Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3582 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 15
lại bước một bước nữa, trẫm chém đầu của bọn họ..

❊ ❊ ❊

Cung nữ, thái giám chỉ cảm thấy đất trời trước mắt tối đen, bọn họ bận rộn việc đến chết, ra ra vào vào tìm bóng dáng Vân Chồn, mà tên đầu sỏ gây nên chuyện thế nhưng lại trốn đi ngủ ở sau lá hoa chuối! Ông trời ơi! Việc vui đùa này cũng làm quá lớn rồi đó, nếu Vân Chồn ngủ nhiều hơn một canh giờ nữa, cái mông của bọn họ không phải đều trầy da sứt thịt hết sao?

Đôi mắt mọi người trông mong nhìn bệ hạ và con chồn nhỏ, nước mắt chỉ trực chảy. Nếu tìm được con chồn nhỏ,tính mạng của bọn họ cũng nên không sao chứ? Có người bởi vì không cần bị đánh chết mà vui quá hóa khóc; có người cũng do uất ức đến khóc lóc nức nở, suýt nữa bọn họ đã bị con chồn này hại chết, có thể không uất ức sao?

Từng tiếng trượng côn ‘Bành bạch’ vẫn tiếp tục kéo dài tại chỗ, một loạt tiếng kêu thảm thiết chưa hề gián đoạn.

Thái giám mặc trang phục màu xanh lá cây, lấy can đảm hỏi: "Bệ hạ, Vân Chồn đã tìm được, có thể miễn xử phạt hay không?"

"Trẫm nói là trong vòng một nén nhang, huống chi con chồn nhỏ không phải do các ngươi tìm được, các ngươi có lý do gì thoát khỏi tội danh?" An Hoằng Hàn xoay người về phía tên thái giám kia.

Từ trước đến giờ, lời hắn nói ra sẽ không thu trở về. Ở trong tự điển của hắn, ‘thưởng phạt phân minh’ được xếp hạng thứ nhất. Nếu bọn thái giám này vượt qua thời hạn, không tìm được con chồn nhỏ, hắn cũng không có lý gì tha mạng cho bọn họ.

Đôi tay này dính quá nhiều máu tanh, cho nên An Hoằng Hàn cũng không thèm để ý dính nhiều hơn một chút. Dù sao, rửa thế nào cũng không rửa sạch tội nghiệt sâu nặng này.

Cặp mắt Tịch Tích Chi chuyển động quanh mọi người, mới vừa rồi đám người kia còn kích động phấn khởi, sao trong nháy mắt liền nghiêm mặt khóc tang rồi?

Vừa rồi lời nói của tên thái giám kia là có ý gì? Chẳng lẽ bọn họ chịu phạt có liên quan tới nàng?

Tịch Tích Chi lấy móng vuốt, vỗ vỗ ngón tay cái An Hoằng Hàn, một đôi con ngươi lấp lánh có hồn tựa hồ đang hỏi thăm.

"Ngươi còn giả bộ vô tội, ngươi có biết lý do vì sao bọn họ chịu phạt không?" An Hoằng Hàn nắm lấy móng vuốt nhỏ của nàng, lời nói lạnh lùng khiến toàn thân Tịch Tích Chi thấy lạnh.

Thành thật lắc lắc cái đầu lông lá, ý bảo đối phương ‘nàng không biết ’, Tịch Tích Chi muốn biết chân tướng sự thật.

An Hoằng Hàn cầm lấy một cái móng vuốt nắn bóp, "Là do buổi sáng ngươi đột nhiên mất tích, cho nên tất cả bọn họ đều phải chết."

An Hoằng Hàn quen chém giết, nói ra nhẹ như bay, không cảm thấy chỗ nào không thích hợp.

Mà ngược lại, Tịch Tích Chi là người tu tiên, nghe sư phụ nói qua quá nhiều nhân quả báo ứng *. Hơn nữa, cung nữ, thái giám ở đây nói ít cũng phải có một trăm người. Nếu như bọn họ bởi vì Tịch Tích Chi mà chết, như vậy trên lưng nàng đeo nợ máu có bao nhiêu trầm trọng?

‘Chít chít’. . . . . . Nàng mất tích liên quan gì đến chuyện bọn thái giám, cung nữ này đâu? Tại sao đẩy tội lỗi tới trên người bọn họ?

Tịch Tích Chi nhớ đến câu ‘người nào làm người đó chịu’ , lồng ngực nâng cao lên, bộ dáng ngây thơ kia làm cho người khác muốn ôm nàng vào trong ngực.

"Ngươi muốn ôm toàn bộ tội lỗi vào người sao?" Đuôi lông mày An Hoằng Hàn có chút nhếch lên, hé mắt quan sát Tịch Tích Chi, cặp mắt lạnh lùng giống như mùa đông khắc nghiệt thổi gió lạnh vào mặt.

Tịch Tích Chi lùi lại một bước trong nháy mắt, bởi vì nàng không phải nhân vật vĩ đại, không có kiểu xả thân vì nghĩa, tinh thần ta vì mọi người.

Nhưng nghĩ đến tất cả cung nữ, thái giám đều vô tội, Tịch Tích Chi lại nhảy tới một bước. Nếu hại chết một đám người lớn như vậy thì bỏ nàng vào âm tào địa phủ, trực tiếp có thể đi đến tầng mười tám.

‘Chít chít’. . . . . . Đúng vậy.

Lấy hết dũng khí mới nặn ra hai chữ này từ trong kẽ răng, lời này vừa phun ra khỏi miệng, vậy có nghĩa là muốn làm trái với An Hoằng Hàn.

"Rất tốt. . . . . ." An Hoằng Hàn nói chuyện lại lạnh thêm mấy phần, "Vì một đám nô tài, ngươi lại dám đối nghịch với trẫm. Đừng quên, ngươi chỉ là một con sủng vật mà trẫm nuôi, trẫm bóp chết ngươi còn dễ dàng hơn bóp chết một con kiến."

Không cần nhắc lại sự thật này lần nữa, mỗi một cái lông tơ trên người cũng nhắc nhở Tịch Tích Chi. . . . . . Nàng là một con sủng vật, một con chồn nhỏ.

"Hôm qua trẫm đã bỏ qua tính mạng cho một tên thái giám, hôm nay. . . . . . tuyệt đối không thể tha thêm một lần nữa." An Hoằng Hàn đè con chồn nhỏ lại trong ngực, sức tay dùng khá lớn, "Tiếp tục đánh! Trẫm chưa nói ngừng, ai cũng không cho dừng lại."

Một loạt tiếng kêu thảm thiết vang vọng ở bên tai, những cung nữ, thái giám kia nhìn thấy hi vọng tan biến, tất cả đều khóc bù lu bù loa.

Tịch Tích Chi cũng nổi cơn tức giận, cái tay trên lưng kia chẳng phân biệt được nặng nhẹ, vỗ làm cho sống lưng nàng cảm thấy đau. Một cái móng vuốt tựa như phát tiết cào bàn tay An Hoằng Hàn, chỉ tiếc chút sức ấy của nàng hoàn toàn không có chút uy hiếp nào, trừ lưu lại một vệt đỏ trên mu bàn tay hắn thì đến chút máu cũng không có xuất hiện.

Nhưng một hành động như vậy cũng đủ chọc giận An Hoằng Hàn.

“Rất có khí phách, có dũng khí cào móng vuốt vào trẫm." Bàn tay An Hoằng Hàn dần dần chuyển qua cổ của Tịch Tích Chi.

Tịch Tích Chi nhìn ra mục đích của hắn, thân thể cuộn tròn trốn sang một bên. Nhưng bên kia trống không làm thân thể nàng không ổn định, không tính toán trước nên té lăn xuống đất, lông tơ màu trắng bạc dính một lớp bụi. Dường như Tịch Tích Chi bị té đau, kêu ‘chít chít’, lăn lộn trên mặt đất, run rẩy đứng lên.

Vừa rồi An Hoằng Hàn định vặn gãy cổ nàng sao?

Trong ngực trống rỗng, đợi đến khi An Hoằng Hàn phản ứng lại, con chồn nhỏ đã té xuống từ trên khuỷu tay hắn rồi, thời gian muốn đưa tay ra đón cũng không có.

Con chồn nhỏ chửi ‘chít chít’ đau, tự xoa chân trước của mình.

Ý nghĩ đầu tiên của An Hoằng Hàn chính là con chồn nhỏ chắc chắn đã ngã rất đau, hơn nữa còn là chân trước. Thân hình tròn trắng nhỏ như vậy làm sao chịu đựng được ngã đau? Hắn chỉ muốn dọa con chồn nhỏ một chút, ai biết nó sẽ có phản ứng lớn như thế. Nếu hắn thật sự muốn vặn gảy cổ nàng, trong nháy mắt là có thể làm được, làm sao sẽ từ từ di chuyển tay về phía cổ nó?

An Hoằng Hàn đi hai bước về phía trước, muốn ôm lấy nàng lần nữa.

Tịch Tích Chi tưởng rằng đối phương chưa thỏa mãn ý định, còn muốn ra tay với nàng lần nữa, nghiêng ngả lảo đảo lùi về phía sau, ngã xuống rất nhiều lần.

Nhìn ra con chồn nhỏ sợ hắn, lại sợ nó cứ tiếp tục di chuyển về sau như vậy sẽ làm bị thương gân cốt. An Hoằng Hàn dừng bước, nói với con chồn nhỏ: "Trẫm không có ác ý, ngươi mau đứng lại ngay tại chỗ cho trẫm!"

Có kẻ xấu nào không nói mình không có ác ý? Tịch Tích Chi mới không tin, vừa quay đầu, nàng liền nhìn thấy thái giám đang bị đánh trong đám người. Tiếng la của Lâm Ân lớn nhất, gào lên như tiếng heo bị giết.

Nếu những người này thật sự chết thì tội của Tịch Tích Chi sẽ càng lớn. Bất luận như thế nào, nàng cũng muốn ngăn cản tất cả chuyện này. Nghỉ ngơi trong chốc lát, nhịn xuống chân trước đang đau buốt, Tịch Tích Chi từng bước di chuyển đi vào trong đám người bên kia.

Sắc mặt của An Hoằng Hàn không thể chỉ hình dung bằng từ ‘u ám’. Vừa định đưa tay bắt lấy con chồn nhỏ, con chồn nhỏ lại bị dọa sợ đến vấp ngã.

Lần đầu tiên, An Hoằng Hàn cảm thấy thất bại như thế. . . . . .

Hành quân đánh giặc, chinh phục giang sơn xã tắc, hắn đều chưa từng cảm thấy bất đắc dĩ như vậy. Nhưng hết lần này tới lần khác, chỉ với con chồn nhỏ này, hắn lại không có cách nào nắm chắc nó trong tay.

"Ngươi dừng lại, trẫm tha cho bọn họ. Nếu ngươi lại dám bước thêm một bước nữa, trẫm lập tức sai thị vệ chém đầu của bọn họ!"

Việc uy hiếp này hiển nhiên rất hữu dụng, Tịch Tích Chi thật sự dừng bước. Trên thực tế, chân trước đau đớn từng đợt, Tịch Tích Chi cũng không cất nổi bước nữa.

An Hoằng Hàn vội vàng bước đến, nhấc con chồn nhỏ lên, ngón tay đưa về phía chân trước bị thương của nàng. Mới vừa đụng vào, con chồn nhỏ đã đau đến thét ‘chít chít’ chói tai. . . . . .

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện