Dưỡng Thú Thành Phi

Lượt đọc: 3771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »
Chương 59
việc xấu làm không ngừng không dừng!..

❊ ❊ ❊

Cho dù lão nhân gặp qua nhiều sự việc sóng to gió lớn nhưng vẫn bị khí thế của An Hoằng Hàn làm cho kinh sợ. Nhưng ông cũng là người cố chấp, ông cắn chặt răng không chịu nói.

"Bệ hạ giết lão phu, chẳng lẽ muốn gây ra chiến tranh giữa hai nước?" Lần đầu tiên Từ lão đầu tự khai rõ thân phận để lấy lợi thế cho bản thân.

Ngược lại, An Hoằng Hàn cười lạnh, "Trẫm có gì phải sợ?"

Tính tính An Hoằng Hàn háo chiến, thủ đoạn tàn nhẫn, đã từng khơi lên mấy lần chiến tranh xâm lược, chính để đem lãnh thổ quốc gia đó vào khối bản đồ Phong Trạch quốc.

"Bệ hạ, hai nước khai chiến thì đối với một quốc gia nào cũng không có chỗ tốt. Chúng ta đều lùi một bước như thế nào?" Vì suy nghĩ đại cục, Từ lão đầu nói: "Năng lực của lão phu không thể hiểu hết ý trời, chuyện biết được nhất định có hạn. Huống chi lão phu không phải con dân Phong Trạch quốc, cũng không thuộc sự cai quản của bệ hạ."

An Hoằng Hàn nghiêm mặt, liếc nhìn ông nói: "Mặc dù lão không phải người Phong Trạch quốc, nhưng nơi lão đang đứng chính là quốc thổ Phong Trạch quốc. Vậy Từ thái y nói xem, trẫm có quyền trị tội lão hay không?"

Chỉ cần lão ở trên mảnh đất Phong Trạch quốc thì không có chuyện gì hắn không thể làm chủ.

Tùy tiện tạo một tội danh cho Từ lão đầu thì lão không thể không phải chết. Cho dù giết ông ta sẽ phá vỡ bang giao giữa hai nước, nhưng chuyện mà An Hoằng Hàn làm từ trước đến nay không hề tiếc phải trả giá cao.

"Bệ hạ, ngài là vua một nước, chẳng lẽ chỉ vì ham muốn của bản thân liền không chú ý đến sự sống chết của dân chúng? Chiến tranh chỉ đem đến sự tha hương cầu thực, nhà tan cửa nát cho dân chúng." Từ lão đầu hết sức khuyên bảo, nhưng cũng sợ thật sự chọc giận An Hoằng Hàn nên cố gắng không mở miệng nói về chuyện kia.

"Ít thuyết giáo mấy từ nhân nghĩa anh hùng ấy cho trẫm đi, trẫm chỉ hỏi lão. . . . . . Con chồn nhỏ cái lai lịch gì?" An Hoằng Hàn tức giận muốn đập bàn, bàn tay chỉ thiếu chút là rơi vào trên thư án, lại mạnh mẽ dừng lại giữa không trung.

Hắn nhìn thoáng qua con chồn nhỏ đang nằm trên đùi, thấy nó đang ngủ say, chậm rãi thu hồi chưởng lực.

Từ lão đầu cười rung cả bộ râu, "Bệ hạ, lai lịch của con chồn nhỏ thật sự quan trọng đến vậy sao? Ngài cũng nói rồi đó, coi như con chồn nhỏ tu tiên thì ngài cũng sẽ không dễ dàng thả nó rời đi. Không bằng chúng ta đổi sang một chuyện khác, nói một chút về chuyện tương lai của ngài và con chồn nhỏ?"

Đa số khó có thể nắm giữ được người tu tiên trong tay, bởi vì bọn họ hoặc là thích ẩn cư rừng núi không hỏi đến việc ở đời; hoặc là kiêu ngạo không chịu gò bó thích lưu lạc trong giang hồ.

Vấn đề này thành công hấp dẫn sự chú ý của An Hoằng Hàn, chuyện đã qua sao có sức hút bằng chuyện tương lai sắp xảy ra?

"Lão nói." Hai chữ đã tuyên bố quyết định của An Hoằng Hàn.

Từ lão đầu thở phào nhẹ nhõm, "Lời tiên đoán trước khả năng cuối cùng cũng có hạn, lão phu chỉ có thể đem chuyện biết nói cho bệ hạ, xin bệ hạ chớ trách."

An Hoằng Hàn gật đầu với ông, nhưng trong lòng ‘hừ’ lạnh một tiếng. Lão nhân này cũng không phải người khôn khéo bình thường, dù ông ta cố ý giấu giếm một chút sự việc đã biết, An Hoằng Hàn cũng không còn biện pháp khác. Bởi vì hắn không phải con giun trong bụng Từ lão đầu kia nên nào biết trong đầu ông ta đang suy nghĩ cái gì.

Từ lão đầu móc ba miếng tiền đồng từ trong tay áo, hai tay hợp lại, sau đó trên dưới lay động làm tiền đồng lăn lộn trong lòng bàn tay, lắc chung sáu lần tạo quẻ mới đặt tiền đồng xuống mặt bàn. Từ lão đầu giật mình hít sâu, sau đó chỉ hướng quả cầu trắng nhỏ trong ngực An Hoằng Hàn, “Căn cứ theo quẻ tượng thì thấy, tương lai sau này, bệ hạ và con chồn này có mối quan hệ phức tạp với nhau.”

"Nói rõ ràng một chút, trẫm không cần nghe lời nói nhảm(1)." An Hoằng Hàn duỗi ngón tay ra, chải chuốt bộ lông con chồn nhỏ, tâm tình nhưng lại theo lời mà dâng cao.

.

Từ lão đầu lại nghiêm túc nhìn vị trí sắp xếp của tiền đồng, hi vọng đọc được nhiều thông tin hơn từ bên trong đó, nhưng mặc ông vắt hết óc thì vẫn chỉ nhìn ra được một nửa tin đó.

Cau mày, Từ lão đầu đi tới đi lui, bồi hồi một lúc lâu sau, khó khăn lắc đầu. Ngoài y thuật cao minh, bản thân ông chỉ có bản lãnh tiên đoán là lợi hại nhất, nhưng lần này. . . . . . Nhưng lần này Từ lão đầu lại không tính ra được cái gì.

Chẳng lẽ lai lịch con chồn nhỏ khác với con người, cho nên số mệnh tương lai không ai biết trước?

"Đây chính là lời nói nhảm lão muốn nói với trẫm?" An Hoằng Hàn xem xét sắc mặt lão nhân để nhìn ra đầu mối, sắc mặt hắn đã trở nên âm trầm, nói chuyện thấm nhè nhẹ khí lạnh.

Từ lão đầu nói kiểu một năm một mười: "Bệ hạ đoán trúng rồi. . . . . . Lão phu không có biện pháp tính ra được."

An Hoằng Hàn cười lạnh nói: "Trên đời vẫn còn có chuyện Từ thái y tính không ra được?"

"Lão phu không phải thần tiên, dĩ nhiên không thể nào biết hết mọi chuyện được. Nếu không tại sao thiên hạ có thể có thiên tai hại người?" Từ lão đầu không chút hốt hoảng, cầm lại ba miếng tiền đồng. Tương lai con chồn nhỏ giống như một màn sương mù, mơ hồ, không thấy rõ.

Bình thường như vậy thì có hai nguyên nhân. Một là tương lai con chồn nhỏ có quan hệ với ông; hai là con chồn nhỏ có dính líu sâu xa với hoàng gia. Nếu như thuộc loại thứ hai thì con chồn nhỏ sẽ có một sự kiện quan trọng được ghi chép vào trong lịch sử. Mà chuyện đó, ông trời đã sớm an bài, sao phàm nhân như ông có thể dòm ngó?

An Hoằng Hàn cũng đồng thời nghĩ đến điểm này, hắn không chịu tổn thất, nên sao chịu bỏ qua? Tiếp theo nói: "Đã như vậy, Từ thái y có nên nói lai lịch con chồn nhỏ cho trẫm hay không? Bởi vì trao đổi ngươi vừa nói, trẫm không nghe thấy bất kỳ nội dung hữu ích nào."

Từ lão đầu thua người không thua trận, không chịu lui bước, nói "Bệ hạ, ngài là vua một nước, tại sao có thể lật lọng phủ nhận? Lão phu đã tính qua tương lai con chồn nhỏ, tuyệt đối không giấu giếm bất kì chuyện gì. Theo đạo lý mà nói, trao đổi đó đã hoàn thành."

Trong mắt An Hoằng Hàn, thứ không đáng giá tiền nhất chính là cam kết. Trong hoàng cung, lời nói dối nhiều không kể xiết, nếu hắn ngu ngốc đi tin tưởng hết thì hắn sẽ không sống đến giờ.

Từ lão đầu hiểu rõ tính cách của An Hoằng Hàn, đành giành nói trước: "Bệ hạ, so với việc để lão phu nói chân tướng cho ngài, còn không bằng chờ con chồn nhỏ chính miệng nói với ngài. Mặc dù kết quả như một, nhưng hai cách lại có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau."

Lý do này rất có sức thuyết phục người, đáng tiếc An Hoằng Hàn là người thông minh, biết việc gì có lợi ích lớn nhất cho mình.

"Nói rất khôn khéo, vậy Từ thái y lại nói cho trẫm, con chồn khi nào có thể nói tiếng người? Là một năm, mười năm, hay là trăm năm. . . . . ."

Từ thái y suy tư một hồi, hồi tưởng quẻ tượng kì quái vừa rồi, nói: "Không hơn một tháng."

Lần này, An Hoằng Hàn dần dần bình ổn lại sự tức giận của mình, "Lão lui ra đi."

Ánh mắt chuyển sang nhìn con chồn nhỏ, trong trạng thái con chồn nhỏ đang mơ màng gáy khò khò. An Hoằng Hàn vừa nghĩ tới kỳ hạn thời gian Từ lão đầu vừa nói, không khỏi nở một nụ cười. Hắn chưa bao giờ mong chờ qua bất cứ chuyện gì, còn lần này, trong lòng lại toát ra một ý nghĩ rất muốn nghe thấy giọng nói của con chồn nhỏ.

Mỗi lần nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn của con chồn nhỏ nói chuyện ‘chít chít’ không ngừng, An Hoằng Hàn không nhịn được muốn chọc cười nó một phen.

Âm thanh tiếng ngáy ngủ vang vọng trong đại điện.

An Hoằng Hàn cố tình nhấc chiếc bút lông sạch, dùng đầu ngọn bút lông quét qua chóp mũi con chồn nhỏ.

Con chồn nhỏ đang ngủ như chết, đột nhiên hắt xì, móng vuốt xoa xoa lỗ mũi, lại say sưa tiếp tục mộng đẹp. Cái miệng nho nhỏ ‘chẹp chẹp’ líu lo đôi câu, dáng vẻ không vừa ý.

Một khi suy nghĩ xấu xa của An Hoằng Hàn nổi lên thì nhất định không ngừng không ngớt. Hắn lần lượt dùng bút lông trêu cợt con chồn nhỏ.

Con chồn nhỏ tiếp tục hắt xì hơi, rồi vẫn cứ ngủ gà ngủ gật xua đuổi vật gây khó chịu cho nó.

Nàng mở mắt ra, liền nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm An Hoằng Hàn, nghiến răng một hồi!

Quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác là chuyện rất thất đức!

Chú thích:

(1)Lời nói nhảm: là lời nói vô dung, không chút hữu ích, không có giá trị

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của cửu trọng điện