Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 212
Rời đi

❊ ❊ ❊

Trong một căn phòng ở Rampur, Vũ Tam nhanh chóng nhận được tin tức về biến động ở Cacutta, cùng một lá thư khẳng định chắc chắn, người của ta sẽ không sao. Thở phào, quay sang Jacky Nguyen, nói:

“ Ngươi cho gọi bọn chúng tới đi.”

“ Vâng.”

.......

Jacky Nguyen rất nhanh chóng trở lại, đi cùng là Rajput Tai - tộc trưởng của bộ lạc Garo, đây cũng là người đứng đầu nhóm cướp quấy phá ở ngoài Cacutta gần đây. Vào doanh trướng, thấy Vũ Tam, Rajput Tai khom người cung kính:

“ Tướng quân, người cho gọi chúng tôi có việc.”

Vũ Tam gật đầu, chỉ về một cái nghế, nói:

“ Ngươi ngồi đi.”

“ Vâng.”

Thấy Rajput Tai đã yên vị, Vũ Tam nói:

“ Chúng ta sắp rời đi, như ước hẹn. Các ngươi có thể tự do. Cảm ơn các ngươi khoảng thời gian này.”

Rajput Tai nghe vậy trầm ngâm.

........

Lần đó, một đám quý tộc người Anh đem quân càn quấy khắp nơi, đánh phá bộ lạc. Nhờ sự nhanh nhẹn, quyết đoán, hắn đã lãnh đạo đội quân chống lại, gây nhiều thương vong. Khiến dần dần, biến thành cái gai trong mắt quân Anh.

Khi đó Vũ Tam cũng vừa chân ướt chân ráo tới Cacutta, dù có thư nhưng Shole chưa tại, liên tục bị gây khó dễ. Cuối cùng, xin phép Charles, cầm binh dẹp loạn xung quanh, lập công đồng thời trấn áp những lời đồn.

Với tư duy nhanh nhậy, am hiểu ẩn nấp, lên tiến hành lấy độc trị độc.... Quân bản địa dần dần bị diệt, bắt giam, tiếng vọng Vũ Tam ngày càng lớn.

Trong trận chiến cuối cùng, khi dẹp loạn, thấy hắn cường tráng, dù chết không lùi. Vũ Tam vô cùng tán thưởng, tha hắn. Một vài tên lính Anh phản đối, bị giết không thương tình.

Mấy hôm sau, Vũ Tam tìm hắn, đề nghị một thỏa thuận: Hắn cùng dân làng được thả đi. Sau đó được người Vũ Tam huấn luyện, chu cấp vũ khí, lương, tiến hành quấy phá vòng ngoài.

Đến nay ngót nghét hơn 3 tháng, bản thân hắn cùng người trong bộ lạc đã quen cuộc sống này. Giờ nghe Vũ Tam phải rời đi, có chút thất lạc.

........

Thật lâu, Rajput Tai đứng dậy, quỳ gối:

“ Mạng của chúng tôi tướng quân cứu. Tướng quân đi đâu chúng tôi nguyện đi theo.”

Vũ Tam nghe xong, trong lòng vui, nhưng vẻ mặt lộ vẻ đăm chiêu:

“ Các ngươi suy nghĩ thật kỹ? chuyến này đi khó khăn, nhiều bất trắc. Các ngươi nếu ở lại, dựa vào số vốn tích lũy. Hoàn toàn xây dựng lại được bộ lạc. Tội gì phải đi theo chúng ta.”

Rajput Tai lắc đầu:

“ Tiếp xúc dần bọn Anh, chúng tôi hiểu dù có tiền bạc, cuộc sống ngày xưa khó thể lại. Ban đầu đối đãi tốt, nhưng khi bòn rút hết tiền, thì sẽ chém giết. Tôi thấy đi theo tướng quân, mới có tương lai.”

Vũ Tam thở dài:

“ Vậy được. Ngươi đứng lên đi.” Trầm ngâm, tiếp:

“ Nếu ngươi đã quyết vậy. Ta nói luôn. Nếu theo, trong bộ lạc của các ngươi, thanh niên khỏe mạnh sẽ thành lập một nhánh quân LDT1 (lính đánh thuê số 1), tuân theo lệnh tác chiến. Khi tham gia, sẽ đáp ứng ăn uống đầy đủ, còn có trợ cấp hàng thánh gửi gia đình, ai lập công khen thưởng. Những người khác, sẽ làm việc, trông coi đồn điền, xây dựng mới..... Ngươi nghĩ sao?”

Rajput không chần chừ:

“ Vâng. Tôi đồng ý.”

Vũ Tam cười hài lòng, đưa lại tờ hợp đồng nói:

“ Ngươi cứ về nghiên cứu kỹ. Tạm thời cho người rút lui. Chuẩn bị. Nếu không có gì, ba ngày nữa xuất phát.”

“ Vâng.”

.......

Đợi Rajput Tai rời đi, Vũ Tam nhìn Jacky Nguyen:

“ Bọn chúng rút, ngươi tạm thời chăm chú Cacutta, có việc báo lại ngay cho ta.”

“ Vâng.”

......

Sau đó, Vũ Tam dẫn người đi gần đến lưu vực sông Padma, quan sát không ai bám theo. Đoàn người men theo một mật đạo bí mật tiến sát về rạch gầm.

Càng đến sát, năm con thuyền lớn sừng sững uy nghiêm dần hiện ra. Trông thấy vậy, Vũ Tam hồ hởi nói:

“ Đây đều là công sức, mấy tháng nay của ta cùng mọi người. Toàn bộ chúng ban đầu đều là những con tầu thải loại của quân EIS, ta mua lại, sau đó tiến hành sửa chữa, trang bị công nghệ mới nhất của ta, so với những con tầu Định Quốc ở cảng Cô Tô, mạnh hơn nhiều.”

Bọn người Kiều Thanh, Phạm Hổ..... đều là người am hiểu nhất định thuyền chiến, biết được tầm quan trọng của thuyền lớn, nhất là trong tình trạng nơi đất khách quê người, than:

“ Thật vất vả huynh rồi.”

........

Vũ Tam cười, đoàn người dần tiền lại, nhưng vừa ra, đã bị một nhóm người bao vây, nhắm thẳng, Vũ Tam bình tĩnh, bắt đầu huýt lên những thanh âm rời rạc, một ám hiệu được gửi đi. Rất nhanh, một người đem theo nhánh quân tinh nhuệ, trang bị đầy đủ gọn gàng, đi tới, Trần Lê Dân Triết- quản lý hạm đội thủy quân, vội tiến đến:

“ Tướng quân, người tới. Mọi thứ đã đều ổn thỏa. Khi nào xuất phát, chỉ cần phá kè bao hai đầu, cho nước vào, đây thuyền lên là được.”

Vũ Tam khẽ nhẩm tính, nói:

“ Vậy làm đi. Thời gian không còn sớm.”

“ Vâng.” Trần Lê Dân Triết vội đáp, quay sang trao đổi với đám dân Bengal. Rất nhanh đám kia rời đi, còn một người đàn ông ở lại, khẽ phân bua.

Trần Lê Dân Triết lắc đầu:

“ Chuyện này ta không làm chủ được. Tướng quân ở kia ta dẫn người tới. Thuyết phục được hay không là do ngươi.”

.......

Bên kia, bọn người Vũ Tam đang định đi tiếp vào trong, Trần Lê Dân Triết dẫn theo người đến, trình bày qua vấn đề. Người đàn ông mình trần, nước ra ngăm đen, chỉ mang trên người một chiếc khố, nói thêm:

“ Các ngài đã hứa ban đầu như vậy. Các ngài chuẩn bị rời đi. Chả nhẽ muốn đuổi cùng giết tận.”

Vũ Tam cau mày, cười nhạt:

“ Không. Nhưng các ngươi đi. Muốn sinh tồn ở đâu, quân Anh tàn phá khắp nơi. Ra cũng chỉ làm thuê. Mặt khác, các ngươi biết bí mật của ta. Không thể rời đi được.”

Bodon nghe hiểu, khẽ rút lui vài bước:

“ Các ngươi muốn đuổi cùng giết tận. Ta muốn liều chết với ngươi.”

Xong quay ra, nhìn đám người dưới sự hướng dẫn của quân ta đang đục vách, quát:

“ Bỏ xuống. Đằng nào cũng chết. Cần gì chịu khổ,”

Nhưng vừa nói xong, Vũ Tam quát lớn, giọng như hổ gầm:

“ Im lặng.” Đồng thời Kiều Thanh, Phạm Hổ.... nhanh chóng nhằm súng khống chế. Thấy yên lặng, Vũ Tam nhìn Bodon nói:

“ Từ khi các ngươi được chúng ta thuê. Đã chịu khổ chưa, hay sống hạnh phúc hơn so với trước đây. Ngày làm 12h, cơm đủ 3 bữa, làm sáu ngày nghỉ 1 ngày. Thỉnh thoảng thưởng chút tiền đi ăn chơi. Vậy còn đáng tiếc gì nữa.”

Bodon ngưng giọng, cắt ngang:

“ Ta biết. Nhưng chúng ta muốn sống, muốn tự do... Nếu chết, thì mọi thứ còn gì nữa... tưởng rằng chỉ lũ Tây Lông mới vậy, các ngươi cũng vậy.”

Vũ Tam cau mày:

“ im. Để ta nói hết. Dám chen lần nữa, không có đàm phán gì hết.”

Bodon tuy muốn phản kháng, nhưng uy áp Vũ Tam khiến hắn cũng cúi đầu.

Vũ Tam tiếp:

“ Không phải giết các ngươi. Mà chúng ta muốn các ngươi tiếp tục làm công cho chúng ta. Tạm thời sẽ rời đi. Chúng ta muốn đến nơi khác, xâm chiếm. Một khi thành công cho các ngươi một mảnh đất cắm rùi, phụ nữ trẻ con có nơi sinh sống, làm công việc tăng gia sản xuất. Còn các ngươi thành lập dưới trướng một đội lính đánh thuê: chỉ tuyển chọn người khỏe mạnh, từ 18-40. Trợ cấp tất nhiên tốt hơn. Sẽ có lương, gửi về nuôi con. Ngoài ra còn thưởng tùy năng suất... các ngươi nghĩ thế nào.”

Bodon trầm tư, hắn là tộc trưởng, may mắn biết tiếng anh, tiếp xúc với chế độ này, hiểu được điều Vũ Tam nói, đánh thuê trính nhà đổi mạng lấy tiền. Nhưng điều kiện tốt hơn, đáp:

“ Được. Nhưng ngươi cho ta bàn bạc với người dân được chứ.”

Vũ Tam gật đầu.

Nhìn đám người rời đi, Kiều Thanh nói:

“ Như công tử là giết gọn. Khi chúng ta chưa đủ sức khống chế không nên nhân từ, kẻo nuôi ong tay áo.”

Vũ Tam cười khẽ đáp:

“ Ta cũng định vậy. Nhưng trước mắt quân số cực thiếu, với muốn thuyết phục đám người Ấn, phải cho họ thấy hiện thực. Bọn chúng tham gia, sắp xếp làm chim đầu đàn, cho chút trừng phạt. Mặt khác, công tử nói người sẽ đến, thời gian ngắn sẽ không sao.”

“ ừm.”

.......

Bên kia, mấy người sau khi nghe Bodon phân tích, đều im lặng:

“ Bọn chúng tôi ngu dốt, tộc trưởng như thế nào thì chúng tôi theo.”

Nghe vậy, Bodon tự giễu:

“ Được. Hắn đưa ra không tệ. Dù xa quê hương. Sẽ có ngày chúng ta trở lại.”

“ Vâng. Cẩn tuân tộc trưởng.”

......

Rất nhanh hiệp thương thành, một bản hiệp định được ký kết.

.......

Vách tưởng đục ra, nhanh chóng nước dâng, thuyền thuận lợi lên.

Vũ Tam cho người theo các nhánh lên tầu, nhóm của Kiều Thanh, Cù Thị Út cộng thêm đám Bodon lên ba tầu, xuôi lên dòng Brahmaputra đến Nagaon, Assam.

Tony Đặng cùng Tràng A Tủa thì quá giang lên Chadpur theo đường bộ tiến về Manipur cùng Monywa.

Còn Vũ Tam đem hai tầu còn lại, qua đón Rạput Tai, Jacky Nguyen thuận lợi xuôi ra vịnh begal tiến về phía sông Naf.

Hành trình chính thức bắt đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »