Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 29
gậy ông đập lưng ông..

❊ ❊ ❊

Thái hậu sợ hãi ngồi tê dại trên ghế, trâm hoa cắm trên búi tóc xiêu vẹo trái phải, từng sợi tóc trắng rơi rũ trước ngực. Ngón tay bám chặt mép bàn, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, giận quá hóa cười: “Ai gia nuôi ngươi hơn mười năm, vậy mà kém một con chồn nhỏ ngươi mới nuôi!”

Thái hậu cực kỳ đau khổ thất vọng, dù bà không thích đứa con trai này, nhưng ngay chút phân lượng so với con chồn nhỏ cũng không bằng, làm bà cảm thấy thất bại.

Trước đây bà là con gái thừa tướng, sinh ra đến giờ luôn được mọi người vây quanh, nổi bật cả đời. Mười ba tuổi tiến cung làm phi tử lại càng được người khác nịnh bợ. Cuối cùng. . . . . . bàvậy mà kém một con chồn.

"Đúng vậy thì sao? Ở trong mắt trẫm, ngươi không là cái gì cả.” Hắn bỏ mặc thái hậu bởi vì bà không làm ra việc gì chọc giận hắn.

Một khi chọc giận hắn thì người này không thể giữ lại nữa.

Ánh mắt An Hoằng Hàn phát ra ánh sáng lạnh, sát ý dần dần lộ ra.

Cảm thấy không khí giữa hai người nhanh chóng thay đổi, Tịch Tích Chi ngồi thẳng dậy, hai chân trước siết chặt cánh tay An Hoằng Hàn.

An Hoằng Hàn lấy ra một bình sứ nhỏ từ trong tay áo, "Cho thái hậu ăn."

Bình nhỏ không khắc bất kỳ hoa văn nào, ngay tên cũng không dán. Cặp mắt Tịch Tích Chi nhìn chằm chằm bình thuốc kia, đoán không sai thì trong đó đựng loại thuốc nào đó.

"Dạ, bệ hạ." Hai người Ảnh Vệ đưa tay nhận lấy bình nhỏ, mở nắp bình.

Từng luồng khói trắng bay ra khỏi chiếc bình sứ nhỏ, một mùi gay mũi tràn ngập trong không khí. Tịch Tích Chi dùng móng vuốt che lỗ mũi, nháy mắt mấy cái, không hiểu nhìn An Hoằng Hàn.

Chít chít. . . . . . [Đấy là cái gì?] Tịch Tích Chi không nghiên cứu độc dược nhưng nhìn khói trắng phiêu đãng trong không khí cũng biết độc tính thuốc này chắc chắn rất mạnh.

Chẳng lẽ An Hoằng Hàn muốn lấy tính mạng thái hậu! Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu Tịch Tích Chi, nàng lại không đành lòng. Nói cho cùng, người kia vẫn là mẫu thân ruột thịt của An Hoằng Hàn. Giết cha mẹ chính là tội lớn nhất, tội nghiệt sâu nặng như vậy, sau khi chết xuống âm tào địa phủ sẽ vĩnh viễn không được vào kiếp luân hồi.

"Nhìn chằm chằm không chớp mắt thuốc kia làm gì? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn ăn?"

Chuyện đùa giỡn này, không một chút buồn cười.

Tịch Tích Chi khua khua móng vuốt, ý đồ bảo An Hoằng Hàn trừng phạt thái hậu một chút là được, không nhất thiết phải làm lớn như vậy. Trong hoàng cung nhiều người biết việc An Hoằng Hàn tiến vào Phượng Tường cung, nếu bọn họ vừa rời khỏi mà thái hậu chết ngay lập tức thì không phải rõ ràng do bọn họ tạo ra sao.

Hiểu ý con chồn nhỏ muốn biểu đạt, An Hoằng Hàn chọc chọc gáy nó, "Trẫm chưa đần đến thế, ngay thái hậu đều biết làm việc gì cũng phải che giấu tai mắt người khác, chả lẽ trẫm không biết? Chỉ cần tối nay bà ta không chết thì dù khắp thiên hạ nghi ngờ trẫm làm, cũng không ai dám đứng ra chỉ trích trẫm."

Con chồn nhỏ trở nên hồ đồ, lời này có ý gì?

Thái hậu giãy giụa kịch liệt, không ngừng dùng hai tay ngăn cản Ảnh Vệ đến gần. Nhưng bà ta là một nữ nhân, sao là đối thủ của hai người đàn ông cao lớn. Không lâu sau, đôi tay liền bị giữ ở sau lưng, không thể động đậy. Thuốc nước trong bình sứ nhỏ không sót chút nào rót vào trong miệng bà ta. Khuôn mặt bôi son trát phấn, trang điểm kĩ lưỡng của thái hậu trở nên nhếch nhác.

Nước thuốc đi qua cổ họng giống như một cây đuốc đi đến đâu cháy hừng hực đến đó. Cổ họng bị tổn thương nghiêm trọng, hai tay che cổ, Thái hậu ho khan kịch liệt, ho mạnh đến nỗi trào máu ra ngoài.

Vừa định chất vấn An Hoằng Hàn rốt cuộc cho bà ăn cái gì, thái hậu hoảng sợ phát hiện. . . . . . bà nói không ra lời.

Bất kể miệng của bà đóng mở thế nào, trước sau cũng không phát ra được một âm tiết. Đó là thuốc câm!

Đôi khi sợ người khác tiết lộ bí mật ra ngoài, bọn họ thường chế ra thuốc câm. Loại chuyện này thường xuyên xảy ra trong hoàng cung. thái hậu không ngờ có một ngày bà phải uống thuốc câm.

"Thuốc kia đáng sợ hơn tưởng tượng của ngươi, nó không chỉ làm người ta vĩnh viễn nói không ra lời, còn có thể. . . . . ." Cố ý dừng lại một chút, thành công nhìn thấy trên mặt thái hậu lộ ra nét hoảng sợ, khóe miệng An Hoằng Hàn nâng lên một đường cong lạnh lùng, "Nó còn có thể khiến da thịt người ta từ từ thối rữa, cho đến chết."

Suy nghĩ loại cảm giác đó một chút, trước khi chết chính mắt thấy da thịt toàn thân mình dần dần thối rữa. Nữ nhân bẩm sinh đều yêu thích xinh đẹp, thái hậu cũng không ngoại lệ. Bà ta như bị điện giật, hai mắt đờ đẫn. Đợi khi bà ta dần dần phục hồi lại tinh thần, cặp mắt đột nhiên mở tròn xoe, tràn ngập mãnh liệt hận thù, liều chết trừng mắt nhìn An Hoằng Hàn.

Tuy bà không nói được nhưng Tịch Tích Chi vẫn cảm nhận thấy bà ta căm ghét An Hoằng Hàn cỡ nào.

Ngón tay nhẹ nhàng thuận lông cho con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn không ngẩng đầu lên, nói: "Các ngươi vừa cấu vừa bấm Vân Chồn làm hại nó bầm tím cả người. Trẫm thuận tiện trả ngươi một bình “Nhan sắc tiều tụy” để ngươi nếm thử chút mùi vị toàn thân không có chỗ lành lặn”.

Hắn nói qua. . . . . . trả lại gấp bội.

Tịch Tích Chi còn kinh ngạc hơn thái hậu. Nàng nghe đồn rằng An Hoằng Hàn tàn khốc nhưng chưa được tự mình chứng nghiệm một lần, cảm giác đó hoàn toàn không giống vậy. Nhớ đến mấy ngày nay An Hoằng Hàn chăm sốc mình, nàng đã suýt quên đối phương là một người như thế nào.

"Cuối cùng nói cho ngươi biết một câu. . . . . . sủng vật mà trầm nuôi, không cần người khác thay trẫm dạy dỗ." Con chồn nhỏ do hắn nuôi, cho dù muốn dạy dỗ thì cũng là việc của hắn, không cần người khác phải nhúng tay.

Thái hậu nắm chặt vạt áo, cổ họng đau từng đợt, muốn cầu cứu lại kêu không ra tiếng. Lúc này, bà giống như một con thú bị bao vây, bất luận giãy giụa như thế nào cũng không giãy thoát được lồng giam kiên cố.

Đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ, lúc ấy ở Ngự Hoa Viên, con chồn nhỏ cũng không có sức chống cự như vậy.

Quả nhiên là gậy ông đập lưng ông.

Da dẻ dần dân có chút ngứa ngáy như có trăm ngàn con kiến bò loạn ở trên người, thái hậu giơ tay muốn gãi. . . . . .

Còn chưa chạm vào, âm thanh lạnh lùng của An Hoằng Hàn lại vang lên.

"Đánh thái hậu bất tỉnh ném lên giường đi. Hai người các ngươi trông coi bà ta thật tốt, đừng cho bà ta có cơ hội nói ra chuyện này." Sau đó, An Hoằng Hàn nhìn thái hậu một cái, không quay đầu lại, ôm con chồn nhỏ đi ra ngoài.

Hai người Ảnh Vệ đưa tay bổ vào gáy thái hậu, hành động vô cùng quen thuộc, hiển nhiên đây không phải lần đầu tiên.

Bên ngoài một đoàn cung nữ, thái giám đang chờ đợi, nhìn thấy bệ hạ ra ngoài, tất cả đều quỳ trên đất, dập đầu thỉnh an.

"Thái hậu đã ngủ, các ngươi đừng vào quấy rầy người." Nói xong câu đó, An Hoằng Hàn lại dẫn thái giám, cung nữ trở về Bàn Long điện.

Dọc đường đi, con chồn nhỏ kêu lên chít chít, thỉnh thoảng lấy móng vuốt chọc cánh tay An Hoằng Hàn, nhưng đối phương vẫn không để ý tới nó.

Mức độ báo thù như thế có nghiêm trọng quá hay không? Tịch Tích Chi cúi thấp đầu, nhìn móng vuốt lông lá của mình, lâm vào trầm tư. Nếu nàng không đi hái đóa hoa Lam Linh đó thì sẽ không xảy ra nhiều chuyện đến vậy. Mọi việc đều do nó gây lên, thế nhưng toàn bộ tội ác đều do một mình An Hoằng Hàn gánh chịu. . . . . .

Như thế không công bằng. . . . . .

Chít chít. . . . . . Tịch Tích Chi lần nữa kêu gọi chủ nhân.

Vẫn không thấy được đáp lại.

Trở lại Bàn Long điện, An Hoằng Hàn cho tất cả cung nữ, thái giám rút lui. Cho đến khi sắp đi ngủ, hắn mới đang ôm con chồn nhỏ, mở miệng nói: "Hoàng cung là nơi thế đấy, ngươi không chết thì ta chết, tâm tư đồng cảm thừa thãi sẽ chỉ tự hại mình."

Hôm nay, nếu hắn thả thái hậu, nói không chừng mai chính là ngày hắn tử vong.

Đây là một thế giới tàn khốc, chỉ có lòng dạ độc ác mới có thể sống sót.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện