Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 205
Đến Tak

❊ ❊ ❊

Rất nhanh, từ khắp nơi, vàng bạc.. theo nhiều đường tụ tập về núi Roi Mae Salong. Taksin nhìn đống vàng đã chất đầy trong kho, nhìn Konsatiphi, nói:

“ Khanh gom chúng cất vào các hòm xong chất lên từng xe. Một phần ngày mai đem trả nợ cùng mua vũ khí. Quy 1/4 phần còn lại, ra sắm lương thực, để cho quân đóng ở Tak. Còn đâu mang theo về Payale để chuẩn bị cho kế hoạch tương lai.”

“ Vâng.” Konsatiphi đáp, xong nhanh chóng rời đi.

.......

Lúc này chỉ còn hai người, Taksin trầm ngâm, nhìn Sonthirat nói:

“ Khanh chắc chắn muốn ở lại Tak. Nơi này ban đầu sẽ vô cùng nguy hiểm. Khanh hãy nghĩ lại. Trong số những người đến đây, tài thao lược của khanh tốt nhất, ta vẫn muốn khanh đi theo ta sang Payale, vì tương lai sau này.”

Sonthirat vội vã quỳ:

“ Càng nguy hiểm càng cần có tướng tài trấn gì. Nơi đây ảnh hưởng vô cùng lớn tới thành bại kế hoạch sau này. Một lần sai xót, thần không muốn điều đó lặp lại. Mong đức vua hiểu.”

Taksin bước lại, ôm chầm lấy Sontharit, vỗ nhẹ:

“ Vất vả khanh.”

........

Ngày hôm sau, Taksin trực tiếp dẫn đội, mang theo ba xe vàng tới địa điểm đóng quân của Nguyễn Toản.

Thỉnh thoảng có đám lâm tặc chặn nhưng rất nhanh đội quân triệt phá, đến nơi an toàn.

.......

Trong doanh trướng, nghe nghe Taksin nói xong, Nguyễn Toản quay sang Triệu Lan:

“ Ngươi đi kiểm hàng cho ta.”

“ Vâng.”

........

Trong lúc chờ đợi, Nguyễn Toản đơm trà, đưa lại phía Taksin và Sontharit nói:

“ Các ngươi định bao giờ hành động, thời gian ta cũng có hạn. Chậm nhất là tuần sau. Tránh cho đêm dài lắm mộng. Lượng lớn quân tập hợp ở đây cũng khiến nhiều kẻ thăm dò.”

Taksin thưởng trà, đáp:

“ Được. Vậy để cuối tuần sau. Chúng tôi còn cần một chút thời gian chuẩn bị. Mặt khác cần làm rõ khi đánh xuyên giao tuyến Chiang Mai - Phayao, Lampum - Lampang, ai tiên phòng, ai bọc hậu, ai đánh quân Balamin Htin, ai đánh quân Kawila. Tránh khi đó rắc rối.”

Nguyễn Toản gật đầu, cười:

“ Quân Miến có mối thù với ta, để chúng ta diệt. Nhánh của Kawila cho các ngươi, nếu không sợ mang tiếng giết đồng bào. Và cần lưu ý, trận này đánh để sống, không phải để chết. Chính vì vậy, đánh chấn áp để bọn chúng sợ, mượn đường rời đi, bắt giữ tù bình là được, không cần giết quá nhiều, đuổi cùng giết tận.”

Taksin suy nghĩ chút, đáp:

“ Được, tôi đồng ý.”

......

Cũng lúc này, đã kiểm xong, Triệu Lan quay lại nói:

“ Thưa công tử, số vàng là thật, đúng số lượng.”

Nguyễn Toản gật đầu, nhìn Lê Huy:

“ Cho người chuyển hàng vào kho. Đồng thời mang súng ra.”

“ Vâng.”

..........

Rất nhanh súng, đạn thu giữ từ quân Đông Ấn Anh được lôi ra, Nguyễn Toản quay sang Taksin:

“ Vẫn là loại đó, các ngươi cần muốn thử hàng.”

“ Có Chứ.” taksin nói, rồi bảo Sontharit:

“ Khanh lên thử xem. Cẩn thận không vội.”

“ Vâng.”

.......

Súng cũng nhanh chóng kiểm tra xong, thấy tất cả đều tốt, Taksin hài lòng, cười:

“ Cảm tạ các ngươi. Tuần sau gặp lại.”

“ Được.”

........

Tiễn bọn Taksin đi, Nguyễn Toản nhìn Lê Huy nói:

“ Ngươi tạm thời ở lại, để ý nhất lũ tù binh người Thái. Chỉ cần có dị động giết ngay. Đồng thời chuẩn bị lương thực đầy đủ.”

“ Vâng.”

Căn dặn xong, Nguyễn Toản mang theo số vàng quay lại căn cứ ở Tam giác Vàng

.........

Đến căn cứ đã là nhiều ngày sau, lúc này cây thuốc phiện cũng cho thu hoạch. Nha phiên bắt đầu được gia công chế tạo, đóng gói. Nhìn một lượt những thay đổi, Nguyễn Toản hài lòng, Bùi Tuấn vội nói:

“ Thưa công tử, ngoài đội ngũ chuyên gia sang. A Páo cũng điều thêm 5000 quân tinh nhuệ, một mặt đó là lệnh phu nhân, hai cũng là đã tuyển được lứa mới, Cô Ba không có nguy hiểm quá lớn, để lại cũng lãng phí.”

Nghe xong, Nguyễn Toản thầm nhớ hình ảnh nàng cùng con, mỉm cười, khẽ gật đầu:

“ Tạm thời để một 5000 người ở lại đây cùng với nhóm tù binh đã đào tạo, tiếp tục gia cố phòng ngự, mở rộng quy mô. Những người còn lại, theo ta xuất phát. Đồng thời, ngày mai ngươi cho người mở tiệc ta chiêu đãi tất cả.”

“ Vâng.”

........

Hôm sau là tiệc, Nguyễn Toản lần lượt hỏi thăm mọi người, động viên tất cả.

Hôm sau, tất cả bắt đầu xuất phát trở lại Chiang Rai.

..........

Tuần sau, ở căn cứ trên núi. Sau khi đầy đủ lương thực, vũ khí trang bị thêm, quân lính cũng chỉnh đốn thành một lực lượng có chính quy. Taksin đứng trước toàn quân nói:

“ Thành bại lần này. Quyết tử vì tương lại cho dân tộc.”

“ Quyết tử.... quyết tử....”

“ Xuất phát.” Taksin hét lớn, đoàn người bắt đầu một hành trình chông gai.

Bên kia Nguyễn Toản cũng cho người bắt đầu.

........

Sự xuất hiện của hai nhánh quân, khiến hai thế lực vốn đang ở thế trận giằng co của quân Xiêm cùng Miến nhốn nháo, nhưng cũng nhanh chóng phản kích lại.

......

Đang thư dãn, cả Balamin Htin cùng Kawila nghe tin, đều quát lớn:

“ Bọn chúng điên rồi, tất cả vào vị trí phản kích.”

“ Rõ...”

Nhưng pháo vừa kéo ra, thì chiến trường tàn, cả người của Nguyễn Toản cùng Taksin đều đánh cho địch nhân lùi sâu, co quắp phòng ngự.

Xong xuôi, bắt giải một đám tù binh, quây thành một hàng trước mặt, không tấn công.

........

Bên này, Balamin Htin vừa lên thành, thấy vậy, cũng không cho người nổ pháo, mà quát lớn:

“ Các ngươi dám cả gan xâm lược lãnh thổ của đế quốc Konbaung, không muốn sống ư.”

Nguyễn Toản trầm giọng:

“ Chúng ta chỉ mượn đương đi qua. Các ngươi cả gan chặn. Thứ đáng chết chính là các ngươi. “

Xong khẽ nở một nụ cười, tiếp:

“ Ta cũng không muốn quá dây dưa, các ngươi nếu để chúng ta qua thì cuộc chiến này chấm dứt. Tỏ thiện chí, chúng ta cũng sẽ thả đống tù nhân này. Nếu không, ngày hôm nay, sẽ san bằng thành Chiang Mai.” Rồi phất tay, một loạt pháo từ xa bắn, tường thành rung lắc, Balamin Htin ho sặc sụa, đen mặt, quát lớn:

“ Bắn trả.”

“ Ầm ầm.” Hơn năm mươi khẩu pháo đồng loạt nổ, nhưng do tầm pháo ngắn, hỏa lực mạnh, không bắn tới phía quân ta đã rơi xuống. Balamin Htin khẽ biến, nhanh chóng đổi tươi cười, nói:

“ Haha. Không đánh không quen. “ rồi nhìn mấy tên tướng sĩ:

“ Cho quân ở Lampum rút lui. Để đoàn người đi qua. Trái lệnh chém.”

Xong quay lại, Nguyễn Toản nói:

“ Nhìn cậu như gặp đã lâu. Nếu không vội thì hãy vào Chiang Mai làm khách, để tôi tiếp đãi, xin lỗi sai lầm.”

Nguyễn Toản lắc đầu

“ Đang có chút chuyện. Có duyên gặp lại. Cũng nói trước, ta rất nghét kẻ lật lọng, nếu các ngươi làm trái, dù giết xong, nhưng ta cũng đào mộ tổ ba đời ngươi lên.”

Dứt lời, nghênh ngang rời đi.

Thấy đoàn người Nguyễn Toản rời, Balamin Htin thở hắt. Bên cạnh con trai vội nói:

“ Biết hướng chúng đi, sao cha không cho quân ở Lampum phục kích. Trả lại mối thù cho quân lính.”

Balamin Htin xoa xoa đầu con, nói:

“ Đức vua bảo chúng ta giữ vững Chiang Mai. Chỉ cần làm đúng bổn phận. Bọn chúng công nghê vượt xa ta, đánh đu thắng cũng không có lợi. Mặt khác, chúng mang đồ Thái, nhưng đó chắc không phải Thong Duang. Ta hy vọng, chúng sống sót, gây nội chiến. Chúng ta càng có lợi.”

“ Vâng. Cảm ơn cha đã dạy bảo.” Đứa con gật gật, thưa.

Balamin Htin cười.

........

Bên kia, do cùng màu da, Taksin vô cùng hạn chế chém giết, muốn dùng khuyên nhủ, đệ nghị hòa. Tuy đội quân Kawila do tập hợp nhiều nguồn, nên sức kháng cự không mạnh nhưng đổi lại số lượng đông cũng khiến Taksin đau đầu. Không thể không chém giết, cùng với đó nhìn sang Sonthirat:

“ Ngươi đột kích bắt sống Kawila hoặc thân nhân của hắn. Không nên dây dưa quá lâu ở đây.”

“ Vâng.”

.......

Ngay chiều, Sonthirat đã ôm vợ và con Kawila trở về, trói lại, mang lên giữa chiến trường. Trên tường thành, Kawila thấy vậy, hét lớn:

“ Thả ra, các ngươi cần gì, ta đều đáp ứng.”

Taksin lúc này, đeo mặt nạ, tiến lên, nói:

“ Chỉ cần các ngươi không ngăn chặn quân ta rời đi qua Lampang thì an toàn chúng ta sẽ thả.”

“ Ai tin được các ngươi. Thả trước.”

Taksin tì dao lên cổ con Kawila, quát:

“ Đây là ta ra lệnh, không đàm phán. Nếu còn nói, ta giết chúng, san bằng Chayao.”

Kawila quay snag trao đổi thân tín, gật đầu:

“ Được. Nhưng các ngươi nếu không thả, dù trốn đến tận cùng trái đất, ta cũng sẽ tìm ra được ngược.”

“ Ok.”

........

Đàm phán xong, đám người Taksin thuận tiện đi qua. Nhanh chóng về đến Tak tụ họp cùng Nguyễn Toản.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »