Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 258
Nam tiến (16)

❊ ❊ ❊

Trên thành Nam Vang, khi mặt trời dần dần xuống núi, tia nắng đỏ ngàu như vẽ thêm nét đau thương lên cuộc chiến, Nguyễn Bảo thở dài:

“ Bọn chúng có lẽ sắp rút.” Rồi quay sang Phạm Công Trị:

“ Tình hình quân ta như thế nào?”

Phạm Công Trị khẽ kiểm kê, nói:

“ Quân ta chết 50, thương gần 1000. Tiếp tục có thể chiến đấu khoảng hơn 6000.”

Nguyễn Bảo gật đầu:

“ Vậy với đà này có thể trụ khoảng 4-5 ngày nữa. Hi vọng lũ người Xiêm kia có thể ra sức.” Dứt lời, quét nhìn quân sĩ dáng vẻ mệt mỏi, tiếp:

“ Đợi quân Nguyễn đi, ngươi cho mọi người thay phiên nghỉ ngơi. Đồng thời tăng thêm khẩu phần ăn cho mọi người. Mấy nay tất cả đều vất vả.”

Phạm Công Trị gật đầu.

............

Ngoài thành, thấy không còn sớm, Nguyễn Văn Thành hô lớn:

“ Rút quân.”

Quân Nguyễn như được tha, tốc độ nhanh chóng mà lùi lại.

..............

Thấy địch đi, Nguyễn Văn Huấn cho người dọn dẹp, xong xuôi bước lên thành thấy Nguyễn Bảo đang trầm tư nói:

“ Tướng quân, người đang suy nghĩ gì ư?”

Nguyễn Bảo gật đầu:

“ Lần trước theo chân phụ thân đánh ở Rạch Gầm – Xoài Mút, lũ quân Xiêm tính tình hung bạo, ta sợ dù đề phòng nhưng cũng khó tránh hết được. Khi ấy chúng ta khác gì tên kia ‘rước voi dầy mả tổ’.” Khẽ thở dài, tiếp:

“ Ta vẫn muốn tự lực gánh sinh hơn.”

Nguyễn Văn Huấn nghe xong, cùng tâm trạng, nói:

“ Chúng ta có thể chuyển từ thủ sang công?”

Nguyễn Bảo lắc đầu:

“ Trước ta đã thử dạ kích, đánh thọc sườn.... Tuy dành kết quả tốt, nhưng quân Nguyễn đã đề phòng cẩn mật. Muốn lần lữa thực hiện sợ rằng được không bù mất.”

Nguyễn Văn Huấn trầm tư.

..............

Bỗng lúc này, một cánh chim xà xuống, Nguyễn Bảo lật giở, xem xong khẽ cau mày:

“ Thám báo truyền lại. Bọn quân Nguyễn đêm nay muốn dạ kích. Chúng ta phải sớm bố phòng chuẩn bị. Bọn chúng có lẽ cũng nóng lòng hạ thành.”

Nguyễn Văn Huấn nghe vậy, đầu óc bỗng lóe lên linh quang, nói:

“ Thưa tướng quân, ta nghĩ ra một cách. Chúng ta có thể tương kế tựu kế...” sau đó nghé đầu nói nhỏ.

Nguyễn Bảo nghe xong, vỗ đùi thật mạnh, than:

“ Quả nhiên diệu kế, Để ta đi bàn bạc phụ thân. Ngươi hãy mau chóng sắp xếp.”

Nguyễn Văn Huấn gật đầu.

...........

Trong phòng, mấy người nghe Nguyễn Bảo nói xong, ánh mắt cũng sáng tinh. Nguyễn Nhạc cười:

“ Đúng là hổ phụ sinh hổ tử.” rồi quay sang Trần Văn Kỷ, Nguyễn Thung:

“ Thời gian cũng không còn sớm nữa. Hai ngươi mau phối hợp với Nguyễn Bảo chóng chuẩn bị. Lần này thành, thế nguy có thể giải.”

Ba người nhanh chóng chuẩn bị

........

Ban đêm, những tiếng gà gáy vang dồn, Nguyễn Văn Thành nhìn phía dưới 1 vạn quân chỉnh tề, nghiêm giọng:

“ Ở đây chúng ta ai cũng đều mong ước một cuộc sống hòa binh, nhưng kẻ địch dù chung dòng máu, vì lợi ích chúng phát động chiến tranh, sẵn sàng chém giết đồng bào. Các ngươi nhìn bên cạnh, những người từng kề vai chiến đấu cùng giờ đâu. Họ phải chôn thây nơi xứ người, không thể nhìn mặt con, mặt cha mẹ... bi ai biết bao. Chúng ta không thể chịu được nữa, chúng ta phải vùng lên. Trận chiến này là quyết định sống còn. Thành công những chuỗi ngày mệt nhọc sẽ chấm dứt, đồng thời ai giết được tướng địch thưởng 300 lượng vàng, phong hầu, vinh quy bái tổ. Các ngươi cùng ta xông lên...”

“ Giết.... giết...” Tiếng hô vang. Quân Nguyễn thần tốc hành quân.

.............

Trên thành, chứng kiến bóng dáng quân Nguyễn dần tiến lại, Nguyễn Bảo nhìn sang Phạm Công Trị:

“ Bắt đầu đi.”

Phạm Công Trị gật đầu. Rất nhanh phía dưới, Nguyễn Văn Huấn lùa bầy trâu từ doanh trướng ra, cho người bắt đầu buộc bộc pháo, khói độc, đuôi tâm dầu, xếp thành từng hàng. Những quân sĩ truyền nhau bát canh giải độc.

Xong xuôi, cũng là lúc tiếng hò hét quân Nguyễn tiến sát. Nguyễn Văn Huấn nhìn những người phía sau:

“ Các ngươi có sợ không.”

Tất cả đồng thanh:

“ Không sợ, dù chết cũng cam.”

Nguyễn Văn Huấn gật đầu:

“ Tốt. Tất cả chuẩn bị sẵn sàng.”

............

Nguyễn Văn Thành đến, cho pháo kéo lên, từng hồi nã thẳng vào tường thành sớm nứt nẻ:

“ Ầm.... ầm.”

Những tiếng vang chát chúa, xua tan màn đêm im ắng.

..............

Trên tường thành, quân ta chúng kiến vậy, ái nấy đều tỏ vẻ ‘ hốt hoảng’ hô:

“ Báo động...báo động.... có tập kích...”

Đội hình nhất thời nhốn nháo. Chứng kiến vậy, Nguyễn Văn Thành biết thời cơ đến, vội hô lớn: “ Đốt... đốt...”

Rất nhanh mùi hương ‘ nồng nặc’ bay lên. Quân ta như bị ‘choáng’, một đoạn thành quân Nguyễn đã leo lên. Rất may, Nguyễn Bảo ‘ quần áo xộc xệch’ từ dưới chạy lên, liều mình cầm đao chém sạch, hô:

“ Nghiêm cẩn lại cho ta.”

Quân ta thấy vậy, nhanh chóng chỉnh đốn lại. Nhưng phía dưới, quân Nguyễn như thấy được cơ hội, Võ Di Nguy hét lớn:

“ Xông lên.... xông lên cho ta....”

Quân Nguyễn lao lên như vũ bão, càng đánh càng hăng. Người trước ngã, người sau tiến lại, những thanh mây liên tục bám lên tường thành.

..........

Thấy thế trận có thể thu bài, Nguyễn Bảo nói khẽ:

“ Bắt đầu.”

Phía dưới, Nguyễn Văn Huấn nhận tin, nhanh chóng mở cửa thành. Từ bên trong, đàn trâu điên bắt đầu lao ra, đuôi bị đốt cháy khiến chúng càng điên cuồng, lao thẳng phía trước mà giẫm đạp. Tình huống bất ngờ, khiến nhóm quân Nguyễn ngay sát thành không kịp xoay xở, bị trâu hút bay xa bẹp dí. Từ xa, Nguyễn Văn Thành trông thấy, hô:

“ Bắn pháo...bắn pháo...”

Hàng loạt khẩu pháo lần lượt quay đầu, nhắm về đàn trâu điên. Những tưởng mọi việc có thể giải quyết. Nhưng tia lửa vừa băt, “ ầm....ầm” từng bộc pháo trên người trâu nổ tung, bắn ra lửa cùng khí độc. Quân Nguyễn chết la liệt.

Chưa dừng lại ở đó, quân ta dưới sự chỉ huy Nguyễn Văn Huấn nai nịt chỉnh tề, uống thuốc giải, từ trong thành lao ra, hô lớn:

“ Giết...giết...”

Những toán quân Nguyễn vốn đã toản loạn, thấy quân ta hồn xiêu phách lạc, mặc cho Nguyễn Văn Thành hò hét, mặc người co quắp chạy. Thấy khó có thể cứu vãn, Nguyễn Văn Thành cay đắng hô:

“ Rút...rút..”

Những cố gắng cuối cùng như được giải thoát, quân Nguyễn bỏ mặc binh khí chạy. Võ Di Nguy nhìn quân ta, hô:

“ Mau đi nhanh, ta chặn hậu.”

Nói xong, lao đến Nguyễn Văn Huấn đối chiến. Nguyễn Văn Thành còn định nói, thấy vậy cũng quay đầu.

................

Võ Di Nguy dù sao cũng là kẻ già đời, tuy thua thiệt nhưng cũng đánh Nguyễn Văn Huấn bại lui. Nhìn phía sau, thấy quân Nguyễn đã rút, Võ Di Nguy định toàn lực bổ một đao rồi chạy. Nhưng mọi tính toán phá sản.

Từ xa, đang cầm trên cây, quân ta liên tục dùng Vn9.2 bắn lại. Với khoảng cách gần, đạn ngăm xuyên qua người Võ Di Nguy. Chỉ cần vậy, Nguyễn Văn Huấn một đao chém lìa đầu, trong ánh mắt không cam lòng của Võ Di Nguy.

Cầm lấy đầu địch, Nguyễn Văn Huấn cảm giác lâng lâng. Bỗng lúc này, Nguyễn Nhạc tiến đến:

“ Cảm giác thế nào>”

Nguyễn Văn Huấn khom người:

“ Thưa Vương thật tuyệt. Thuộc hạ cũng không nghĩ đến.”

Nguyễn Nhạc cười:

“ Dần rồi quen. Thế hệ trẻ các ngươi ta rất coi trọng. Nay cũng vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi.”

Nguyễn Văn Huấn cúi đầu:

“ Vâng.”

...............

Nguyễn Nhạc nhìn phía đông, thở phào:

“ Coi như cũng giảm được áp lực. Dù cho gan hùm, vài ngày tới chúng cũng không giám quay lại. Cũng là thời cơ cho quân ta dưỡng sức.”

Mấy người Nguyễn Thung đồng thanh:

“ Vương anh minh.”

Nguyễn Nhạc cười khẽ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »