Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3799 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 66
chương 1(5)..

❊ ❊ ❊

Các vị công chúa á khẩu không trả lời được, hay chính là không biết nên trả lời như thế nào.

Tịch Tích Chi rất đồng ý những lời này, đầu nhỏ tự động gật đầu. Bất cứ việc gì nhất định phải làm hết sức mới biết mình được hay không được. Chuyện kiêng kỵ nhất là tự coi nhẹ bản thân, cho rằng mình kém người khác ở mọi khía cạnh.

Cảm giác hoàng huynh cố ý nhằm vào nàng, sắc mặt An Nhược Yên có chút xanh mét. Nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng lập tức đổi lại vẻ mặt kiều diễm động lòng người.

"Hoàng huynh nói rất đúng, sợ là các vị tỷ muội nhường Yên Nhi mới nói vậy, các nàng ấy rất ít khi biểu diễn tài đánh đàn, có lẽ lợi hại hơn rất nhiều so với Yên Nhi đấy."

Nghe đoạn nói này, toàn thân Tịch Tích Chi nổi hết cả da gà.

"Chọn ngày không bằng gặp ngày, không bằng hôm nay các ngươi tỉ thí một trận?" An Hoằng Hàn ôm lấy con chồn nhỏ bên chân, bàn tay vỗ nhè nhẹ phủi bụi dính trên bộ lông cho nàng.

Tịch Tích Chi chưa kịp phản ứng, cách một lúc mới nghi ngờ chớp mắt mấy cái. An Hoằng Hàn định làm gì? Bình thường không nhìn thấy hắn đối với tài nghệ đánh đàn này cảm thấy hứng thú, sao hôm nay lại có ý tưởng đột phát làm các vị công chúa tổ chức cuộc tỷ thí?

An Nhược Yên cực kỳ tự tin, từ nhỏ nàng đã đàn, nàng hoàn toàn đồng ý cuộc tỷ thí nàyhí này, "Các vị tỷ muội cảm thấy thế nào?"

Đây chính là một cơ hội tạo danh tiếng, ai không muốn thử một chút? Huống chi, nếu tài đánh đàn của các nàng thật sự vượt qua Lục Công Chúa thì nhất định có thể dẫn tới sự chú ý của hoàng huynh chú, khi đó, còn phải lo không được hoang huynh quan tâm sao?

Các công chúa nhao nhao nói đồng ý, Tịch Tích Chi nghe ra trong đó một giọng nói quen tai, rồi nàng quay đầu nhìn về một góc trong nhà thủy tạ. Một tiểu cô nương hơn mười tuổi bị xô đẩy ra mép hồ, những công chúa xung quanh dường như ghét bỏ cách tiểu cô nương ấy rất xa.

Nàng ấy cắn môi, trong ánh mắt lộ ra sự kiên định, nhìn cây cầm như có quyết định quan trọng.

Tịch Tích Chi thật tò mò nàng ấy sẽ làm thế nào, ánh mắt dừng lại ở trên người nàng ấy, cách vài giây, mới dời khỏi.

An Hoằng Hàn ôm con chồn nhỏ, ngồi vào trên ghế, bưng chung trà lên, chậm rãi nhấp một ngụm, "Các muội, ai đàn trước?"

Rất nhiều công chúa nóng lòng muốn thử, hưng phấn chen tới trước.

Để biểu hiện mình biết rõ đạo nghĩa hiểu lễ nghi, An Nhược yên dĩ nhiên sẽ không cùng các nàng ta chen lấn. Trong lòng lại cười nhạo, bình thường nịnh bợ nàng khắp nơi, vậy mà vừa đụng chạm đến lợi ích, khuôn mặt xấu xí của bọn họ đều hiện ra.

"Ta đàn trước...... Ta đàn......" Vài vị công chúa xảy ra tranh chấp.

Con người màu xanh thẳm của Tịch Tích Chi chuyển động quay tròn, nàng dùng móng vuốt che hai lỗ tai nhỏ lại.

An Hoằng Hàn cũng không thích ồn ào, không đợi mấy công chúa tranh chấp ra kết quả, liền lạnh giọng quát mắng nói: "Tất cả đều cút sang một bên cho trẫm, lễ nghi các ngươi học qua ở phó viện đều vứt đi chỗ nào? Không có một chút quy củ."

Hắn ra cơ hội này không phải người nào đều có được. Ánh mắt An Hoằng Hàn cố ý quét về phía Thập Tứ công chúa, hắn muốn nhìn một chút hoàng muội này có năng lực gì.

Nếu không đạt tới tiêu chuẩn trong lòng hắn thì hắn cũng không cần phải phí nhiều tâm tư quan sát nàng ta hơn nữa.

“Liền ngươi tới trước thử xem." An Hoằng Hàn điểm danh nói.

Ánh mắt của mọi người nhìn theo hướng An Hoằng Hàn chỉ, trong mắt tất cả bọn họ đều là biểu tình không thể tin được. Còn có mấy công chúa giận đến bả vai phát run, nhỏ giọng mắng An Vân Y mấy câu.

Một giọng nói đường đột vang lên, "Hoàng huynh, sao người có thể để Thập Tứ muội thử cầm? Cây cầm này nhưng là đồ vật Hoa Quý Phi trước khi chết yêu thích."

Quý phi nương nương đời trước hoặc là tuẫn táng cùng tiên hoàng khi tạ thế hoặc đều bị đuổi ra hoàng cung dưỡng lão.

Mà mẫu phi Lục Công Chúa là Hoa Quý Phi bị chết tương đối sớm, nghe nói bà không chiếm được tiên hoàng sủng ái, cuối cùng uất ức bệnh nan giải mà qua đời.

An Hoằng Hàn cắt đứt lời nàng ta, lạnh lùng nói: "Trẫm nói có thể là có thể, ngươi cứ đi thử một chút."

Có thể được đến hoàng huynh chú ý, trong lòng An Vân Y kích động không gì sánh được, "Vâng, hoàng huynh."

So sánh với An Vân Y hưng phấn, sắc mặt An Nhược Yên trở nên khó coi. Từ khi mất nóc nhà là Thái hậu, nàng phát hiện ra hoàng huynh đã chia một phần sự chú ý cho An Vân Y, nhưng nàng nghĩ thế nào cũng không có ngờ tới hoàng huynh sẽ không nể mặt nàng như vậy. Chẳng những để nữ nhi của nữ nhân đê tiện kia đụng vào bảo cầm của mẫu thân nàng, hơn nữa còn ở trước mặt mọi người ủng hộ An Vân Y đánh đàn.

Nàng là công chúa có nhan sắc, tài nghệ tốt nhất trong đám tỷ muội, sao hoàng huynh luôn lạnh lùng đối với nàng như vậy? Nhớ tới năm đó mẫu phi rửa mặt bằng nước mắt, khóc lóc kể lể với nàng về cảnh tượng tiện nhân kia quyến rũ tiên hoàng, trong lòng An Nhược Yên càng tăng thêm thù hận.

Tiện nhân kia đã cướp đi sủng ái của phụ hoàng đối với mẫu phi, nàng tuyệt đối không thể bại bởi nữ nhi của tiện nhân kia!

Trong tay áo, tay nắm chặt thành nắm đấm, mặc dù An Nhược Yên hết sức che giấu cảm xúc của mình, nhưng cặp mắt tràn đầy cừu hận của nàng ta đã hiện ra thế giới nội tâm trước mặt mọi người.

Mặc dù An Hoằng Hàn nhìn thấy một màn kia, nhưng sắc mặt hắn không mảy may có chút biến hóa.

Bết kể mặt gì An Nhược Yên đều vô cùng xuất sắc, nhưng thiếu sót duy nhất là...... không đủ ẩn nhẫn.

Cùng cao thủ so chiêu, thường chỉ một ánh mắt một động tác có thể nhìn thấu tâm tư của đối phương. Nếu không có thể hoàn mĩ che giấu cảm xúc của mình thì tóm lại sẽ có một ngày bị kẻ địch bắt được yếu điểm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện