Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3659 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 30
chuyện phiền toái nối đuôi nhau kéo tới..

❊ ❊ ❊

Cuộc sống kiếp trước của Tịch Tích Chi không phải lo nghĩ, sống trong rừng sâu núi thẳm ngăn cách với thế giới bên ngoài. Nơi đó không có kẻ lừa người gạt, không cần mỗi ngày phải đề phòng kẻ nào, cho nên bản tính trong lòng nàng luôn lương thiện. Chỉ cần đối xử tốt với người khác, người ta sẽ quan tâm yêu mến ngươi. . . . . .

Bất chợt thay đổi hoàn cảnh sống, Tịch Tích Chi trở nên khó thích ứng.

Mẹ con ruột thịt đều muốn trở mặt thành thù, vậy rốt cục hoàng cung còn có bao nhiêu đáng sợ?

Tròng mắt Tịch Tích Chi phiếm sương mù, toát ra bi thương. Vì địa vị quyền thế mà mất đi tình thân có đáng giá không? Có lẽ bọn họ không có lựa chọn, hễ sinh ở trong hoàng thất, nhất định không thể rời khỏi tranh chấp quyền thế. Dù ngươi không tranh giành, không có nghĩa người khác sẽ thả ngươi một con đường sống. Biện pháp duy nhất có thể bảo vệ tính mạng chính là tham gia tranh đấu, giành được thắng lợi cuối cùng.

Nếu không. . . . . . nhất định sẽ bị người khác coi là chướng ngại vật, nhẫn tâm diệt bỏ.

Tịch Tích Chi không có lập trường chỉ trích hành động của An Hoằng Hàn, bởi vì hắn giết cha giết huynh đệ cũng để sinh tồn.

Nếu như. . . . . . tội danh giết mẹ, An Hoằng Hàn nhất định phải gánh, Tịch Tích Chi nguyện ý cùng nhau chịu đựng với hắn. Nói tóm lại chuyện này do nó gây ra, nó cũng phải chịu một phần trách nhiệm.

Không hề khuyên nhủ An Hoằng Hàn bỏ qua cho thái hậu, tâm tình Tịch Tích Chi suy sụp, đầu nhỏ vươn thẳng bò vào ổ nhỏ của mình.

Chiếc ổ ấm áp tạm thời xua tan lạnh lẽo trong lòng nàng, để nàng lần nữa tìm đến một tia hi vọng. Bất luận hoàng gia thối nát cỡ nào, vẩn đục bao nhiêu, chỉ cần lương tâm nàng không hổ thẹn với trời đất thì có gì đáng sợ!

An Hoằng Hàn nhìn tinh thần con chồn nhỏ lại phấn chấn, yên tâm cởi bớt áo, lên long sàng nghỉ ngơi.

Thật ra nội tâm An Hoằng Hàn cũng đang mâu thuẫn. Một mặt, hắn muốn để con chồn nhỏ hiểu được hoàng cung dơ bẩn, phân biệt rõ ràng hoàn cảnh xung quanh mình; mặt khác lại lo lắng con chồn nhỏ nhiễm xấu biến bản thân trở thành người có lòng dạ nham hiểm.

Nếu đôi mắt màu xanh da trời kia dính phải bụi bẩn sẽ cực kỳ đáng tiếc đi?

Nhất định rất đáng tiếc.

Mỗi ngày sáng sớm kiên trì tu luyện, Tịch Tích Chi lắc cái đầu nhỏ đang mơ mơ màng màng, tìm được chính xác vị trí cây chuối tây, lại ghé vào bên dưới hấp thụ linh khí trời đất.

Trải qua mấy ngày tu luyện, Tịch Tích Chi cảm giác được linh lực trong cơ thể có thể đã bão hòa. Bởi vì vừa mới bước lên con đường tu luyện cho nên nàng không cầu nhanh, chỉ cầu ổn. Sư phụ thường dạy nàng, làm chuyện gì cũng phải dựa vào chính là một chữ ‘ ổn ’. Nếu căn cơ bất ổn, tới một giai đoạn tu luyện sau này sẽ không có khả năng đột phá mới.

"Ngươi nghe nói chưa? Thái hậu mắc phải bệnh lạ, sáng sớm hôm nay rời giường thì không thể nói chuyện, toàn thân còn ngứa ngáy." Hai tiểu cung nữ bưng cái mâm, vừa châu đầu ghé tai vừa đi tới Bàn Long điện.

Có lẽ do sự việc tối hôm qua, Tịch Tích Chi cực kỳ chú ý tới chuyện thái hậu. Vạch đám lá chuối ở trước mặt, đầu nhỏ lộ ra, nhìn hướng cung nữ vừa đi qua.

"Thật vậy ư? Phượng Tường cung đều náo loạn cả lên, thái y bận rộn đến loạn chân tay mà không kiểm tra được, thái hậu mắc bệnh cũng đổ vỡ lở ra rồi, thái y bề bộn đến loạn tay loạn chân, lại kiểm tra không ra thái hậu mắc bệnh gì." Một giọng nói khác đáp lại, bởi vì nơi này là chỗ ở của bệ hạ, hai người nói chuyện đều vô cùng nhỏ giọng, e sợ bị người khác nghe thấy, nói bọn họ khua môi múa mép.

May mà thính giác con chồn nhỏ nhạy bén nên không bỏ sót bất kỳ lời nào của các nàng vào lỗ tai.

Thuốc đó hẳn là thuốc độc mạn tính. Không biết kỳ hạn bao nhiêu ngày?

Hai cung nữ dần dần đi xa, Tịch Tích Chi nghĩ muốn thăm dò nhiều tin tức hơn, đi ra từ sau lá chuối.

Mỗi ngày vào thời gian này, Tịch Tích Chi đều ở đây hấp thu linh khí trời đất. Hai cung nữ phụ trách đi theo con chồn nhỏ nhìn thấy nó đi ra thì kinh ngạc mở to hai mắt, sau đó đuổi theo bước chân của con chồn nhỏ.

Bất kể Tịch Tích Chi làm chuyện gì đều được hai người hầu này giám thị, không dám làm quá nhiều hành động khác thường. Tịch Tích Chi bước từng bước nhỏ đi dạo trong hoàng cung, hoàng cung cực lớn, giống như một mê cung.

Tịch Tích Chi mới đến không lâu nên vẫn không biết rõ đường đi này thông tới nơi nào, con đường kia lại đi về đâu.

Thuần túy là đi loạn. . . . . .

Trước hết có tất yếu tìm An Hoằng Hàn muốn một tấm bản đồ, nếu không chung quy có một ngày nó sẽ bị lạc đường.

Không biết đi tới chỗ nào, một tòa cung điện tráng lệ xuất hiện trước mặt Tịch Tích Chi. Vì Tịch Tích Chi không biết chữ viết nơi này nên trên tấm biển viết chữ gì, nàng cũng không biết.

Bên trong truyền đến từng trận tiếng nói tiếng cười, tất cả đều là tiếng cười trong trẻo như chim sơn ca của những nữ tử.

Có vết xe đổ từ thái hậu, Tịch Tích Chi lại không dám trêu chọc nữ nhân trong hậu cung. Nghe đến mấy tiếng cười này, ý nghĩ đầu tiên chính là mau chóng rời khỏi nơi này, tránh lại chọc tới phiền toái.

Vừa định trốn đi, đột nhiên một giọng nói trẻ con truyền đến, "Là Vân Chồn được hoàng huynh nuôi, thật xinh đẹp."

Một tiểu cô nương chừng mười tuổi, mở to mắt nhìn quả cầu trắng khả ái, ánh mắt trong veo xinh đẹp làm người ta nhìn liền nảy sinh thương tiếc.

Thấy đối phương chỉ là một đứa bé choai choai, Tịch Tích Chi yên tâm to gan dừng lại bước chân. An Hoằng Hàn không thể có phi tần nhỏ vậy, nhìn y phục mà tiểu cô nương mặc tất cả đều là vật liệu may loại tốt nhất, cũng sẽ không phải cung nữ.

Thế thì chỉ còn một khả năng tiểu cô nương này là muội muội An Hoằng Hàn. . . . . .

Nữ tử nhỏ rụt rè đi tới, ngồi xổm trên mặt đất, đôi con ngươi to trong veo như nước nhìn con chồn nhỏ. Muốn sờ sờ con chồn nhỏ, nhưng bàn tay nhỏ bé đưa đến giữa không trung lại rụt trở về.

Nhiều nữ tử dần dần tụ tập xung quanh, họ đều mặc quần áo hoa gấm, mỗi người đều trang điểm qua loa, trang phục xinh xắn.

Một người thái hậu đã khiến Tịch Tích Chi vô cùng nhức đầu, nếu như trở thành một nhóm không biết nàng có còn mạng sống hay không. Bản thân ở trong hoàng cung, có thể bớt gây ra phiền toái liền ít đi trêu chọc. Nàng trốn tránh không trêu vào, xoay người lại, đang chuẩn bị lấy đà chạy nước rút trăm mét, lao ra khỏi vòng vây của đám nữ tử này.

"Thập tứ muội vẫn còn nhát gan, làm chuyện gì cũng sợ hãi rụt rè. Đến sờ Vân Chồn một cái cũng không có lá gan." Giọng nói êm tai nói ra từ trong miệng nữ tử kia.

Tướng mạo nàng xuất chúng chói mắt nhất khi với các nữ tử ở đây.

Nghe giọng điệu thì tiểu cô nương này là chắc muội muội nàng ta. Nhưng tại sao vừa nói chuyện đã đối đầu gay gắt? Chẳng lẽ giữa tỷ muội các nàng không hòa thuận?

Sợ tiểu cô nương bị nàng ta khi dễ, Tịch Tích Chi nâng chân trước, lại dần dần hạ xuống. Dường như gần đây nàng càng ngày càng thích chõ mõm vào chuyện bao đồng rồi? Nhưng không có cách nào, nàng không quen nhìn chuyện lớn ức hiếp nhỏ.

"Lục. . . . . . Lục tỷ." Tiểu cô nương sợ bóng sợ gió ngẩng đầu lên, trong giọng nói mang theo mấy phần do dự, "Nhưng nó là sủng vật của hoàng huynh, không được hoàng huynh đồng ý, ta nào dám sờ?"

Tịch Tích Chi không thích cá tính nhất gan sợ phiền phức của tiểu cô nương, nhưng để mặc cho người khác khi dễ thì không đành lòng. Hóa ra không chỉ một mình nàng không thể thích ứng hoàng cung thối nát, mà tiểu cô nương này cũng là người bị hại trong đó.

Mặc dù các công chúa còn lại không nói chuyện nhưng trong mắt tràn đầy khinh bỉ đã cho thấy rõ họ cũng không thích tiểu cô nương.

"Quả nhiên là đứa con do nô tỳ sinh ra, không có một chút khí thế của hoàng gia." Trong hơn mười người công chúa, không biết người nào mắng một câu.

Tiểu cô nương cắn chặt đôi môi, ánh mắt lóng lánh chứa một lớp nước trong suốt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện