Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 100
chương 8.2..

❊ ❊ ❊

Yêu Tinh do Tịch Tích Chi tìm đến nên nghe tiếng vỗ tay khích lệ, trong lòng nàng vui mừng như hoa nở. Hướng về phía An Hoằng Hàn kêu lên ‘chít chít’, hai móng vuốt lại theo tiết tấu mọi người cong lại, không ngừng vỗ tay.

"Không tồi, lần này giúp trẫm lấy lại mặt mũi." Thấy con chồn nhỏ vui mừng như thế, An Hoằng Hàn cũng theo đó khen nàngmột câu.

Nhất thời, Tịch Tích Chi vui đến không tìm thấy đâu là hướng Bắc nữa.

Điệu múa đẹp đẽ vẫn đang tiếp tục, tiếng đàn êm tai vẫn không dứt bên tai.

Các thần tử ngồi phía dưới thần tử đã sớm huyên náo nóng lòng, toàn bộ đều thảo luận điệu múa tuyệt mỹ của ba nữ tử trong đại điện.

Chỗ ngồi bên phải có bốn năm nam tử trẻ tuổi mặc trang phục triều phục màu xanh lá cây. Một nam nhân trong đó vừa nhìn đắm đuối vừa sờ lên cằm, thở dài nói: "Xinh đẹp, quá xinh đẹp! So hoa khôi của ‘ Ôn Lâu Hương ’(2) còn đẹp hơn mất phần! Trịnh huynh, ngươi có động lòng không?"

(2)Ôn Lâu Hương: theo mình hiểu là tên một kĩ viện.

Hắn dùng tay cánh tay đẩy một vị nam tử ngồi bên cạnh, vẻ mặt bỉ ổi, chăm chú không rời mắt nhìn tiểu mỹ nhân trong đại điện.

"Ha ha, ta thấy Lưu Tá quan ngươi động lòng phải không? Sao? Có hứng thú hay không? Nếu không thì...... Đợi lát nữa chúng ta......" Người này nói năng tuỳ tiện, không mang theo nghiêm túc, nháy mắt hướng tới mấy người khác, ý tức càng thêm rõ ràng.

"Có...... Đương nhiên có hứng thú!" Lưu Phỉ nhìn chằm chằm đám nữ tử đang nhảy múa, nhìn vòng eo nhỏ nhắn, suýt nữa chảy ra nước miếng.

Một nam tử khác ngồi bàn bên cạnh, chen miệng nói: "Nhưng mà đây là Vũ Cơ trong hoàng cung, chẳng lẽ các ngươi không sợ bị bệ hạ biết, trách tội xuống......"

"Sợ cái gì mà sợ! Chỉ có tiểu quỷ nhát gan nhà ngươi mới sợ, sau lưng chúng ta có người làm chỗ dựa, hơn nữa chỉ là một vũ cơ nhỏ bé mà thôi, ngươi sợ nhiều như vậy làm cái gì!" Vị nam nhân bên cạnh hắn ta có dáng dấp lưng hùm vai gấu, vừa nhìn liền biết là quan võ.

"Phạm Vu Vĩ, lão tử nói cho ngươi biết, ngươi hoặc là không đi, hoặc là đừng nói nhiều lời lảm nhảm như vậy. Cũng không phải trước kia chúng ta không chạm qua Vũ Cơ, có lần nào không xử lí ổn thoả? Chỉ có ngươi mới nhát gan thế, sợ này sợ vậy." Trịnh Tu mở miệng liền mắng.

Nam tử không chịu nổi cơn tức, mở miệng liền phản bác: "Ai nói ta sợ nào, ta chính là nhắc nhở các ngươi mấy câu."

"Vậy ngươi muốn đi hay không?"

"Đi, tại sao không đi?" PhạmVu Vĩ nói.

Đại điện rất huyên náo, cho nên toàn bộ đoạn đối thoại của mấy người nam tử đều bị nhấn chìm.

♣ ♣ ♣

Tịch Tích Chi đẩy một quả lê từ trong bát ngọc ra ngoài, hai móng vuốt ôm chặt quả lê chỉ bé hơn nàng một chút, lộ ra hàm răng trắng noãn, cắn vào một miếng nhai ngấu nghiến.

Con mắt chăm chú nhìn chằm chằm kỹ thuật nhảy của đám Yêu Tinh trên sàn, Tịch Tích Chi thấy thật tự hào, ai nói Yêu Tinh không bằng con người chứ!

Dải lụa trên tay áo phất phơ theo gió, lượn quanh ống tay áo một vòng rồi nối liền không dứt bay lượn ra.

Bọn họ hấp dẫn ánh nhìn của mọi người, xem liền không chớp mắt.

Thời gian một ly trà trôi qua, điệu múa đã đi đến hồi kết. Điệu múa của bọn họ uyển chuyển duyên dáng, linh hoạt nhẹ nhàng như bay trong gió. Giống như bươm bướm bay, trôi nổi trong không trung, mà lúc này......một cảnh khiến mọi người khó có thể tin xuất hiện!

Bọn họ vừa xoay tròn vừa nhảy múa, vung vẩy ống tay áo, một đàn bướm trắng bay từ xa dần tới gần, bay quanh ba cô gái đang nhảy múa. Chúng giống như đang cổ vũ các nàng, bay hoặc cao hoặc vây lượn quanh người bọn họ.

"Nhìn...... rất nhiều bươm bướm kìa."

"Thật sự là tiên nữ trong rừng!"

♣ ♣ ♣

Mắt thấy sắp đến đoạn kết, Tịch Tích Chi đẩy quả lê trong ngực ra, đôi trong mắt màu xanh thẩm chăm chú nhìn phía dưới, không dám bỏ qua tí nào.

Ngay cả An Hoằng Hàn luôn thiếu hứng thú với mọi chuyện cũng theo dõi nhìn tình cảnh phía dưới. Cuối cùng hắn cũng biết thân phận thật của ba nữ tử kia, có thể kêu gọi nhiều bươm bướm như vậy, không còn nghi ngờ chút nào...... Bọn họ chính là bươm bướm biến ảo thành người.

Hàng trăm nghìn con bươm bướm đếm không xuể, một con lại một con tập trung thành một bầy đàn. Mọi người nhìn kỹ quỹ đạo di chuyện của những con bươm bướm, cho đến cuối cùng...... Bươm bướm lấy hình dạng một bông hoa nở rộ ra như đoá hoa đang xoè cánh.

Ba mỹ nhân nhẹ nhàng tiến lên trước đoá hoa được tạo ra từ những chú bươm bướm, vẻ mặt say mê, uốn người cúi nửa thân mình xuống giống như ba con bươm bướm lưu luyến hương hoa, thật lâu không nỡ rời khỏi.

"Đẹp...... Đẹp...... Thật sự quá đẹp rồi!"

"Ngay đến bươm bướm cũng bị hấp dẫn tới, không biết tài múa này cao siêu đến cỡ nào rồi!"

Từng đợt tiếng vỗ tay vang lên không dứt bên tai.

An Hoằng Hàn cũng liền vỗ ba tiếng, "Một điệu nhảy này, thật là khó cầu ở đời người."

Nếu không phải có con chồn nhỏ giúp đỡ một tay thì chắc rằng những người này cả đời không thể nhìn đến một điệu múa tuyệt mỹ như vậy.

Đông Phương Vưu Dục nhìn đến say mê, lần này hắn ta tính thua cũng đáng giá. Sợ rằng tìm khắp các quốc gia, cũng không tìm những nữ tử có được tài múa cao siêu thế này.

"Thái tử điện hạ có hài lòng?" Xoay chuyển ánh mắt, An Hoằng Hàn nhìn về phía Đông Phương Vưu Dục,ánh mắt lạnh như băng, lạnh đến mức có thể làm đóng băng tất cả được.

Đông Phương Vưu Dục thua tâm phục khẩu phục, "Bổn thái tử tất nhiên rất hài lòng. Mỹ nhân này, kỹ thuật nhảy nghiêng thành như vậy, chỉ sợ rằng trong lòng mỗi người đều biết cao thấp ra sao, cho dù bổn thái tử không muốn chịu thua thì cũng không được rồi."

Ánh mắt tất cả mọi người đều sáng rực. Đông Phương Vưu Dục hào phóng nhận thua, ngược lại khiến không ít người khâm phục hắn ta.

Nhận thua bởi người khác, thường mới là người lợi hại nhất. Bởi vì bọn họ sẽ không vì thất bại trước đó, mà không gượng lại được.

Về điểm này, Tịch Tích Chi rấ tán thưởng. Thấy ánh mắt của các nam nhân đều rơi vào trên người ba Yêu Tinh, Tịch Tích Chi nhảy dựng lên, liền muốn kêu họ đi. Những người này trên triều đình không có mấy kẻ là đèn cạn hết dầu, nếu còn không đi không biết sẽ gây ra phiền toái gì.

Nhưng có một số việc, cố tình không được như ý nguyện của Tịch Tích Chi.

Đột nhiên, từ trong đan điền thoát ra một dòng nước ấm, thân thể Tịch Tích Chi cũng theo đó mà trở nên nóng bỏng, cả người lộ ra gân xanh......

Không trêu đùa người khác vậy chứ! Tịch Tích Chi mắng to trong lòng. Buổi dạ yến ngày hôm nay nói ít cũng có tận mấy trăm người, nếu bây giờ biến thân, chỉ nghĩ đến một chút hậu quả sau đó, Tịch Tích Chi liền không muốn sống nữa. Hơn nữa thời điểm biến thân, toàn thân nàng sẽ trần truồng, tư tưởng của nàng còn chưa cởi mở đến mức ấy, có thể làm cho nhiều người quan sát thân thể của nàng.

Điều chỉnh linh lực, Tịch Tích Chi dùng hết sức lực đè xuống cảm nhận được sự đau đớn. Nhưng chút linh lực này của Tịch Tích Chi căn bản không đủ để ngăn chặn sức mạnh biến thân.

Thật sự không chịu nổi tra tấn như vậy, Tịch Tích Chi dùng sức kéo áo bào của An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn phát hiện con chồn nhỏ khác thường, nhìn thấy nàngcó vẻ rất khó chịu, lại nghĩ tới tình cảnh biến thân lần trước. Hắn bị doạ sợ, trong nháy mắt thất sắc, sau đó nhanh chóng ôm lấy con chồn nhỏ, đi tới theo hướng đường nhỏ bên cạnh, "Lâm Ân, chuyện nơi đây giao cho ngươi xử lý, trẫm có việc gấp rời đi."

Đột nhiên An Hoằng Hàn rời sân, dẫn tới rất nhiều người suy đoán.

Ba nữ Yêu Tinh nhìn thấy con chồn nhỏ trong ngực An Hoằng Hàn, nhắc bước chần liền muốn đuổi theo, không ngờ bị mấy tên nam tử ngăn cản, "Mỹ nhân, dung mạo thật là xinh đẹp...... Tên gọi là gì? Nói cho bổn quan nghe một chút đi."

Ưmh ưmh...... Ba Yêu Tinh có miệng nhưng không nói được gì, nghe không hiểu ngôn ngữ của nhân loại, nhìn thấy con chồn nhỏ đã biến mất trong tầm mắt của các nàng, nhất thời trở nên bối rối.

Ngón tay Phạm Vu Vĩ nâng cằm một Yêu Tinh lên, cẩn thận nhìn kĩ, "Làn da non mềm làm người ta xoa bóp liền không buông tay ra được."

Làn da trơn mịn có co dãn, giống như được ngưng tụ từ sương tuyết.

Ba Yêu Tinh sợ hãi lui dần về phía sau, cho dù họ không hiểu ngôn ngữ của nhân loại, nhưng cũng hiểu thân thể của mình không phải là thứ người khác có thể tùy tiện đụng vào! Nhìn mặt mày bốn tên nam nhân gian xảo, họ xoay người liền muốn rời đi.

"Sợ cái gì? Bọn ta đều không phải người xấu, chơi cùng bọn ta sẽ rất vui vẻ đấy." Một người nam tử khác đi đến gần, vẻ mặt bỡn cợt ôm eo thon của một Yêu Tinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện