Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 239
Mẻ cá lớn(14)

❊ ❊ ❊

Quy Nhơn, Nguyễn Huỳnh Đức theo lệnh, mang hơn 5000 quân ép sát. Vừa sắp xếp xong, mọi chuyện ở Kinh đã vỡ lẽ. Nhìn chiến báo, Huỳnh Đức thở dài, quay sang phía Ngô Tùng Châu:

“ Có lẽ chúng ta lại lui về. Một chuyến không công.”

Ngô Tùng Châu phe phẩy quạt, đáp:

“ Theo ta tướng quân vẫn đánh. Nguyễn Nhạc nghe tin thực hư đã rời Quy Nhơn ra Kinh. Trong thành quyền hành do Vũ Văn Nhậm cùng Lê Trung...” rồi nhìn sang Huỳnh Đức sâu kín:

“ Nghe nói, tướng quân cùng Vũ Văn Nhậm là đồng liêu.”

Huỳnh Đức thấy vậy cũng không giấu diếm, thổn thức:

“ Đúng vậy. Nhưng sau xuống núi, quan điểm khác sau. Cũng hơn 10 năm chưa gặp.”

Ngô Tùng Châu tiếp:

“ Vậy tướng quân đánh giá kẻ này ra sao?”

Huỳnh Đức suy tư, đáp:

“ Hơn tôi. Khi xuống núi. Sư phụ từng nói: Nhậm tự biết lượng sức mà điều chỉnh thì có thể dưới 1 người trên vạn người, danh lưu thiên cổ. Nhưng.....” dứt lời, khẽ thở dài.

Ngô Tùng Châu biết câu chuyện tới, nói:

“ Dù lũ giặc cỏ đó nói, Vũ Văn Nhậm phạm sai lầm lớn, sợ Nguyễn Huệ trách tội lên trốn về Quy Nhơn nhờ Nguyễn Nhạc che chở. Nhưng nếu tính cách Nhậm như tướng quân nói. Dù yếu thế, hắn cũng sẽ quyết một trận với Nguyễn Huệ. Vậy mà gần hai năm, kẻ này lại nằm yên, ẩn mình nơi hoang vu.....”

Huỳnh Đức không ngu, nghe xong giật mình quay sang:

“ Ý ngài là chúng ta sẽ tiếp xúc. Mời hắn quy thuận. Sau đó trong ngoài kết hợp, hạ Quy Nhơn.”

Ngẫm lúc tiếp:

“ Theo ta thấy dù hạ được, nhưng Nguyễn Huệ không chết, thì cũng không có tác dụng gì. Quân nơi khác nhanh chóng kéo về.”

Ngô Tùng Châu gật đầu:

“ Vương từng nhờ các thầy cao minh xem. Muốn diệt Tây Sơn trừ khi chặt đứt long. Phá hủy hương hỏa, đào mổ tổ.... Mà chúng đang ở trong thành.....”

Rồi trầm mặc, tiếp:

“ Lần này thuyết phục được hay không. Chúng ta đều phải liều mạng vào thành. Vương đã cử thêm 1 nhánh nữa 5000 người, muộn nhất là hai ngày sẽ tới. Đây là cơ hội hiếm hoi mà lực lượng Quy Nhơn suy yếu.”

Nghe xong, với sự hiểu biết về phong thủy, Huỳnh Đức đoán được ý nghĩa của Nguyễn Ánh, nhưng hắn cũng không quá đồng tình, thật lâu thở dài:

“ Được. Ngài sắp xếp đi. Mai ta viết thư cho hắn.”

“ Ừm.” Ngô Tùng Châu đáp.

.........

Quy Nhơn, Vũ Văn Nhậm đi một vòng đốc thúc binh lính, trở lại doanh trướng, nhìn Lê Trung:

“ Quân Nguyễn Ánh đang ở ngoài thành. Vương không có đây, ta cùng ngươi bàn bạc xem đánh thế nào. Trước chúng cũng khinh thường mà xâm nhập, lần này phải đánh cho chúng biết tay.”

Lê Trung vuốt vuốt chòm râu, cười:

“ Tướng quân cần gì lo lắng. Lê Văn Duyệt đến may ra còn cần cẩn trọng. Chứ Huỳnh Đức là hạng tôm tép, mai ta đem quân lùa chúng chạy như mùa con nít cho tướng quân xem.”

Vũ Văn Nhậm nghe vậy, biết Lê Trung đá xéo, nhếch miệng:

“ Vậy ta về ngủ. Ngay mai ngóng trông tướng quân đánh trận.”

“ Haha. Được.” Lê Trung cười đáp.

.........

Vũ Văn Nhậm về phủ, cởi bộ giáp, nhìn Nguyễn Lan (- con gái Nguyễn Nhạc, cũng là vợ) đã ngủ, hôn nhẹ lên trán, thở phào. Đúng lúc này, một bóng áo đen xuất hiện, đưa lên mảnh giấy, nhanh chóng rời đi.

Hắn lật xem thấy là tin Nguyễn Huỳnh Đức cười nhạt:

“ Cũng hơn mười năm. Đợi ngày mai ta xem đệ biểu hiện ra sao đã.”

Rồi lên giường ôm lấy nàng và con ngủ.

........

Sáng sớm, dân chúng vốn quen thuộc với nếp sống an nhàn. Bảy giờ, nhiều người còn chưa rời giường. Bỗng từng hồi chuông vang lên. Tất cả quay sang nhìn nhau, nghi hoặc:

“ Có phải chuông Đại vang không?”

“ Hình như là vậy? lâu lắm không kêu, chúng ta đã quên?”

“ Mà kêu chuyện gì, vừa ta nghe ba tiếng. Hình như là có địch tập kích.”

“ Ngươi hâm à. Lũ chuột đó dâm bén bảng tới ư. Trước dã cho nát nhừ không sợ.”

“ Thôi.... thôi đi xem....”

.......

.......

Vũ Văn Nhậm nghe tiếng, đi đến. Thấy Lê Trung đang đứng cạnh chuông, cau mày:

“ Ngươi cần làm quá vậy không? Đánh có một trận mà khiến dân tình xôn xao.”

Lê Trung cười:

“ Cần. Ngươi không phải nói cần răn dạy ư. Ta đánh trống muốn toàn bộ dân chúng cùng chứng kiến cảnh ta đè bẹp địch. Đồng thời chấn áp kẻ nào muốn phản nghịch.”

Vũ Văn Nhậm biết Lê Trung lại nhằm mình, gật đầu:

“ Được. Nếu tướng quân có ý đấy. Ta cũng giương mắt mà xem.”

.......

Dân chúng dần tụ tập, Lê Trung một hồi diễn thuyết, hét:

“ Giết cho địch sợ. Giết cho chúng không mảnh giáp che thân. Giết... giết...”

“ Giết.... giết.” Dân chúng binh lính hét lớn.

Trong tinh thần sĩ khí to lớn, Lê Trung ra khỏi thành.

........

Bên kia, Ngô Tùng Châu cũng đã động viên binh lính, nói rằng cuộc chiến quyết tử. Sĩ khí lên rất cao. Lê Trung vừa ra, Huỳnh Đức cũng kéo người nghênh chiến. Một hồi ác liệt diễn ra.

.......

Dù mang theo binh sĩ lớn hơn, nhưng gần một canh, Lê Trung không chiếm được ưu thế, nôn nóng, thương quét ra làm lộ sơ hở. Huỳnh Đức bằng kinh nghiệm trận mạc, nhanh chóng nắm lấy, một thương nhằm bả vai chém tới. Lê Trung vội lăn người tránh. Nhưng không ngờ chỉ là hư chiêu. Huỳnh Đức thương kia lại là chặt đúng chân ngựa. Lê Trung ngã xuống.

Huỳnh Đức định nhân cơ, chặt lấy. Bỗng một thương chặn ngang. Khẽ lùi phía sau. Nhìn thấy người trước mặt, cười:

“ Đã lâu không gặp.”

Vũ Văn Nhậm gật đầu:

“ Để ta xem, thương của đệ ra sao.”

Hai người bắt đầu quần ẩu. Lê Trung thoát chết trong ngang tấc, đứng dậy. Thấy hai người hỗn chiến, quát:

“ Lui binh.”

Đối diện Ngô Tùng Châu cũng quát:

“ Lui binh.”

Nhất thời, cả chiến trường rộng lớn, chỉ còn hai người, trên lưng ngựa chém giết nhau. Bụi bay mù mịt.

........

Từng hồi, từng hồi.... binh sĩ hai bên xem đều đã mắt. Cuối cùng Vũ Văn Nhậm hơn nửa chiêu đẩy lùi Huỳnh Đức. Trên thành, binh lính hoan hô. Dù vậy, Vũ Văn Nhậm sắc mặt lại nghiêm trọng nhìn sang:

“ Đệ càng ngày càng tiến bộ.”

Huỳnh Đức khẽ thấm chút máu trên mép, cười:

“ Đao sắc không mài cũng cùn. “

Sau đó quay người, binh sĩ hô vang.

Võ Văn Nhậm thở dài, trở lại thành.

........

Vào thành, Lê Trung nhìn sang, ánh mắt phức tạp:

“ Thật cảm tạ tướng quân.”

Vũ Văn Nhậm gạt tay:

“ Chúng ta cùng vì vương. Ngài cũng như tôi. Ơn nghĩa gì.” Rồi khẽ thở dài:

“ Mọi việc ở đây, tướng quân lo giúp. Ta về nghỉ chút.”

Lê Trung gật đầu:

“ Tướng quân về đi. Ở đây đã có ta lo.”

Vũ Văn Nhậm rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »