Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 31
chỉ có bên cạnh ngươi mới đúng là chỗ an toàn nhất..

❊ ❊ ❊

Tiểu cô nương cúi đầu thấp đến cổ, kìm nén nước mắt, không dám khóc lên.

Cũng vì tự ti mới thúc đẩy tính cách nàng nhát gan. So với thân phận công chúa tôn quý của bọn họ, thân thế nàng liền kém rất nhiều. Mẫu phi người khác đều là con gái của các đại thần, nhưng mẫu phi của nàng chỉ là một tỳ nữ.

Thân phận không thể do mình tự lựa chọn, Tịch Tích Chi có cảm giác cùng cảnh ngộ về điểm này, nếu không nàng cũng không xuyên qua thành một con chồn nhỏ. Cảm thấy những công chúa này chuyện bé xé ra to, chẳng chút khoan dung, một đám mang danh hiệu hào quanh ‘công chúa’ lại là người hẹp hòi.

"Trong lòng chúng ta biết là được, lớn tiếng kêu la làm gì, muốn để hoàng huynh nghe thấy sao?" Lục công chúa An Nhược Yên lớn tiếng quát mắng một câu, phất phất áo bào.

Mỗi cử chỉ của nàng ta đều thể hiện phong tình. Mặt mũi xinh đẹp như tiên tử lưu lạc nhân gian.

"Lục. . . . . . Lục tỷ." Tiểu cô nương luống cuống thì thầm một câu.

"Cái gì Lục tỷ, gọi bổn cung là Lục hoàng tỷ, ngươi học nghi lễ hoàng gia từ người nào vậy!" Thái độ thù địch của An Nhược Yên với tiểu cô nương là lớn nhất, bất kể câu nói nào đều nhằm châm chích cô bé.

"Lục hoàng tỷ." Tiểu cô nương bị buộc đổi cách xưng hô.

Bên cạnh, một người công chúa khác tức giận nói: "Năm đó mẹ ngươi làm nô tỳ ở cạnh Hoa Quý Phi đã bị bạc đãi sao? Thế nhưng thừa dịp tiên hoàng uống rượu say, leo lên long sàng tiên hoàng. Theo lời nói của bổn cung thì mẹ ngươi chính là không biết xấu hổ."

Hoa Quý Phi chính là mẹ đẻ Lục Công Chúa. Cũng vì nguyên nhân này, An Nhược Yên mới ghét tiểu cô nương có khuôn mặt giống nữ nhân đê tiện đó nhất.

Rất nhiều công chúa đều dồn dập phỉ nhổ, lỗ mũi hướng lên trời, trừng mắt nhìn tiểu cô nương.

Tiểu cô nương uất ức càng chảy nhiều nước mắt hơn, hai tay nhỏ bé đặt ở sau lưng, bất động đứng nguyên tại chỗ.

Chít chít. . . . . . Đều là công chúa sinh ra trong hoàng thất mà?

Có người mẹ như thế cũng không phải lỗi của tiểu cô nương. Tiểu cô nương chỉ thuần túy bị liên lụy vô tội, có ai có thể lựa chọn mẫu thân của mình là hạng người gì?

"Bớt tranh cãi đi, sai là do năm đó mẫu phi đã nhìn lầm người, nuôi một con chó không biết cảm ơn. Thái hậu đột nhiên mắc phải bệnh lạ, chúng ta cần thương lượng tặng lễ vật gì tới an ủi mới đúng." An Nhược Yên vừa định nhấc chân tiến vào cung điện, ai ngờ đi nửa đường lại ngừng lại.

Nàng ta từ từ xoay người lại, đi về phía con chồn nhỏ.

Tịch Tích Chi sợ hãi lui về đằng sau một bước, xoay người lại liền chạy như bay về sau. Nàng cũng không chọc người nào, chớ nhằm về phía nàng. Bốn chân phát huy ưu thế mạnh mẽ chạy về phía trước. Chạy trốn quá nhanh, trên đường ầm ầm một tiếng, đụng phải bắp chân của người nào đó.

Không những đối phương bi thương, con chồn nhỏ đau đến ngã sấp trên đất.

"Chẳng qua là một con chồn nhỏ, có cái gì hiếm lạ? Ngoài các ngươi yêu mến, ngay cả hoàng huynh cũng coi như bảo bối." Đôi mắt An Nhược Yên sắc bén quét tới quẻ lui trên người Tịch Tích Chi, khinh thường ‘hừ’ một tiếng.

Tiểu cô nương cho rằng đối phương muốn khi dễ Vân Chồn, đột nhiên hoàn hồn, đứng cản ở trước mặt con chồn nhỏ. Hàng năm bị người khác chèn ép và châm chọc, tiểu cô nương chẳng còn bao nhiêu can đảm, thân thể phát run liên tục, giọng nói run rẩy nói: "Lục hoàng tỷ, nó là hoàng huynh nuôi. . . . . ."

"Chớ mang hoàng huynh ra dọa bổn cung, ngươi cho rằng bổn cung sẽ sợ sao?" Muội muội được hoàng huynh sủng ái nhất chính là nàng, chỉ là một con chồn nhỏ, có phân lượng nặng bao nhiêu? Ở một mặt nào đó, có thể coi là An Nhược Yên rất kiêu ngạo.

Tịch Tích Chi bị đụng choáng váng đầu, không xác định được đông nam tây bắc, vừa đỡ một chút liền nghe thấy những lời này.

Âm thầm cắn răng nói, chờ An Hoằng Hàn nghiêm mặt nhìn ngươi, xem ngươi có sợ hay không!

Tịch Tích Chi xoa cái mông bị té của mình, từ từ đứng lên. Vị Lục công chúa này không phải kẻ dễ bắt nạt . . . . .

"An Vân Y, ngươi tránh ra cho bổn cung! Bổn cung chỉ muốn nhìn Vân Chồn, ngươi khẩn trương làm gì?" An Nhược Yên gọi cả họ lẫn tên của tiểu cô nương, càng nhìn gương mặt đó, càng thấy không vừa mắt, đặc biệt trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại tràn đầy vẻ nhát gan sợ sệt.

Tịch Tích Chi không tin lời dối trá của nàng ta, xoa cái mông, lui về phía sau.

Nhưng An Vân Y không để tâm nhiều thế, giọng nói yếu ớt hỏi: "Thật không?"

"Bổn cung lừa ngươi làm gì? Chỉ là một con chồn nhỏ, bổn cung mới sẽ không tự hạ thấp thân phận so đo với nó." Đẩy thân thể thấp bé của An Vân Y ra, An Nhược Yên nhìn xuống con chồn nhỏ từ trên cao, nói: "Cũng hơn con chồn bình thường một đám lông màu lửa đỏ thôi, hoàng huynh làm gì nâng niu nó ở lòng bàn tay như vậy chứ?"

Mấy ngày gần đây, chuyện An Hoằng Hàn sủng ái con chồn nhỏ truyền đi, mọi người đều biết. An Nhược Yên cẩn thận nhìn mấy lần, không nhìn ra chỗ gì đặc biệt. Chậm rãi ngồi xổm người xuống, muốn ôm con chồn nhỏ lên, tiếp tục nghiêm túc xem xét.

Đúng lúc này, một tiếng thái giám hô to truyền đến ——"Bệ hạ giá lâm."

Toàn bộ đám công chúa hưng phấn cúi nửa người xuống, hành lễ với An Hoằng Hàn, "Tham kiến hoàng huynh."

An Hoằng Hàn tùy ý đáp một tiếng, "Bình thân."

Sau khi hai tiểu cung nữ đi theo con chồn nhỏ, trông thấy chuyện bất thường, thừa dịp mọi người không để ý liền chạy về Bàn Long điện bẩm báo cho bệ hạ. Thật may chạy tới đúng lúc nguy cấp, chẳng may con chồn nhỏ gặp nguy hiểm gì, các nàng không gánh vác nổi.

"Sao hoàng huynh có thời gian rảnh rỗi đến Yên Vưu cung?” Sắc mặt An Nhược Yên nhanh chóng thay đổi dịu dàng hỏi, nụ cười thản nhiên luôn trên mặt càng làm tăng thêm phong thái của nàng ta.

Nhưng An Hoằng Hàn ngoảnh mặt làm ngơ, đi thẳng tới bên cạnh con chồn nhỏ, ôm con chồn nghịch ngợm kia vào trong ngực, "Trẫm chỉ đến tìm nó." Ánh mắt đặt ở trên người mười mấy vị công chúa, nhíu mày, "Các ngươi tụ tập ở đây làm gì?"

An Nhược Yên vừa định trả lời, chẳng ngờ có một âm thanh ruồi muỗi tranh trước nàng nói: "Lục hoàng tỷ phân phó bọn muội tới đây để cùng nhau thương lượng tặng thuốc bổ gì cho thái hậu bồi bổ thân thể."

"Thái Y viện thiếu thuốc sao? Không cần các ngươi quan tâm chuyện này, ở cung điện của mình là được." Giọng nói lạnh lẽo thấm khí lạnh truyền vào trong lỗ tai mọi người.

An Vân Y chỉ vô tình trả lời, giọng nói nhỏ bé, không ngờ An Hoằng Hàn sẽ nghe thấy. Nàng mím chặt môi ngẩng đầu lên, đây là lần đầu tiên nàng nói chuyện với hoàng huynh. Trong lòng nàng, An Hoằng Hàn giống như thần linh không thể khát vọng.

Lần đầu tiên có thể mặt đối mặt đứng với hoàng huynh, nàng mừng rỡ như điên, khóe miệng nở nụ cười.

Nếu như. . . . . . nếu như nàng có thể giống như Lục hoàng tỷ được hoàng huynh sủng ái, thật tốt biết bao?

Thấy nguy hiểm được giải trừ, Tịch Tích Chi thở ra một hơi. Tại sao nàng có cảm giác. . . . . . trừ ở bên cạnh An Hoằng Hàn là an toàn, những địa phương khác đều tràn đầy nguy hiểm?

Suy cho cùng vẫn là thân thể nàng quá yếu đuối, khiến cho nàng sinh ra cảm giác nguy hiểm trước nay chưa từng có, chỉ có nam nhân cường đại như An Hoằng Hàn mới đủ để bảo vệ nàng. Nếu không ở hoàng cung ăn tươi nuốt sống, cái mạng nhỏ của mình nhất định không sống lâu.

Về sau nhất định phải chăm chỉ nịnh bợ người đàn ông này, cố gắng làm hắn vui lòng. . . . . .

Bị người khác vượt lên trước một bước trả lời, An Nhược Yên giận đến xiết chặt vạt áo, căm phẫn liếc An Vân Y một cái.

Đi hai bước về trước, An Nhược Yên cố giả bộ thân mật kéo lấy áo bào An Hoằng Hàn, nũng nịu lắc lắc, "Hoàng huynh đã đến đây rồi, không bằng ở lại Yên Vưu cung dùng bữa?"

An Hoằng Hàn khẽ cau mày, có vẻ mất kiên nhẫn, "Các ngươi ăn đi, trẫm về Bàn Long điện trước."

Không dấu vết rút cánh tay về, An Hoằng Hàn ôm con chồn nhỏ, mang theo một đám cung nữ, thái giám rời đi.

------ lời ngoài lề ------

Thập Tứ công chúa, về sau, sẽ xảy ra một lần lột xác. . . . . .

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện