Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 21
loài hoa quý giá nổi tiếng, củ khoai lang bỏng tay..

❊ ❊ ❊

Cung nữ hoảng hốt xoay người, cúi mình không ngừng tìm kiếm trong bụi hoa.

Ngoài lối đi nhỏ chuyên dùng để ngắm hoa thì ở những chỗ khác lại dày đặc hoa cỏ, hoa lá trong Ngự Hoa viên xen kẽ lẫn nhau, hoàn toàn đến nửa bước cũng khó đi. Mỗi loài hoa nơi này đều cực kỳ quý hiếm, dù đụng hỏng một đóa hoa nào, cung nữ chỉ có cách chờ đợi chịu phạt.

Tịch Tích Chi ỷ vào thân mình nhỏ bé, nhảy loạn xạ trong bụi hoa, nhìn đóa hoa này một lúc lại xem đóa hoa kia một chút. Nếu muốn tặng cho lão nhân thì những loài hoa hồng, hoa mẫu đơn… bông hoa màu sắc sặc sỡ chắc chắn không thể tặng.

Đóa hoa màu trắng lại có vẻ quá mức yên lặng.

Cũng không biết chạy trốn bao lâu ở trong bụi hoa, chờ sau khi Tịch Tích Chi muốn đứng dậy quay đầu nhìn lại thì đã không thấy bóng dáng của hai người cung nữ? Nhưng chợt nghĩ, đợi nàng tìm được một cành hoa phù hợp ý mình rồi đi tụ hợp với các nàng ấy cũng không muộn.

Lần này nàng cũng không phải nháo mất tích, An Hoằng Hàn mới sẽ không giận lây sang bọn họ.

Chăm chú chạy dưới những cành lá, Tịch Tích Chi ngẩng cái đầu nhỏ một góc 45° để nhìn. Trong ngự hoa viên, thật sự có nhiều đóa hoa đặc biệt, Tịch Tích Chi nhìn mãi không hết, rốt cuộc cũng không biết nên hái cành hoa nào tặng cho lão nhân mới tốt.

Lắc lư đi nửa tiếng, đột nhiên hai mắt Tịch Tích Chi phát sáng. Trên bàn đá trong cái đình nghỉ mát trước mặt để một chậu hoa, là đóa hoa nổi bật nhất trong các loài ở đây. Gió mát thổi hiu hiu, cành lá màu xanh đong đưa một hồi. Đóa hoa nở rất đẹp, từ nhị hoa đến cánh hoa như trải qua một tầng lột xác, dần dần chuyển từ màu xanh nhạt sang thành màu xanh đậm.

Tịch Tích Chi sáng mắt liếc nhìn, liền dời không được tròng mắt. Khí chất này thật ra có chút tương đối giống lão đầu. Lấy ra tặng lão nhân thì không còn gì tốt hơn rồi.

Những loài hoa vừa mới thấy qua mang đi so sánh với chậu hoa này, quả thật chính là làm bẩn ánh mắt của náng. Đầu tiên nhảy lên ghế đá, sau đó hai chân sau dùng sức, Tịch Tích Chi không vất vả chút nào đã nhảy lên trên bàn đá. Đi vòng quanh chậu hoa vài vòng, Tịch Tích Chi xem xét tỉ mỉ kỹ lưỡng bông hoa, càng xem càng thích.

Cả chậu hoa chỉ nở ra một bông hoa duy nhất, nhưng chỉ cần một đóa ít như vậy lại đủ độc đáo dẫn dắt hoa thơm cỏ lạ.

Sau khi làm ra quyết định, Tịch Tích Chi không chậm trễ chút nào, vươn móng vuốt ra bẻ gẫy cành hoa kia xuống. Một đóa hoa đang nở rộ xinh đẹp dưới sự tàn phá không thương tiếc của nàng, đầu đuôi thân cành đã tách rời nhau.

Hài lòng nhìn đóa hoa ở giữa hai chân, Tịch Tích Chi cười ‘ha hả’ kêu lên ‘chít chít’.

"Hoa Lam Linh là vật đính ước tiên hoàng ban cho ai gia, năm đó lúc tìm kiếm tiên hoàng đã hao phí không ít tâm tư. Khổ sở chờ đợi bốn năm, thật vất vả mới đợi đến khi nở hoa. Nếu không, bây giờ ai gia đâu cố ý gọi các ngươi đến Ngự Hoa Viên nhìn một chút." Xa xa, một giọng nói già nua vang lên, bà ta vừa cười vừa nói, mang theo chút đắc ý.

Đồng thời, vài tiếng nói như tiếng chuông rung cười nói: “Mẫu hậu muốn bọn thần thiếp mở rộng tầm mắt, chúng thần thiếp vui mừng còn không kịp nữa là.”

Lỗ tai nhạy bén của Tịch Tích Chi đã nghe được đối thoại từ xa của mấy người, cúi đầu xem xét đóa hoa trong ngực. . . . . . Màu xanh dương! Sẽ không chính là ‘ hoa Lam Linh ’ trong lời nói của bọn họ chứ?

Tâm trạng hoảng hốt, Tịch Tích Chi vừa định chạy trốn, chớp mắt đám người kia đã bước vào đình. Chẳng lẽ ông trời nhẫn tâm làm khó dễ nàng sao? Gần đây quả thật toàn chuyện xui xẻo, ba ngày hai bữa đều mạo phạm một vị tổ tông.

Quả cầu tròn màu trắng lặng lẽ lui về phía sau, Tịch Tích Chi nghĩ thừa dịp không có ai chú ý tới nàng sẽ lén chuồn đi.

Vừa mới đụng vào mép bàn đá, một nữ tử đã kinh ngạc kêu lên, "Đó không phải là Vân Chồn bệ hạ nuôi sao?"

Mọi người nghe vậy nhìn đến, thân thể Tịch Tích Chi cứng nhắc không nhúc nhích nữa. Thật là sợ cái gì, cái ấy sẽ tới. Hai móng vuốt bảo vệ đóa hoa, dấu nó ở sau lưng. Trong lòng đặc biệt bi thương, vừa rồi nàng còn mở cờ trong bụng gặp được bông hoa kiều diễm, bây giờ lại trở thành củ khoai lang bỏng tay.

Thật muốn vứt bỏ đóa hoa này, sau đó tiêu hủy chứng cứ.

"Thật là đáng yêu, khó trách bệ hạ muốn đích thân nuôi nấng." Những người nói chuyện đều là nữ nhân thiên kiều bá mị. Mỗi người đều chăm chút, trang phục lộng lẫy, giống như đang ganh đua so sánh sắc đẹp với nhau, khuôn mặt bọn họ đều trang điểm tỉ mỉ.

Từ sau khi Tịch Tích Chi xuyên qua thành con chồn nhỏ, lỗ tai, lỗ mũi trở nên đặc biệt nhạy bén. Không chịu nổi mùi phấn son trên người các nàng tỏa ra, nhịn không được hắt xì hơi một cái. Vừa định giơ móng vuốt xoa lỗ mũi bỗng nhiên nhớ tới vật sau lưng nên động tác vẫn giữ nguyên bất động.

Nhiều nữ nhân lại tiến gần về phía nàng, Tịch Tích Chi nhìn họ vài lần, cái nhìn này suýt nữa làm nàng váng đầu hoa mắt. Họ vừa hay đi ngược chiều ánh sáng, ánh nắng mặt trời chiếu lên đồ trang sức mà họ cắm trên búi tóc, hắt ra tia sáng chói lòa thiếu chút nữa làm mắt nàng bị thương.

Tướng mạo mấy vị phu nhân này cực kỳ xuất chúng, mặc dù không tính là chim sa cá lặn cũng phải được khuynh quốc khuynh thành. Gương mặt các nàng luôn mỉm cười nhưng Tịch Tích Chi biết nụ cười của các nàng không vào sâu tận đáy lòng. Bất kể thế nào, tươi cười như vậy luôn có chút cứng ngắc.

"Quá đáng yêu, không biết cầu xin bệ hạ ban cho bổn cung, bệ hạ có bỏ được hay không?" Mấy vị phu nhân đi tới trước mặt con chồn nhỏ, khom người lại gần, hình như cảm thấy cực kỳ hứng thú với nàng. Nhưng chân chính làm các nàng cảm giác hứng thú há sẽ là Tịch Tích Chi sao? Mà sẽ lấy nàng làm mồi dụ An Hoằng Hàn.

Chỉ cần các nàng tranh được quyền nuôi nấng con chồn nhỏ, bệ hạ còn không đến nhìn bọn họ vài lần sao?

Người nào không biết bệ hạ vì con chồn nhỏ này đã mấy lần tha thứ cho đám cung nữ, thái giám phạm sai lầm, chỉ đuổi bọn họ ra khỏi hoàng cung thôi.

Chịu đựng bàn tay ngọc thon thon kia tùy tiện vuốt ve gương mặt mình, Tịch Tích Chi không dám động một cái, e sợ bọn họ phát hiện ra vật nàng giấu sau lưng. Đến lúc này, Tịch Tích Chi cuối cùng đã tỉnh ngộ, thật ra An Hoằng Hàn dịu dàng hơn đám nữ nhân này nhiều. Ít nhất không có túm bộ lông nàng không buông, làm nàng đau muốn chết.

"Thật có đáng yêu như vậy sao? Nhìn các ngươi xem, có chỗ nào giống dáng vẻ một vị nương nương?" Một phu nhân xinh đẹp, tuổi trên dưới năm mươi đi sang bên này hai bước, dường như rất không hài lòng với hành động của mấy vị phu nhân kia.

Bà mời mấy nàng ta tới Ngự Hoa Viên để thưởng thức hoa Lam Linh chứ không phải để cho các nàng ta vây xung quanh con chồn nhỏ. Rất không thích con chồn nhỏ đổi khách thành chủ, sắc mặt của Thái hậu trở nên không tốt.

Mấy vị phu nhân tức khắc thu tay lại, không hề giày xéo bộ lông con chồn nhỏ nữa, "Bọn thần thiếp thấy nó đáng yêu, mới không nhịn được sờ sờ nó. Mẫu hậu đừng nóng giận, hoa Lam Linh cần phải được thưởng thức chậm rãi.”

Khuôn mặt mấy vị phu nhân thay đổi không ngừng, nịnh nọt thái hậu. Họ không thể vì một con chồn nhỏ liền làm mất mặt mũi thái hậu. Thái hậu mời các nàng đến không phải muốn khoe khoang một chút sao? Nếu không làm thỏa mãn lòng hư vinh của thái hậu thì bọn họ đừng nghĩ có một ngày thoải mái ở trong hoàng cung.

Thấy các nàng ta hiểu chuyện như vậy, sắc mặt thái hậu dịu đi rất nhiều, "Các ngươi xem, chậu hoa kia chính là hoa Lam Linh tiên hoàng ban tặng, trôi. . . . . . sáng thôi. . . . . ."

Cặp mắt thái hậu đột nhiên trợn to, "Đóa hoa nở rộ đầu cành này đi nơi nào!" Thái hậu nổi giận đùng đùng, chất vấn thái giám bên cạnh, "Làm sao lại thế này!"

Hai người thái giám lập tức quỳ xuống, "Nô tài cũng không biết tại sao có thể như vậy, mới vừa rồi còn ở chỗ này, làm sao sẽ đột nhiên không thấy! Nãy giờ không có ai tới Ngự Hoa Viên mà."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện