Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5002 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 226
Mẻ cá lớn(1)

❊ ❊ ❊

Đảo Phú Quốc, Võ Văn Dũng buồn chán, nằm tựa trên cây, khẽ thổi điệu nhạc. Nghe âm thanh mang theo nỗi buồn, Võ Tiến mở miệng:

“ Nằm vô lo vô nghĩ cũng tốt mà. Anh cần gì phải buồn chứ.”

Võ Văn Dũng chép miệng:

“ Kiếm không mài cũng cùn. “ Nghĩ lúc, tiếp:

“ Bên kia như thế nào.”

Võ Tiến đáp:

“ Đã vào được. Nhưng em đang để tạm thời án binh bất động. Tên Nguyễn Ánh làm căng, không thể vì một chút mà hy sinh vô ích được.”

Võ Văn Dũng gật đầu:

“ Cứ vậy đi. Mà chắc ba tuần, tên kia cũng lơ là. Mai anh với em đi thăm dò xem. Ổn thì cho người vào, núp dưới bóng quân Mạc Cửu. Chắc không sao”

Đúng lúc này, một bóng người tiến đến, cung kính:

“ Thưa hai vị tướng quân, ở bến cảng, một người xưng Triệu Lan, đi thuyền kiểu Định Quốc đến cầu kiến.”

Võ Văn Dũng nghe qua mô tả, đoán được đó chắc hẳn Triệu Lan, người hầu thân cận của Vương gia, nhanh chân rời đi. Khi đến bến cảng, nhìn thấy Triệu Lan vô cùng khách khí:

“ Tướng quân đến, không biết để đi đón tiếp, thật xin lỗi.”

Triệu Lan cười trừ:

“ Tôi đến làm phiền, tướng quân không trách đã là may.”

Hai người hàn huyên chút, một lúc, Triệu Lan nói:

“ Tầm một tháng nữa công tử đến. Đợi người bàn bạc cùng bệ hạ thật kỹ, sẽ quyết định thời gian Nam tiến. Chắc trước tháng chín. Chính vì vậy, trong khoảng thời gian này, tướng quân tạm thời án binh bất động.”

Võ Văn Dũng gật đầu:

“ Được. Tôi sẽ cho người rút từ các đảo về,” suy nghĩ lúc, khẽ trầm ngâm:

“ Tôi lo sợ sẽ cạn lương. Tháng nay, chúng phong biển quá gắt. Dự trữ còn không nhiều....”

Triệu Lan khẽ cau mày:

“ Trên thuyền tôi cũng có chút. Gom góp chắc chèo chống đủ.”

Võ Văn Dũng đáp:

“ Giữa biển mênh mông, lương thực nhiều, sĩ khí mới lên. Nếu vừa tập luyện, vừa lo lắng, hiệu quả không tốt. Tôi đề nghị, chúng ta sử dụng những tầu cướp được từ lũ hải tặc, giả danh chúng, tập kích vào những đồn bốt ven biển, cướp lương. Vừa rèn luyện, vừa giải quyết vấn đề mà không lo bị phát hiện.”

Triệu Lan gật đầu:

“ Được. Nhưng hạn chế, tránh chúng nghi ngờ. Ta sẽ cử mấy người am hiểu trinh sát đi cùng cậu. Mặt khác, ta cũng sẽ truyền tin cho công tử. Hi vọng, người mua thêm lương dọc được.” ngẫm nghi lúc nhìn Võ Văn Dũng:

“ Nghe công tử nói, Triệu Ý ở đây. Đang ở đâu, ta gặp được chứ.”

Võ Văn Dũng cười, chỉ về ngôi nhà nhỏ, phía xa xa:

“ Đang ở trên đó. Để tôi bảo người đưa tướng quân qua.”

.........

Không lâu, trong căn phòng, Triệu Ý quỳ xuống, nói:

“ Lỗi do thuộc hạ, mong các chủ xử tội.”

Triệu Lan lắc đầu:

“ Đứng lên đi.” Rồi chỉ đứa nhỏ, nói:

“ Nàng là ai?”

Triệu Ý vội đáp:

“ Thưa các chủ, đây là con của Nguyệt muội, tên Triệu Nhã. Nàng không may hy sinh, nên Triệu Nhã do thuộc hạ quản lý.”

Nói xong, kéo Triệu Nhã ánh mắt còn tò mò nói:

“ Mau chào Các chủ đi.”

Triệu Nhã vội khom người:

“ Tham kiến các chủ.”

Triệu Lan xoa đầu đứa nhỏ, nở nụ cười thật tươi:

“ Tốt. Con là thế hệ mới của Thiên Lâu Các.”

Xong nhìn qua Triệu Ý, tiếp:

“ Mấy năm nay, ngươi cũng vất vả rồi. Công tử đến, ta sẽ xin cho ngươi qua Yangon, nơi đó an toàn, tiềm lực lớn. Không khác Cô Ba mấy. Qua đó dành thời gian chăm sóc cho Triệu Nhã.”

“ Các chủ người không cần thuộc hạ nữa...” Triệu Ý đang nói, Triệu Lan cắt ngang, lườm:

“ Ai nói không. Sang đó không chỉ chăm sóc Triệu Nhã. Ngươi còn phụ trách huấn luyện thế hệ tiếp của Thiên Lâu Các. Mới một năm chúng ta tổn thất nhiều rồi.”

Triệu Ý vội gật đầu.

..........

Lại nói về đoàn thuyền của Tony Đặng, sau khi rời Phú Quốc, một thuyền chạy thẳng ra đến Huế. Tránh cho kinh động, khi cách bờ vài hải lý, một thuyền nhỏ hạ xuống, Tony Đặng nhìn Ngọc Cẩm Nhàn, nói:

“ Nàng tạm thời đợi ở đây. Ta mang theo thư vào cho bệ hạ.”

Nhìn sóng lớn, Ngọc Cẩm Nhàn cau mày:

“ Chàng quá yếu, không quá giỏi bơi lội. Để ta đi cho.”

Tony Đặng nghe vậy, mặt đen, cười hắc hắc nghé sát tai Ngọc Cẩm Nhàn:

“ Thật chứ. Vậy mà có đứa từng kêu gạo xin tha.”

Ngọc Cẩm Nhàn hai má ửng hổng, lườm nhẹ. Tony Đặng thu liễm nói:

“ Nàng không quen. Sợ có ấn tín cũng khoa gặp. Ta từng gặp qua. Thấy thuận tiện hơn.”

Ngọc Cẩm Nhàn nghe vậy, hiểu ý. Nhanh chóng đặt lên má Tony Đặng một nụ hôm chuồn chuồn lướt, nói:

“ Nhanh nhanh trở lại, thiếp đợi.”

Tony Đặng cười hì hì xuống thuyền rời đi.

Nhìn bóng hình rời ra xa, Ngọc Cẩm Nhàn lòng tư vị khác lạ. Từ người xa lạ, đến cùng nhau hành quân từ Cô Ba tới Cacutta, rồi về Yangon, Phú Quốc. Giờ là Huế. Hai người dần dần nảy sinh tình cảm.

Nhìn bóng khuất hẳn, Ngọc Cẩm Nhàn căn dặn người trông coi, hạ thuyền, bám theo

..........

Tony Đặng vào đến kinh, cũng choáng ngợp bởi vẻ xa hoa lộng lẫy, rộn ràng, tấp nập. Những kiến trúc, tường xây, xe bus ngựa ở Bắc Thành cũng có mặt. Quanh cảnh gọn gạch ngăn nắp. So với Cacutta cũng không thua kém là bao.

Tony Đặng một hồi choáng ngợp. Nhanh chóng nhớ tới nhiệm vụ. Nhanh chóng lẩn vào đám người. Nhanh chóng từ Thiên Lâu Các, lấy được tin tức. Quả nhiên như công tử nói, nhưng có vẻ tệ hơn. Nguyễn Huệ ốm nặng, Nguyễn Quang Toản tạm thời chấp chính. Bùi Đắc Tuyên làm Thái sư. Nhưng vẫn chỉ nội bộ trong cung. Đối ngoại vẫn như thường,

Biết được, Tony Đặng nhanh chóng đến sát cửa cung, nhìn binh lính canh phòng nghiêm ngặt, lượn một vòng quan sát. Chậm rãi rời đi. Nhưng không ngờ lúc này, đã có bốn ánh mắt nhìn chằm chằm. Một người lặng lẽ bám theo.

.........

Tony Đặng buổi tối trở lại, đợi trời thật khuya. lẻn lại đến cung. Một quả cầu ném ra, rất nhanh đám lĩnh ngã ngục. Nhưng chưa kịp vui mừng, phía sau, một người đứng, kiếm kề sát cổ:

“ Ngươi là ai?”

Tony Đặng khẽ lau mồ hôi, cười:

“ Đi ngang qua thôi. Đi ngang qua thôi. Ta sẽ rời đi.”

Nhưng nhát dao, đã cứa gần sát, máu đã chảy, tên đằng sau, gằn giọng:

“ Nói.....”

Nhưng chưa dứt, một người tiến sát, tên lính ngã ngục. Tony Đặng bần thần quay lại, thấy là Ngọc Cẩm Nhàn, còn chưa kịp nói. Đã bị kéo đi. Hai người như tia chớp. Nhanh lẩn trong cung.

.......

Rất nhanh, một người đến, nhìn xác đồng đội, nhanh chóng báo tin. Cả cung lên báo động. Bên thư phòng, một bóng nghe người báo cáo, cười lạnh:

“ Tăng cường cho ta, không để kẻ nào chạy thoát. Vâng.”

........

Mà lúc này, Nguyễn Huệ sắc mặt tái nhợt, nằm trên giường, thấy động tĩnh nhìn sang, thuề thào như muốn nói. Bùi Đắc Tuyên thấy vậy, cười:

“ Lại có kẻ muốn cứu ngươi. Lũ triều thần không phải kẻ nào cũng ngu. Ngươi yên lặng mà tĩnh dưỡng đợi cái chết. Tham luyến quyền lực làm gì. Triều Tây Sơn đã để Nguyễn Quang Toản lo, ta phụ tá. Triều Tây Sơn còn hưng thịnh hơn ngươi quản. “

Lúc này, bên ngoài vang lên một giọng:

“ Thái sư, bệ hạ ngủ chưa, ta đến thăm, mang cho người chút đồ.”

Thấy đó là giọng của Lê Ngọc Hân, Bùi Đắc Tuyên căm nghét, nhưng cũng không dám quá, bởi Nguyễn Quang Toản vô cùng yêu quý, coi như mẹ nuôi. Nhìn Nguyễn Huệ, mắng:

“ Phế vật.”

Sau đó, mở cửa, thấy Lê Ngọc Hân không mang nhiều đồ, cười:

“ Bệ hạ còn thức, nương nương thăm sớm rồi ra, bệ hạ có bệnh lên hơi mệt.”

Lê Ngọc Hân cúi đầu, đi vào.

........

Cửa phòng khép, thấy Nguyễn Huệ càng ngày càng héo mòn, nước mắt ứa ra, dùng khăn ướt lau mặt, than:

“ Thiếp vô năng. Thiếp mấy lần liên hệ đều bị hắn phát hiện. Khiến người bị bắt. Bệ hạ càng chịu khổ. Thần thiếp có lỗi.”

Nguyễn Huệ thều thào:

“ Ta không sao...” nhưng chưa được câu, đã đứt quãng vì thiếu sức.

Lê Ngọc Hân thấy vậy, càng khóc, nói:

“ Bệ hạ yên tâm. Thiếp đã cho người liên hệ vương gia. Nếu Vương gia biết, chắc chắn cứu được.”

Nói xong, cởi trên người xiêm y, lộ ra thân hình trắng nõn, cúi người nói:

“ Bọn chúng càng kiểm nghiệt ngắt gao. Thần thiếp chỉ còn cách bôi mặt ong lên người, giấu chút hoa quả đã giã nhuyễn. Bệ hạ dùng, giữ lấy sức. Thiếp tìm cách khác.”

Nguyễn Huệ nước mắt ứa trào.

Lúc sau, Lê Ngọc Hân rời đi.

........

Bên ngoài, thấy Lê Ngọc Hân rời đi. Bùi Đắc Tuyên cau mày:

“ Ngươi xác định, ả không mang theo đồ ăn vào chứ.”

“ Vâng. Thuộc hạ xác định.” Tên hầu khẳng định.

Bùi Đắc Tuyên nhíu mày:

“ Tên kia nhịn đói một tuần mà vẫn sống được, quả cũng giỏi.” Rồi nhìn một lượt:

“ Các ngươi canh phòng nghiêm ngặt, không có lệnh ta, không được cho ai vào.”

“ Vâng.” Mọi người đồng thanh. P/s: (*) Bùi Đắc Tuyên: anh của Hoàng hậu Bùi Thị Nhạn; Bùi Thị Nhạn là mẹ của Nguyễn Quang Toản. Là người ít học, cũng là nguyên nhân khiến Triều Đình Tây Sơn suy yếu. Khi làm triều thần chia bè kết cánh. Đỉnh điểm giết Lê Văn Hưng sau khi vừa thắng trận. Sai người bắt Võ Văn Dũng.......

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »