Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3800 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 58
danh sư xuất cao đồ(1)?..

❊ ❊ ❊

Kiếp trước là sư phụ dạy nàng, còn kiếp này thì do bản thân Tịch Tích Chi dựa vào con đường tu luyện trước đó mà làm lại từ đầu, không hề có người nào chỉ dạy nàng.

Hơn nữa ánh mắt lạnh lùng của An Hoằng Hàn phát sáng trong đêm khiến Tịch Tích Chi nàng cảm thấy không thoải mái.

Một lúc lâu, con chồn nhỏ vẫn giữ yên lặng.

"Không chịu nói?" An Hoằng Hàn đi hai bước về phía trước, hắn ghét nhất con chồn nhỏ có chuyện gạt mình. Nếu không phải tối nay hắn giữ lại lòng nghi ngờ thì không biết đến lúc nào mới phát hiện ra bí mật con chồn nhỏ tự mình tu hành.

Tịch Tích Chi không có can đảm chống đối với An Hoằng Hàn, kêu lên hai tiếng ‘chít chít’ đáng thương.

Cơn giận của An Hoằng Hàn dần dần giảm bớt, bình tĩnh hỏi "Người kia ở đâu?"

Mặc dù nhiều lần Tịch Tích Chi mơ hồ không hiểu ý hắn nhưng lần này đầu óc nàng nhanh chóng hoạt động. Nàng nghe thấy An Hoằng Hàn hỏi vậy liền biết hắn đánh chủ ý vào sư phụ. Nhưng bất đắc dĩ là lúc Tịch Tích Chi nàng mười ba tuổi thì sư phụ nàng đã phi thăng, ngay đến nàng cũng không biết tìm ông ở chỗ nào.

Tịch Tích Chi thành thật nói cho An Hoằng Hàn, nàng nâng móng vuốt lên chỉ hướng bầu trời. Nơi xa, mặt trời đang mọc lên, ánh sáng rực rỡ sáng rực phía chân trời.

An Hoằng Hàn kinh ngạc nhìn con chồn nhỏ, có người tu hành cả đời cũng không khó có thể đắc đạo thăng thiên, không ngờ sư phụ con chồn nhỏ có lai lịch lớn như vậy. Chuyện duy nhất làm hắn tiếc nuối là không có cách nào gặp được sư phụ con chồn nhỏ.

Hắn thất thần nhìn con chồn nhỏ, có câu ‘Danh sư xuất cao đồ’, nếu có cao nhân thu con chồn nhỏ làm đồ đệ thì hẳn con chồn nhỏ như vậy phải có thiên phú rất cao. Không biết về sau nó có thể tu luyện tới trình độ nào? Hắn cũng không phải có ý muốn lợi dụng con chồn nhỏ, chỉ là trong lòng ôm một phần tò mò mà thôi.

Tịch Tích Chi thu nạp linh khí suốt cả một đêm, linh lực lại chỉ khôi phục được chừng một phần. Nhưng chuyện may mắn nhất chính là linh lực bên trong thân thể Tịch Tích Chi càng mạnh hơn trước, mật độ dày đặc hơn một tầng.

Khó trách người đời đều nói ‘Được cái này. mất cái kia’. Vì giải cứu cháu trai Hữu Tướng, nàng mất đi một thân linh khí lại đổi lấy căn cơ(2) càng thêm ổn định hơn.

Toàn thân Tịch Tích Chi mệt mỏi kinh khủng, nàng chỉ muốn ngủ, mệt nhọc ngáp hai cái, đôi mắt trở nên mơ hồ không rõ.

Nhưng An Hoằng Hàn không thấy buồn ngủ chút nào, hắn còn một đống lớn nghi ngờ chưa tan, có rất ít chuyện có thể khiến hắn nhìn không thấu. Có lẽ hắn nên đi hỏi người kia nhìn xem con chồn nhỏ rốt cuộc có lai lịch như thế nào.

"Trở về Bàn Long điện." An Hoằng Hàn nháy mắt đột nhiên hết tức giận, khom lưng ôm con chồn nhỏ, dùng ống tay áo phủ che nàng lại.

Tịch Tích Chi sửng sốt một hồi lâu, chớp mắt mấy lần, xác định trên khuôn mặt lạnh lùng của An Hoằng Hàn không có chút tức giận, mới yên tâm nằm ngủ trong ngực hắn.

Thật là nam nhân khó hiểu. . . . . .

Lúc thì trong cơn tức giận, khi lại trở thành dáng vẻ không có chuyện gì.

Ngáp liên tiếp mấy phát, Tịch Tích Chi dựa vào cánh tay An Hoằng Hàn ngủ say.

An Hoằng Hàn vội vàng trở về Bàn Long điện đổi y phục, liền vội vàng vào lâm triều. Trước đây, hắn thường thức đêm cho nên một đêm không ngủ, hắn cũng sẽ không cảm thấy thân thể khó chịu. Hắn ngồi trên ghế rồng, vẫn giữ khí phách nghiêm nghị chấn nhiếp toàn trường.

Ngoại trừ việc Phong Châu xảy ra lũ lụt thì dân gian cũng không có chuyện lớn nữa, An Hoằng Hàn phân phó các bộ làm tốt chuyện tình thuộc trách nhiệm bản thân, rồi mất hứng thú nói ‘bãi triều’.

Mới vừa ôm con chồn nhỏ bước vào Ngự Thư Phòng, An Hoằng Hàn lập tức phân phó nói: "Lâm Ân, tuyên Từ thái y vào điện."

Lâm Ân hơi khom lưng, nghe thấy lời nói hoàng thượng, ông phản xạ có điều kiện đáp lại: "Nô tài tuân lệnh."

Cách rất lâu sau, Lâm Ân chậm rãi ngẩng đầu lên, buồn bực nhìn chòng chọc con chồn nhỏ một cái. Con chồn nhỏ không bị thương, sao còn tuyên Từ thái y đến đây?

Không dám nhiều lời, cũng không dám hỏi, Lâm Ân đè nghi vấn trong lòng xuống, vội vả chạy ra Ngự Thư Phòng.

An Hoằng Hàn không chút nhàn rỗi, vừa vào đại điện liền đi tới ngồi sau thư án, tay cầm bút phê duyệt tấu chương.

Cung nữ, thái giám phụ trách phục vụ bên trong Ngự Thư Phòng không dám phát ra một âm thanh, ngay đến đi bộ cũng phải nhón chân, e sợ quấy rầy bệ hạ xử lý chính sự.

Mà An Hoằng Hàn còn phân tâm, thỉnh thoảng nhìn con chồn nhỏ ngủ say. Trong lòng hắn không biết đang suy nghĩ chuyện gì, tay cầm đặt bút xuống viết, nhưng lại chậm chạp không viết ra được một chữ.

Một trận những tiếng bước chân vang lên từ xa đến gần.

Lão nhân râu bạc đi tuốt ở đằng trước, nhìn thấy An Hoằng Hàn liền thi lễ, "Tham kiến bệ hạ, không biết bệ hạ tuyên triệu lão phu có chuyện gì quan trọng?"

Từ lão đầu nho nhã lễ độ, vuốt chòm râu bạc nói.

An Hoằng Hàn đặt bút lông xuống, lông mày nhíu lại, phân phó nói: "Toàn bộ thái giám, cung nữ lui ra khỏi Ngự Thư Phòng, trẫm có chuyện nói với Từ thái y."

Lâm Ân cảm thấy hôm nay bệ hạ có điểm khác thường, kỳ quặc nhìn Từ thái y một cái, ngoắc tay với mọi người, dẫn đầu đi ra Ngự Thư Phòng.

Cánh cửa chính khép lại, bên trong Ngự Thư Phòng rộng lớn, yên tĩnh đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.

Ngón tay An Hoằng Hàn vuốt ve bộ lông con chồn nhỏ, động tác vô cùng dịu dàng như lo lắng không cẩn thận sẽ quấy rầy mộng đẹp của con chồn nhỏ.

Từ lão đầu nhìn thấy tất cả, bí ẩn cười một tiếng, "Xem ra bệ hạ đã biết được chuyện đó."

Giọng điệu nói chuyện của ông hết sức chắc chắn. Mỗi câu mỗi chữ chỉ đơn giản nói tóm tắt đúng trọng điểm.

Lông mày An Hoằng Hàn nhíu lại, không giận dữ nhưng toát ra uy nghiêm, cặp mắt sắc bén quét về phía lão nhân, trầm giọng nói: "Lão đã sớm biết được, tại sao vẫn không nói cho trẫm? Nếu không phải trong lúc vô tình trẫm phát hiện ra thì không biết bí mật này sẽ bị chôn giấu bao lâu."

Giọng An Hoằng Hàn nói cũng không lớn, hoặc có thể nói, hắn sợ đánh thức con chồn nhỏ trong ngực, cố ý giảm thấp giọng điệu. Nhưng sự lạnh lẽo trong lời nói vẫn khiến người ta cảm nhận được rõ ràng.

Lão giả không chút nào khiếp sợ, vẫn biểu lộ bộ dạng bình thản ung dung, khóe miệng duy trì một nụ cười hòa ái, "Có cái gọi là Thiên Cơ Bất Khả Lậu, lão phu làm sao dám không vâng theo ý ông trời chứ? Hơn nữa, coi như lão phu nói thì sẽ thế nào? Chẳng lẽ bệ hạ sẽ vì con chồn kia tu tiên liền hạ quyết tâm đuổi nó đi?"

Ánh mắt Từ lão đầu chưa có mù, hai tháng nay ông sống ở trong hoàng cung, bệ hạ sủng ái mọi điều với con chồn nhỏ đều bị ông xem vào trong mắt.

Một con chồn nhỏ đáng yêu lại đường đường lấy được sự cưng chiều của hoàng đế Phong Trạch quốc? Ngay đến quý phi cũng không có phúc phận đó, nhưng lại rơi toàn bộ lên thân con chồn nhỏ. Chẳng lẽ thói đời thay đổi? Một đám nữ quyến xinh đẹp như hoa còn không đánh lại được một sủng vật đầy lông lá là con chồn nhỏ?

An Hoằng Hàn đã mang theo cơn giận dữ, hắn nhìn chằm chằm vào mắt lão nhân như có thể toát ra ngọn lửa.

"Tu tiên thì thế nào? Chỉ cần cái gì là của trẫm thì đừng hòng nghĩ chạy ra khỏi lòng bàn tay trẫm. Dùng năng lực của lão nói cho trẫm biết. . . . . .lai lịch của con chồn nhỏ là gì?" Lời nói của hắn bình tĩnh không chút phập phồng, mang theo băng hàn lạnh thấu xương.

"Thứ lỗi cho lão phu không thể trả lời, ý trời đã an bài như vậy, chúng ta hãy thuận theo tự nhiên thì tốt hơn." Vẻ mặt Từ lão đầu như lúc thường, ông lắc đầu một cái, không nói một chữ về vấn đề này.

Ánh mắt An Hoằng Hàn lạnh lùng nheo lại, "Ngươi không sợ trẫm sẽ giết chết ngươi?"

Kèm theo những lời này là bầu không khí tỏa ra sát khí.

Chú thích:

(1)Ý nói có thầy giỏi thì ắt phải tạo ra học trò giỏi

(2)Căn cơ: là nền móng, cái gốc tu luyện, cơ sở ban đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện