Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3777 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 90
chương 6.2..

❊ ❊ ❊

Sống chung cùng An Hoằng Hàn đã lâu, Tịch Tích Chi cũng biết sơ qua tính cách của hắn. Lần đầu tiên nhìn thấy hắn cũng có lúc biết tha cho người khác, Tịch Tích Chi cũng có phần không dám tin. Có vết xe đổ về An Nhược Yên trước đó, Tịch Tích Chi biết, trong lòng An Hoằng Hàn đã tính toán rất nhiều.

Như vậy giữ lại Ngô Kiến Phong một mạng cũng nhất định có nguyên nhân.

Mỗi lần đau khổ nghĩ tới khả năng kia, Tịch Tích Chi tạm thời bỏ qua cơn đau nhức phía sau lưng, lọt vào suy nghĩ sâu xa của bản thân mình.

"Cần trẫm nói cho ngươi biết sao?" An Hoằng Hàn lên tiếng nói.

Tầm nhìn từ từ nâng, ngẩng đầu lên, Tịch Tích Chi mở trừng hai mắt, lắc đầu lắc đầu.

Nàng đã nghĩ tới.

Suy cho cùng Tịch Tích Chi nàng cũng không phải ngu ngốc, dẫu gì lăn lộn mấy tháng trong hoàng cung. Hơn nữa gần đây chuyện kia của An Nhược Yên, đối với nàng có tác dụng khai mở rất lớn, sau khi tốn sức vắt óc suy nghĩ, cuối cùng Tịch Tích Chi đã cho ra được câu trả lời.

Nguyên nhân An Hoằng Hàn nuôi đám công chúa kia là bởi vì dưới gối hắn không con gái, tạm thời tìm không được người đáng để chọn liên hôn. Nếu đám công chúa kia còn giá trị lợi dụng, An Hoằng Hàn dĩ nhiên không thể nào buông tha con cờ quan trọng này. Huống chi quan hệ với các nước khác, cũng như các đại thần đều phải dựa vào kết thân mới vững chắc.

Mà giống như vậy, giữ Ngô Kiến Phong ở điện Bàn Long chỉ có một nguyên nhân, đó chính là...... Dùng thế lực bắt ép Trấn Quốc tướng quân.

Mặc dù An Hoằng Hàn là vua của một nước, nhưng đồng thời cũng phải đề phòng rất nhiều người, đặc biệt là những vị đại tướng quân cầm quân quyền trong tay kia.

Tịch Tích Chi nghĩ đến ý nghĩa đằng sau lời nói đó, lải nhải khoa tay múa chân nói với An Hoằng Hàn.

Chỉ tiếc những lời này nghe vào lỗ tai An Hoằng Hàn, toàn bộ biến thành một chuỗi âm thanh bô bô chít chít.

"Có khi cho dù biết chân tướng sự việc cũng cần chôn ở trong lòng, tuyệt đối không thể nói cho người khác biết, hiểu không?" An Hoằng Hàn siêng năng giáo dục con chồn nhỏ, lại cho nó học một khóa.

Tính cách con chồn nhỏ trời sinh vẫn còn quá ngây thơ. An Hoằng Hàn chỉ mong nó có thể có năng lực tự bảo vệ bản thân, bởi vì trong hoàng cung quan hệ rất phức tạp, hơi chút sơ hở sẽ thua cả ván bài.

Tịch Tích Chi đang nói ba hoa một hồi, trong nháy mắt nhắm lại, cực kỳ trịnh trọng gật đầu, có câu nói, không nghe lời người lớn dạy thì chịu thua thiệt ngay trước mắt. Chuyện về Tiểu Tuân Tử không phải là chứng minh tốt nhất sao. So với lão giang hồ(1) An Hoằng Hàn, Tịch Tích Chi có vẻ thật sự quá non nớt. Trước khi bản thân còn chưa hóa thành hình người thì còn phải dựa vào hắn.

(1)Lão giang hồ: ý chỉ người lão luyện, có nhiều kinh nghiệm, người từng trải biết đối nhân xử thế.

"Chúng ta đến Thiên lao, đợi lát nữa muốn làm như thế nào, toàn bộ theo ý của ngươi." Giống như cố ý khảo nghiệm con chồn nhỏ, An Hoằng Hàn đem toàn bộ quyền sanh sát chuyển nhượng cho con chồn nhỏ.

Tịch Tích Chi ngây ngẩn cả người, nháy nháy mắt, lần nữa hiểu được câu nói kia.

Chít chít...... Tịch Tích Chi lần nữa xác nhận.

"Sống chết của An Nhược Yên và Tiểu Tuân Tử đều do ngươi định đoạt. Nhưng...... Trẫm nhắc nhở ngươi, có một câu nói rất hay, lửa thiêu bất tận chỉ cần gió xuân thổi tới mầm non lại trồi dậy." Lời nói An Hoằng Hàn rất lạnh, liền giống như con người của hắn, chỉ cần hắn đứng trước mắt ngươi, ngươi lập tức có thể cảm nhận được uy thế cường đại.

Tịch Tích Chi khẩn trương bắt lấy vạt áo trước của hắn, móng vuốt thành cong lại, gắt gao níu lại áo bào hắn.

Đi thẳng một mạch từ điện Bàn Long đến Thiên lao, mỗi giây mỗi phút An Hoằng Hàn đều chú ý đến cử động của con chồn nhỏ. Lông tơ trên trán con chồn nhỏ bị mồ hôi thấm ướt, một đôi tròng mắt trong suốt chứa đầy sự đấu tranh.

An Hoằng Hàn không đành lòng, hắn cũng từng nghĩ tới khiến con chồn nhỏ cất giữ lại phần hồn nhiên cuối cùng, nhưng trải qua đủ chuyện, rất rõ ràng tình huống đó là không thực tế chút nào.

Thiên lao trong hoàng cung được xây dựng rất kiên cố, thị vệ phụ trách canh gác có tận vài trăm người. Mỗi thị vệ lại chia nhau chịu trách nhiệm từng nơi khác nhau, vây lại Thiên lao kín không kẽ hở, ngay một con ruồi đều không trốn thoát được.

"Bái kiến bệ hạ." Nhìn thấy người tới, tất cả thị vệ đều khom lưng hành lễ.

Vì bộ lông bị thương nên gần đây hễ ra khỏi cửa con chồn nhỏ đều dùng ống tay áo bào của An Hoằng Hàn che đậy toàn thân, chỉ lộ ra một cái đầu đầy lông lá.

Thiên lao cũng không phải xây dựng trên mặt đất, Tịch Tích Chi đánh giá cảnh sắc xung quanh, cho đến khhi An Hoằng Hàn ôm nàng đi theo một con đường mòn chính diện tiến đến một cửa vào, nàng mới chậm rãi lấy lại tinh thần. Một đoạn bậc thang sâu thẳm thông xuống dưới đất, nếu như không phải hai bên lối đi châm ngọn đèn thì nơi này sẽ tối tăm không ánh sáng.

"Dẫn đường." An Hoằng Hàn hướng về phía người trông giữ cửa ngục ra lệnh.

Cho dù bệ hạ không nói ra tên phạm nhân, người trông ngục cũng hiểu, bệ hạ muốn đi gặp Lục Công Chúa.

Về chuyện Lục Công Chúa bắt cóc Vân chồn, trù tính muốn thiêu chết chay nó đã sớm truyền khắp hoàng cung. Hôm nay cả tòa điện cung Yên Vưu đã biến thành một cung hoang vu, gần đây còn có rất nhiều thợ thủ công vội vàng trùng tu lại cung điện lần nữa.

Trên tay phải người trông ngục cầm một chuỗi chìa khóa, dẫn mọi người vào Thiên lao.

Bậc thang rất dài, trong lòng Tịch Tích Chi thầm đếm, cho đến khi An Hoằng Hàn cất bước chân đi được 47 bước, bọn họ mới bắt đầu đi đường bằng.

Hai bên ngọn đèn dầu hắt ra ánh sáng yếu ớt, màu vàng nhạt của ánh đèn chiếu sáng con đường phía trước. Tịch Tích Chi được An Hoằng Hàn ôm suốt trên đường đi vào, nàng xem thấy ven đường để không ít dụng cụ tra tấm, có dụng cụ vẫn còn dính trên đó máu tươi của con người.

Cả Thiên lao tràn ngập một mùi tanh của máu tươi, Tịch Tích Chi nghe thấy không khỏi buồn nôn, phải che lỗ mũi.

"Nhịn một chút liên đi qua." An Hoằng Hàn thuận lông cho con chồn nhỏ, cố gắng làm nàng thoải mái hơn.

Trên tường trên đất, khắp nơi đều có thể thấy vết máu khô lại sau đó đông tụ thành những vệt màu đen thẫm. Hai móng vuốt Tịch Tích Chi che lỗ mũi, cách một lúc lại lấy hơi để thở.

‘Lạch cạch’ một tiếng, người trông ngục cắm chìa khóa vào ổ, sau đó đẩy cửa sắt ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện