Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 248
Nam tiến(6)

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, Nguyễn Toản chạy bộ một vòng xung quanh đảo, lắng nghe tiếng chim hót ríu rít, nhớ tới nơi đây những năm 2020, cảm thán:

“ Thật yên bình.”

Bên cạnh, nàng khẽ lau mồ hôi giúp, cười:

“ Chàng quen đi, ở lâu sẽ cảm thấy chán thôi. Yên bình mà vô vị.” Ngẫm nghĩ lúc, nàng tiếp:

“ Thiếp đã nấu xong. Chàng đi thay đồ rồi ra ăn không muộn.”

Nguyễn Toản gật đầu.

.........

Nhìn tô phở nóng hổi, Nguyễn Toản vừa thưởng thức miếng đầu, Vũ Văn Dũng từ ngoài, tiến đến:

“ Thưa Vương gia, bọn hải tặc đã đến rồi ạ.”

Nguyễn Toản gật đầu:

“ Được, ngươi tạm thời tiếp đãi. Ta xong việc sẽ đến.”

Vũ Văn Dũng đáp:

“ Vâng.” Sau đó yên lặng rời đi.

........

Bên cạnh nàng nghe vậy, nói:

“ Bọn chúng có thành ý, chàng cũng không cần làm khó.”

Nguyễn Toản cười:

“ Bọn chúng cần thiết hợp tác với ta, chứ ta không cần. Ép chúng một chút, đàm phán thuận hơn. Lần này ta muốn chúng sẽ làm quân tiên phong ác chiến với lũ giặc Nguyễn ở Cam Ranh.”

Nàng gật đầu:

“ Vâng. Thế sẽ giúp giảm bớt thương vong bên ta. “ rồi ngừng lúc:

“ Mà mai, thiếp muốn đem người du ngoạn xung quanh. Thấy Triệu Lan nói, nơi đây có rất nhiều cảnh đẹp.”

Nguyễn Toản suy tư lúc, nói:

“ Được. Nhưng ta sẽ cư mấy người đi cùng. Nơi đây dù sao cũng hoang vu, thú dữ khá nhiều,”

Nàng cười, đáp

“ Vâng.”

.......

Bên kia Trịnh Long nghe Vũ Văn Dũng nói, cười:

“ Được. Chúng ta đã làm phiền. “ rồi nhìn mặt trời dần lên cao, tiếp:

“ Ngài cứ làm việc của mình đi. Tôi đi dạo bờ biển chờ đợi. Ngồi nhiều cũng không thoải mái.”

Vũ Văn Dũng nghe vậy, quay ra nói nhỏ với tên lính, đáp:

“ Tránh làm phiền, hắn sẽ đứng xa xa. Có gì cần ngươi gọi hắn.”

Trịnh Long gật đầu, sau đó chậm bước đi, bốn đàn em vội vã đi theo.

.........

Một đoạn xa, Trịnh Thất nóng tính, nói:

“ Chủ thượng người đã hữu ý hợp tác mà tên kia dám khinh khỉnh coi thường chúng ta...”

Trịnh Nhất hùa theo:

“ Đúng.... đúng.... có lẽ chúng cảm thấy ta cầu chúng nên muốn tỏ thái độ bề trên....”

Trịnh Long đợi cả hai người bàn tán xong, cười:

“ Đặt các ngươi trong hoàn cảnh đó cũng làm vậy thôi. Hắn đã tỏ thái độ có nghĩa là chắc chắn đồng ý hợp tác. Chỉ còn đợi xem thẻ đánh bạc của chúng ta như thế nào....” ngẫm nghĩ lúc, tiếp:

“ Lúc nữa, khi ta đàm phán, hai người các ngươi dù ra sao cũng đừng nói xen vô, thái độ bình thường nhất. Tránh khiến bọn chúng nắm sơ hở.”

Trịnh Nhất, Trịnh Thất xấu hổ nhìn nhau, đáp:

“ Vâng,”

Bên cạnh, nãy giờ trầm mặc, Trịnh Nhất Tẩu nói:

“ Thưa chủ thượng, chúng ta thực muốn phân một vùng ở Phú Quốc ư? Nghe nói tên này rất coi trọng lãnh thổ, chắc chắn khó mà đồng ý.”

Trịnh Long thở dài:

“ Nếu được thì tốt. Không chúng ta lấy lại vùng đất tổ. Tuy không nhộn nhịp bằng nhưng cũng sẽ khiến cuộc sống anh em ổn định hơn. Hải tặc không thể làm mãi được.”

Đúng lúc này, một nhóm lính ta tập luyện ngang qua, nhìn ai lất đều khỏe khoắn, động tác dứt khoát, đều nhau, tiếp:

“ Sau khi tiếp xúc, ngươi cử người lôi kéo làm quen. Học hỏi những tác phong, rèn luyện. Hải quân Tây Sơn cũng là lực lượng tinh nhuệ, lớn nhất ở khu Đông Á này. Học được sẽ khiến quân ta càng hùng mạnh. Đôi khi nhiều không bằng tinh.”

Bốn người lắng nghe, nhẹ gật đầu.

........

Không bao lâu, Vũ Văn Dũng cũng trở lại, cười:

“ Vương gia chúng ta mời ngài gặp mặt.”

Trịnh Long gật đầu:

“ Vậy xin ngài dẫn đường.”

.........

Đoàn người vòng vèo, đi qua nhiều trạm gác cũng đến nơi. Vừa bước vào, Trịnh Long bỗng cảm thấy nao nao, vừa nở nụ cười định chào hỏi, thì nhìn thân ảnh, khẽ giật mình. Phía đối diện Nguyễn Toản cũng tương tự.

Hai người từng đối dầu với nhau khi Nguyễn Toản vừa xuyên đến, ở khu rừng Pắc Ban. Câu Tiễn Kiếm cũng là đồ đoạt được từ tay Trịnh Long.

Bầu không khí bỗng chút ngưng đọng. Ai nấy nhìn nhau. Lúc sau, Nguyễn Toản cười:

“ Đã lâu không gặp. Phải cảm ơn ngươi về trận chiến năm đó.”

Trịnh Long cũng miễn cưởng nở một nụ cười, đáp:

“ Ừm. Có lẽ đã một năm. Ta cũng cảm ơn ngươi vì trận thua đó cho ta bài học.”

Nguyễn Toản gật đầu:

“ Vậy ngồi xuống đi. Là ngươi, ta cũng không vòng vo. Lần này các ngươi muốn đưa ra bao quân phối hợp. Và đổi lại là gì.”

Trịnh Long gõ gõ mặt bàn, đáp:

“ 1 vạn quân đổi lấy kiểm soát vùng biển này. Dù sao các ngươi không tiến hành giao thương khu vực này. Không bằng nhường lại cho chúng ta.”

Nguyễn Toản lắc đầu:

“ Chưa dùng chứ không phải sau này cũng vậy. Ở đây chúng ta đã có kế hoạch, nên mới thiết lập căn cứ. Ngươi đổi địa điểm khác xem. Đài loan đi, nơi đấy cũng là vùng đất lập nghiệp họ Trịnh, giao thương cũng không thua kém.”

Trịnh Long suy ngẫm, nói:

“ Nhưng hình như vùng đó vẫn thuộc nhà Thanh, ngươi làm sao đảm bảo chúng sẽ thuộc về chúng ta. Sau vụ đó, hải quân nhà Thanh gần như tập trung nơi đó. Tiến vào khác gì chịu chết.”

Nguyễn Toản cười, đẩy qua một mảnh giấy, nói:

“ Yên tâm. Nơi đó đã thuộc quyền kiểm soát của chúng ta. Đây là giấy quyền sở hữu đất. Hòa Thân đã ngầm bán chúng đổi lấy Câu Tiễn Kiếm.”

Trịnh Long lật giở xem, sau đó đắng chát:

“ Được. Nhưng hình như ta làm ăn nỗ. Biết Hòa Thân dễ vậy. Ta đã đưa Câu Tiễn Kiếm qua.”

Nguyễn Toản cười lớn, chỉ về phía Trịnh Nhất Tẩu, nói:

“ Nếu thống nhất, thì toàn bổ số quân của các ngươi sẽ để cho ả cầm, toàn bộ nghe sắp xếp của chúng ta. Nhưng khí tiến hành, do các ngươi chống đối làm ảnh hưởng, thì hiệp nghị cũng coi như vứt bỏ.”

Trịnh Long gật đầu:

“ Được.”

Sau đó, hai người lần lượt kí tên.

.......

Đưa bản hiệp ước lại cho Triệu Lan, Nguyễn Toản nói:

“ Vậy các ngươi mau chóng cho người qua.” Xong quay nhìn Vũ Văn Dũng tiếp:

“ Bọn chúng đưa đến, ngươi sẽ sàng lọc, phân chia cho phù hợp.”

Võ Văn Dũng gật đầu.

Nguyễn Toản bước lên, ôm lấy Trịnh Long:

“ Hợp tác vui vẻ.”

Trịnh Long miễn cưởng, cười:

“ Hợp tác vui vẻ.”

Nguyễn Toản nói:

“ Nếu các ngươi không chê cơm canh đạm bạc thì ở lại dùng chung bữa. Ăn mừng sự hợp tác này.

Trịnh Long gật đầu:

“ Được. Mấy khi được ăn cơm của ngươi. Cố ăn nhiều bù thua thiệt vậy.”

Nghe vậy, mọi người vang lên tiếng cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »