Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3774 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 67
chương 1(6)..

❊ ❊ ❊

Tranh, tranh, tranh......

Tiếng đàn du dương chậm rãi vang lên, An Vân Y ngồi trên ghế, bộ y phục màu xanh nhạt đón gió nhấc lên vạt áo. Khuôn mặt mang theo sự ngây ngô và chút quyết tâm không đổi. Nàng ấy hết sức chăm chú, mỗi khi tiếng đàn sắp phát ra đến cao trào đều không nhịn được khép mắt, mặc cho cảm giác ngoại giới làm chủ ngón tay nàng khảy đàn.

Một ca khúc trầm bồng du dương, lúc đầu âm điệu hơi thấp như tiếng khóc lóc kể lể nói ra đau khổ trong lòng mình. Nhạc điệu lạnh lẽo, ưu tư như mang theo mọi người cùng tiến vào cảnh giới bên trong.

Xuyên thấu qua bóng dáng tiểu cô nương đó, Tịch Tích Chi dường như nhìn thấy nàng một mình cô độc núp trong góc khi còn bé, không có ai quan tâm, không có ai mến yêu. Rõ ràng mới một đứa bé mười hai tuổi, sao có thể đàn ra khúc nhạc như vậy!

Âm thanh thê lương ngày càng xuống thấp, Tịch Tích Chi tràn đầy đồng tình nhìn chăm chú tiểu cô nương.

Vậy mà, chớp mắt một cái, âm điệu bài hát đột nhiên lên cao như nhìn thấy hy vọng mới, trong khúc nhạc ngập tràn cảm giác kích động bức thiết.

Dáng vẻ bên ngoài của An Vân Y so ra kém An Nhược Yên, nhưng giờ phút này, nàng ấy lại càng có lực hút hơn An Nhược Yên.

Sắc mặt An Nhược Yên tái nhợt, cắn chặt môi, quả thật không thể tin được khúc nhạc này lại được An Vân Y nhát gan hèn yếu đàn đi ra. Ngày thường nhìn nàng ta trốn tránh, không chút tài hoa, không ngờ hôm nay đột nhiên toát ra ánh sáng.

Khúc đàn vừa mới hoàn thành, tiếng vỗ tay ‘bộp bộp’ vang lên.

An Hoằng Hàn vỗ bàn tay, tán dương: "Đàn được không sai, cảm xúc trong khúc nhạc rất rõ nét." Đồng thời, rất rõ ràng nói cho hắn biết, trong lòng tiểu cô nương này theo đuổi thứ gì.

So với mục đích An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi vỗ hai móng vuốt liền đơn giản hơn nhiều. Nàng thuần túy cho là tiểu cô nương có thể bắn ra khúc nhạc như vậy rất khó, khẳng định đã chịu khó luyện tập không ít.

Ở trong nhận thức của nàng, mười hai tuổi tuổi còn thuộc về giai đoạn ngay ngô trong sáng. Cho nên, căn bản nàng không nghĩ tới phương hướng âm mưu tranh đấu kia.

"Cám ơn hoàng huynh khích lệ." Tiểu cô nương có bộ dạng nhút nhát, cúi đầu không dám nâng lên.

An Nhược Yên nhìn bộ dáng đó của nàng ta, càng cảm thấy tức giận, lén ‘hừ’ một tiếng.

"Người nào trong các ngươi tiếp tục đàn?" An Hoằng Hàn nắm được móng vuốt con chồn nhỏ, vừa trêu chọc con chồn nhỏ, vừa nói.

Đám công chúa còn lại ít nhiều có chút tự hiểu lấy, nghe xong khúc nhạc An Vân Y đàn, sao dám đi lên tự rước lấy nhục? Cũng không phải tài đánh đàn của An Vân Y vô cùng cao siêu, mà là nàng ta sát nhập tình cảm vào khúc đàn. Chỉ bằng điểm này liền khiến cho khúc đàn trở nên xuất sắc không ít.

Bàn về tài đánh đàn, người ở chỗ này ai dám cùng so cao thấp với An Nhược Yên?

Rất nhiều người thấy mình không có phần thắng, nhao nhaot ồn ào lên tiếng: "Không bằng Lục tỷ đàn đi, chỉ có tỷ đàn hay nhất."

"Cũng chỉ có Lục tỷ có thể thắng được Thập Tứ hoàng muội thôi, mỗi lần tỷ đi xin nhạc công chỉ giáo, họ luôn khen Lục tỷ không dứt miệng."

Từ lúc đầu An Nhược Yên cũng không muốn thua, nghe mọi người đều khuyên giục, trong lòng càng muốn nghĩ lấy lại thể diện.

"Như vậy ta liền thử một chút." An Nhược Yên đi ngang qua bên cạnh An Vân Y thì hung dữ lườm nàng ta một cái, nàng nhất định phải khiến tiểu tiện nhân này thua không còn mặt nhìn người. Dám cùng nàng tỷ thí tài đánh đàn, cũng không nhìn xem bản thân mình có bao nhiêu cân lượng.

Nhìn thấy lửa chiến giữa hai nữ nhân càng đốt càng lớn, ý thức được điều đó Tịch Tích Chi kéo ống tay áo An Hoằng Hàn, ý bảo hắn nhanh ngăn cản.

Mà An Hoằng Hàn vốn là người khơi lên lửa chiến giữa hai người sao lại đưa tay ra trợ giúp chứ? Cảnh tượng không khác biệt lắm so với dự đoán trong lòng hắn.

An Hoằng Hàn nhẹ nhàng vuốt đám lông tơ màu đỏ trên trán con chồn nhỏ, ánh mắt lạnh lùng nhìn tất cả.

An Nhược Yên gẩy dây đàn, tiếng đàn véo von vang vọng ra ngoài. Nghe trình độ lưu loát của tiếng đàn là có thể đoán được người đánh đàn đối với tài đánh đàn nắm giữ cao bao nhiêu.

Khúc nhạc mà nàng ta bắn ra có yêu cầu rất cao với kĩ thuật đánh đàn. Nếu không phải thuộc cấp bậc người đánh là nhạc công thì căn bản không thể bắn ra tiếng đàn như vậy.

Tiếng đàn của nàng ta rất êm tai, khúc nhạc không kém chút nào so với An Vân Y đàn.

Thậm chí ngay đến Tịch Tích Chi cũng tạm thời vứt bỏ chán ghét với nàng ta mà đắm chìm trong tiếng đàn.

Nhưng...... đang lúc Tịch Tích Chi chuẩn bị nhắm mắt lại, lẳng lặng lắng nghe giai điệu tuyệt đẹp của tiếng đàn thì ‘phựt’ một tiếng, tiếng dây đàn đứt hoàn toàn phá vỡ khúc nhạc hoàn chỉnh.

Bởi vì khúc nhạc đàn cần kĩ thuật rất khó nên dây đàn đứt tạo một tiếng rung động mạnh, làm dây đàn không chịu nổi đàn hồi như vậy, cuối cùng đứt phựt ra, dây đàn bắn ngược lại ngón tay An Nhược Yên, một giọt máu đỏ tươi rơi xuống trên cây cầm.

An Nhược Yên nhìn chằm chằm dây đàn, rất lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần......

Những công chúa còn lại lần đầu tiên nhìn thấy An Nhược Yên đánh đàn mà đàn đứt dây, cũng trong trang thái vô cùng kinh sợ.

Ngược lại tâm tư An Hoằng Hàn lại rõ hết thảy dường như đã sớm ngờ tới kết quả như vậy, không có chút kinh ngạc.

Con chồn nhỏ mơ hồ nhìn chằm chằm dây đàn kia, trong lòng cũng có cùng ý nghĩ giống những người khác. Đều nói tài đánh đàn của Lục Công Chúa cao siêu, tại sao dây đàn sẽ đứt?

Khuôn mặt An Nhược Yên không nén được tức giận, gò má đỏ bừng, rốt cuộc sao có thể như vậy! Nàng đàn rõ ràng tốt hơn An Vân Y, sao dây đàn sẽ đứt! Không để ý đến đầu ngón tay chảy ra máu tươi, An Nhược Yên nắm chặt nắm tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trắng nõn.

"Thắng bại đã phân." An Hoằng Hàn ôm con chồn nhỏ đứng lên, không chút tình cảm đưa mắt nhìn An Nhược Yên một cái.

Lời này giống như ẩn hàm tầng ý tứ thứ hai, An Nhược Yên sợ hãi đến mức trái tim co rút nhanh, không...... Nàng không thể nhận thua!

"Hoàng huynh, Yên Nhi còn có thể tiếp tục bắn ra một lần. Chỉ cần đổi một trận cầm, Yên Nhi nhất định có thể đàn ra khúc nhạc tốt hơn." An Nhược Yên có vài phần chật vật nói ra, nàng ta nói vội vàng như là sợ An Hoằng Hàn vì chuyện này thất vọng với nàng ta.

Nhưng An Hoằng Hàn chưa bao giờ cho người khác có cơ hội thứ hai, lạnh lùng thu hồi ánh mắt, "Hôm nay thời gian trẫm ra ngoài đã quá dài, Ngự Thư Phòng còn có rất nhiều tấu chương chờ trẫm phê duyệt, hôm nay đến đây chấm dứt thôi."

Tịch Tích Chi nằm ở trong ngực An Hoằng Hàn, nghi hoặc lật người, nhìn nhà thủy tạ cách bọn họ ngày càng xa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện