Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 208
“Con cờ” Chất Tri

❊ ❊ ❊

Quả nhiên, việc buôn bán ăn lên làm ra, kiếm được kếch xù của Kawila khiến nhiều kẻ đỏ mắt. Cho người thăm dò, lên mỗi lần trở lại luôn bị kẻ tập kích, trong đó có cả anh em.

Chính vì vậy, trên đường trở về, Kawila không dám chợp mắt, cho người tăng cường, trong lòng không khỏi chửi rủa Nguyễn Hoa.

Rất nhanh, nhiều kẻ đánh hơi được, chăm chú bám sát, đến khu vắng, tên cầm đầu khẽ trầm giọng:

“ Xông lên, cướp cho ta.”

Nhưng đáp lại chỉ là tiếng dế kêu, hắn ngơ ngác quay lại, một cái chụp lên cổ, ngất đi.

Lúc sau, hai người đi ra. Một trong đó là bé gái còn nhỏ, thắc mắc:

“ Huynh, tại sao không giết.”

Tên kia, xoa đầu, em gái nhẹ giọng:

“ Nhiều lúc sống tốt hơn chết. Chúng ta giúp tên Kawila an toàn, không phải giúp hắn diệt trừ kẻ đối địch. Có cạnh tranh, con sói mới lớn mạnh, đem lại nhiều lợi ích cho ta hơn.”

Đứa bé khẽ gật đầu:

“ Vâng.”

..........

Sáng hôm sau, nghi ngơi sau một hành trình mệt mỏi, Kawila tỉnh dậy, cho người điểm binh, thấy thiếu vắng vài người, hỏi qua, rất nhiều lấp liếm, bận, có việc gấp.... Nghe xong, Kawila có điều suy nghĩ, nhưng nhanh chóng mỉm cười:

“ Chất tri tướng quân sắp tới Tak. Có lệnh cho chúng ta đem quân phối hợp. Bob, ngươi cùng Eric, mang theo 5000 quân qua....”

Gọi là phối hợp, nhưng chủ yếu là chịu chết, kẻ tiên phong, hai người được điểm tên, khẽ đắn đo, chưa biết nói sao, Kawila quát lớn:

“ Các ngươi muốn chống lệnh ư. “

Eric cùng Bob vội khom mình đáp:

“ Vâng.”

Xong nhanh chóng rời đi. Vừa về nơi ngủ, nhanh chóng cho người liên lạc chủ tướng. Nhưng cả ngày không được. Trước sức ép của Kawila đành cam chịu đem quân đi

.........

Thành Chiang Mai, Balamin Htin sau khi nghe Sithu Htun báo lại, gật đầu. Cho người theo dõi nhất cử nhất động của quân Kawila. Eric cùng Bob vừa đi, cũng nhận được, nhìn về phía Cont nói:

“ ngươi đem 2000 quân đuổi theo, chặn chúng lại cho ta”

“ Vâng.”

.........

Cotn nhanh chóng đuổi theo, đồng thời suy tư cách đánh chặn. Nhưng không lâu, một thân tín của Balamin Htin quay lại, nói:

“ Tướng quân bảo ngươi đánh đấm giả bộ cho có. Ngăn chúng không đến quá sớm là được.”

“ Vâng.” Cont đại hỷ đáp.

........

Đúng như kế hoạch, Chất Tri vừa tới Wang Chao cùng Mueang Tak, nhanh chóng bị phục kích. Dự báo trước, nên quân tiên phong chỉ là một đám dân binh vừa thu nạp, tinh binh thì tách thành từng nhóm nhỏ, cũng len lỏi đánh vào.

Nhanh chóng cả chiến trận nằm trong tầm kiểm soát của Chất Tri. Để chuẩn bị cho bước sau, Chất Tri cho người đánh rồi rút, khiến quân Taksin tưởng như nắm được lợi, càng đánh càng hăng. Quân triều đình nhanh chóng trà trộn vào, bắt đầu diễn kịch.

........

Mặc chiến trận nơi đây, Chất Tri mang theo toàn bộ tinh binh mai phục bên ngoài đường hầm quân Taksin đào chạy trốn.

Lúc này nhánh quân của Eric cùng Bob sau khi giằng co với quân của Cont cũng tới, bắt đầu đối chọi với quân Sonthirat ở Sam Ngao. Một nhánh tiến về Mea Sot hội quân.

......

Thấy thời cơ tới, Chất Tri cho quân phản công mãnh liệt, dần đẩy quân của Taksin co cụm về Mea Sot và Muaeng Tak cố thủ.

.......

Đang giằng co với Eric ở Sam Ngao, nhận được tin quân theo sông về Umphang bị chặt, toàn diệt. Tình hình ở Mea Sot.... bất ổn, dù không tin tưởng, nhưng thấy sự dũng mãnh liều chết, bỏ mặc lời Taksin đã căn dặn, nhìn tên thân cận nói:

“ Đường hầm mở, trước cho nhánh tinh binh lui. Thoát đi được càng nhiều càng tốt. Hội quân ở Sam Ngao rồi rời đi.”

“ Vâng.”

......

Đang chống cự, nghe được tin, Kulap nhìn Lamai nói:

“ Tướng quân có chỉ, ngươi đem người rời đi, ta sẽ ở dưới bọc hậu...”

Người đẫm máu, Lamai quát:

“ Nếu đi cùng đi, không ta sẽ ở lại đến cùng.”

Kulap điên cuồng, quát:

“ Ngu xuẩn. Ngươi đi đi, vợ con ngươi đợi. Ta chỉ là kẻ mồ côi. Đi đi, các ngươi còn tương lai.”

Nghe vậy, Lamai bặm chặt môi, quát:

“ Đi.”

Nhanh chóng kéo người chạy trốn.

.......

Kulap thấy vậy, cũng hét:

“ Chiến.” Mặc thương thế, chém giết kẻ leo lên.

Cuối cùng cũng thất thủ, nằm ngục xuống cùng những người đồng đội.

.......

Bên kia, sau khi chui ra tưởng an toàn, nhưng nhanh chóng trúng phục kích, phần lớn bị đốt trụi, giết hại, số ít điên cuồng chạy.

.......

Nhìn thông đạo không còn người ra, trong thành cờ triều đình đã treo, Chất Tri quát lớn:

“ Toàn thắng.”

“ Toàn thắng.” Âm vang rung động núi sông.

................

Sonthirat đang cho quân đợi, nghe tin truyền lại, hốt hoảng, quát lớn:

“ Có kẻ phản gián. Mau lui.”

Một tên lính vội nói:

“ Thưa tướng quân. Thần không tin vậy. Đường nhỏ ngoài chúng ta cùng kẻ thân cận không ai biết.”

Sonthirat nghe xong, biến sắc:

“ Kuman đâu.”

Đang ngồi trên ngựa, Kuman nghe vậy, run sợ, nhẩy đi.

“ Đoàng”, một súng nổ giữa đầu, nhanh chóng có kẻ lại, móc trên người, đưa ra tấm thẻ, Sonthirat nhìn xong, cả giận:

“ Vẫn là lũ chó miến điện. Dù chết. Ta cũng không tha.”

Rồi đảo quanh, khẽ làm ám hiệu:

“ Đoàng... đoàng.”

“ Keng... keng..”

Quân lính lao vào chém giết kẻ đến sau chiêu nạp khi đến Tak. Giải quyết hết, chỉ còn một đám tinh binh đi theo ngày đầu, Sonthirat hô:

“ Rút. Về tạm thời ở ẩn.”

“ Vâng.”

......

Chất Tri nghe tiếng động, đem thân quân tới, nhìn chiến trường đã tan tác, quỳ gối khóc:

“ Kẻ địch chạy. Những người anh em, ta sẽ không để các ngươi cô đơn. Sẽ tìm chúng moi gan, dóc thịt.”

Nói xong, nhanh chóng phân loại xác, nhưng kẻ trong người có bài hiệu triều đình chôn cất cẩn thận, còn đâu chặt đầu mang về.

......

Nhìn số đầu bi chặt gần 5 nghìn, cùng hàng binh hơn 2 nghìn. Chất tri cho người, nhanh chóng báo cáo về kinh. Đồng thời phát lương cứu đói, tu bổ Tak. Cho người lùng sục tìm phản tặc khắp nơi

......

Thông tin thắng trận truyền về, triều đình hài lòng, Thong Duang cũng cười lớn. Liên tục phô trương cuộc chiến, nhằm làm nổi bật sức mạnh tối ưu. Chất Tri cũng được ban phong hậu hĩnh. Ở đúng một tháng, tình hình ổn. Thong Duang cũng nhớ thương Chất Tri, tướng trẻ có tài, là con trai anh mình về kinh. Mở tiệc chiêu đãi

.......

Sonthirat dù nghe tin Chất Tri đi, vội cho người ám sát, tuy không giết được, nhưng khiến Chất Tri thương phải nằm chữa, khiến Thong Duang quyết giữ lại kinh. Thành Tak điều người khác cai quản.

Nhưng tướng mới không có tài, khiến quân Sonthirat quấy phá khắp nơi. Lúc này, những kẻ căm nghét Chất Tri cũng dần công nhận tài năng, nhân vùng Tak còn gọi là ‘ Thần tướng bảo hộ miền Bắc Thái.’

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »