Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 236
Mẻ cá lớn(11)

❊ ❊ ❊

Bùi Đắc Tuyên vào thành, cho gọi toàn bộ người dưới trướng đến, nhìn tất cả, nói:

“ Mấy ngày ta đi, trong kinh có chuyện gì không?”

Lê Tuyền nhanh chóng đáp:

“ Thưa Thái sư, mọi chuyện vẫn theo kế hoạch. Biên thùy, Trần Quang Diệu, Nguyễn Văn Lộc..... đều đang bị cầm chân, chưa thể về. Chỉ có Bùi Thị Xuân, cùng dưới trướng tướng lĩnh đã trở lại.”

Bùi Đắc Tuyên trầm tư:

“ Giờ là thời cơ tốt. Ngươi tìm cách gia tốc, để Lê Ngọc Hân bệnh nặng, kéo ánh mắt. Ta sẽ để Nguyễn Huệ ngày mai băng hà.”

Lê Tuyền khom người cung kính:

“ Vâng.”

Bùi Đắc Tuyên quay sang Trần Kết.

“ Ngươi tập hợp người của ta. Đêm nay khi nghe tiếng chuông. Nhanh chóng chiếm cứ các vị trí quan trọng trong cung. Chiếm quyền trị an kinh đô...”

“ Vâng.” Trần Kết đáp.

Căn dặn thêm, Bùi Đắc Tuyên sửa soạn vào cung.

.........

Đến thư phòng, Bùi Đắc Tuyên nhìn Lê Ngọc Hân, Bùi Thị Nhạn cùng Quang Thùy, Quang Bàn, Quang Bàn đều ở, sắc mặt ai nấy đều ngưng trọng. Đi đến phía mấy tên thái y, trầm giọng:

“ Bệ hạ có chuyển biến tốt không.”

Tên thái y lắc đầu, than:

“ Dạ, không quá tốt. Tiên lượng sợ rằng khó qua khỏi tuần này,.”

Nghe xong, Bùi Đắc Tuyên sắc mặt buồn rầu, thở dài, đi tới bên Quang Toản thưa:

“ Điện hạ.....”

Quang Toản đang ngồi, giật mình, quay sang thấy đó là Bùi Đắc Tuyên khẽ gật đầu:

“ Khanh đã tới rồi à. Khỏe chưa?”

Bùi Đắc Tuyên vội đáp:

“ Thần đã đỡ hơn nhiều.” Xong nhẹ nói:

“ Bệ hạ là người được phúc trên phù hộ, chắc chắc sẽ làm nên kì tích.”

Quang Toản gật đầu, thở dài. Bên cạnh, Quang Thùy, Quang Bàn thấy Bùi Đắc Tuyên không đến mình trước, hừ lạnh. Bùi Đắc Tuyên cười trừ, tiến đến hỏi han qua loa, xong nhanh chóng cáo từ, đi đến phía Bùi Thị Nhạn, Lê Ngọc Hân nói vài câu. Khi chuẩn bị rời Lê Ngọc Hân, Bùi Đắc tuyên sâu kín:

“ Ngoan ngoãn mà yên lặng. Nếu không bệ hạ đi cũng là tử kỳ của ngươi.”

Lê Ngọc Hân biết hắn ám chỉ gì, ngực phập phồng tức giận, cười:

“ Ba mươi chưa là tết. Bệ hạ chân mệnh thiên tử chắc chắn sẽ vượt qua.”

Bùi Đắc Tuyên khẽ nhếch miệng, rời đi.

...........

Bùi Đắc Tuyên ra phía ngoài, đứng lặng bên Quang Toản. Thời gian chậm dãi trôi. Khi giờ vừa điểm sáu. Bỗng một tiếng kinh hô:

“ Hoàng hậu... hoàng hậu...”

Sau đó là tiếng khóc la:

“ Thái y đâu.... thái y đâu.... hoàng hậu ngất đi.”

Thái y vội tiến đến, ai nấy toát mô hôi, khi ngẩng lên, thấy ánh mắt mọi người từ Quang Toản, Bùi Thị Nhạn..... đang chăm chú nhìn, run rẩy, thưa:

“ Hoàng hậu bệnh cũ. Kết hợp việc bi thương tình hình bệ hạ, không ăn uống, bệnh tình ngày càng nặng. Thần nghĩ nên đưa hoàng hậu về cung tĩnh dưỡng.”

Bùi Thị Nhạn gật đầu, nhìn Quang Thùy, Quang Bàn, Quang Toản:

“ Được. Các con ở đây. Ta cùng Từ thái y đưa Lê hoàng hậu hồi cung,”

“ Vâng,” Ba người vội đáp.

Đứng bên cạnh, nhìn tất cả rời đi. Bùi Đắc Tuyên trong lòng đầy đắc ý. Một loạt thao tác chuẩn bị.

........

Nguyễn Huệ về kinh, căn dặn Nguyễn Lữ xong, tiến vào mật thất. Lặng lẽ quan sát tất cả. Khi thấy Lê Ngọc Hân rời đi, trong lòng chua xót. Nhẹ mình thay thế người đang nằm.

.......

Nửa đêm, khi phía ngoài, dưới cơn gió rét căm căm, mưa phùn lấm tấm, mấy người đang yên lặng ngồi. Bỗng bên trong, một tiếng thất thanh:

“ bệ hạ.... bệ hạ băng hà.....”

Nghe lời, tất cả ùa vào, khi chứng kiến, Nguyễn Huệ không còn thở. Tiếng khóc than.

Đang cung nằm nghỉ, Lê Ngọc Hân nước mắt như mưa, hai người dưới sự hỗ trợ của nữ tỳ. Nhanh chóng về thư phòng.

Trong một căn điện, tiếng chuông vang ngân....

...........

Nhưng khi tất cả đông đủ ở thư phòng. Một chuyện bất ngờ xoay chuyển. Đang nằm, Nguyễn Huệ bất ngờ ngồi dậy. Khiến tất cả rùng mình, có kẻ hét lớn: “ Ma.... ma....” rồi bỏ chạy. Bùi Đắc Tuyên cũng kinh sợ không kém, đôi chân run run. Bỗng phía sau, Trần Kết nghé sát, nói nhỏ:

“ Thái sư ngươi không nên kinh sợ. Có thể là có con mèo chạy qua.” Xong đưa một bọc nhỏ:

“ Người tiến lại, dù không chết. Cho thêm thì sống cũng là chết.”

Bùi Đắc Tuyên kìm nén sợ hãi, tiến lại.

.......

Ba người Quang Thùy thấy vậy, ban đầu kinh sợ, tiến lại, giọng run run:

“ Phụ thân.... phụ thân...”

Lê Ngọc Hân, Bùi Thị Nhạn, Bùi Đắc Tuyên cũng vội thưa:

“ Bệ hạ.... bệ hạ...”

Trong sự chờ đợi, Nguyễn Huệ mở mắt, nhìn xung quanh, nhẹ giọng:

“ Ta đây.”

Lê Ngọc Hân, Quang Thùy...... nghe vậy, cười ra nước mắt, than:

“ Ta biết mà, bệ hạ được trời cao chiếu cố sẽ không sao.”

Bùi Đắc Tuyên bên cạnh, nghe, sắc mặt âm trầm, sợ hãi, bỗng quay ra, nhìn thấy sắc mặt Trần Kết ra dấu. Liều mình tiến lại. Định ép sát thuốc. Bỗng Nguyễn Huệ một cánh tay, bắt chặt:

“ Ngươi có lẽ muốn ta chết lắm a.”

Bùi Đắc Tuyên vội lắc đầu:

“ Không không...” nhưng chưa dứt lời, một túi thuốc độc rơi xuống. Bùi Đắc Tuyên cứng họng. Trước ánh nhìn tất cả, vội vã bỏ chạy. Nhưng chưa bao lâu. Một lượng lượng Hắc Vệ do Hồ Thức cầm đâu vô hình xuất hiện. Cầm giữ tất cả, bao vây phong tỏa thư phòng. Xong xuôi, Nguyễn Huệ nhìn tất cả, tiếp:

“ Các ngươi tạm thời ngồi yên đi. Hồ Thức bắt đầu tra xét từ Bùi Đắc Tuyên. Còn Ngọc Hân, nàng theo ta. Chất độc trong người nàng không nhanh giải có nguy hiểm.”

“ Vâng.” Tất cả đồng thanh.

........

Lê Ngọc Hân đi cùng Nguyễn Huệ vào, nhìn thấy sắc mặt Nguyễn Huệ không tốt, nói:

“ Hay có thể để khi khác. Thiếp thấy sắc mặt chàng không tốt.”

Nguyễn Huệ cười:

“ Không sao. Chỉ là chút màn kịch thôi. Nàng theo ta bảo mà làm.”

“ Vâng.”

.......

Một hồi sau, chất độc bài tiết, Ngọc Hân mệt mỏi nằm, Nguyễn Huệ trìu mến:

“ Nàng tạm thời nghỉ ngơi đi. Mấy nay vất vả rồi.”

Ngọc Hân cười nhẹ:

“ Thiếp không sau. “ Sau đó khẽ do dự, tiếp:

“ Bùi Đắc Tuyên đáng chết. Nhưng Quang Toản còn nhỏ chỉ bị tên kia lợi dụng, bản ý không phải vậy; Bùi Thị Nhạn nàng cũng bị ép buộc. Mong bệ hạ đừng trách tội hai người.”

Nguyễn Huệ gật đầu:

“ Ta biết. Ai như thế nào ta đều nắm rõ. Nàng nghỉ ngơi đi.”

“ Vâng.” ngọc hân đáp.

........

Ngoài cung, khi tiếp chuông vang. Dân chúng ai cũng mắt nhạt nhoà. Biết điều tiên lượng. Tất cả mọi người định quỳ mặt về hoàng cung cúi vái. Nhưng bỗng một cụ lão thắc mắc:

“ Hoàng đế băng hà là chín tiếng, nhưng sao ta chỉ có nghe tám tiếng.”

Bên cạnh, một người than:

“ Là chín. Lão nghe nhầm rồi.”

Lão giả trong sự hồ nghi cũng cúi đầu về phía hoàng cung.

.........

Bên kia, nghe tiếng chuông, tướng dưới trướng Bùi Đắc Tuyên nhanh chóng hành động. Tuy cũng có kẻ hồ nghi nhưng nhanh chóng phủ định. Trong cung bị phong tỏa và ngoài kinh cũng vậy.

...,...

Bùi Thị Xuân cùng nhiều quan viên nghe tiếng, trong niềm tiếc thương vô hạn, chạy về phía hoàng cung. Nhưng vừa tới cửa, đã bị binh lính chặn ngang, nói:

“ Điện hạ có lệnh không ai được phép vào cung. Mọi chuyện để mai. Kẻ nào dám xông, giết cho ta.”

Bùi Thị Xuân mọi người tuy sốt sắng nghe vậy, cũng đành thoái chí. Yên lặng đội khăn tang đứng ngoài. Mặc trời mưa trút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »