Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 230
Mẻ cá lớn(5)

❊ ❊ ❊

Kinh đô, cả căn cứ Hắc Vệ quân ai cũng lòng đầy hoảng sợ, bởi theo phân phó của Tony Đặng, mọi người biết được bí mật trong cung, điều mà không chỉ Nguyễn Huệ mà tất cả các vị quân vương đều giấu kín, nó liên quan đến mặt mũi, thể diện.

Bầu không khí trầm lặng, bị xua tan bởi tiếng chim câu, Tony Đặng bắt lấy, đọc thư xong, khẽ thở phào:

“ Không sao, mọi người đi làm việc bình thường.”

Mấy người Nhật Liễu khom người rời đi.

.......

Không còn ai, Tony Đặng nhìn sang Ngọc Cẩm Nhàn:

“ Công tử đã tiên lượng được việc này. Lệnh cho chúng ta rút tất cả người ra khỏi kinh ngay lập tức. Nàng đi bảo Nhật Liễu chuẩn bị. Xong xuôi, nàng báo lại. Ta sẽ mang thư vào cung rồi cấp tốc rời đi.”

Ngọc Cẩm Nhàn lo lắng:

“ Hay chàng sai người khác mang, theo lối cũ là được.”

Tony Đặng cười:

“ Việc công tử giao, ta tự làm mới yên tâm. Mặt khác nếu không phải ta đưa thì mối nghị kỵ của bệ hạ cùng công tử càng lớn, để ta đưa cũng tránh gây phiền hà cho người. “

Ngưng giọng, tiếp:

“ Nếu có bất lợi, nhưng chắc phải đợi ta đi xa mới ra tay Nàng phái người tiếp ứng khi cửa Đông là được.”

Ngọc Cẩm Nhàn nghe vậy, gật đầu:

“ Vậy thiếp đi trước chuẩn bị.”

“ Ừm.” Tony Đặng đáp.

..........

Việc chuyển rời vô cùng nhanh chóng, chỉ cuối ngày, Ngọc Cẩm Nhàn cùng Nhật Liễu bước tới, Nhật Liễu nói:

“ Thưa tướng quân, mọi người đã ra ngoài an toàn. Ngoài ra trong lúc di chuyển, thuộc hạ còn bắt được vài tên mật thám. Nghi là người của Hắc Vệ. Nên xử lý ra sao ạ?”

Tony Đặng suy tư, đáp:

“ Ngươi tạm thời trói giam, đánh hôn mê. Quẳng vào một phòng bất kỳ.” Rồi thở dài:

“ Đã xong, để ta vào kinh. Hai người mau chuẩn bị.”

“ Vâng.” Hai người vội đáp.

.........

Có kinh nghiệm lần trước, Tony Đặng nhanh chóng tiến vào mật phòng, yên lặng chờ đợi. Không lâu, sau khi Bùi Đắc Tuyên sỉ vả, cười lớn, rời đi. Nguyễn Huệ ngồi dậy, đi vào, thấy Tony Đặng đã đứng, trầm giọng:

“ Ngươi đến có việc gì? Em ấy đưa thư cho ta?”

Bị ánh mắt soi xăm, Tony Đặng khẽ lau mồ hôi chảy dài trên trán, đáp:

“ Vâng. Mời bệ hạ xem.”

Nguyễn Huệ cầm lấy, đọc xong, sắc mặt hòa hoãn, nói:

“ Được rồi, ngươi rời đi. Từ sau quên lãng lối đi này. Nếu lộ ra, dù Toản có đứng ta cũng chém bằng được ngươi.”

“ Vâng. Thuộc hạ nhớ.” Tony Đặng cần trọng đáp, khom người chào tạm biệt.

....

Đợi không còn ai, Hồ Thức như bóng mà thình lình xuất hiện, Nguyễn Huệ nói:

“ Người chết là người có thể giữ bí mật. Ngươi dẫn người đuổi theo. Làm gọn nghẽ, nếu chúng có chuẩn bị thì thử thăm dò, tránh gây xung đột quá lớn. Đồng thời cho lệnh các nơi. Bắt đầu chuẩn bị.”

“ Vâng.” Hồ Thức đáp.

Nguyễn Huệ ngồi xuống, nhìn cái tên trước mặt, than thở:

“ Thật là ngươi. Có lẽ đợi thêm vài năm mọi thứ âm thấm thuộc về. Cần gì trong lúc này chứ.” Xong nhìn bóng hình phản chiếu qua gương, cười mỉa:

“ Có lẽ vạn người biết chỉ có ta u mê. Nếu đã vậy, ta sẽ cùng ngươi chơi.”

..........

Ra ngoài căn dặn kẻ giả trang, Nguyễn Huệ mang một thân hình áo đen đi theo lối nhỏ rời cung. Ra đến ngoại thành, theo đường núi, đi lên một trang viên nằm sâu cách xa xung quanh.

Dù ban đêm, nhưng nơi đây đèn đuốc vẫn sáng trưng, mặc cơn gió rét căm căm, ai nấy đầu mình trần, đối luyện.

Nguyễn Lữ đang tập luyện, thấy anh, vội cho người đối luyện, tạm nghỉ, nhón chân lên nóc nhà, đứng cạnh Nguyễn Huệ, nói:

“ Anh có muốn đối luyện chút. Giả trang nằm hoài cũng mệt.”

Nguyễn Huệ lắc đầu:

“ Để khi khác, nay ta đến muốn lấy người hành động.”

Nguyễn Lữ giật mình:

“ Anh chuẩn bị ư. Lúc này liệu có ổn.”

Nguyễn Huệ cười:

“ Không quá sớm. Kẻ đằng sau ta biết nhưng vẫn có chút không đành lòng... Em nghĩ xem ta phải làm sai.?”

Nguyễn Lữ nghe nó vậy, cũng hiểu chuyện gì, vội khuyên ngăn:

“ Độc ác nhất lòng dạ phụ nữ. Nếu còn nhân nhượng e rằng càng bất ổn. Nếu anh không lỡ thì để em.”

Nguyễn Huệ lắc đầu:

“ Bấy lâu ta chạy trốn, có lẽ lên một lần đối mặt. Em cử một nửa theo ta ra bắc. Còn đâu em mang người ra mặt phục ở Phú Xuân, ta lo khi Kinh có chút bất ổn, anh cả lại bị tên Vũ Văn Nhậm xúi bậy mà làm hỏng việc. Anh cùng ta bất hòa, mẹ đã mất, may có em khuyên can được.”

Nguyễn Lữ nói:

“ Hay để em gặp mặt nói chuyện thẳng. Chuyện ta mưu đồ ít cũng báo cho anh cả một câu. Không sau biết lại phật ý.”

Nguyễn Huệ cười khổ:

“ Đợi thống nhất đã, ta với em cùng gặp anh tạ lỗi. Dù sao chuyện khi đó cấp bách....”

“ Vâng.” nguyễn lữ đáp.

Sau đó hai người dẫn theo người rời đi.

........

Đến gần khu vực xây dựng, Phương hoàng trung đô, Nguyễn Huệ cho người dừng lại, một mình giả trang lái buôn tiến vào quán nước ven đường. Cất giọng:

“ Cho con xin ấm trà nóng cụ ơi.”

Tả Ao lau chút mồ hôi thấm ra, bưng lại:

“ Mời...” còn chưa dứt lời Nguyễn Huệ quay lại, nhận ra đó là ai, Tả Ao lắp bắp:

“ Bệ....” còn chưa nói xong, Nguyễn Huệ hả hả:

“ Ôi, cụ Năm, lâu không gặp, trước cụ rời đi không nói dân làng tiếng. Làm chúng con lo hoài. May mắn gặp được cụ nơi đây.”

Tả Ao biết ý, cười:

“ Cậu Hai đó à, lâu quá không gặp, nhìn sức khỏe nghê. Không vội, về nhà ta nhâm nhi chén.”

“Được, cụ đã có lòng.” Nguyễn Huệ đáp.

Lúc sau, đợi khách tan, Ta Ảo thu dọn. Thấy vậy, mấy tên lính canh thắc mắc:

“ Nay có việc à cụ.”

Tả Ao cười gật đầu:

“ Gặp đồng hương, về nhâm nhi chút rượu. Nước trà ta đã pha ấm, các cậu lấy mà dùng. Nhớ rửa sạch trả lại đó.”

Tên lính canh cười:

“ Vậy con thay mặt anh em cảm ơn.”

“ Haha.” Tả Ao cất tiếng cười, rời đi.

.......

Về đến nhà Tả Ao vội cung kính:

“ Bệ hạ người rời kinh liệu có ổn. Mấy nay thần nghe ngóng, tưởng....”

Nguyễn Huệ cười, cắt ngang:

“ Kệ thiên hạ đồn thôi. Càng đồn càng có lợi.” Không muốn nói tiếp, nhìn Tả Ao:

“ từ lần đó, tưởng lão ngao du bốn biển, không ngờ lại dừng chân ở đây. Thật bất ngờ.”

Tả Ao đáp:

“ Phượng hoàng trung đô xong, cửu mạch hội. Đó cũng là điều nhiều người mơ ước, khiến đạo tăng trưởng. Biết nơi đây có, nên thần há miệng chờ sung. Mong bệ hạ không trách.”

Nguyễn Huệ cười lớn:

“ Khanh ở đây mãi cũng được. Mà mấy nay tình hình ngoài kia thế nào. Ta muốn ra đó chút, mặt khác ngươi xem cho ta một quẻ kinh dịch.”

“ Vâng. Vẫn ổn. Có Nguyễn Thiếp cùng trạng quỳnh tại. Bắc thành ngày càng phồn vinh. Lương, vật tư ở đây vẫn từ Bắc Thành cung cấp.” Dứt lời, mang theo bát nhỏ, bắt đầu gieo quẻ, gật đầu:

“ Từ giờ đến cuối năm đều ổn. Khí vận tăng. Nhưng tránh việc chần chừ mà hỏng việc.”

Nguyễn Huệ hài lòng gật đầu.

Hai người vừa nhấm chút rượu, vừa tâm sự. Nguyễn Huệ cũng hiếm gặp người đủ tin tưởng, khẽ chút nỗi lòng.

...........

Đến bắc thành là một tuần sau, Nguyễn Huệ lượn một vòng xung quanh khẽ cảm thán:

“ Đúng là tấp nập. Kinh đô vẫn kém một bậc. Hi vọng xây xong, phượng hoàng trung đô cũng phát triển. Tạo thành một trục kinh tế mới.”

Xong quay ra nhìn Hồ Thức:

“ Đi đến căn cứ quân sự.”

“ Vâng.”

.......

Có báo trước, nên từ xa, một đám người đã tiếp đón, dẫn Nguyễn Huệ một lượt tham quan toàn bộ. Nhìn những bài huấn luyện, Nguyễn Huệ ngứa ngáy:

“ Ta có thể tham gia được chứ.”

Trần Kiên vội đáp:

“ Được ạ. Bệ hạ tham gia là vinh hạnh. Để thần cho người chuẩn bị.”

Nói xong, quay ra phân phó, lúc sau quay lại:

“ Thưa bệ hạ đã chuẩn bị xong.”

Nguyễn Huệ gật đầu:

“ Được. Ta thua ở đâu. Hạng mục đó sẽ tăng gấp đôi ngân sách, binh lính thưởng 2 thánh lương.”

Trần Kiên hấp tấp:

“ Thần thay mặt binh lính tạ ơn bệ hạ.”

.......

Sau đó, một bên Trần Kiên đọc cách thức, Nguyễn Huệ lần lượt thử nghiệm các bài tác chiến, đều 100/100, binh lính ai cũng ngưỡng mộ, cảm thán:

“ Bệ hạ quả nhiên tài ba.”

“ Đúng. Không biết bệ hạ cùng vương gia ai nhanh hơn. Hai người đều tuyệt.”

........

........

Nguyễn Huệ tâm tình vui sướng, đi đến khu cuối, nhìn thấy súng, vội tiến lại cầm, thuần thục lên nòng, nhắm phía xa, nổ sủng, bia cứng bị phá tan. Nguyễn Huệ hài lòng:

“ Tốt.”

Bên cạnh Trần Kiên cười:

“ Thưa bệ hạ đây là khẩu Vn9.1 được cải tiến. Cho phù hợp vóc người và địa hình. Hỏa lực đã đề cao nhưng sức giật tăng và nặng.”

Nguyễn Huệ gật đầu:

“ Có thể chấp nhận. Lần này thống nhất mục tiêu giảm tối đa thương vong. Nếu tốn khi thống nhất có thời gian sẽ tiến hành sửa chữa. Giờ còn bao nhiêu khẩu trong kho.”

“ Thưa bệ hạ, loại Vn9.1 có khoảng 5000; vn9.2 tầm 3000 khẩu. Do thiếu nguyên liệu cùng gia công lâu, nên không có nhiều.”

“ Ừm. Ngươi liên hệ hồ thức. Bắt đầu hướng dẫn người ta mang đến. Ít nhất phải thông thạo.”

“ Vâng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »