Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 238
Mẻ cá lớn(13)

❊ ❊ ❊

Sau khi dẹp Bùi Đắc Tuyên, Nguyễn Huệ bắt đầu thay máu lực lượng ở Kinh. Những người có tài nhưng chưa hết lòng, được đẩy sang chức vụ kém quan trọng..... Cuộc thay máu dần kéo ra xung quanh, tiến hành toàn diện ở mọi cấp độ chính quyền.

Sau khoảng thời gian im hơi nặng tiếng để sửa những sai xót trong việc cải tạo ruộng đất, bài chữ Hán - đề cao chữ Quốc Ngữ.... cũng đã nửa năm. Nhóm người phản đối năm xưa, dần tách rõ làm hai phe. Một dù không thích Tây Sơn nhưng thấy được lợi ích của chính sách, dần ứng biến cho phù hợp. Một nhóm lộ rõ bản chất vì lợi ích bản thân, luôn mồm kêu gào đấu tranh.

Ngoài ra, chính sách tín bài cũng dần cho thấy mặt tích cực. Bởi thông qua đó, chính quyền nắm được số dân cư, hoàn cảnh. Nhiều người nghèo qua đó đã được chính quyền hỗ trợ, tạo công ăn việc làm. Người già được trợ cấp ăn uống, tổ chức các câu lạc bộ sinh hoạt, rèn sức khỏe. Có việc làm, cũng khiến tình trạng trộm cướp giảm.

Triều đình đã dần tạo niềm tin trong dân, nên lần này, vừa mới nêu tội, tên kẻ cần bắt. Nhiều nơi không cần chính quyền ra tay. Kẻ phạm tối đã bị bắt đưa lên quan phủ. Có kẻ liều mịn chạy trốn, cũng bị người dân mật báo. Cuộc thanh lọc điên ra vô cùng thuận lợi.

Kẻ đáng chết được tiến hành đồng loạt xử trảm, kẻ nhẹ bị phạt khổ sai. Mỗi một kẻ bị xử trảm, phía dưới dân chúng hoan hô. Khiến người phương Tây chứng kiến không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Thầm than một đất nước đang thái bình thịnh thế, trong lòng càng coi trọng việc buôn bán với nước ta hơn.

Dọn dẹp xong, các cửa ở phủ quan, cổng thành, hai dòng chữ được treo lên:” Tây Sơn lập quốc; Vì Dân do dân.” Người biết chữ giảng kẻ không biết, ý nghĩa, tôn chỉ dần truyền miệng. Khiến người dân khắp nơi càng trông mong, tin tưởng, chờ đợi vào triều đình.

Không chì vậy, cũng lần này, Nguyễn Huệ tham khảo những lần bàn bạc, bắt đầu thử ứng dụng một hình thức tuyển dụng người tài mới. Ở các Xã: vị trí thôn trưởng do người dân ứng cử, sau đó thông qua bỏ phiếu kiến của người dân. Ai được bầu nhiều nhất sẽ đảm nhiệm. Thông qua những thôn trưởng được bầu, người dân lại bầu ra một người giữ chữ Xã trưởng. Tiếp đó là Huyện (phủ): Tri huyện, (tri phủ) tiếp là phân tri, phân suất..... Người nắm giữ đều kẻ có tài, ngoài biết chữ Hán thì ít nhất chữ Nôm hay Quốc ngữ thành thạo. Từng tham gia, vượt qua kiểm tra một khóa đào tạo ngắn hạn ở quốc tử giám. Ai ai đều hiểu rõ pháp luật và chính sách để thi hành, phổ biến. Riêng cấp Trấn: Trấn thủ, Hiệp trấn vẫn là hầu hết người có công, đi theo từ ngày đầu..

Dù cố gắng tuyển dụng thêm nhưng nhiều nơi còn thiếu người. Nhìn báo cáo, Nguyễn Huệ tạm gật đầu:

“ Từ khi lập quốc cũng 2 năm, mọi chính sách đã dần sáng tỏ, nhiều người dần ra làm quan nhưng nhân tài vẫn như lá rụng mùa thu. Trẫm lần nữa sẽ ban chiếu cầu hiền. Các ngươi sao lại treo trước cửa phủ. Bất kì ai nhận thấy có tài đều có thể ứng tuyển. Đất nước thái bình thống nhất, sẽ tổ chức khoa thi đầu tiên. Khiến nhân tài đất nước không mai một.”

Nguyễn Huệ vừa dứt lời, phía dưới tất cả quỳ hô:

“ Bệ hạ anh minh.... bệ hạ anh minh.”

..........

Mọi kế hoạch của Nguyễn Huệ diễn ra, Nguyễn Toản đứng lặng ngoài nhìn. Sắp xếp mọi việc ở phú quốc, Nguyễn Toản đi thuyền lên Cô Tô. Đi thẳng tới Cô Ba.

.......

Rất nhanh, hắn về tới phủ, nhìn Cu Tí đã lớn, đang chạy nô đùa khắp nơi, hắn nước mắt khẽ rơi, tiến lại ôm chầm nàng phía sau. Đoàn Thị Điểm rùng mình, nhưng thấy mùi hương quen thuộc, yên lặng tận hưởng. Giờ nàng không còn trách cứ, trách than, chỉ cần Nguyễn Toản trở về an bình là được. Hai người đang yên lặng, bỗng Cu Tí bước lại, nhìn hắn nghi hoặc, lúc sau hét:

“ Ba ba... bế bế...”

Nguyễn Toản cúi người ôm lấy con, thơm lên má thật dài. Cu Tí cười khanh khách.

........

Nô đùa lúc, thấy con thấm mệt, Nguyễn Toản nhìn nàng:

“ Dạo này gầy quá đó. Ta muốn làm đứa nữa mà không biết được không. Nàng ngồi yên nha. Ta đi nấu hai mẹ con ăn.”

Nàng nghe vậy, khẽ đỏ mặt, hừ nhẹ ôm cu Tí còn đang quyến luyến ba rời đi.

.......

Bữa tối tình cảm, đầy ắp tiếng cười. Nguyễn Toản cũng nói dự định tiếp theo. Đoàn Thị Điểm cười:

“ Chàng quyết định thế nào. Mẹ con thiếp sẽ theo. Dù cách muôn châu bốn bể.”

Nguyễn Toản cười đặt nhẹ lên trán nàng nụ hôn. Ban đêm là một khoảnh khắc tuyệt diệu.

......

Cả gia đình quấn quít bên nhau, một tuần sau, Nguyễn Toản gặp A Páo cùng những người khác. Nghe báo cáo mọi việc, hắn gật đầu:

“ Rất tốt. Nhưng sắp tới có ta sẽ thay đổi chút. Các cụ nói, thỏ khôn có ba hang. Nên ta sẽ cắt nguồn lực Cô Ba ra làm ba. Một phần ở lại, phụ trách nghiên cứu sâu về vũ khí, thủy điện. Còn hướng đào tạo quân, sẽ cắt qua phía Rangon. Việc buôn bán, vận hành nguồn vốn, tình báo sẽ để phía Chiang Mai. Tiến hành phân bổ sao, các ngươi tự bàn bạc rồi trình lên ta xem.”

Phía dưới mọi người nghi chép, gật đầu. Nguyễn Toản quay sang A Páo:

“ Lượng quân đào tạo được bao nhiêu rồi?”

“ Thưa công tử, ngoài lực lượng để lại thì đào tạo thêm được 1 vạn. Do là người nơi khác nên trước khi đào tạo cần có bài kiểm tra lòng trung thành nên hơi mất thời gian.” A Páo vội đáp.

Nguyễn Toản gật đầu:

“ Tinh là tốt.” Rồi cầm trong tay tin báo:

“ Ta nhận được bên kia Nguyễn Huệ đã hành động. Lần này nhân tài chắc sẽ thiếu. Ngươi cử một nhóm, phân tán ra các nơi. Ứng cử tiến vào bộ máy. Thúc đẩy quá trình chuyển giao không trở ngại.”

A Páo vội gật đầu.

......

Mấy ngày sau, Nguyễn Toản ngoài thời gian chăm sóc hai mẹ con đều để tâm trí về giải quyết vấn đề Cô Ba. Kế hoạch định, Nguyễn Toản cùng một nhóm người cùng gia đình đi về Kinh. Quãng đường đi về, họ trải qua làng đại, Bắc Thành, Phượng hoàng trung đô. Đều dừng chân vui đùa, lắng nghe người dân náo nức, ca hô. Nàng cũng hoài thai đứa thứ hai. Làm cuộc hành trình càng thêm viên mãn.

......

Nguyễn Toản vào kinh, Nguyễn Huệ sớm nhận được tin. Nhưng đợi tới chiều đang đi dạo ở ngự hoa viên, một tên thái giám vội vào:

“ Thưa bệ hạ, vương gia cầu kiến.”

Nguyễn Huệ chưa gật đầu, Nguyễn Toản đã bước vào, cười toe toét. Trong lòng dù vui sướng, Nguyễn Huệ cố trầm mặc, quát:

“ Ta tưởng đệ chết ở đâu rồi.”

Nguyễn Toản cười:

“ Đệ vẫn bôn ba lo nước lo dân mà.”

Sau đó hai người bắt đầu hàn huyên.

.........

Hai người trò chuyện đàm luận nhiều vấn đè. Khiến Nguyễn Huệ cũng bỏ luôn buổi lên triều. Khiến nhiều kẻ hồ nghi vấn để sức khỏe. Nhưng mọi sự nhanh chóng bị tin dập tắt. Bởi vấn đề Nguyễn Huệ không lên triều là do Nguyễn Toản về kinh. Nghe vậy, dân chúng dần chuyển sự chú ý, bàn tán qua vương gia, người nghe tên nhiều, nhưng ít ai thấy mặt. Rất nhiều kẻ nhận định, văn võ bá quan cùng triều thần là cánh tay trái của Nguyễn Huệ. Thì vương gia là cánh tay trái. Không có thì tây sơn khó mà phát triển cấp tốc được. Mặc cho bàn luận. Hai người vẫn hăng say bàn tán quên ngày. Mọi vấn đề được đưa ra mổ xẻ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »