Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4889 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 232
Mẻ cá lớn(7)

❊ ❊ ❊

Bên kia, Nguyễn Lữ cũng bận không kém, một đường xuôi thẳng về thành Phú Xuân. Nhiều ngày mệt nhọc, đứng trước khung cảnh quê hương, Nguyễn Lữ hít thật sâu, cảm thán:

“ Đi ngược đi xuôi vẫn không đâu sánh được quê hương.”

Xong quay ra, nhìn Nguyễn Lân nói:

“ Ngươi đưa người về Thuận Ninh nghỉ lại. Ta đi gặp Trần tiên sinh.”

“ Vâng.” Nguyễn Lân đáp, đưa người rời. Nguyễn Lữ thuận theo dòng người đi vào thành.

.........

Một góc thành, tách biệt khu dân cư, non nước hữu tình, Trần Công Xán (*), buông cần ngồi câu. Bỗng từ sau, một giọng nói vang lên:

“ Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao,

Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu.

Nước biếc trông như tầng khói phủ,

Song thưa để mặc bóng trăng vào.”

Nghe xong, dù vốn tự kiêu với tài văn chương, Trần Công Xán cũng phải buông cần, vô tay:

“ Thơ hay. Một vài câu mà đã vẻ trọn cảnh thu.”

Quay lại, thấy đó là Nguyễn Lữ, cung kính:

“ Đông Định Vương đến, lão phu chậm trễ tiếp đón. Mong thứ tội.”

Nguyễn Lữ cười xòa:

“ Chuyện xưa rồi. Giờ ta cũng như lão chỉ là thường dân. Với lại ta còn mang trong mình tiếng phế vật nữa... haha.”

Trần Công Xán lắc đầu:

“ Thiên hạ ánh mặt u mê, làm sao thấy được giá trị. Cậu tài năng hơn Thái Đức, so với Quang Trung không kém là bao.”

Nguyễn Lữ cười trừ, đáp:

“ Trời cũng dần đêm. Chúng ta vào nhà làm chum trà. Ta thật nhớ thương hương trà sen.”

Trần Công Xán gật đầu:

“ Được.”

.......

Bên trong, Trần Công Xán tỉ mỉ thao tác, pha lấy ấm trà, khi nước vàng óng, hương thêm ngan ngát, đưa lại:

“ Mời người thưởng thức.”

Nguyễn Lữ tiếp nấy, khẽ nhấp miệng, cảm thán:

“ Thật tuyệt. Vẫn hương vị ấy.”

Xong khẽ ngưng giọng, tiếp:

“ Lâu không trở lại, lão có thể nói qua tình hình Phú Xuân? Vẫn ổn chứ.”

Trần Công Xán đáp:

“ Mọi thứ vẫn ổn. Binh lực gần như nằm toàn bộ trong tay Vũ Văn Nhậm cùng Lê Trung. Quyền hành thi do cha con Vũ Tâm Can thao túng Thái Đức vương giờ có tuổi, không còn chí khí như xưa, mà cầu an ổn. Thái tử Bảo từ khi ra Kinh, hiếm khi trở lại.”

Nguyễn Lữ gật đầu:

“ Vũ Văn Nhậm là kẻ có tài mà mộng cũng quá lớn, giống Ngô Nhật Khánh, thời loạn 12 Sứ quân. Chả nhẽ sau lần trước, đã chịu an phận?”

Trần Công Xán đáp:

“ Không, hắn vẫn miệt mài thu gom. Nhưng có bài học trước lên tiến hành chậm mà chắc. Mặt khác, Lê Trung cũng là kẻ thân tín của Thái Đức, có dũng có mưu. Nên hạn chế hắn phần nào.”

Nguyễn Lữ trầm ngâm:

“ Lão cứ tiếp tục theo dõi. Trong giới hạn là được. coi như anh ta dưỡng lão sớm. Mà lần này ta đến đây có việc? Muốn mời lão về kinh...”

Trần Công Xán nghe vậy, có chút đắn đo, nói:

“ Trông vương sắc mặt nghiêm trọng. Nếu có chuyện hệ trọng, lão nguyện đem mạng già ra để giúp.”

Nguyễn Lữ gật đầu, đáp:

“ Ta tin tưởng lão nến ta mới nói. Có lẽ trong vòng hai tháng, ta cùng anh Huệ sẽ tổng tấn công vào Nam, thống nhất đất nước. Quân sẽ theo ba hướng,...... Việc đánh trận, chúng ta không lo. Lo là khi đánh quân, việc chính sự nếu không kịp thời giải quyết, có thể gây nên nhiều hệ quả, đặc biệt là phía Bắc, bình định chưa được lâu. Không muốn được Nam mà hỏng Bắc. Nên mời lão ra cùng nhiều người khác: Nguyễn Thiếp, Ngô Thì Nhậm..... đồng tâm hiệp lực duy trì cái ổn định. Mong lão nhận lời....”

Trần Công Xán trầm mặc, suy nghĩ thật lâu, thở dài:

“ Người có tài là người đem sức ra giúp nước. Hai người có ý lớn, lão nguyện đem sức lực nho nhỏ ra phụng sự. Nhưng.....”

Thấy Trần Công Xán chần chừ, Nguyễn Lữ nói:

“ Lão cứ nói đi, không sao đâu.”

Trần Công Xán gật đầu:

“ Xong việc. Vương có thể cho lão về quê được không. Dù tiêu dao, tự tại vẫn không bằng cảm giác thân quen.”

Nguyễn Lữ suy tư:

“ Được. Có gì mai nữa vào kinh. Lão nói với anh Huệ xem.”

“ Vâng.” Trần Công Xán đáp.

......

Ban đêm, hai người tâm tư thoải mái, bắt đầu uống rượu đàm thơ. Hai ngày sau, Nguyễn Lữ mới quyến luyến rời. Dù khách xa về tuổi tác, thân phận.... nhưng cả hai có sự đồng điệu về tâm hồn, dễ thành tri kỷ.

........

Nguyễn Lữ lượn một vòng trong thành, tới ngày thứ ba mới trở lại Nhật Ninh.

Thấy Nguyễn Lữ trở lại, Nguyễn Lân vội báo:

“ Thưa Vương. Theo sắp xếp, thần đã cho một nhóm người phân tán, len lỏi tới các nơi. Một phần đang đóng quên ở trong núi, tránh gây chú ý.

Nguyễn Lữ gật đầu:

“ Ngươi cho người tập trung vào hai cha con Vũ Tâm Can, có thể tìm cách loại bỏ bớt một tên. Đêm nay, ta viết một chút lá thư, ngươi mang qua.”

“ Vâng.” Nguyễn Lân đáp xong nhanh chóng rời đi.

Khi chỉ còn một mình, Nguyễn Lữ chậm rãi mài mực viết, thật sâu thở dài.

..........

Những lá thư Nguyễn Lữ nhờ mang đi đều là gửi tới một bộ phận cốt cân của triều Thái Đức. Tuy không nắm quyền hạn lớn, nhưng chỉ cần mọi người ý kiến, Thái Đực đều nể mặt.

Lá thư đưa tới, ai nấy đều ngạc nhiên, bởi từ sau khi để mất Gia Định vào Nguyễn Ánh. Nguyễn Lữ đã bặt vô âm tín, có người nói rằng đã chết trận. Bỗng giờ nhận lá thư, nét chữ, giọng văn và thật nhiều bí mật riêng hai người rõ. Có kẻ không chần chừ, gật đầu, hẹn sẽ tới. Có kẻ chần chừ, lúc sau lẻn ra định báo cho Thái Đức thì hai bóng áo đen đã xuất hiện, kè sát, mở miệng:

“ Vương gia có lệnh. Đã biết muốn giấu chỉ có chết. Nhưng nể tình mọi người có đóng góp, nên tạm thời, mấy người nên cáo bệnh, xin nghỉ một thời gian. Gia nhận các ngươi chúng ta sẽ bắt giữ. Khi nào xong xuôi sẽ thả. Nên đừng bao giờ làm điều sai trái.”

Nghe vậy, mấy người trầm mặc, lặng lẽ nghe theo.

......

Giao xong, sáng sớm Nguyễn Lân trở lại, nói:

“ Thưa Vương gia, số người nguyện ý là 12....”

Nguyễn Lữ nghe xong, cười mỉa:

“ Quả nhiên thời gian có thể xóa nhòa nhiều việc.”

Đứng bên, Nguyễn Lân khẽ im lặng.

.......

P/s: Trần Công Xán: là Trần Công Thước người làng Yên Vĩ huyện Đông Yên phủ Khoái Châu (nay là thôn An Vĩ, xã An Vĩ huyện Khoái Châu). Từng được đánh giá rất cao bởi Nguyễn Huệ khi lần đầu ra Bắc “Trước ta nghe nói Bắc Hà nhân tài nhiều lắm, nay ta thân đến nơi, mới biết chỉ có một mình Trần Công Xán là có nhân sắc mà thôi”. “ Tài của Huỳnh Ðức chỉ có thể lấy được thành. Tài của Trần Công Xán có thể chiếm trọn cả nước, nếu biết thiện dụng, tận dụng.”

Có nhiều giả thiết quanh cái chết của ông, trong đó nổi tiếng là việc khuyên nhủ không được, cảm thán rằng “ Hán có Tô Tử Khanh, nhà Lê có Trần Công Xán”, nên dù cho ra về nhưng Tây Sơn cho người đục thuyền dìm chết. Trong truyện mình đưa ra một góc nhìn khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »