Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 265
Phiến ngữ toàn tam tinh

❊ ❊ ❊

Tiễn đưa Nguyễn Huệ trở ra. Nguyễn Toản định trở vào cùng nàng hân hoan niềm vui chiến thắng. Trong hơi men ngà say, bước đi chếnh choáng, một con mèo chạy qua, Nguyễn Toản ngã xầm, đầu óc đau nhức, mở mắt ra xung quanh là một mảnh đen kịt.

Đã một lần xuyên qua, Nguyễn Toản bỗng nhiên cảm thấy căng cứng sợ hãi. Cuộc sống nơi đây vừa bắt đầu, chả nhẽ lại đi.....nếu đi, mẹ con nàng ra sao....hàng loạt suy nghĩ miên man. Đúng lúc này một âm thanh êm ả vang lên:

“ Mấy trăm năm bãi bể nương dâu

Ngoái nhìn trông lại mà đau đớn lòng

May thay vận chuyển càn khôn

Thái bình thịnh thế, muôn dân an nhàn.”

Nhận ra đó là giọng u Cơ, Nguyễn Toản hô lớn:

” Người....người....ở đâu...”

“ Người.....người.....ở đâu...”

Nhưng mặc cho gào thiết, đáp lại vẫn là sự lặng im. Nguyễn Toản tâm trạng sa sút, lững thững bước đi giữa màn đen vô tận.

.......

Bỗng dưới chân một cơn sóng bất ngờ ập tới, cuốn lấy. Nguyễn Toản chật vật đứng vững, chỉ thấy xung quanh một con sông, sóng lớn chồm lên nhau. Trước mắt một khung cảnh mờ hiện.

.........

Tiên Lãng, một vùng quê yên bình. Xung quanh đồng lúa được dòng sông Tuyết bồi đắp phù sa. Nên lúc nào nơi đây cũng vang lên nụ cười.

Bên bờ sông, Bạch Vân am dù về đêm vẫn sáng đèn, Nguyễn Bỉnh Khiêm ngồi nhìn những lá thư, chốc chốc lại thở dài, than:

“ Loạn lạc sinh anh hùng. Nhưng trăm năm tới ngóng hoài chẳng có ai. Khổ vẫn là dân chúng.”

Bên cạnh, Dương Nhan thấy vậy, an ủi:

“ Không được. Có thể để họ cát cứ mỗi người một nơi, chờ thánh nhân bình định. Cũng tốt hơn bây giờ.”

Nguyễn Bỉnh Khiêm gật đầu:

“ Ừm. Vậy mai có khách đến. Nàng tạm đưa con về nhà ngoại chơi, tránh chút phiền hà.”

Dương Nhan cũng là người thông minh, gật đầu:

“ Vâng.”

........

Tờ mờ sáng, đang cho gà ăn thì một người dáng vẻ vội vã bước vào. Vừa thấy đã vội thi lễ, nói:

“ Thưa Trình Quốc Công, tôi tên Mạc Kính Chỉ là người của bệ hạ. Mấy nay người thân thể không tốt, có chút lo nghĩ, thế trận cũng ngày càng nguy. Nên sai tôi đến hỏi ngài.”

Nguyễn Bỉnh Khiêm nhìn qua thấy đúng là ấn tín năm xưa khi từ quan trao cho Mạc Đăng Dung, cầm lấy, tiếp tục phẩy thóc, nói:

“ Cao Bằng tàng tại, tam đại tồn cô.”

Người nọ nghe Nguyễn Bỉnh Khiêm ngâm vậy, vội khom người:

“ Cảm tạ Quốc Công, tôi đi trước.”

Nhìn bóng người đi xa, Nguyễn Bỉnh Khiêm thở dài.

........

Kinh đô, Nguyễn Kim bất ngờ chết, quyền hành liền rơi vào tay con rể. Vốn có nghi kỵ từ trước, Trịnh Kiểm cho người đầu độc Nguyễn Uông. Đang ở xa, nghe tin dữ, Nguyễn Hoàng chạy một mạch về Bạch Vân am, không kể ngày đêm. Đến nơi, ngựa cũng kiệt sức mà chết. Nguyễn Hoàng đứng lặng, khom người:

“Đoan quận công Nguyễn Hoàng xin bái kiến tiên sinh.”

Nguyễn Bỉnh Khiêm nhìn ra, gọi:

“ Vào đi.”

Nguyễn Hoàng bước vào, thấy Nguyễn Bỉnh Khiêm đang chuẩn bị ăn, nói:

“ Không biết có làm phiền tiên sinh.” Dứt lời, lôi trong người một hòn ngọc, nói:

“ Đi vội vã, có chút quà mong tiên sinh nhận lấy.”

Nguyễn Bỉnh Khiêm lắc đầu:

“ Ta biết cậu đến lên đã chuẩn bị sẵn. Còn quà cáp cất đi, chỉ cần cậu hứa với ta. Nếu được hãy xây dựng một nơi muôn dân thái bình. Không bao giờ được rước giặc ngoại xâm về nước.”

Nguyễn Hoàng trịnh trọng gật đầu:

“ Tôi xin nghi nhớ. Nếu trong tộc có kẻ như vậy. Giết không tha.”

Nguyễn Bỉnh Khiêm cười:

“ Cậu đã nói ta tin, hy vọng làm được.”

Rồi gắp qua miếng cá kho qua, tiếp:

“ Cá nhà nuôi. Ngon và béo lắm. Nhìn cậu vậy, chắc đi đường vất vả. Không chê thử chút. Ăn uống xong rồi ta nói cho.”

Nguyễn Hoàng gật đầu:

“ Vâng.”

.........

Bữa cơm dần qua, nhìn Nguyễn Hoàng khí sắc đã ổn, Nguyễn Bỉnh Khiêm ngâm:

“ Hoành Sơn nhất đái vạn đại dung thân (một dãy Hoành Sơn dung thân ngàn đời).”

Nguyễn Hoàng nhanh chóng hiểu ý, gật đầu:

“ Cảm tạ ngài, tôi đi trước.”

............

Buổi tối, người đến sắc phục xa hoa, binh lính xếp hàng dài, thấy Nguyễn Bỉnh Khiêm đang thưởng trà, ngắm trăng, Trịnh Kiểm tiến lại khẽ cười:

“ Hôm nay tiên sinh thật thư giãn.”

Nguyễn Bỉnh Khiêm lắc đầu:

“ Kẻ hèn nhàn nhã thôi, chứ đâu biết trăng sao. Thái sư bận rộn, nay đến đây có việc gì không ạ.”

Trịnh Kiểm cười, xua binh lính ra, trầm giọng:

“ Bọn nhà Mạc chỉ như ngọn nến heo hắt. Không đáng lo... Giang sơn cần ngày thống nhất.”

Nguyễn Bỉnh Khiêm hiểu ý, chỉ về cánh đông phía xa:

“ Năm nay mất mùa, thóc giống không tốt nên tìm giống cũ mà gieo mạ.”

Rồi chỉ tiếp về ngôi chùa đang nghi ngút khói, tiếp:

“Giữ chùa thờ phật thì ăn oản.”

Trịnh Kiểm nhận được đáp án, tuy không hài lòng nhưng cũng không khẽ cười. Hai người thưởng trà đến đêm rồi đi.

........

Đưa tiễn xong, Nguyễn Bỉnh Khiêm thở dài:

“ Ta đã làm hết khả năng. Hi vọng các ngươi sẽ đem lại hạnh phúc yên bình cho nhân dân.”

..........

Nhận được lời khuyên, cả ba lời dần dần hành động. Thế cục đất nước nhanh chóng biển hóa. Sông Linh Giang thành ranh giới chia cắt. Đàng ngoài: Vua lê- chúa Trịnh. Đằng trong là chúa Nguyễn.

.......

Liên tiếp những cuộc chiến tranh xảy ra. Hơn 50 vạn đồng bài ngã xuống. Máu thịt phơi đầy đồng, tiếng khóc con mất cha, vợ mất chồng....vang vọng khắp nơi.

Nhìn lại toàn bộ, trên mặt những giọt nước mắt dần lăn rơi.

.......

Theo dòng nước mắt, hư ảo dần biến mất. Nguyễn Toản đứng trên cơn sóng, trong đầu ngoài tanh thương, là hình bóng Trạng Trình Nguyền Bỉnh Khiêm, cảm thán:

“ Phiến ngữ toàn tam tính (Một lời có thể bả toàn cho ba họ). Tài đức mà tiếc không gặp thời.”

P/s: Nguyễn Bỉnh Khiêm: là một trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất của lịch sử cũng như văn hóa Việt Nam trong thế kỷ 16. Ông được biết đến nhiều vì tư cách đạo đức, tài thơ văn của một nhà giáo có tiếng thời kỳ Nam – Bắc triều (Lê – Mạc phân tranh) cũng như tài tiên tri các tiến triển của lịch sử Việt Nam

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »