Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 251
Nam tiến(9)

❊ ❊ ❊

Thành Diên Khánh, từ sáng sớm không khí đã trở nên căng thẳng, binh lính ai nấy đều căng thẳng nhìn nhau. Đợi Lê Trung cùng Lê Chất khuất, Phạm Hiếu bạo gan, mở miệng:

“ Các ngươi biết có chuyện gì không. Nhìn ánh mắt tướng quân mà ta toát mồ hôi.”

Đứng không xa, một tên nhỏ giọng:

“ Nghe nói hôm qua Lê phu nhân cùng con gái ra thành bị mất tích. Tướng quân đã sai người tìm kiếm mà không kết quả.”

Mấy người gật đầu, bỗng lúc này, một tên chỉ phía xa, một kẻ dáng vẻ thư sinh đang đi lại phía thành, nói:

“ Hình như bọn Nguyễn Gia Miêu lại đến? Để ta đi báo tướng quân.” Dứt lời vội vã rời đi.

Những người khác thấy vậy, khẽ khịt mũi:

“ Lần trước bị tướng quân xử trảm mà không sợ vẫn dám đến.”

“ Kẻ ngu đúng là gan lớn.”

.........

Lúc này, Phạm Hiếu trầm giọng, nói:

“ Ta thấy lần này tên kia khá thong don. Chả nhẽ vợ cùng con tướng quân do bọn họ bắt. Định dùng chúng để uy hiếp.”

Mấy người nghe vậy, giật mình, lắc đầu:

“ Chắc không đâu.” Xong yên lặng trở lại, mỗi người một suy nghĩ.

.......

Phủ thành, nghe có sứ giả đến, Lê Trung mang trong người tâm trạng bực dọc, quát:

“ Lôi ra ngoài, chém cho ta...”

Trịnh Lâm nghe vậy, hốt hoảng:

“ Ta biết vợ con ngươi ở đâu. Nếu giết ta họ cũng chết.”

Lê Trung vẫy tay cho người lui, cầm dao tiến lại, kề sát cổ:

“ Ngươi nói mau, họ ở đâu.”

Trịnh Lâm bị cứu chảy máu, muốn nói cũng không nói được, vùng vẫy. Lúc này, Lê Chất nghe tin cũng tiến lại, vội can ngăn. Xong ánh mắt lạnh băng, nhìn:

“ Ngươi biết gì hãy nói toàn bộ. Không thì đừng nghĩ thoát khỏi đây.”

Trịnh Lâm gật đầu, móc trong người lá thư đưa lên, bắt đầu nói những việc Đặng Đức Siêu bàn giao.

Hai cha con Lê Trung đọc xong, nắm chặt lấy lòng bàn tay. Thật lâu, Lê Trung nói:

“ Ngày mai con ngươi đem hai mẹ con nàng đến một nơi, chúng ta xác nhận các nàng an toàn rồi sẽ quyết định. Mặt khác, tên Đặng Đức Siêu với ta vốn không ưa nhau, hắn nói ta không quá tin tưởng, nếu có thể gặp Nguyễn Ánh, ta mới có thể toàn tâm toàn ý.”

Trịnh Lâm gật đầu:

“ Vâng.” Sau đó rời đi.

.......

Khi Trịnh Lâm đi, Lê Chất nói:

“ Thưa cha, điều kiện ấy chắc chúng sẽ không thể đáp ứng? Đưa ra có thể khiến bọn chúng tâm đề phòng nặng hơn.”

Lê Trung cười:

“ Đôi khi phải làm giả như thật mới có thể lừa được chúng. Con cứ theo trước mà an bài đi.”

“ Vâng.” Lê Chất gật đầu.

.......

Ngoài thành, doanh trướng. Trịnh Lâm nói toàn bộ diễn biến, cảm xúc tâm tình cùng lời nói Lê Trung. Đặng Đức Siêu gật đầu:

“ Ngươi làm rất tốt. Lui xuống bảo người chữa trị đi.”

“ Vâng.”

.......

Đợi bên trong chỉ còn mấy người, Lê Văn Duyệt mở miệng:

“ hắn chắc biết vương không ở đây. Cố gắng ra điều kiện kéo dài thời gian, chờ viện binh tới. Không thể để mắc lừa.”

Trương Tấn Bửu gật đầu.

“ Không bằng đánh thẳng lên. Treo hai ả lên xào đề lên trước. Thử xem lòng dạ hắn có được giống vua Đinh năm xưa (1). Nếu như vậy thì dồn quân giết tướng không lỗ được. Chính hắn tự tay giết Nguyễn Huỳnh Đức - ta vốn muốn báo thù.”

Trịnh Hoài Đức cũng mở miệng:

“ Cái chết của Ngô Tùng Châu, Nguyễn Huỳnh Đức có liên quan đến hắn. Dù dụ hàng được nhưng không tránh khỏi bất mãn của những người khác...”

Đặng Đức Siêu vốn cũng chả phải kẻ rộng lượng gì, nói:

“ Vậy ta vẫn ra tăng thêm điều kiện cho hắn. Khiến hắn tự do vài ngày. Đợi hắn có thể dâng thành Diên Khánh, giúp ta chiếm Quy Nhơn. Trong lúc phản loạn, hai vị tướng quân đồng loạt ra tay mà giết. Vừa lợi dụng vừa có thể không khiến kẻ muốn đầu nhập lo sợ.”

Mấy người gật đầu.

........

Tối hôm sau, Trịnh Hoài Đức cùng Lê Văn Duyệt dẫn theo vợ và con Lê Trung đến điểm hẹn. Không lâu, Lê Chất cũng đến, nhìn hai người không sao, nhìn quanh:

“ Nguyễn vương ở đâu, ta còn bái kiến.”

Trịnh Hoài Đức vừa lôi trong người ra chiếu vừa nói:

“ Tuy vương không đến. Nhưng có tự tay viết chiếu. Chỉ cần ngươi có thể giúp thuận lợi chiếm Quy Nhơn thì nơi đó cùng Phú Yên sẽ do ngươi đóng giữ, để tỏ lòng thành thì binh lực trong Diên Khánh vẫn do ngài cùng Lê tướng quân nắm giữ.”

Lê Chất nghe xong, gật đầu:

“ Vậy được. Hẹn mai gặp. Ta hy vọng, khi dâng thành, các ngươi sẽ thả mẹ và vợ ta đi.”

Trịnh Hoài Đức cười:

“ Tất nhiên rồi ạ. Chúng ta là người một nhà.”

Lê Chất quay người bỏ đi.

.........

Ngay trong đêm, thành Diên Khánh cũng một vài binh lính trốn ra khỏi thành, Phạm Hiếu đưa cho Lê Trung danh sách, nói:

“ Có vài kẻ vốn nghét quân Nguyễn, nghe phong thanh chúng ta sẽ đầu hàng, nên bỏ chạy. Còn năm người này, vốn là anh em, ngày xưa vốn được Vương cứu, nghe người đầu hàng, đã thay phiên chạy về Phú Yên cùng Quy Nhơn cấp báo.”

Lê Trung gật đầu:

“ nếu quả thật bọn chúng chạy đi cấp báo. Ngươi viết thư cho vương cùng Nguyễn Quang Huy sắp xếp. Kẻ trung nghĩa, không thể bạc đãi được.”

“ Vâng.” Phạm Hiếu đáp.

........

Ngày hôm sau, trước ánh mắt căm phẫn của dân chúng, thành Diên Khánh hạ cờ Tây Sơn xuống, Lê Trung cũng tự mình ra khỏi thành tiếp đón. Mở tiệc chiêu đãi.

.......

Sau ngày đầu để trao quyền lực và ổn định lại. Mọi người tập trung trong chủ thành, Đặng Đức Siêu nói:

“ Mọi người đã biết nhưng Lê tướng quân mới. Ta xin phép nói lại...” xong, bắt đầu trình bày.

Nghe xong, Lê Trung gật đầu:

“ Địa thế vùng này, ta vốn hiểu, ải Cù Mông mấy ngày sẽ có sương mù nặng, ta sẽ cấp tốc hành quân đánh ngay trong đêm. Tốc chiến tốc thắng là tốt nhất. Tiên phong hãy để ta cùng Lê Chất.”

Lê Văn Duyệt ánh mắt khẽ trao đổi cùng Trương Tấn Bửu, nói:

“ Trương tướng quân cũng am hiểu hành quân. Vậy hãy để Trương tướng quân cùng Lê tướng quân tiên phong. Lê Chất đang bị thương, hãy ở lại Diên Khánh, phối hợp cùng Trịnh Hoài Đức....”

Lê Trung cũng hiểu ý, cười:

“ Được.”

.......

Chiều tối hôm sau, quân lính ba nơi chỉnh tề, bắt đầu lên đường.

.......

Ải Cù Mông, núi non hiểm trở, đá dựng lởm chởm, chỉ có một con đường độc đạo đi lên đỉnh đèo. Màn sương trắng xóa, chỉ nghe thỉnh thoảng tiếng ếch kêu. Nguyễn Lân trùm nên người bộ nguy trạng, nhìn ống nhòm phía xa xa, nói khẽ:

“ Quân lính sắp đến, bảo mọi người vào chỗ chuẩn bị. Tránh sở hở. Mặc chúng dò xét, không thể để phát ra tiếng động.”

Bên cạnh tên lính nghe, gật đầu.

........

Mặt biển, vịnh Xuân Đài, nhận được tin Lê Trung. Đặng Văn Long đã kéo thuyền từ Thị Nải lên, bắt đầu dò xét xung quanh. Bất kì tầu lạ tiến đến đều nhanh chóng bị bắn hạ. Nên mấy nay, vùng biển yên lặng. Chiều nay, nhận được tin báo, quân Nguyễn đã xuất binh. Đặng Văn Long suy ngẫm:

“ Thuyền của Đặng Tiến Đông hai ngày nữa sẽ tới. Dù quân Nguyễn muốn kéo lên cũng ngăn được. Đang nhàn rỗi, chi bằng ta kéo quân lên vịnh Vân Phong, đánh vào Diên Khánh. Lê Chất đang bên trong. Trịnh Hoài Đức là loại văn sĩ không biết điều binh. Diệt tận gốc tàn binh giặc.”

Huỳnh Văn Thuận (2) gật đầu:

“ Đúng ý của ta. Vậy chúng ta xuất phát.”

Sau đó, hai người chỉ để lại vài thuyền. Nhanh chóng điều khiển Định Quốc tiến lên.

........

Chủ thành, Nguyễn Quang Huy nhìn Ong La - đứng đầu nhóm người thượng nói:

“ Vậy, ta sẽ cử một nhóm người đi theo tới ngài tới mật phục. Khi có khói hiệu, ngài hãy từ đó đánh ra.”

Ong La gật đầu:

“ Được. Hi vọng làm gỏi bọn chúng.”

.......

Tiễn đưa Ong La, Nguyễn Quang Huy lên thành đốc thúc. Một trận chiến chuẩn bị nổ ra.

P/s:(1): Năm 951, Đinh Bộ Lĩnh cát cứ ở Hoa Lư không chịu thần phục nhà Ngô lúc đó do hai anh em Ngô Xương Ngập và Ngô Xương Văn cùng trị vì. Bộ Lĩnh sai Đinh Liễn vào Cổ Loa làm con tin[l. Đinh Liễn đến, hai vua Ngô trách tội Bộ Lĩnh không đến chầu, rồi bắt giữ Liễn, đem theo đi đánh Hoa Lư. Hơn một tháng, quân Ngô không đánh nổi, hai vua Ngô bèn treo Liễn lên ngọn sào, sai người bảo Bộ Lĩnh, nếu không chịu hàng thì giết Liễn. Bộ Lĩnh tức giận nói:

"Đại trượng phu chỉ mong lập được công danh, há lại bắt chước thói đàn bà xót con hay sao?"

Liền sai hơn mười tay nỏ nhắm Liễn mà bắn. Hai vua Ngô kinh sợ nói:

"Ta treo con nó lên là muốn để nó đoái tiếc con mà ra hàng cho chóng. Nó tàn nhẫn như thế, còn treo con nó làm gì?"

Bèn không giết Liễn mà đem quân về.

(2) Huỳnh Văn Thuận: Đô đốc hải quân, tướng dưới tay Nguyễn Nhạc. Anh trai của Hoàng Thị Cúc - Tây Sơn ngũ phụng thư.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »