Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 68
chương 1(7)..

❊ ❊ ❊

Bọn họ vừa rời đi không lâu, An Nhược Yên đột nhiên đứng lên, giơ tay liền đánh An Vân Y một bạt tai, "Đứa con mà tiện nhân sinh ra không hổ là tiểu tiện nhân, nói! Ngươi giở trò gì với cây đàn của bổn cung!"

An Vân Y uất ức giương mắt nhìn, ánh mắt vô tội như không hiểu ý An Nhược Yên đang nói.

"Lục tỷ, muội...... Muội không có."

Lại một cái tát, nhưng lần này người tát vào mặt là một vị công chúa khác, “Còn chưa chịu nói? Sao dây đàn của Lục tỷ lại đứt!"

Những công chúa còn lại cũng đứng về phía An Nhược Yên, có cùng suy nghĩ xấu, mười mấy người vây quanh An Vân Y, không ngừng trách mắng đối phương.

Từ đầu đến cuối, tiểu cô nương cúi đầu, chịu đựng tất cả. Điều duy nhất khác biệt so với những lần trước là lần này trong đôi mắt tiểu cô nương đã không hề có nước mắt.

Rốt cuộc đi tới chỗ không nhìn thấy nhà thủy ta, Tịch Tích Chi lại muốn đề cập đến nghi vấn vẫn quay quanh trong lòng nàng..

Móng vuốt kéo long bào An Hoằng Hàn, long bào được may từ tơ lụa phát ra âm thanh sàn sạt do móng vuốt ma sát tạo thành.

Cái đuôi con chồn nhỏ vẫy vẫy, An Hoằng Hàn liền hiểu rõ nàng đang suy nghĩ gì, gỡ bỏ thắc mắc trong lòng nàng, nói: "Dây đàn có sức chịu đựng hữu hạn, khúc nhạc An Vân Y vừa đánh xong đã đến giới hạn của cây đàn. Rồi khúc nhạc tiếp theo của An Nhược Yên đánh ra cần độ khó cao hơn nên dây đàn cũng phải rung động mạnh hơn, dĩ nhiên nó sẽ không chịu nổi, bị đứt là chuyện bình thường."

Nếu không phải trong lòng An Nhược Yên mưu cầu chiến thắng quá lớn thì sẽ không phải chịu thua một cách thảm hại như vậy.

Nhưng nếu nàng ta chọn một khúc nhạc có trình độ hệ số khó thấp hơn thì dây đàn có thể gắng sức đến khi nàng ta đàn xong cả khúc nhạc.

Nếu tất cả chuyện này đều do An Vân Y cố ý gây ra thì tiểu cô nương mười hai tuổi này cũng thật là đáng sợ.

Con chồn nhỏ ý hiểu ý không gật đầu, ra vẻ tiếp thu học hỏi. Sự thật chứng minh, mọi việc không thể cưỡng cầu quá mức nếu không kết quả tất sẽ nhất định ngược lại với mong muốn.

An Hoằng Hàn có tấu chương phải phê duyệt không phải chỉ là lời nói có lệ với Lục công chúa. Vừa về tới Ngự Thư Phòng, An Hoằng Hàn lập tức lao đầu vào xử lý công việc chính sự.

Thái độ của Tịch Tích Chi trở nên khác thường, hiếm thấy nàng không đi ngủ mà thừa dịp mọi người không chú ý, lén lút trốn xuống dưới đáy bàn. Do thân thể nhỏ, lại có cái bàn ngăn cản, chỉ cần bọn họ không cố tình tìm nàng thì ngược lại, chỗ này thành chỗ ẩn thân tốt.

Tịch Tích Chi đang khổ não làm thế nào để biến thân, mặc dù dáng vẻ biến ảo thành hình người chỉ có bảy tám tuổi, nhưng dù sao cũng có bề ngoài là con người. Ít nhất nàng có thể nói chuyện, có thể cầm đũa gắp thức ăn, có thể dùng đôi chân đi bộ.

Hai móng vuốt trước đầy lông lá của Tịch Tích Chi chắp vào nhau, trong miệng nói nhỏ, "Biến ——, biến ——, biến ——"

Chẳng lẽ còn cần câu thần chú sao, nhưng lần trước biến thân, nàng chưa nói gì, chỉ đơn thuần mang tính đột phát!

Chẳng lẽ muốn thúc giục linh lực? Tịch Tích Chi thử qua các biện pháp, nhưng mặc cho nàng giày vò thì thân thể đầy lông lá chết tiệt này vẫn không có chút thay đổi nào.

"Trốn dưới đáy bàn lại nhải kêu cái gì." Bị đủ âm thanh kì quái của con chồn nhỏ gây huyên náo làm hắn không có cách nào chuyên tâm xử lý chính sự. An Hoằng Hàn đi tới, khom lưng kéo con chồn nhỏ nào đó đi ra, định trừng phạt vỗ sống lưng nàng, hắn vỗ nhẹ nhàng sau đó ôm vào trong ngực.

Trong lòng Tịch Tích Chi đang phiền chán, đủ mọi tâm trạng buồn bực khó chịu hòa trộn một chỗ, không thể yên lòng xuống được phút nào.

"Bệ hạ, có văn thư đưa đến." Lâm Ân cầm trong tay một phong công văn đi vào đang, đặt len trên bàn An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn đi trở về bàn, đặt con chồn nhỏ lên bắp đùi, cầm công văn lên mở ra xem nội dung.

Sau khi xem xong, An Hoằng Hàn nói: "Thái tử nước Luật Vân đến, ngày mai có thể tới hoàng cung, phân phó Lưu Phó Thanh đi đón tiếp."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện