Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 28
bí mật không muốn người biết..

❊ ❊ ❊

Tịch Tích Chi xấu hổ đỏ mặt, núp ở trong ngực An Hoằng Hàn. Nghe được hắn chất vấn thái hậu trực tiếp như vậy, đầu nhỏ dần dần thò ra. Đứng ở đối diện nàng chính là vẻ mặt không đổi của lão thái hậu.

Thái hậu âm tình bất định, cách lúc lâu mới lên tiếng nói: "Bệ hạ, ngài là máu mủ ai gia mang nặng đẻ đau mười tháng, vì một con chồn, chẳng lẽ ngài định tranh cãi với ai gia!"

Thái hậu bày ra dáng vẻ uy nghi, tất cả cung nữ, thái giám rút lui khỏi Phượng Tường cung, trong tẩm cung chỉ còn lại hai người An Hoằng Hàn và thái hậu, cộng thêm một con chồn nhỏ.

Đều nói mẫu tử đồng tâm, Tịch Tích Chi cho rằng An Hoằng Hàn cứ như vậy rút lui không cãi vã với thái hậu nữa.

Vậy mà ngoài dự đoán, An Hoằng Hàn hàm chứa giễu cợt, cười lạnh một tiếng, "Thì ra người còn biết trẫm là máu mủ cốt nhục của người?” Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lông tơ con chồn nhỏ, nhìn như thờ ơ nhưng lại che giấu sóng ngầm mãnh liệt, "Năm năm trước, ly rượu độc kia, trẫm vẫn nhớ rõ ràng rành mạch."

Rượu độc gì. . . . . . ?

Trong đầu Tịch Tích Chi đầy nghi vấn. . . . . . Nhưng nhìn ánh mắt An Hoằng Hàn hận thấu xương, nàng đã biết rõ, ly rượu độc kia có liên quan đến thái hậu.

Thái hậu sợ hãi lui về đằng sau một bước, khiếp sợ cực độ, gắt gao nhìn chằm chằm An Hoằng Hàn, bởi vì không tin nổi, giọng nói cũng run rẩy theo, "Ngươi. . . . . . Làm sao ngươi biết?"

Sợ hãi và chột dạ, thái hậu vò khăn lụa rất mạnh như muốn xé nát nó. Sắc mặt xanh mét lúc đỏ lúc trắng, cặp mắt do trừng quá lớn mà toát ra từng tia máu.

Tiếng bước chân của An Hoằng Hàn vô cùng nặng nề, hắn từ từ sải từng bước một về phía thái hậu, "Nếu trẫm không biết thì đã sớm bị ly rượu độc kia của người độc chết. Mẫu hậu, từ nhỏ người đã thiên vị thất đệ, làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý* ở sau lưng vì để phụ hoàng có thể chú ý đến thất đệ. Có chuyện tốt, người đều nghĩ tới thất đệ, có đồ ăn ngon cũng đưa tất cả cho thất đệ. . . . . . , cuối cùng thậm chí vì giúp hắn giảm bớt một đối thủ tranh đoạt ngôi vị hoàng đế mà không tiếc độc sát* một người con trai ruột khác của mình." (*thương thiên hai lý: chuyện không có tính người, nhẫn tâm tàn nhẫn; *độc sát: giết bằng thuốc độc)

"Người có thể ngoan độc đến mức đó còn có mặt mũi nói tình thân trước mặt trẫm sao?" Tà tà híp mắt, An Hoằng Hàn giống như vị thần trông xuống chúng sinh, "Người ngoan độc, trẫm liền ác độc hơn người! Thất đệ mà người yêu thích, trẫm đã để hắn chết khổ sở nhất. Không chỉ thân bại danh liệt, còn chịu hình phạt ngũ mã phanh thây."

Hai mắt thái hậu trợn to, hoảng sợ nhìn về phía An Hoằng Hàn, "Chuyện kia là ngươi hãm hại Hạo nhi! Hắn là đệ đệ ruột của ngươi, làm sao ngươi có thể đối với hắn như vậy?"

Cuộc chiến tranh giành năm đó vô cùng kịch liệt, tranh đấu gay gắt giữa các hoàng tử, đủ mọi thủ đoạn tàn nhẫn nối đuôi nhau. Cho dù có người chết cũng mơ hồ không tìm ra hung thủ thật sự. Tiên hoàng vẫn không hề để ý tới huynh đệ bọn họ tự chém giết lẫn nhau, dù sao người nào sống sót đến cuối thì mới chính là đế vương đời sau của Phong Trạch quốc.

Cuộc chiến tranh giành quyền lực dùng chính là hai chữ “ngoan độc”.

"Trẫm chưa từng coi hắn là đệ đệ." Một người tùy ý làm bậy lại tham sống sợ chết không có tư cách làm đệ đệ hắn.

Ở trong mắt hắn, không có huynh đệ, chỉ có kẻ địch. . . . . .

Mà lời nói này, tất cả đều do nữ nhân đối diện kia dạy.

"An Hoằng Hàn. . . . . . Ngươi thật độc ác! Thật độc ác!" Thái hậu như bị đứt dây thần kinh, vừa khócvừa cười, nước mắt chảy đầm đìa, "Ai gia vì Hạo nhi diệt trừ nhiều thế lực như vậy, cuối cùng không ngờ lại tiện nghi cho Bạch Nhãn Lang là ngươi. Tại sao ngươi đã biết chuyện ly rượu độc năm đó mà còn không trừ bỏ ai gia?"

(*Bạch Nhãn Lang: chỉ loại người vong ân bội nghĩa, tâm địa độc ác)

Nghe được ba chữ ‘Bạch Nhãn Lang’, Tịch Tích Chi vung móng vuốt với thái hậu. An Hoằng Hàn là Bạch Nhãn Lang, như vậy làm mẫu hậu như bà ta lại nên làm cái gì! Hổ dữ không ăn thịt con, mà bà ta lại có thể nhẫn tâm ra tay với con của mình.

So với lúc thái hậu hành hạ, nàng càng tức giận hơn, Tịch Tích Chi không để ý An Hoằng Hàn đang đè nàng, thân thể nhỏ bé nhằm thẳng hướng Thái hậu.

Một màn bất ngờ này làm hai người không kịp ứng phó.

Khi thân thể con chồn nhỏ sắp vồ vào người thái hậu, một bàn tay to vững vàng tiếp được nàng, ôm nàng trở về trong ngực, "Ngươi muốn dùng trứng chọi đá sao? Đụng vào như vậy rốt cuộc là ngươi hay bà ta bị thương?"

Mặc dù An Hoằng Hàn tức giận nói khó nghe, nhưng phần lo lắng chân thành không phải giả, cứ đụng vào như vậy chỉ sợ thái hậu không bị thương mà mình sẽ có thể nằm mấy tháng không xuống được giường.

Nàng thay An Hoằng Hàn cảm thấy không đáng giá, không biết khi còn bé hắn vượt qua như thế nào? Lại trải qua bao nhiêu sóng gió mới ngồi lên ngôi vị hoàng đế vạn người ngưỡng mộ.

Nhìn bộ dáng tức giận của con chồn nhỏ rất đáng yêu, trái tim lạnh lẽo của An Hoằng Hàn dần dần tan chảy. Xoa phần lông che trán con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn một lần nữa nhìn về phía thái hậu, nói: "Năm đó không có diệt trừ ngươi, đó là bởi vì ngươi không có ý nghĩa với trẫm. Có ngươi hay không cũng không quan trọng. Nhưng ngươi sai ở chỗ không nên đụng vào đồ của trẫm!”

Hắn nâng con chồn nhỏ lên, mở lông tơ rậm rạp của nàng, lộ ra mảnh thịt tím bầm nhìn thấy mà ghê.

"Trẫm mặc kệ ngươi vì sao ức hiếp nàng, tóm lại tối nay trẫm sẽ đòi lại món nợ này!" Chậm rãi nâng tay phải lên, An Hoằng Hàn búng tay. Hai âm thanh nhẹ nhàng vang vọng ở trong đại điện.

Cùng lúc đó, hai bóng đen xông vào từ cửa sổ mở rộng.

"Tham kiến bệ hạ." Hai người nam tử mặc cẩm bào màu đen quỳ một chân trên đất.

Nơi cánh tay phải bọn họ mang theo một khối kim bài điêu khắc Hùng Ưng.

"Ảnh Vệ. . . . . ." Thái hậu không thể tin được nhìn khối kim bài kia, lại quay đầu nhìn về phía An Hoằng Hàn, không ngừng lắc đầu, nói: "Không thể nào. . . . . . Tiên hoàng làm sao sẽ giao lại Ảnh Vệ cho ngươi?"

Đoạn thời gian Tiên hoàng qua đời đó, do nằm lâu trên giường không dậy nổi. Người khác không biết vì sao, chẳng lẽ thái hậu còn không biết nội tình? Năm đó An Hoằng Hàn cấu kết với thái y trong cung, bỏ chất độc mãn tính* vào trong chén thuốc của tiên hoàng, cho tới khi tiên hoàng từng bước một bước đến tử vong. (chất độc mãn tính: thuốc độc phát tác chậm đến khi phát tác thì -hehe- đi tong)

Hoàng thất có rất nhiều bí mật không muốn người biết, một cái trong đó chính là bí mật bồi dưỡng 99 ảnh vệ. Nhóm ảnh vệ này chính là tinh anh trong tinh anh, mỗi người võ công cao tuyệt, mặc dù không thể nói thiên hạ vô địch nhưng ít ra cũng có thể lấy một địch một trăm.

An Hoằng Hàn thuận lông con chồn nhỏ, nhíu mày lạnh lùng nói: "Có gì không thể? Muốn từ trong miệng một người biết bí mật có rất nhiều phương pháp. Giống như hành hạ một người cũng có nhiều biện pháp không kể xiết. Thái hậu nên nói một chút, trẫm hành hạ ngươi như thế nào để báo thù con chồn nhỏ?"

Tâm tình An Hoằng Hàn không không chút dao động, nhẹ nhàng nói ra một đoạn này.

Con chồn nhỏ nháy mắt mấy cái, tối này không phải nàng đã biết được quá nhiều? Sống ở trong hoàng thất, biết càng ít bí mật sống được càng lâu. Những lời tối nay của An Hoằng Hàn khiến Tịch Tích Chi một lần nữa nhận thức về hoàng cung.

Hoàng cung không đáng sợ, đáng sợ là lòng người khó đoán. Mỗi người nơi này ôm đủ loại mục đích, sống ở trong tranh đấu, cuối cùng tự mình lạc hướng.

Thái hậu run rẩy lùi về phía sau, con bà sinh, dựa vào hiểu biết của bà về An Hoằng Hàn, bà hiểu rõ thủ đoạn của hắn. Phàm là người rơi vào trong tay hắn, chết còn dứt khoát, chẳng may sống không bằng chết, còn một hơi thở, đó mới là thảm nhất .

"Ngươi. . . . . . Ngươi muốn làm cái gì với ai gia! Dù nói thế nào ai gia cũng là mẹ đẻ của ngươi, chẳng lẽ ngươi không sợ người đời chỉ trích?" Thái hậu còn chút thông minh, đến nước này, trận thế còn không có tự loạn.

"Gậy ông đập lưng ông. Bất quá. . . . . . dựa vào cơ sở đó, trẫm sẽ trả lại gấp bội." Mặt An Hoằng Hàn không chút thay đổi, giọng nói lạnh lùng giống như đối phương chỉ là một người xa lạ không chút quan hệ nào.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện