo cờ đầu hàng. Ông ta vốn đã có ý định quy hàng triều đình, lúc này đường cùng không lối thoát, đưa ra lựa chọn này vừa là bất đắc dĩ, cũng là thuận nước đẩy thuyền.
Hàn Toại thấy Mã Đằng đầu hàng, liền muốn đầu hàng theo, nhưng trung quân của ông ta đã bị kỵ binh của Từ Vinh phá vỡ. Từ Vinh không đếm xỉa đến việc ông ta đầu hàng, trực tiếp dùng loạn tiễn bắn chết.
Hàn Toại, kẻ hùng bá Lương Châu hơn mười năm, đến đây bỏ mạng.
Đây cũng là ý của Trương Liêu và Tuân Du. Mã Đằng người này còn khá, dã tâm không quá lớn, đầu hàng rồi sẽ không phản trắc, nhưng Hàn Toại thì khác, kẻ này lật lọng, lại nhiều lần giết chủ tướng, sát hại đồng liêu, cộng thêm uy vọng ở Lương Châu khá lớn, giữ lại cũng là một mối họa.
Theo việc Mã Đằng đầu hàng và Hàn Toại tử trận, người Lương Châu hoàn toàn mất đi tâm ý kháng cự, mấy vạn người đều phục xuống đất đầu hàng, một trong những mối họa lớn nhất cuối thời Hán đến đây được bình định.
Lúc này Trương Liêu đã ngồi trấn giữ ở Trường An, sau đó theo kiến nghị của Tuân Du, ông ra lệnh cho Cao Thuận, Hứa Chử thu biên hàng tốt, Từ Vinh, Phàn Trù, Trương Cáp, Điển Vi không ngừng nghỉ giết ra khỏi Tiêu Quan, chia làm bốn đường, bình định Lương Châu.
Được tin Mã Đằng, Hàn Toại bại vong, Lương Châu chấn động, có vài nhóm hào cường và quân mã người Khương ý đồ phản kháng, đều bị quét sạch như sấm sét, toàn bộ bị chém đầu, các quận còn lại không ai dám phản kháng nữa.
Một tháng sau, ngoại trừ quận Lũng Tây, các quận Lương Châu đều bình định, kỵ binh của Từ Vinh thậm chí viễn chinh đến Trương Dịch, Tửu Tuyền.
Hai tháng sau, vào tiết đông giá rét, Tống Kiến ở Lũng Tây dưới sự tấn công mãnh liệt của máy bắn đá và giường nỏ đã mở thành đầu hàng.
Đến đây, toàn cảnh Lương Châu loạn lạc mười mấy năm được đưa vào bản đồ của Trương Liêu. Sau đó Trương Liêu cùng Tuân Úc và những người khác bàn bạc, phân phái quan lại đến Lương Châu nhậm chức, nhanh chóng ổn định địa phương, khôi phục dân sinh.
Về mặt quân sự, Trương Liêu lệnh cho Cao Thuận quay về Tinh Châu, Trương Cáp đóng giữ Lương Châu, Hứa Chử trấn giữ Quan Trung, Từ Vinh, Phàn Trù, Điển Vi viễn chinh Tây Vực, quyết tâm một lần đả thông Con đường tơ lụa đã bị cắt đứt mấy chục năm.