Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 229
Mẻ cá lớn(4)

❊ ❊ ❊

Qua vùng Malacca, Nguyễn Toản nhìn Lê Huy:

“ Ngươi tạm thời treo cờ của lũ VOC cùng cờ của chúng ta. Tuy yếu, nhưng vẫn có oai, tránh dây vào phiền phức nơi đây.”

“ Vâng.” Lê Huy gật đầu.

......

Quả nhiên khi vừa chậm rãi đến khu vực Riau. Lại một loạt tàu bao vây lấy quân ta. Một tên lớn giọng:

“ Các ngươi là ai, trông vô cùng lạ mặt. Đã mua phiếu qua lại chưa?”

Lê Huy chỉ lên hai lá cơ tung bay, đáp:

“ Biết chúng ta là ai không? Mà dám hỏi câu đó.”

Tên kia nhìn lên, thấy lá cờ VOC, khẽ giật mình, nhưng vẫn mạnh miệng:

“ Dù các ngươi là ai đi qua đây đều mất phí. Riau là của người Johor...”

Nghe vậy, Nguyễn Toản khẽ cười:

“ Thú vị.” Xong quay sang Lê Huy:

“ Ngươi đưa chúng đi. Nhận tiện chúng ta cũng dừng chân quan sát chút.”

“ Vâng.” Lê Huy gật đầu.

........

Nộp xong, tên cầm đầu đưa lại tờ giấy, nói:

“ Đây là phiếu thông hành 1 tháng. Các ngươi cẩn thận giữ lấy. Mất sẽ phải mua lại mà không được cấp lại.”

Lê Huy tiện tay nhét vào túi, nói:

“ Được rồi. Vậy các ngươi tránh đường cho chúng ta đi.”

Tên cầm đầu gật đầu, nhanh cho thuyền tản ra. Đợi đoàn người đi, tên kia mới thở phào:

“ Thật may. Quả nhiên số ta được ông trời ấn thương.”

Bên cạnh, nghe vậy, mấy tên đồng bạn cười không nguôi.

.........

Đoàn người ta, chậm rãi đi, dần dần khung cảnh nhộn nhịp xuất hiện. Nguyễn Toản cho tầu dừng lại, nhìn Lê Huy:

“ Phần lớn hãy ở lại trên tầu. Ngươi cho vài người phân tán dùng vàng bạc để quy đổi lương thảo, thuốc súng.... Ta vừa nhận được tin bên Phú Quốc đang thiếu trầm trọng. Xong xuôi gọi ta, ta đi dạo chút.”

Lê Huy lo lắng:

“ Để thuộc hạ đi cùng. Nơi đây hỗn tạp...”

Nguyễn Toản xua tay:

“ Ta mang người đi. Ngươi không phải lo.”

“ Vâng.” Lê Huy đáp.

...........

Sau khi tách đoàn, Nguyễn Toản đi vòng vòng, nhìn những món đồ thuận mắt thì mua. Không lâu đã nặng túi. Định quay về thì thấy tên sĩ quan vừa chặn tầu bịt mặt đang hấp tấp chạy trốn, phía sau một đám quan binh theo đuổi. Hơi chút ấn tượng, Nguyễn Toản khẽ lẩn mình bám theo. Nhìn tên sĩ quan kia, biến đổi thân phận liên tục, đi bộ ngang qua binh lính mà tất cả không hay. Bàn bạc kế hoạch lật đồ vương triều cùng hàng loạt người ngoại quốc.... Nguyễn Toản cười, đặt chút đánh dấu, nhẹ rời đi.

.........

Quan ta trở về Phú Quốc đã là 1 tuần sau. Vừa chuẩn bị tới phạm vi bến cảng, Võ Văn Dũng đã quan sát thấy, vội vã bước ra, nhìn Nguyễn Toản bước xuống, Võ Văn Dũng trịnh trọng:

“ Vương gia đã tới, mời người vào trong.”

Nguyễn Toản gật đầu. Ngồi thưởng thức hương trà, cảm thán:

“ Đúng là không đâu bằng được quê hương.” Rồi nhìn Võ Văn Dũng:

“ Tình hình ở đây ổn chứ? Không biết mọi chuyện kéo dài đến giờ, ngươi ra ở đây cũng nhàm chán?”

Võ Văn Dũng vội lắc đầu:

“ Lúc đầu, thần cũng cảm thấy vậy. Sau cũng dần quen. Mà ở đây mới thấy đất nước ta mênh mông vẫn còn nhiều vùng hoang sơ, bỏ phí...”

Nguyễn Toản cười:

“ Muốn phát triển thì cần có du lịch.... Vấn đề này khi ổn định mới có thể xem xét. Nhưng ta khăng định, có lẽ không lâu, vùng hoang sơ này sẽ là một thành phố tấp nập...” khẽ ngưng giọng, nói:

“ Mà ngươi nói sơ qua tình hình trong đây. Để ta còn phán đoán rồi bàn bạc với bệ hạ. Đánh nhanh thắng nhanh, chậm ngày nào dân khổ ngày đó.”

“ Vâng.” Võ Văn Dũng vội đáp, nói cẩn thận toàn bộ tình hình. Nguyễn Toản yên lặng lắng nghe, nghi chép. Xong xuôi, gật đầu:

“ Đúng là thế sự xoay vần. Ngươi mấy ngày nay cho ngươi gia tăng tập luyện, Lê Huy sẽ hướng dẫn. Chúng ta vừa thực chiến trên biển, có nhiều điều thay đổi tư duy khác, cần cập nhập. Có thể hạn chế thấp nhất thương vong mà hiệu quả vẫn đạt.”

“ Vâng. Cảm ơn vương gia.” Võ Văn Dũng đáp.

.........

Hai người hàn huyên chút, Nguyễn Toản đứng dậy, định ngắm khung cảnh hoàng hôn. Nhưng vừa ra bên ngoài, đã thấy Triệu Lan cùng Triệu Ý đứng ngoài. Võ Văn Dũng nhìn vậy, vội cáo từ:

“ Phòng của Vương gia là căn đầu tiên, gần sát với của Triệu Lan. Thần đã chuẩn bị. Nếu có yêu cầu, mong vương gia hãy gọi.”

Nguyễn Toản gật đầu, rồi nhìn đám Triệu Lan:

“ Đi lên phòng rồi nói.”

..........

Vào trong phòng, quan sát xung quanh không có người lạ, Nguyễn Toản hiền hòa, hỏi thăm:

“ Mạnh khỏe chứ. Các ngươi có việc tìm ta.”

Triệu Lan vội đáp:

“ Vâng. Đội ơn công tử, chúng thuộc hạ bình an.” Rồi quay sang chỉ Triệu Ý, Triệu Nhã tiếp:

“ đây là hai người còn lại của Thiên Lâu Các mà thuộc hạ đã nói trong thư.”

Nghe Triệu Lan nói, hai người Triệu Ý vội khom người:

“ Tham kiến công tử.”

Nguyễn Toản gật đầu:

“ Các ngươi làm vậy đã hết khả năng, niệm công lao, nên lần này ta sẽ không trách tội. Còn chuyện Triệu Lan cầu kiến, ta đồng ý. Nhưng đợi sau khí thống nhất, về Cô Ba. Các ngươi mang theo một vài người nữa đi. Để có thể giảm bớt thời gian. Mặt khác, tiếp sau bề bộn, hai người ở lại giúp đỡ Triệu Lan xử lý.”

“ Vâng.” Hai người nói xong, vội cáo từ.

.......

Cả hai rời đi, Lê Huy xuất hiện, Triệu Lan lúc này mới trầm giọng:

“ Thưa công tử, ở kinh, Tony Đặng truyền tin, có vẻ Nguyễn Huệ muốn thực hiện kế hoạch đảo lộn so với ban đầu. Muốn một lần đào hết, bắt sạch, xong mới thực hiện kế hoạch thống nhất. Thuộc hạ lo sợ, làm xong, nhân tâm bất ổn, loạn khó bình. Sẽ ảnh hưởng tới tiến độ và kế hoạch chúng ta đã đề ra.

Ngoài ra, khi Tony Đặng đưa thư của người, chỉ cười khẽ, tuy nhờ mang thư giúp. Nhưng theo điều tra chỉ là vòng hai, kẻ đứng sau, không biết được.”

Nguyễn Toản cười nhạt:

“ Ta còn đề phòng huống chi là anh ấy. Chuyện thường thôi. Nếu anh ý vậy, ngươi bảo Tony Đặng tạm thời không lên nhúng sâu. Ta nếu đoán không nhầm có lẽ kẻ chủ mưu là người khá thân cận, chả nhẽ là nàng...” nói xong, lắc đầu:

“ Mọi chuyện để mặc thôi. Miễn không ảnh hưởng kế hoạch của ta là được. Lát nữa ta viết lá thư. Ngươi tìm cách đưa ra kinh để Nguyễn Huệ nhận được.”

“ Vâng.” Triệu Lan vội nói.

Nguyễn Toản quay ra Lê Huy tiếp:

“ Ngươi vừa cũng nghe ta nói. Nhưng từ bây giờ hạn chế tầu trong mức hỏa lực của tàu Định Quốc. Đồng thời, đám người của VOC cũng đem ra huấn luyện làm một nhánh tiên phong, kẻ nào dám trái, giết luôn.” Ngẫm nghĩ lúc, tiếp:

“ Tạm thời di chuyển số lương mang từ Yangon xuống, bổ sung cho căn cứ. Coi như chút quà.”

“ Vâng.” Hai người nghe lệnh sau đó rời đi.

.......

Một mình trong căn phòng, Nguyễn Toản lật giở bản đồ Gia Định. Kế hoạch mông lung ban đầu về việc đánh chiếm hình thành.

Lần này nếu ra tay có lẽ trừ tận gốc, không hẳn là diệt trừ tận gốc hoàng tộc nhà Nguyễn, có thể chỉ bắt sống, giam cầm. Tuy không mê tín nhưng Nguyễn Toản cùng có nhiều ấm tượng về nhiều lần thoát trận. Nguyễn Huệ cũng bực mình vì việc con chuột trốn chui lủi. Nên hai người đạt thành nhất trí chung, sẽ chặn mọi con đường, một lần ra tay tổng lực và toàn thắng.

Tấn công chủ yếu sẽ theo hai đường chính.

Nhánh thứ nhất là thủy bộ kết hợp, cũng là nhánh quân chính, sẽ do Hồ Công Thuyên, Lý Văn Bưu, Lê Văn Hưng.... cầm binh, Cao Tắc Tựu, Huỳnh Văn Thuận là mưu sĩ. Xuất phát từ Kinh, bộ binh đánh vào Biên Hòa, thủy binh sẽ đâm vào cửa Cần Giờ, chiếm vùng ngã ba sông Thị Nghè, khống chế mấy ngã sông Thị Nghè và sông Gia Ðịnh.

Nhánh thứ hai sẽ do đích thân Nguyễn Huệ

Nguyễn Nhạc chỉ huy. Sẽ đi xuyên qua đất Campuchia và Lào hội quân ở thành Nam Vang. Lúc đó, Chiêu Kan (vua Ai Lao); Chiêu Phong) vua Luang Phrabang) và Chiêu Ấn (Champasak) sẽ phụ trách, kiềm chân người dân tộc ở vùng Tây Nguyên; kết hợp cùng Taksin gây hấn với Xiêm, khiến Thong Duang không thể kéo quân cứu trợ.

Còn nhánh quân do Nguyễn Toản sẽ kết hợp với tinh binh của Tây Sơn từ Thị Nải xuống, phụ trách phong tỏa vùng bờ biển phía Đông và Tây. Không cho quân nhà Nguyễn đường lui. Một bộ phận sẽ theo đường Long Xuyên, Kiên Giang, đánh lên Gia Định.

Nhìn kế hoạch diễn luyện đi diễn luyện lại nhiều lần, Nguyễn Toản vẫn thấy thiếu sót, có lẽ chính là việc phối hợp nhịp nhành nhất giữa các nhánh quân. Hắn sẽ phải ra kinh gặp Nguyễn Huệ một lần trước khi bắt đầu. Để kế hoạch trở nên đẹp đẽ không tỳ vết, thành công mỹ mãn, khi đó Nguyễn Toản có thể bớt một gánh nặng với non sông. Tập trung ăn vô vàn miếng bánh đang rải đầy mời gọi khắp nơi trên thế giới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »