Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3794 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 85
chương 5.1..

❊ ❊ ❊

Lông dựng đứng lên, Tịch Tích Chi gồng người, chuẩn bị tư thế phòng bị, mắt nhìn chằm chằm An Nhược Yên đang dần đến gần.

Vừa rồi trong cơ thể linh lực đã dùng toàn bộ tạo thành gió cắt, bây giờ điều động linh lực không thể hình thành được công kích. Dù sao Tịch Tích Chi vẫn là một con chồn nhỏ, mới tu luyện được mấy tháng, sau khi linh lực dùng xong, cũng phải mất một thời gian mới có thể khôi phục lại.

Thiên hạ không có thứ gì dùng liên tục không hết, mỗi khi dùng hết thì nhất định cần phải được tiếp tế.

Chỉ là mỗi khi tiến độ tu luyện được đề cao thì linh lực sẽ trở nên mạnh hơn và thời gian kéo dài lâu hơn.

Tiếc rằng...... Tịch Tích Chi còn chưa đến trình độ đó.

"Trốn...... Ngươi tiếp tục trốn đi!" Gương mặt An Nhược Yên trở nên vặn vẹo, mặt lộ nét hung dữ, "Ngươi trốn không thoát! Thay vì phải gả cho một lão già bệnh hoạn, Bổn cung còn không bằng chết. Nhưng cho dù Bổn cung phải chết cũng muốn kéo một cái đệm lưng! Không phải hoàng huynh rất cưng chiều ngươi sao? Ha ha...... Bổn cung chính là muốn xem hoàng huynh hối hận."

Chít chít...... Ngươi bắt con chồn là nhầm rồi. Nó cũng chỉ là một sủng vật mà thôi, tóm nó uy hiếp An Hoằng Hàn, An Hoằng Hàn có thể lộ vẻ thương tiếc sao?

Tịch Tích Chi không khỏi nghĩ đến, An Hoằng Hàn lạnh lùng tàn nhẫn như vậy, có lẽ biết nàng bị Lục Công Chúa bắt đi cũng sẽ khoanh tay đứng nhìn. Nàng cũng là một sủng vật mua vui cho người ta, An Hoằng Hàn thực sự để ý nàng sao?

Tịch Tích Chi không xác định, cảnh giác nhìn chằm chằm An Nhược Yên.

Bởi vì cảnh giác An Nhược Yên quá mức, Tịch Tích Chi ngược lại bỏ quên Tiểu Tuân Tử đằng sau.

Tiểu Tuân Tử đột nhiên hành động, bổ nhào lên trước.

Tịch Tích Chi phản ứng nhanh nhạy, lỗ tai nghe được tiếng gió vù vù, tai khẽ run lên, lập tức chạy sang bên kia.

Mắt thấy thiếu chút có thể bắt được, lại bị con chồn nhỏ nhanh nhẹn chạy thoát, An Nhược Yên tức giận giẫm hai chân, "Nhất định phải bắt được nó cho Bổn cung! Hôm nay nó không thể không chết."

An Nhược Yên sinh sống vài chục năm ở trong hoàng cung, rất rõ tính cách hoàng huynh. Trong hoàng cung, chỉ cần biến đổi nhỏ, không có gì có thể chạy thoát khỏi sự kiểm soát của hoàng huynh. Nếu nàng không nắm bắt được thời gian, đợi lát nữa hoàng huynh chạy tới, nàng liền không có cơ hội.

Nhớ tới lời nói không chút cảm tình nào của hoàng huynh..... Nàng chỉ là quân cờ, An Nhược Yên tức giận không chịu nổi, nhấc làn váy cũng đi đuổi theo Vân chồn.

Một con chồn trốn trốn tránh tránh, hai người đuổi theo.

Không gian quá hẹp, Tịch Tích Chi ỷ vào thân thể nhỏ bé của mình, tận lực trốn tránh. Tứ chi của nàng linh hoạt, tốc độ không chút nào giảm chậm.

An Nhược Yên cùng Tiểu Tuân Tử đuổi đến toát mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển lau mồ hôi.

"Lục Công Chúa, bắt...... Bắt không được." Đầu con chồn nhỏ quá nhỏ, mỗi khi bọn họ đuổi theo, ngăn cản đường con chồn nhỏ đi, lúc đang muốn khom lưng bắt con chồn thì con chồn đã nhanh chóng lướt qua bọn họ, tiếp tục chạy trốn rồi.

An Nhược Yên cũng nhận ra chuyện này, hận nghiến răng, ghé vào tai Tiểu Tuân Tử nói đôi câu.

Tịch Tích Chi không hiểu bọn họ vì sao lại dừng lại không đuổi theo nàng, đứng từ xa đối diện với bọn họ.

Tiểu Tuân Tử cất bước, đi tới hướng chiếc chảo dầu.

An Nhược Yên tàn nhẫn cười một tiếng......

Tịch Tích Chi cho là Tiểu Tuân Tử bưng chảo dầu sẽ hướng nàng dội. Dầu nóng bốc hơi ngùn ngụt. Tịch Tích Chi sợ hãi trốn lui ra sau giữ khoảng cách với Tiểu Tuân Tử.

Nhưng sự việc không phát triển giống như dự đoán của Tịch Tích Chi, Tiểu Tuân Tử bưng chảo dầu lên, hắt tất cả dầu lên đất.

Dầu đang sôi, nhiệt độ rất cao, ngay khi dội xuống đất thì trong mật thất vang lên tiếng tí tách, khói màu trắng từ từ bốc hơi bay vào không trung.

Tịch Tích Chi nhìn cảnh này càng chấn động hơn so với vừa nãy. Nếu không phải dội dầu vào nàng thì chỉ có một khả năng, bọn họ muốn phóng hỏa.

Trên sàn nhà hắt đầy dầu, ngăn cách chỗ đứng giữa con chồn nhỏ cùng An Nhược Yên và Tiểu Tuân Tử như một dòng sông ở giữa chia cắt bọn họ.

Trong tay An Nhược Yên đang mở ra một hộp diêm, ngọn lửa bỗng chốc bùng lên khẽ chiếu sáng mật thất tối om.

Gương mặt của nàng ánh lên ánh lửa, Tịch Tích Chi có thể nhìn thấy rõ khóe miệng An Nhược Yên nở một nụ cười nham hiểm.

"Xem ra không thể chiên rán ngươi, nhưng tin rằng khi hoàng huynh nhìn thấy ngươi bị thiêu chín cũng vẫn sẽ có bộ dạng kích động." An Nhược Yên mất trí ném que diêm, que diêm rơi xuống dầu, ngay tức thời lửa bốc cao lên nửa mét.

Mà lúc này, An Nhược Yên cười cực kì đắc ý, như một người cuối cùng cũng chiếm được thắng lợi.

Tiếng bước chân dần dần đi xa, cửa đá nặng nề được mở ra lần nữa, lại khép lại.

Bị ngăn cách bởi ngọn lửa cháy hừng hực, bây giờ Tịch Tích Chi thật sự sợ hãi. Dùng hết sức điều động một tia linh lực cuối cùng để bảo vệ cơ thể, nhiệt độ xung quanh dần dần cao hơn, khói dầy đặc lan tỏa khắp không gian, bịt kín mật thất do không có đường thoát ra. Tất cả đều tập trung trên trần mật thất hình thành một màn sương khói dày đặc.

Ánh lửa cao vút, chiếu sáng bao bọc toàn bộ không gian, lan tới hung dữ, ngọn lửa bùng cháy điên cuồng.

Tịch Tích Chi bị ngọn lửa dồn vào góc, móng vuốt che kín lỗ mũi, cố gắng không để bản thân hút phải khói mù. Mật thật biến thành một lò lửa thiêu, bên trong lửa cháy rừng rực, bốc cháy điên cuồng.

Cuộn mình lại thành vòng tròn, Tịch Tích Chi bỏ móng vuốt khỏi mũi để hít thở, không ngờ lại hít vào một luồng khói, bị sặc không ngừng ho khan. Trong đôi mắt phản chiếu hình ảnh ngọn lửa cháy ngập trời.

Trong đầu chốc lát lại không ngừng hiện lên cảnh nàng và An Hoằng Hàn sống chung, không biết vì sao, đến giây phút sống còn, Tịch Tích Chi nàng lại nhớ tới cái người vẫn luôn bắt nạt mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện