Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 255
Nam tiến (13)

❊ ❊ ❊

Doanh trướng, trình bày lại toàn bộ thông tin thu nhập, Nguyễn Đình Đắc nói:

“ Huệ, Nhạc chiếm Nam Vang, chắc chắc sẽ theo sông Tiền Giang đánh xuống Sa Đéc, Vĩnh Long. Kết hợp với nhánh từ Diên Khánh do Lý Văn Bưu xuống. Chúng muốn thành thế gọng kìm, bóp nghẹt Gia Định.” Dứt lời, chỉ vùng biển Đông, tiếp:

“ Sợ lần này, không chỉ hai nhánh đó, thủy quân chúng có thể lợi dụng hướng gió đánh xuống cửa biển Cần Giờ, vào Gia Định. Tình huống càng cam go hơn.”

Võ Di Nguy nghe vậy, đáp:

“ Tướng quân không lo. Trước khi ta đi, Vương đã trù tính được. Ngoài việc, bố trí Nguyễn Văn Trương đem hơn 1 vạn thủy quân đóng ở vịnh Cam Ranh. Thành Bình Thuận, Nguyễn Văn Nhơn trấn giữ. Người còn điều động Hà Công Thái mang thêm 1 vạn quân bổ sung. Hai vạn quân đã ở Gia Định sẵn sàng chi viện. Không kể những nhánh quân khác đang đóng ở Sa Đéc, Châu Đốc, Rạch Giá.... Giờ việc chúng ta cần lo là đối phó Huệ, Nhạc ra sao. Việc cả hai ở đây, đã nói rõ, chúng muốn dùng nhánh này làm chủ lực, thọc sâu vào Gia Định.”

Nguyễn Văn Thành gật đầu:

“ Đúng vậy. Theo thám thính, quân đội thì Tây Sơn có khoảng 10 vạn thủy bộ binh. Ta ước tính, ngoài việc để lại quân ở Kinh, nhánh do Lý Văn Bưu khoảng 3 vạn. Có lẽ Nam Vang tập trung khoảng 6 vạn quân...” nói đến đây, Nguyễn Văn Thành cũng hít hơi lạnh.

Võ Di Nguy nghe thế cau mày:

“ Nếu chúng có quân như thế, việc gì không tấn công luôn. Mà còn chờ đợi.”

Nguyễn Đình Đắc suy tư, nói:

“ Ta e rằng, quân chủ lực chưa tới. Từ khi Huệ tỏ ý Nam Tiến đến nay chưa được tháng. Chúng muốn vận chuyên lương, quân đội từ Kinh, qua Quy Nhơn đến Nam Vang không phải chuyện đơn giản. Có lẽ chúng đợi tụ quân rồi đánh.” Rồi nhìn về phía Tây:

“ Có lẽ sẽ không muộn nữa.”

Nguyễn Văn Thành gật đầu:

“ Vậy chúng ta còn thời gian. Mai ta sẽ cho quân đánh do thám. Đồng thời, xin Vương rút quân từ Dinh Long Hổ, Ba Thác.... lên tiếp viện. Chỉ cần chặn được mũi tấn công thì hậu phương yếu chút cũng không lo.”

Mấy người gật đầu. Bỗng lúc này, vốn im lặng từ đầu, Nguyễn Văn Thoại (1) nói:

“ Thưa các vị tướng quân, tôi có ý thắc mắc.”

Nguyễn Văn Thành quay sang, nhận ra đó là người quen cũ, cười:

“ Cậu cứ nói đi.”

Nguyễn Văn Thoại đáp:

“ Tôi thấy trong tình báo có nói việc, một nhánh quân Tây Sơn từng rời đi Nam Vang. Nhưng mọi người không để ý. Tôi sợ rằng, quân Tây Sơn không phải không đánh ta mà muốn tách làm hai mũi, một theo sông Tiền Giang, một theo sông Hậu đánh Châu Đốc, Long Xuyên.

Một khi ta dồn quân đấu chúng ở sông Tiền Giang, chúng sẽ nhân đó, đánh vùng hậu phương. Gốc không vững, ngọn dễ tan. Kết hợp hai nhánh mọi người suy đoán. Tây Sơn muốn bóp chết đường lui của chúng ta.”

Nghe vậy, ba người không còn bình tĩnh, Nguyễn Văn Thành than:

“ Nếu ngươi không nói, ta chút mắc lừa chúng. Đúng là tên Huệ đó không thể coi thường.”

Dứt lời, nhìn cả ba tiếp:

“ Việc không thể chậm trễ. Nếu quả vậy, mai chúng ta không thăm dò, mà quyết hạ Nam Vang. Dù hy sinh cũng không thể để chúng thành công được. Ta không tin, Nam Vang lâm nguy, chúng lại không kéo nhánh kia về.”

Mấy người gật đầu.

.........

Bên kia, Nguyễn Huệ mang 5000 quân, ngày đêm không nghỉ, cũng đến vùng Nam Bàn. Lũ Vũ Văn Nhậm, Chiêu Kan, Chiêu Phong..... đã đợi sẵn. Vũ Văn Nhậm đưa ra một tấm bản đồ, nói:

“ Đây là toàn bộ chúng ta đã nghi chép đẹp. Từ nơi nay, có một con đường xuyên thẳng tới Trảng Bom, cạnh thành Biên Hòa. Ta đã cho một nhánh người đi dọn đường, có thể thuận lợi hành quân.”

Nguyễn Huệ xem xét, gật đầu:

“ Tốt. Lần này mặc kệ cứu được không. Vũ Văn Nhậm ngươi cùng Võ Đình Tú, Nguyễn Văn Lộc sẽ đem 2 vạn quân theo đường mòn tiến về Trảng Bom ẩn nấp. Đợi Lý Văn Bưu hạ được Bình Thuận. Đồng loạt tấn công, tốc chiến tốc thắng. Dùng thời gian nhanh nhất, tiến vào làm chủ Gia Định cho ta.”

Mấy người vội khom người đáp:

“ Vâng.”

Phân phó xong, Nguyễn Huệ nhìn Chiêu Kan:

“ Ngươi có thể giao tiếp với bọn chúng, dẫn ta đi gặp xem.”

Chiêu Kan gật đầu.

........

Nguyễn Huệ đi vào, thấy khắp nơi mùi hôi thối, những cơn đau đớn, khiến ai nấy đều kêu gào. Nguyễn Huệ nén nhịn, sắc mặt bình thản đi đến tên trưởng buôn làng.

Thấy người lạ, lão giả cố ngồi dậy, nói:

“ Cuối cùng cậu đã đến. Bọn họ nói cậu có cách, chỉ cần cậu giúp buôn làng. Cần gì ta cũng có thể đáp ứng.”

Nguyễn Huệ dùng tay bắt lấy mạch lão giả, hơi khẽ truyền lực, xoa dịu cơn đau, nói:

“ Chúng ta cùng mang trong mình dòng việt, ơn nghĩa gì. Chỉ cần các ngài phối hợp, giúp chúng ta kết thúc chiến tranh. Muôn dân thái bình là tốt rồi.”

Lão giả cảm nhận được thay đổi, rối rít cảm tạ:

“ Tốt quá, tốt quá. Chúng ta được cứu rồi.”

Xong chỉ tay ra những người khác:

“ Cậu có thể giúp họ luôn được không.”

Nguyễn Huệ lắc đầu:

“ Cách tôi trị chỉ là phần gọn. Không phải gốc. Ngài cho tôi hai ngày, chắc chắn sẽ tìm ra cách trị triệt để.”

Lão giả thoáng chút thất vọng, nhưng cũng gật đầu;

“ Vậy được.”

.........

Nguyễn Huệ trở lại, thấy Nguyễn Văn Tuyết đang cho ngựa ăn, nói:

“ Đệ đã trở lại. Có mời được thần y.”

Nguyễn Văn Tuyết cười:

“ Thần y đã bên trong.”

Nguyễn Huệ gật đầu, nhưng khẽ cau mày:

“ Mà ta nói, đệ thả chậm tốc độ. Thần y đã có tuổi.”

Nguyễn Văn Tuyết chưa nói, Lê Hữu Trác đã đi ra, vuốt vuốt chòm râu, cười:

“ Cậu đừng lên trách, là chủ ý của tôi. Nghe tin có dịch bệnh, lòng nôn nao không được. Mà bệnh nhân ở đâu, cậu mau đưa tôi tới xem.”

Nguyễn Huệ nghe vậy, đáp:

“ Vậy đã vất vả ngài. Ngài mới đến, nghỉ ngơi một chút. Mai xem cũng không muộn.”

Lê Hữu Trác cau mày:

“ Tôi không vất vả. Mạng sống con người mới quan trọng nhất. Cậu đưa tôi đi đi.”

Nguyễn Huệ đành gật đầu.

.......

Lão trưởng buôn vừa định chợp mắt, thấy người báo Nguyễn Huệ trở lại, vội vã ra, hỏi:

“ Cậu cần tôi giúp gì ư?”

Nguyễn Huệ lắc đầu, chỉ Lê Hữu Trác:

“ Tôi mang thần y đến. Ngài ấy muốn thăm khám để kê thuốc. Phiền lão cho người gọi dân làng tới.”

Lão giả gật đầu.

.......

Lúc sau, Lê Hữu Trác lần lượt ân cần thăm khám, hỏi han từng người. Ánh trời chiều dần buông, tất cả cũng xong, Lê Hữu Trác dáng người có chút mệt mỏi, nhìn Nguyễn Huệ nói:

“ May là không sao. Ngài chỉ cần tìm ba vị loại cây: Thủy tinh thảo (hay cỏ sữa); Lệ trường thảo (hay cỏ mực); Mã sĩ thảo (hay rau sam) pha cho mọi người uống là được.”

Dứt lời, chỉ những bãi đất bốc mùi, nói:

“ Ngài cho người rải phân, khử trùng. Đồng thời bắt mọi người không đi bừa bãi mà hãy tập trung thì may ra ôn dịch chấm dứt.”

Nguyễn Huệ gật đầu, cho người truyền đạt lại. Đồng thời huy động, quân lính xây nhà xí giống dưới xuôi, dùng ro rắc lên, ủ thành phân bón cây. Đồng thời huy động, người dân không nuôi gia súc dưới gầm nhà......

.......

Bị cơn bệnh hành hoàng đã lâu, nghe Nguyễn Huệ nói, ban đầu nhiều người không quen, những dưới uy quyền lão trưởng buôn làng. Tất cả đều nghe theo. Quả nhiên bệnh dịch khỏi. Một phong tục xấu cũng được bãi bỏ.

......

Khi biết quân ta rời đi, dân làng nồng nhiệt tiễn đưa.

P/s: (1) Nguyễn Văn Thoại: là một danh tướng nhà Nguyễn, tuy có công lao phò tá nhưng không quá được vua Nguyễn coi trọng( bị oan ức nhưng không xét lại). Ngày nay, với việc cho đào kênh Vĩnh Tế, Thoại Hà....ông được xem là người có công lao to lớn đối với vùng đất Nam Bộ. Đặc biệt An Giang.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »