Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3797 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 76
chương 3(2)..

❊ ❊ ❊

Có vẻ như hắn bị con chồn nhỏ chán ghét rồi......

Hồi tưởng lại ánh mắt con chồn nhỏ nhìn mình, ý nghĩ đó đột nhiên hiện ra.

Đông Phương Vưu Dục đứng lên, vỗ vỗ chỉnh sửa lại áo bào(2) của mình, gọi hai cung nữ đứng bên cạnh, dò hỏi: "Các ngươi có biết chuyện gì xảy ra?"

(2)Áo bào: giống như áo khoác thời hiện đại.

Cung nữ ấp úng, có chút ngượng ngùng nói: "Khởi bẩm thái tử điện hạ, đây không phải lần đầu tiên Vân chồn chơi đùa như thế với ba con bướm."

Nói cách khác, Đông Phương Vưu Dục là đang chen chân vào giữa. Trên thực tế, hành động của hắn đều là xen vào việc của người khác.

Tuy cung nữ không nói ra nhưng trong câu nói đã tiết lộ ý nói đó.

Cuối cùng Đông Phương Vưu Dục cũng hiểu vì sao ánh mắt con chồn nhỏ lại tràn ngập thù địch. Mình bắt được bạn chơi của nó, nó có thể không hận mình sao?

Tự giễu cười bản thân một tiếng, Đông Phương Vưu Dục khoát khoát tay, ý bảo hai người cung nữ có thể rời đi, "Hóa ra là như vậy......"

Hắn càng ngày càng cảm thấy con chồn nhỏ thú vị, không ngờ một sủng vật lại có mặt giống tính cách con người như vậy.

Sau khi Tịch Tích Chi tạm biệt ba con bươm buớm, nàng liền chuẩn bị trở về cung tìm An Hoằng Hàn. Ai ngờ mới đi được nửa đường, đột nhiên xuất hiện một đám Trình Giảo Kim(3), phản ứng đầu tiên của Tịch Tích Chi là tìm chỗ trốn.

(3)Trình Giảo Kim: chỉ người, vật hoặc sự cố xuất hiện, phát sinh ngoài ý muốn.

Nhưng đối phương đã sớm nhìn thấy nó......

Không biết âm thanh người nào hô to: "Là Vân chồn!"

Tiếng kêu này hoàn toàn làm tan vỡ suy nghĩ phải ẩn trốn trong lòng Tịch Tích Chi.

Dù gì nàng cũng là sủng vật có người làm chỗ dựa, Tịch Tích Chi thách họ dám bắt nàng làm gì, nàng dũng cảm ưỡn ngực đi về phía các nàng ta.

Con đường nhỏ xây dựng vòng qua hòn non bộ, bên kia là hồ nước sâu. Ánh nắng chiếu lên mặt nước, sóng gơn lăn tăn hiện lên bóng hòn non bộ.

Ngay lúc nàng sắp đi lướt qua, giọng nói nũng nịu như tiếng chuông bạc truyền đến, "Ồ? Hai tiểu cung nữ khi nào cũng đi theo ngươi giờ ở chỗ nào vậy? Chẳng lẽ họ không sợ ngươi gặp chuyện gì bất trắc sao?"

Tịch Tích Chi làm bộ như không nghe thấy, trong lòng nói thầm, hai tiểu người hầu đó đợi một lát nhất định sẽ đuổi đến. Lúc nàng đi, nàng thấy họ bị Đông Phương Vưu Dục gọi lại hỏi chuyện rồi.

Tịch Tích Chi không muốn trêu chọc phiền toái, bất kể An Nhược Yên khiêu khích ra sao, nàng đều làm như không nghe thấy, muốn đi vòng qua đi đường của mình.

Nhưng mà con chồn nhỏ không đếm xỉa đến lại khiến An Nhược Yên tức giận.

"Ngươi điếc hay là câm!" Nàng ta sải bước tiến lên trước, chặn lại đường đi của con chồn nhỏ.

Mấy ngày gần đây An Nhược Yên giống như ăn phải thuốc nổ, hễ không chút vừa ý liền cãi lộn.

Không có mặt An Hoằng Hàn ở đây, tự nhiên Tịch Tích Chi nàng không dám một mình đối phó với An Nhược Yên. Nàng dựa vào thân thể nhỏ bé định đi xuyên qua dưới chân bọn họ.

An Nhược Yên nhìn ra ý định của con chồn nhỏ, "Các ngươi chặn nó lại giúp bổn cung." Lần trước mối thù giành cây trâm của nàng, nàng còn chưa báo thù được, tình cờ gặp phải kẻ thù cũ, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho nó thế được?

Những công chúa còn lại vâng theo mệnh lệnh, đứng thành một hàng triệt để chăn lại con đường nhỏ.

Dù không nghĩ nhìn thẳng An Nhược Yên, Tịch Tích Chi cũng chỉ có thể nâng đầu nhỏ lên, nhìn nàng ta mấy lần.

"Làm sao? Ngươi còn biết sợ? Không phải ngươi ỷ là được hoàng huynh sủng ái, khắp nơi cướp đồ của chúng ta?" An Nhược Yên hung dữ hô, hoàn toàn khác với vẻ mảnh mai dịu dàng trước đó.

Chít chít...... [Tránh ra].

An Hoằng Hàn có sủng ái nàng sao? Dường như ngược đãi nhiều hơn chút. Trong lòng Tịch Tích Chi cho rằng như vậy nên đáp lại vẻ hùng hồn, ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng.

Thương thế trên gương mặt An Vân Y đã dần tốt hơn. Nhìn thấy ánh mắt không lương thiện của Lục Hoàng Tỷ, nàng ấy sợ hãi rụt rè đứng ra ngoài, chắn phía trước thân con chồn nhỏ, "Lục...... Lục Hoàng Tỷ, bỏ qua đi, Vân chồn là sủng vật hoàng huynh nuôi. Chúng ta không nể mặt hòa thượng, cũng phải nể mặt phật tổ."

An Vân Y vừa nói vậy, những vị công chúa khác đều có chút chùn chân.

Bọn họ còn không đến mức vì một người là An Nhược Yên mà đi đắc tội hoàng huynh, liền rối rít khuyên nhủ: "Lục tỷ, ngộ nhỡ hoàng huynh truy cứu thì chúng ta sẽ phải chịu phạt. Theo muội thấy, hay là để Vân chồn đi thôi."

Dù sao lúc ban thưởng trang sức lần trước cũng đã có không ít phần dành cho các nàng. Thật sự không cần thiết vì An Nhược Yên, mà bọn họ mạo hiểm đi chọc giận hoàng huynh.

Hoàng cung chính là như vậy, khi có lợi ích thì toàn bộ mọi người đều nghĩ hết cách để nịnh bợ lấy lòng người. Nhưng nếu không có mang lại lợi ích cho bọn họ thì trong chớp mắt bọn họ sẽ đá văng ngươi ra.

Một mực vẫn luôn sống ở thiên đường như An Nhược Yên, đột nhiên vì con chồn nhỏ và An Vân Y mà nàng ta dần rơi xuống địa ngục.

Chênh lệch lớn đến làm nàng ta không thể tiếp nhận được sự thật đó, nếu nàng không trừng trị con chồn nhỏ một phen thì lòng nàng khó tiêu được cơn tức.

Cắn chặt răng, An Nhược Yên nặn ra một câu, "Đúng, các ngươi nói rất đúng, Nó đúng là bảo bối của hoàng huynh, ai dám bắt nạt nó......"

Lời nói chua như giấm khiến toàn thân mọi người nổi da gà.

Tịch Tích Chi không chịu nổi, bộ lông run lên, lui về sau hai bước, nàng không bỏ qua cái nhìn độc ác trong mắt An Nhược Yên.

Cặp mắt An Vân Y mang theo ngờ vực, hơn nữa cũng rất giật mình. Theo tính An Nhược Yên thì thực sự sẽ từ bỏ ý đồ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện