Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 92
chương 6.4..

❊ ❊ ❊

Quyết định này nghĩa là móng vuốt Tịch Tích Chi sẽ dính máu tanh. Chuyện này đối với con đường tu tiên của nàng rất bất lợi. Bởi vì tội lỗi của nàng càng sâu nặng thì uy lực của lôi kiếp sẽ càng lớn.

An Hoằng Hàn theo bản năng cau mày, bởi vì hắn cũng biết chuyện con chồn nhỏ tu luyện. Mặc dù hắn không hiểu rõ ràng Yêu Tinh tu luyện thế nào, nhưng hắn lại biết được, nếu con chồn nhỏ dính vào máu tươi thì nhất định sẽ tạo cản trở với chuyên tu luyện.

Trong đầu lại một lần hiện lên dáng dấp con chồn nhỏ biến ảo thành con người, An Hoằng Hàn thật sự không muốn bởi vì chuyện này mà khiến tiến độ tu luyện của con chồn nhỏ chậm lại.

"Chuyện này vẫn nên do trẫm an bài." An Hoằng Hàn cũng không muốn cho An Nhược Yên chết quá dễ dàng, lại không muốn làm cho móng vuốt con chồn nhỏ dính máu.

Tịch Tích Chi buồn bực ngẩng đầu lên, không phải mới vừa rồi An Hoằng Hàn hỏi nàng muốn tự thân động thủ hay không sao? Thế nào lại nói một đằng làm một nẻo rồi?

Chít chít...... [Làm An Nhược Yên được chết thoonngs khoái chút].

An Hoằng Hàn làm như không có nghe thấy, hướng về phía người trông ngục phân phó nói: "Dùng hình hoả(3)."

(3)Hình hỏa: hình phạt thiêu sống, đốt chết.

Chỉ nghe hai chữ này, cả người Tịch Tích Chi run rẩy hai cái.

An Hoằng Hàn nheo lại mắt, lạnh lùng nói: "Ngươi không truy cứu, không có nghĩa là trẫm không truy cứu. Trẫm làm việc, từ trước đến giờ thích tăng gấp bội hoàn trả."

Nếu trước đó An Nhược Yên nghĩ làm Vân chồn chết cháy thì An Hoằng Hàn hắn sẽ dùng dạng phương thức như vậy đưa nàng ta về trời.

An Nhược Yên sợ hãi mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân phát run, "Không, không thể như vậy, hoàng huynh...... Yên Nhi van cầu ngươi, Yên Nhi về sau không dám gây sự nữa."

Âm thanh An Nhược Yên khóc lóc rối rít vang vọng trong cả ngục tù.

An Hoằng Hàn giống như không nghe thấy, ôm con chồn nhỏ chuyển sang hướng Tiểu Tuân Tử, "Từ lúc ngươi vừa vào điện Bàn Long, trẫm liền biết ngươi là người Lục Công Chúa cắm vào. Đã sớm nghĩ diệt trừ ngươi, chỉ tiếc bị con chồn ngu xuẩn nào đó cản lại. Ngươi lại không những không cảm kích, ngược lại giúp đỡ Lục Công Chúa lấy ân báo oán."

"Trẫm nghe nói...... Khi đó các ngươi tính toán chiên dầu Vân chồn?" An Hoằng Hàn nhíu mày, không giận tự uy, mỗi một động tác xoay người đều vô cùng khí phách.

Cả người Tiểu Tuân Tử đều là vết thương, cắn miệng, không còn hơi sức nói: "Nô tài...... Chỉ nghe theo lệnh làm việc, xin bệ hạ tha mạng a."

Tịch Tích Chi gặm móng vuốt, ánh mắt đảo qua đảo lại nhìn Tiểu Tuân Tử phía xa. Nếu như nói An Nhược Yên có thể làm cho nàng tức giận thì Tiểu Tuân Tử như thế lại khiến lòng nàng băng giá. Từ trước đến giờ nàng đều tin tưởng người tốt có sẽ được báo đáp, ngươi đối với người khác thật lòng, người khác cũng sẽ đối xử thật lòng như vậy đối đãi ngươi.

Nhưng hành động việc làm của Tiểu Tuân Tử đã phá vỡ nhận thức của nàng.

"Các ngươi đã thích chiên dầu, vậy trẫm cũng làm cho ngươi nếm thử một chút mùi vị đó. Người tới, chuẩn bị chảo dầu." An Hoằng Hàn ra lệnh một tiếng, lập tức có hai người trông ngục cởi sợi dây trói Tiểu Tuân Tử ra, áp giải hắn ta đi ra ngoài.

Mặc cho An Nhược Yên kêu gào thế nào, An Hoằng Hàn vân thờ ơ.

Tịch Tích Chi nhìn cảnh hai người bị áp giải đi, bất đắc dĩ thở dài.

"Có cái gì đáng tiếc? Hôm nay ngươi làm rất khá. Hoàng cung giống như chém giết trên chiến trường, ngươi không chết, chính là ta mất mạng." An Hoằng Hàn vừa nói, vừa đi ra phía ngoài.

Tiếng bước chân của hắn tương đối vững vàng, mỗi một bước đều giống như đạp ở trên ngực người khác.

Hiệu suất làm việc của người trông ngục ô cùng cao, dĩ nhiên điều này cũng không vượt ngoài các dụng cụ tra tấn gì đó, Thiên lao vốn là nơi mọi thứ đều đủ.

Trên sân bên ngoài trời, một chiếc chảo khổng lồ đựng dầu,sôi ùng ục, dưới đáy nồi ngọn lửa cháy hừng hực. Sau khi Tiểu Tuân Tử bị người trông ngục đẩy mạnh vào, hàng loạt tiếng kêu thảm thiết thử thách màng nhĩ của mọi người.

Chảo dầu có nhiệt độ cực cao, Tiểu Tuân Tử vừa mới tiến vào liền bị nóng rớt một lớp da. Cả người đều một màu đỏ, cũng không cần chờ lâu lắm, da Tiểu Tuân Tử từ từ bị chiên dầu đến thối rữa.

Tịch Tích Chi sợ hãi không dám mở mắt ra, hai móng vuốt che kín lỗ tai của mình, chui vào trong vạt áo trước ngực An Hoằng Hàn. Đây quả thực là cực hình trong cực hình(4)! Thử nghĩ nếu như lúc ấy Tịch Tích Chi không thể chạy thoát thì người xuống vạc dầu sẽ là nàng. Cả người nổi lên da gà, Tịch Tích Chi che đầu, cố gắng hết sức không nghe tiếng kêu thảm thiết của Tiểu Tuân Tử.

(4)Cực hình: hình phạt nặng, cực kì khủng khiếp tàn khốc.

An Nhược Yên sợ vỡ mật, giãy giụa không ngừng kêu gào, nhưng hơi sức của nàng ta căn bản không đủ chống đối với người trông ngục. Ba lần năm lượt đã bị người trông ngục trói lên giá gỗ, thắt chặt dây. Ở dưới chân nàng, từng bó củi được đắp chồng lên.

"Không...... Không...... Hoàng huynh ngươi tha cho ta đi! Ta nguyện ý gả cho Lưu Quốc Vương, chuyện gì ta cũng tự nguyện đồng ý làm!" Khuôn mặt An Nhược Yên đều là vết tích nước mắt ràn rụa, cuối cùng từ từ trở nên mơ nhạt khi ngọn lửa bùng cháy lên.

Tiếng thét chói tai của nữ tử vang lên từng đợt.

Lửa cháy hưng hực trong nháy mắt đã che lấp đi bóng dáng của An Nhược Yên......

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện