Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3802 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 94
chương 7.2..

❊ ❊ ❊

An Hoằng Hàn ôm nó đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi bàn, mang theo đám người Lâm Ân, vừa tiến về phía điện Lưu Vân vừa nói: “Nước Luật Vân cũng không sống lệ thuộc vào nước Phong Trạch như nước Cưu, mặc dù bề ngoài quan hệ giữa nước Luật Vân và Phong Trạch rất tốt, nhưng một khi vào trong tối, không có hai quốc gia nào thật sự tồn tại tình hữu nghị. Lần này bọn họ đến đây, nhất định sớm đã có sự chuẩn bị, đợi đến lúc làm khó dễ nước Phong Trạch một phen. Cho nên buổi dạ yến tối nay, thay vì nói vì chiêu đãi thái tử nước Luật Vân, không bằng nói tiếp nhận sự khiêu chiến của bọn họ."

Yên lặng nghe xong lời An Hoằng Hàn nói, Tịch Tích Chi nghiêm túc tiêu hoá sự thật đó. Thì ra là như vậy, nói cách khác...... Tối nay có trò hay để nhìn!

Con chồn nào đó thích xem náo nhiệt, càng hăng hái hơn trước nữa, hai móng vuốt vỗ vào nhau phát ra tiếng vang giống như vỗ tay, đôi mắt trong sáng mang theo sự thích thú khi có người gặp hoạ.

"Tối nay quả thật sẽ rất đặc sắc." Mặc kệ ai thắng ai thua, tóm lại một đêm này sẽ cho người ta để lại ấn tượng sâu sắc.

An Hoằng Hàn nhìn lên bầu trời đêm, những ngôi sao lấp lánh, phát ra ánh sáng thuộc về chúng.

Trong điện Lưu Vân, tất cả đại thần và sứ giả đều đã đến đông đủ. Rất nhiều đại thần tụ tập chung một chỗ nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng nghe thấy mấy tiếng cười. Quang cảnh trông chừng rất yên bình.

Nhưng đây chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi. Thực tế, sau nụ cười của bọn họ không biết cất giấu bao nhiêu âm mưu quỷ kế.

Tịch Tích Chi nhìn nụ cười dối trá của các đại thần, sự hứng thú ban đầu giảm xuống ba phần rồi.

An Hoằng Hàn mới vừa bước vào điện Lưu Vân, tất cả đại thần đều quỳ xuống hành lễ, từng tiếng hô to: "Cung nghênh bệ hạ."

"Bình thân." An Hoằng Hàn tùy ý phất vạt áo một cái, ôm Vân chồn đi về phía ghế trên.

Đông Phương Vưu Dục cùng với các sứ giả khác ngồi toàn bộ phía dưới bên tay phải, trang phục của bọn họ có chỗ khác biệt so với các vị đại thần, cho nên ngay ánh mắt đầu tiên Tịch Tích Chi liền trông thấy hắn ta.

Cung nữ bưng bầu rượu, rót rượu cho An Hoằng Hàn. Tiếng nước chảy róc rách, lỗ tai Tịch Tích Chi nghe được không ngừng rung rung. Nhìn ly rượu kia dần dần đầy lên, Tịch Tích Chi nuốt nước miếng một cái tiến tới, chuẩn bị uống một hớp đỡ thèm. Đúng lúc móng vuốt vừa định đụng đến, một bàn tay to từ trên trời giáng xuống, nhấc lên cái chén nhỏ đó, đặt ly rượu cách xa nàng chỉ tầm một tấc.

Cái đầu nhỏ của Tịch Tích Chi di chuyển theo cái tay kia, dần dần nhìn lên trên, cuối cùng dừng lại ở gương mặt tuấn tú của An Hoằng Hàn.

Tức giận đến mức khiến bộ lông run lên, móng vuốt Tịch Tích Chi thò ra muốn cướp đoạt.

An Hoằng Hàn cầm ly rượu ra xa, mày kiếm vừa nhíu, "Trên lưng ngươi có thương tích, dám uống rượu? Có phải muốn để lại sẹo hay không?" Nói xong câu này, hắn bưng ly rượu lên, chuyển qua khóe miệng, uống một hơi cạn sạch, hoàn toàn chăt đứt tưởng niệm của Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi cắn răng nghiến lợi, trong lòng hung hăng mắng hai câu. Nhưng trong lòng nàng không mù quáng, biết An Hoằng Hàn làm như vậy đều suy nghĩ vì mình.

"Rót một chén nước trắng." Lo lắng con chồn nhỏ thật sự khát nước, An Hoằng Hàn xoay sang cung nữ phân phó nói.

Cung nữ sửng sốt hai giây, mới phản ứng lại, hồi đáp: "Nô tỳ tuân lệnh."

Kết quả là, Tịch Tích Chi ôm chén nước trắng kia, cách một lúc lại liếm hai cái.

Dáng vẻ ngây thơ đó tức khắc dẫn tới nhiều người liếc mắt nhìn.

Tầm mắt Đông Phương Vưu Dục nhìn quả cầu trắng nhỏ, khoé miệng nhếch lên ý cười nhạt, "Thật là đáng yêu, khó trách quốc sư lại trà trộn vào hoàng cung......"

Vị quốc sư nước Luật Vân kia của bọn họ, ngoại trừ chiêm tinh xem bói thì chỉ có để ý tới động vật. Riêng trong phủ quốc sư đã nuôi một lượng lớn chim chóc thú dữ.

Từ trước đến giờ Đông Phương Vưu Dục không chú ý tới các loài động vật này nọ, bởi vì đối thủ của hắn cho tới nay đều là người. Đến nay gặp phải con chồn kia, mới cảm thấy nó mang theo sức hấp dẫn kì lạ làm cho người ta không nhịn được phải hướng ánh mắt lên trên người nó.

"Cũng chỉ là một con chồn, thật không biết vì sao bệ hạ nâng niu như của quý giá. Các ngươi nhìn kĩ coi, vết bỏng sau lưng con chồn đó thành vết sẹo lớn như vậy, nếu là ta đã sớm ném nó đi, nuôi cũng mất mặt."

Cách đó không xa một vị đại thần trẻ tuổi bực bội nói, dường như không thể thích nổi Vân chồn. Mặc dù bọn họ mặc triều phục(1), nhưng trong nội tâm không che dấu được chí khí của người mặc quần áo lụa là.(2)

(1)Triều phục: lễ phục khi vào chầu vua.

(2)Chỉ tư tưởng của con cháu nhà giàu sang quyền quý.

Như việc miệng con người không che được, vừa nhìn liền biết là người bỏ tiền dựa vào quan hệ mới leo lên được chức quan. Mỗi triều đình đều có tồn tại chỗ mục nát, nên loại chuyện như vậy thấy rất phổ biến.

Sau khi Đông Phương Vưu Dục nghe được, ánh mắt trầm xuống, "Ánh mắt nông cạn, không hiểu giá trị thực sự của nó."

Hai người thị vệ bên cạnh thấy mơ hồ, không hiểu vị điện hạ từ trước đến giờ chững chạc nhà mình sao lại nói vậy.

Dạ yến đã bắt đầu, Lâm Ân vẫy tay với nhạc công, âm nhạc đàn sáo từ từ ngừng lại, bên trong điện Lưu Vân trở nên yên tĩnh.

An Hoằng Hàn ngồi trên cấp chín trên đài cao, khí phách tập trung vào một thân, bưng ly rượu trên bàn dài lên, chậm rãi giơ cao, "Thái tử nước Luật Vân đường xa mà đến, trẫm trước kính ngươi một ly, xem như đón chào thái tử đã đến."

An Hoằng Hàn uống một hơi cạn sạch.

Đông Phương Vưu Dục phất áo bào đứng lên, lộ ra nụ cười, "Ly rượu này vốn nên do bổn thái tử kính bệ hạ mới phải, bệ hạ thực sự quá khách khí."

Hai người ngươi một lời, ta một câu, tất cả đều là lời khách sáo.

Tịch Tích Chi ngồi ở trên bàn, cố gắng kiềm chế tính tình của mình nhìn động tĩnh của bọn họ. Đôi tròng mắt lóe sáng, một hồi xem An Hoằng Hàn một chút, một lúc lại xem mặt hổ cười(3) một chút.

(3)Mặt hổ cười (Nguyên văn: Tiếu Diện Hổ): nghĩa là con hổ biết cười, ví với người bên ngoài thì cười nói vui vẻ, bên trong thì vô cùng độc ác, ở đây là chỉ thái tử nước Luật Vân Đông Phương Vưu Dục.

Lời nói hai người đều rất khách sáo, nhưng bên trong đó lại mang theo chút xa cách. Lúc bọn họ nói chuyện, trong mắt giống như không có đối phương, chẳng qua chỉ đơn thuần nói mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện