Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3803 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 81
chương 4.2..

❊ ❊ ❊

Mặc dù Tịch Tích Chi có vài phần đồng cảm với cảnh ngộ của An Nhược Yên, nhưng nhớ lại cảnh tượng nàng ta không ngại đẩy ngã An Vân Y, kiểu một hòn đá ném trúng hai con chim, hại nàng cùng An Vân Y hai người đều bị thương thì nàng liền không mở miệng khuyên An Hoằng Hàn.

An Nhược Yên nôn nóng đến sắp khóc thành tiếng, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt khiến lòng người đau xót.

"Hoàng huynh...... Hoàng huynh, Yên Nhi van cầu người, không nên đem Yên Nhi gả cho Lưu Quốc Vương, về sau người nói gì, tất cả mọi chuyện Yên Nhi đều làm theo." An Nhược Yên quỳ hai đầu gối xuống đất.

Thái giám cung nữ cũng đều không thể tin nhìn nàng ta, gả Lục Công Chúa cho Lưu Quốc Vương? Chẳng lẽ bệ hạ điên rồi sao?

Chỉ riêng trong nước Phong Trạch đã không biết có bao nhiêu công tử danh môn vọng tộc từng muốn cưới Lục Công Chúa, nhưng bệ hạ chưa từng đồng ý. Bọn họ vẫn cho là bệ hạ vô cùng thương yêu Lục Công Chúa, cho nên trước khi không tìm được vị hôn phu tốt sẽ không gả Lục Công Chúa đi.

Vậy mà lời nói ngày hôm nay lại phủ nhận nhận thức trong lòng tất cả mọi người.

An Hoằng Hàn không chút động lòng, phân phó cung nữ dọn dẹp thức ăn trên bàn đi.

Tịch Tích Chi nằm ở trong ngực hắn, lén lút thò đầu nhỏ ra nhìn An Nhược Yên. Tinh thần An Nhược Yên đã chuẩn bị đến bờ vực sụp đổ, nước mắt rơi lã chã, mặc cho khóc làm nhòe hết lớp trang điểm.

"Nếu ngươi nghĩ quỳ, vậy thì cứ từ từ quỳ, lời trẫm nói ra sẽ không thu trở lại, chuyện ngươi lấy chồng ở xa đã là kết cục đã định." An Hoằng Hàn không buồn liếc nhìn nàng ta thêm một cái, nhấc chân cất bước, chuẩn bị đi Ngự Thư Phòng xử lý chính sự.

An Nhược Yên giống như phát điên, ôm lấy bắp đùi An Hoằng Hàn, kêu khóc: "Hoàng huynh...... Hoàng huynh không phải đau Yên Nhi nhất sao? Đừng gả muội đi có được không? Tại sao muốn muội gả đi? Muội không muốn...... Muội không muốn......"

An Hoằng Hàn không thích người khác đụng vào, âm trầm lạnh lùng nói: "Người tới, kéo Lục Công Chúa ra."

Hai người thị vệ đè lại cánh tay An Nhược Yên, gỡ mạnh cánh tay nàng ta bám lấy bên cạnh An Hoằng Hàn, lôi đi ra ngoài.

Trang sức trên búi tóc nàng ta chói sáng, đung đưa sang hai bên lệch ra khỏi, sợi tóc ngổn ngang tán loạn xuống bên tai, nước mắt nhòe khắp mặt nàng ta.

Tịch Tích Chi không nhìn nổi nhất là nhìn người khác khóc, sợ bản thân mình lại lần nữa mắc thói xấu là mềm lòng, nàng liền nâng móng vuốt lên che kín mắt của mình, tránh cho bản thân mình sau khi nhìn thấy lại phiền lòng.

Đột nhiên An Nhược Yên khóc lớn kêu to: "Có phải hay không nó...... Có phải hay không vì Vân chồn, hoàng huynh người mới có thể đối với ta như vậy? Trước kia người không phải vậy, kể từ sau khi con chồn này vào cung, thứ gì tốt người đều ban cho nó, bất kể nó làm gì, người đều nuông chiều nó! Muội là muội muội ruột thịt của người, chẳng lẽ đến một con chồn, muội cũng không bằng sao?"

Nàng giống như bị điên gào thét vang khắp cả điện Bàn Long.

Rất nhiều cung nữ thái giám không nhịn được muốn che lỗ tai của mình, nhưng không có ai thực sự có can đảm giơ tay lên làm như vậy.

Thế nào lại đổ tội lên người nàng? Tịch Tích Chi không rõ chân tướng, mắt chớp chớp mấy cái, việc nàng ta xuất giá có dính dàng gì đến nàng chứ?

Lông mày An Hoằng Hàn nhíu chặt, trong chớp mắt xoay người lại đối mặt An Nhược Yên, nói: "Đến nước này, ngươi còn không rõ vì sao trẫm đối với ngươi như thế sao? An Nhược Yên, có lúc nên làm người biết thời thế thì tốt hơn."

"Muội không hiểu...... Muội không hiểu! Rõ ràng huynh mới chính là người thay đổi, rõ ràng chính huynh cấp cho con súc sinh này toàn bộ sủng ái, tại sao trái lại trách móc đến muội?" An Nhược Yên ôm đầu, kích động la hét, mất đi hình tượng xinh đẹp động lòng người như ngày bình thường.

Chít chít...... Lại một lần nữa nghe thấy hai chữ ‘súc sinh’, Tịch Tích Chi càng cảm thấy không vừa lòng.

Khuôn mặt vốn lạnh lùng của An Hoằng Hàn lại nhanh chóng hạ xuống đông lại như băng, "Súc sinh? Vậy ngươi là thứ gì, ngươi đối với trẫm, ngay cả súc sinh cũng không bằng. Ngươi đã muốn biết đáp án như vậy, trẫm cũng không ngại nói cho ngươi biết."

Từ trước đến giờ, chuyện hoàng gia đều thể để người ngoài tham gia, An Hoằng Hàn cho tất cả nô tài trong điện rút lui hết, cả trong đại điện trống vắng khiến người khác sợ hãi.

An Nhược Yên chật vật ngồi trên sàn nhà, nhìn vị hoàng huynh lãnh khốc vô tình, nước mắt như hạt châu không ngừng rơi, trong đầu vẫn còn vang vọng câu nói ‘súc sinh không bằng’. Nàng là công chúa nước Phong Trạch, là tiểu thư cành vàng lá ngọc nhận muôn vàn cưng chiều vào thân, sao có thể không bằng một con súc sinh!

Tịch Tích Chi nhanh chóng mở mắt ra, nhìn xuyên qua giữa khe hở móng vuốt, len lén quan sát An Nhược Yên.

"Ngươi có biết vì sao năm đó trẫm giết hết tất cả hoàng tử, lại duy nhất không động đến đám công chúa các ngươi không?" Sắc mặt An Hoằng Hàn lạnh lùng đến đáng sợ, lúc nói những lời này lại toát ra ý giễu cợt.

Theo mọi người suy đoán, sở dĩ An Hoằng Hàn Chi phải làm như vậy, đơn giản bởi vì các công chúa không có bất cứ sự uy hiếp nào đối với hắn.

Lòng hiếu kì của Tịch Tích Chi cũng bị gợi lên, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm An Hoằng Hàn.

An Nhược Yên lắc đầu, nói như người mất hồn: "Là..... Là vì cái gì?"

Trực giác nói cho Tịch Tích Chi biết chuyện này sẽ là một đáp án kinh khủng. Nàng do dự có muốn tiếp tục nghe hay không, biết càng nhiều bí mật đồng nghĩa với việc tình cảnh bản thân sẽ càng trở nên nguy hiểm hơn. Đời có câu người biết càng nhiều bí mật thì càng không sống lâu được, Tịch Tích Chi nàng nhưng là con chồn vô cùng quý trọng mạng sống.

Hai cái móng vuốt dần dần theo ánh mắt dời đến lỗ tai, bịt thật chặt.

Dáng vẻ này của côn chồn nhỏ vô cùng đáng yêu, đặc biệt là gương mặt tròn tròn dễ thương.

Tịch Tích Chi càng không muốn biết, An Hoằng Hàn càng không muốn nó như ý. Huống chi con chồn này không phải là nhìn ra nó không có năng lực tự bảo vệ bản thân mới nương nhờ đến chỗ hắn sao? Chỉ có khiến nó cảm thấy tình cảnh bản thân nguy hiểm, thì chắc rằng nó mới bằng lòng thành thật sống đàng hoàng ở bên cạnh. An Hoằng Hàn cố ý lấy móng nó ra, lạnh giọng nói: "Bí mật ngươi biết còn thiếu sao?"

Về chuyện Thái hậu mất và chuyện về Ảnh Vệ, con chồn này có thể rõ ràng hơn so với bất luận kẻ nào.

Hình như là thế......

Biết nhiều một chút, hay biết ít đi một tí, cũng không có sự khác biệt nào. Tịch Tích Chi thúc giục kêu lên hai tiếng, ý bảo An Hoằng Hàn mau nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện