Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3667 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 45
nàng phải ăn hết con cá này!..

❊ ❊ ❊

Một tên thái giám nhanh mắt nhìn thấy, giọng the thé kêu: "Mau! Vân Chồn chạy ra ngoài rồi!"

Hai người cung nữ có trách nhiệm đi theo con chồn nhỏ mọi lúc, không được rời khỏi nó nửa bước nên khi nghe thấy thái giám kêu la, hai người liền nâng váy nhanh chóng đuổi theo.

Bọn thái giám cũng không kém xui xẻo, vì thiếu mất một con cá mà tất cả đều chạy theo sát sau đó. “Sống phải gặp cá sống, chết phải nhìn thấy xác cá”.

Tịch Tích Chi bỏ rơi mọi người một khoảng cách, chạy qua hành lang quen thuộc, đi tắt qua vài con đường nhỏ, xông vào mấy người cung nữ đang bê thức ăn. Nhìn thấy nàng đột nhiên nhảy ra, mấy người họ giật mình, chiếc mâm đang bưng trên tay nghiêng về một phía, thức ăn rơi vãi tung tóe ra ngoài, mùi thơm ngay lập tức liền bay ra theo.

Nếu một cung nữ gặp nạn thì thôi, đằng này lại do con chồn nhỏ cố tình chạy đâm vào các nàng làm bọn họ điều sợ dẫm vào người nó nên một đám cung nữ không biết làm sao để tránh khỏi, vì thế các nàng mới không xác định được phương hướng, người thì tiến lên trước, người thì lùi về sau khiến nhiều cung nữ đụng vào nhau làm tất cả thức ăn rơi vãi trên đất.

Những đồ ăn này đều là bữa ăn trưa của bệ hạ nhưng lại rơi vãi toàn bộ, lần này chỉ sợ tính mạng của các nàng khó giữ được. Một đám cung nữ khóc sướt mướt, từng giọt nước mắt không ngừng rơi xuống.

"Con Vân Chồn đang chạy đến Ngự Thiện Phòng!" Tên thái giám cầm đầu la lên: "Tiểu Lưu Tử, ngươi chạy nhanh đến Ngự Thư Phòng bẩm báo bệ hạ. Con cá này chắc chắn không sống nổi, chúng ta có thể giảm bớt tội liền cố gắng giảm thiểu.”

Cách một thời gian dài, cá Phượng Kim Lân chắc chắn đã chết khô rồi. Bọn họ lại không dám đánh mắng con chồn nhỏ nên chỉ có thể trước thông báo bệ hạ, không biết chừng còn có con đường sống.

Tiểu Lưu Tử dừng bước, sửng sốt hồi lâu, lập tức thay đổi phương hướng, chạy về phía ngã ba. Hắn vốn tưởng rằng chăm sóc cá Phượng Kim Lân là công việc thoải mái nhất, không ngờ mới vừa được điều tới mấy ngày liền gặp phải chuyện xui xẻo.

Nhìn thấy Ngự Thư Phòng xuất hiện trong tầm mắt, Tiểu Lưu Tử gia tăng tốc độ, cúi đầu muốn vọt vào, không ngờ bị thị vệ canh bên ngoài cản lại.

Lâm Ân đúng lúc bưng trà đi vào, nhìn thấy Tiểu Lưu Tử, trừng mắt liếc hắn, "Ngươi là người cung nào? Không biết đi đón hay sao, chẳng may quấy rầy bệ hạ phê duyệt tấu chương, ngươi còn muốn đầu hay không?"

Lần đầu tiên Tiểu Lưu Tử nhìn thấy Đại Tổng Quản, sợ hãi nên vai run bần bật, nhỏ nhẹ nói: "Dạ . . . . . Là Vân. . . . . . chồn. . . . . ."

Không đợi hắn nói xong, Lâm Ân liền vội vàng hỏi: "Con Vân Chồn làm sao?"

Theo suy nghĩ của ông về mức độ bệ hạ coi trọng con chồn kia, nếu nó thật sự xảy ra chuyện gì thì đám nô tài bọn họ đừng mong có ngày sống tốt.

An Hoằng Hàn đã sớm nghe thấy động tĩnh ầm ĩ bên ngoài, giọng nói âm trầm lạnh lẽo của hắn vang lên: “Vào đi!”

Âm thanh không lớn nhưng có khí thế của vương giả, làm cho tận sâu đáy lòng mọi người không dám có ý phản kháng.

Tiểu Lưu Tử lảo đảo chạy vào, thở không ra hơi, bẩm báo: "Bệ hạ, con Vân Chồn nhảy vào Thanh Nguyên trì, bắt cá Phượng Kim Lân, đã chạy hướng Ngự Thiện Phòng rồi."

An Hoằng Hàn đang xử lý chính vụ cũng khẽ dừng cây bút lông trong tay nhưng đầu lại không ngẩng lên, nói "Nếu nó thích ăn liền truyền thư cho Luật Vân quốc, bảo bọn họ lại đưa một nhóm cá tới đây."

Lâm Ân trợn mắt há mồm sững sờ đứng tại chỗ, cá Phượng Kim Lân trị giá ngàn vàng, cả Thanh Nguyên trì chỉ có khoảng hai mươi con. Vậy mà bệ hạ không chỉ dung túng con chồn nhỏ tùy ý săn bắt chúng, còn muốn dùng loài cá quý giá ấy làm thức ăn cho con chồn nhỏ.

Thời xưa có hôn quân(1) không tiếc hao phí ngàn vàng xây dựng cung điện lộng lẫy để làm mỹ nhân cười, mà người lại dung túng cho một con sủng vật nhỏ đến nước này!!!

Trước kia mỗi khi rảnh rỗi, người thường đi Thanh Nguyên trì thưởng cá, bây giờ lại cam lòng để cá Phượng Kim Lân rơi vào bụng con chồn.

Tiểu Lưu Tử càng giật mình hơn Lâm Ân, bệ hạ không chút ý tứ trách phạt, ngược lại còn mang cá Phượng Kim Lân làm thức ăn cho con chồn nhỏ. Hơn nữa, người còn lo lắng hai mươi con cá còn chưa đủ mấy bữa ăn cho nó, còn truyền lệnh Luật Vân quốc đưa thêm một nhóm nữa tới. Mặc dù cá Phượng Kim Lân không hiếm thấy như con Vân Chồn, nhưng mức độ quý báu cũng không thua kém Vân Chồn chút nào.

An Hoằng Hàn đặt bút lên tấu chương, vẽ ra một nét, "Lâm Ân, ngươi đi Ngự Thiện Phòng quan sát."

Lâm Ân khúm núm cúi đầu lên tiếng, "Nô tài tuân lệnh."

Tiểu Lưu Tử không biết nên làm sao, nhìn thấy Lâm tổng quản đi ra ngoài, hắn vẫn quỳ gối tại chỗ. Bệ hạ không có kêu bình thân, hắn cũng không dám lộn xộn.

Chạy vội tới Ngự Thiện Phòng, toàn thân Tịch Tích Chi ướt sũng chạy vào .

Mấy tên ngự trù nhìn thấy con chồn nhỏ xuất hiện lúc này, nhất thời khuôn mặt khó coi như đi đại tiện.

Mỗi bước con chồn nhỏ đều tạo ra một vệt nước, dấu chân dễ trông thấy nhất kéo dài từ cửa bếp đến bếp lò.

"Nô tài van cầu ngài, chúng ta còn nhiều thức ăn chưa đưa đến cho phi tần. Nếu thời gian bị trì hoãn nữa thì tính mạng của chúng ta đều khó giữ." Ngự trù Bàn Tử khom lưng, mắt nhìn xuống con chồn nhỏ rồi nói.

Hắn là đầu bếp trưởng cả Ngự Thiện Phòng, tài nấu nướng tốt nhất.

Tịch Tích Chi thích nhất ăn đồ ăn hắn làm, liền chạy về phía hắn, mồm ngậm cá Phượng Kim Lân quơ quơ giữa không trung, sau đó miệng buông lỏng, cá Phượng Kim Lân liền rơi xuống đất.

Cá Phượng Kim Lân đã tắt thở, nhưng nó mới chết không lâu, thân thể vẫn co dãn như cũ, nện vào mặt đất còn bắn lên hai phát.

Tất cả đầu bếp đều nhìn về phía bên này, "Chẳng nhẽ con Vân Chồn muốn chúng ta nướng cá cho nó ăn?"

Rất nhiều đầu bếp không hẹn mà cùng nghĩ đến.

Dù sao bọn họ đã chuẩn bị xong bữa trưa cho bệ hạ, làm một con cá không phí bao nhiêu thời gian, Ngự trù Bàn Tử nhặt con cá lên, "Vân Chồn, nô tài giúp ngài làm món cá kho tàu nhưng xin ngài nghìn lần đừng quấy rối trong Ngự Thiện Phòng nữa. Ngài nhìn xem, chúng ta còn nhiều công việc trong tay chưa làm xong, các phi tần trong cung điện đều chờ chúng ta đưa đồ ăn đi."

Có lẽ do bị con chồn hành hạ thời gian dài nên nhóm ngự trù cũng trở nên hồ đồ, lại đi giảng đạo lý với một con chồn nhỏ.

Nhưng làm người ta ngạc nhiên chính là con chồn nhỏ suy nghĩ một lát, cái đầu nhỏ thận trọng gật gật.

"Nô tài coi như ngài đồng ý đó, vậy liền làm con cá này cho ngài." Ngự trù Bàn Tử cầm cá, thả vào thớt gỗ lên, vừa nhấc dao định đánh vẩy cá.

Một đám thái giám mặc quần áo màu xanh lá cây hung hổ xông vào, nhìn thấy hắn giơ dao, vẻ mặt bọn họ như kiểu sắp bị lấy mạng họ, "Không cho phép đánh vảy cá! Đó là cá Phượng Kim Lân, loài cá bệ hạ thích thưởng thức nhất."

Mặc dù mọi người chưa trông thấy hình dáng cá Phượng Kim Lân, nhưng từng nghe nói bệ hạ cố ý xây dựng một bức tường vòng cung bao quanh một cái Thanh Nguyên trì Trì chỉ để chăn nuôi loài cá này .

Tịch Tích Chi chuẩn bị thấy con cá sắp vào nồi lại đột nhiên xuất hiện Trình Giảo Kim(2) làm nàng nghiến răng tức giận.

Sức lực cung nữ yếu hơn thái giám, lúc này vẫn dựa vào ván cửa, thở không ra hơi, không nói được câu nào. Nhưng nhìn vẻ mặt khẩn trương của bọn họ, mọi người cũng đoán ra là không đồng ý cho con chồn nhỏ ăn cá Phượng Kim Lân.

Tuy con chồn nhỏ không được cưng chiều, nhưng nó cũng giống loài cá Phượng Kim Lân, đều là sủng vật bệ hạ nuôi. Chẳng may bệ hạ truy cứu, rốt cuộc thái giám trông Thanh Nguyên trì bị tội hay các nàng bị tội còn chưa biết.

Ngự trù Bàn Tử sợ hãi rút dao về, khó trách hắn chưa gặp qua loài cá này, không ngờ nó lại có lai lịch lớn thế.

Nhìn cá Phượng Kim Lân đã chết hẳn, bọn thái giám không khỏi muốn khóc rống lên, vươn tay muốn cầm xác cá mang về.

Bảo vệ đồ ăn là bản năng của động vật, Tịch Tích Chi đột nhiên chạy lên trên thớt gỗ, hai móng vuốt ôm con cá chết không chịu buông tay. Hôm nay, nàng phải ăn hết con cá này!

Chú thích:

(1)Hôn quân: vị vua ngu tối, ngu đần.

(2)Trình Giảo Kim: ý chỉ kẻ cản đường, muốn biết rõ hơn nguồn gốc từ này mời hỏi bác Gút Gồ ^^

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện