Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4897 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 203
Gặp mặt

❊ ❊ ❊

Thong Duang trên ngai vàng bao quát toàn bộ, đợi khi bóng Trịnh Qua đã khuất. Trên mặt cũng thu lại dáng cười, ánh mắt sắc như dao lướt nhìn. Mấy quan viên hiểu ý, khẽ khom người rời đi. Thong - In cũng vậy. Nhưng vừa chuẩn bị rời, hắn trầm giọng:

“ khanh ở lại ta muốn nói chút chuyện.”

Thong - In cúi đầu, đi lại:

“ Đức vua, người muốn sai khiến thuộc hạ chuyện gì ạ.”

Hắn đẩy nốt bột trắng lại, nói:

“ Chuyện này làm ta nghĩ đến bệnh của chứng bệnh của Sin (tên gọi thân mật của Taksin trước khi đăng quang). Có thể có cơ hội từ kẻ này tìm được thuốc giải. Ngươi cho người bám sát, tránh để mất dấu.”

“ Vâng. Đức vua yên tâm. “ Thong - In vội đáp.

Hắn nhìn xa xăm, thì thào:

“ Không biết huynh nơi đâu, hy vọng còn sống. Ta nói tha thứ, huynh còn không tin ư?”

Rồi nhìn Thong - In:

“ Đã có tin tức của Sin chưa? Ngươi đã cho người dò tìm về phía Bắc?”

Thong - In lắc đầu:

“ Thưa Đức vua, chưa có ạ. Phía Bắc đang bất ổn. Thần đang bảo Kawila tìm tiếp. Chỉ còn chùa Phrathat Doi Suthep, hy vọng là có.”

“ Ừm. Mong là vậy đi.” Hắn thở dài.

..........

Trinh Qua về phòng trọ, không lâu nghe thấy xung quanh vang lên tiếng lạch cạch, kéo rèm cửa, đảo mắt, nhanh chóng nhận ra bất thường. Nhiều căn phòng vốn trống không nhiều ngày, liên tục bị người thuê lại. Nhanh chóng lấp đầy.

.........

Chiều trời bất ngờ đổ cơn mưa rào. Nhân tiếng sấm inh ang ngoài cửa, Trịnh Qua nhanh chóng lướt vòng, tóm lấy một vài tên khả nghi mang về.

..........

Thay bộ đồ ướt nhẹp, vặn chốt, một căn phòng cách âm lộ ra. Tống ba tên đó vào. Trịnh Qua ngồi xuống nhâm nhi chén trà. Xa quê, được thưởng thức mùi hương quen thuộc, lòng cũng đỡ xốn xang hơn.

Không lâu, một tiếng gõ cửa vang lên, hắn bước ra. Đã thấy trước cửa, ba tên đứng nghiêm, kẻ cầm đầu mở miệng:

“ Vừa chúng tôi nhận được tin, có người mất tích. Đang điều tra. Mong khách quan phối hợp.”

Trịnh Qua gật đầu:

“ Tốt. Mời các vị quan nhân vào.”

Hai người đi vào, nhanh chóng chia nhau ra tìm kiếm khắp nơi, nhưng không phát hiện. Đồng thời không có bằng chứng, nên không dám dò xét lâu. Lúc sau mang theo vẻ mặt thất vọng nói:

“ Xin lỗi đã làm phiền.”

Trịnh Qua khẽ cười:

“ Không sao. Mong các vị quan nhân nhanh chóng tìm thấy họ. Tránh đêm dài lắm mộng.”

“ Được. Cảm ơn khách quan.”

.........

Trịnh Qua thấy bóng người khuất, dò xét xung quanh, không thấy khả nghi, đóng cửa lại, gõ nhẹ.

Bên trong mật thất có người đi lại, đưa lên bản khai cung nói:

“ Mời công tử xem. Thong Duang đã nghi ngờ ngay khi chúng ta đến.”

Trịnh Qua gật đầu:

“ Ta tiên lượng trước, người tìm cách xử lý mấy cái xác đó đi.”

“ Vâng.”

.......

Hai tên lính tời đi, nhanh chóng về tới căn phòng nhỏ đối diện quán, nhìn thấy Thong - In vội kể lại toàn bộ sự việc. Nghe xong, Thong - In khẽ nhếch mép:

“ Thật nhanh. Càng vậy, ta càng muốn lột trần xem ngươi là ai.” Rồi quay ra hai tên lính nói:

“ Cho người của ta giả danh tầng lớp nhị đại, tìm cách xô xát với hắn. Chỉ cần kẻ đó phản kháng lại. Các ngươi nhanh chóng xông vào bắt. Ta không tin, lần này không tóm được hắn.”

“ Vâng.” Hai tên lính nhanh chóng rời đi.

........

Trong cặn phòng, Trịnh Qua lột mặt nạ, lớp hóa trang, hiện lên một thân hình. Đó là Nguyễn Toản. Lúc sau Nguyễn Chiến xử lý xác về, lôi trong căn phòng tên Trịnh Qua thật bị đánh bầm dập, e sợ. Nguyễn Toản nói:

“ Ta sẽ không làm khó ngươi. Chỉ cần giữ vững năm năm, ta sẽ tha mạng. Mọi việc buôn bán thuốc phiện sau này đều phải báo Nguyễn Chiến. Hắn sẽ ở lại, giám sát đồng thời bảo vệ an toàn cho ngươi.”

Trịnh Qua thân hình béo mập, nước mắt rưng rưng:

“ Vâng. Đội ơn công tử, tiểu nhân sẽ cố gắng.”

Nguyễn Chiến thấy xong, một chiêu lại đánh ngất Trịnh Qua, quẳng lên giường.

Nguyễn Toản nhìn Nguyễn Chiến, nói:

“ Sau này một mặt bảo vệ hắn. Duy trì tầm nhìn của Thong - Duang. Đồng thời phát triển tình báo nơi đây. Ta muốn toàn bộ thông tin nhanh nhất, đầy đủ nhất. Món nợ Rạch Gầm- Xoài Mút. Ta sẽ bắt bọn chúng trả đủ.”

Rồi quẳng sang một tấm lệnh bài nói:

“ Tên Thong Duang không phải kẻ tầm thường. Trường hợp nguy hiểm thì vứt bỏ tất cả, cầm nó đến gặp Chất Tri, hắn sẽ bảo vệ tính mạng cho ngươi. Mọi thứ có thể tạo lại, trừ mạng sống.” Xong tiến đến vỗ Nguyễn Chiến:

“ Ta rất trông đợi vào ngươi.”

Nguyễn Chiến cúi đầu:

“ Cảm tạ công tử. Thuộc hạ chắc chắn sẽ hoàn thành.”

Nguyễn Toản gật đầu, nhanh chóng biến mất.

.......

Nguyễn Chiến thấy vậy, thở hắt. Chuẩn bị đối phó tiếp theo.

......

Quả nhiên, buổi chiều lại có người sinh sự, Nguyễn Chiến chẳng cần đôi co. Đánh ngất tên béo mập. Đúng lúc này, một đám lính xông ra, nhìn người bị ngã, quát:

“ Ngươi dám trọng thương người. Bay đâu bắt hắn lại cho ta.”

Nguyễn Chiến lắc đầu, gầm khẽ, mọi người bị trấn định, chậm rãi nói, giọng phóng lớn, khiến dân chúng đi qua cũng háo hức ngóng trông:

“ Các ngươi không thể bắt ta. Hắn chỉ bị ngất.... theo điều.....” vừa nói vừa lôi luật Thong Duang mới ban hành

Những kẻ kia cứng họng, còn dân chúng hân hoan. Trước cảnh tượng đó, tên cầm đầu cười trừ:

“ Thật xin lỗi. Có hiểu lầm. Bà con mau lui.”

Xong ôm lấy tên mập rời đi

.........

Thong - In chứng kiến tất cả, đợi đám lính đi ra, căn dặn:

“ Không cần gây chuyện nữa. Các ngươi cử người luôn phiên theo sát. Kim trong bọc có ngày lòi ra. Ta không tin ngươi có thể ẩm xấu lâu được.”

Xong rời đi

Năm tên ngơ ngắc nhìn nhau. Nhanh chóng tách ra, giám sát xung quanh.

........

Ngày hôm sau, Trịnh Qua tỉnh, bắt đầu đi chào hàng, mua bán. Tuy nhận ra có người giám sát, Nguyễn Chiến lắc đầu. Miễn chúng không ảnh hưởng là được.

Trịnh Qua dần hoàn hảo thay thế dưới mí mắt tất cả.

..........

Núi Roi Mae Salong, Taksin đã đến nhưng đứng từ xa, dùng ống nhòm nhìn lại. Quan sát từng người nhóm người.

Một nghìn quân vừa huấn luyện cơ bản, cũng được Taksin sắp xếp duy trì. Nhất thời, khung cảnh không hỗn loạn. Có chút trấn áp nhất đinh.

Nhóm đầu đến gồm Konsatiphi, Sonthirat.... là những người thân cận năm xưa. Dù lờ mờ đoán được nhau, nhưng trong hoàn cảnh này, tất cả đều không dám quá thân cận.

Nhóm thứ hai cũng là cuối cùng chỉ đến khi từ tối hôm trước, mang vô cùng ít người. Họ đến nhiều người vẫn còn ngờ vực đây là một cái bẫy của Thong Duang.

........

Tối đó, Nguyễn Toản cũng về đến, nhìn dáng vẻ Taksin trầm tư, nói:

“ Ngươi lo lắng việc gì ư. Bọn chúng đến tận nơi vẫn chưa tin tưởng. Đã không tin thì đừng làm. Đã làm là chắc thắng.” Rồi tiếp:

“ Ngươi yên tâm. Nếu có kẻ gián điệp, nghi ngờ. Ta sẽ cho người trừ khử. Đã đến sẽ không kẻ nào có thể rời đi mà không ủng hộ. Đây cũng là điều ta hứa hẹn cuối cùng với ngươi.”

Taksin thở hắt, lấy lại tinh thần, nhiều âu lo cũng tan biến, một khí chất bàng bạc tỏa ra. Có dáng vẻ của một đức vua năm xưa, cười:

“ Cảm ơn. Cậu đã đến, tôi cùng cậu đi.”

Nguyễn Toản gật đầu, khẽ vỗ tay, một nhóm người trang bị tận răng, sát khí ầm ầm, ai cũng đeo một mặt nạ vàng, thấy Taksin ngạc nhiên, tiếp:

“ Ngươi thành, ta cũng thành. Coi như ta giúp ngươi tạo thế.”

Taksin gật đầu.

.........

Lúc này, trong một căn lầu, Sonthirat đang thưởng chút trái cây, phía dưới một tên hầu quỳ lậy:

“ Thưa chủ nhân. Bọn người kia tuy có vũ khí. Nhưng không tinh nhuệ. Nếu Taksin muốn dùng chúng phục quốc, thuộc hạ nghĩ người cần xem lại. Không phải thuộc hạ lo sợ. Mà không thấy được cơ hội. Chưa làm đã có thể nhìn thấy thất bại. Mong chủ nhật suy xét kỹ, hãy nghĩ tới thiếu gia cùng phu nhân...”

Sonthirat gật đầu, hắn cũng nhìn ra. Tuy có thất vọng, nhưng đức tin quá lớn với Taksin, cũng là người chứng kiến màn quật khởi năm xưa. Hắn vẫn có chút hy vọng, thờ dài:

“ Đợi Taksin đến, chúng ta cùng nghe kế hoạch. Nếu không ổn rút đi cũng không muộn.”

“ Vâng.”

.........

Bên kia, Konsatiphi nghe xong lời tương tự, cười:

“ Nhiều lúc đừng nhìn ngắn mà đánh giá lâu dài. Tuy quân của ngài ót. Nhưng ta đếm qua lần này tới cũng ít nhất 20 vị. Có vài kẻ ta lờ mờ nhận ra. Quân ít, nhưng ngài tập hợp được sẽ là lực lượng đáng kể. Hi vọng là ngài tới không phải một cú lừa.”

......

Khắp nơi khác, mọi người cũng bàn tán.

.........

“ Đùng... đùng.” Sáng hôm sau, vừa bẩy giờ, Taksin ngồi ngựa, dưới sự bảo vệ của đám mặt vàng đi về. Những người vừa còn cảnh giác, thấy thân hình, khí phách đó, vội vã cởi khăn che mặt, quỳ xuống:

“ Tham kiến đức vua.”

“ Tham kiến đức vua.”

.........

Taksin gật đầu, đi về phía nghế lớn, ngồi xuống, quét nhìn một lượt mở miệng:

“ Bình thân.”

Tất cả vội vã đứng lên:

“ Đội ơn bệ hạ.”

Xong xuôi mới quan sát xung quanh. Cũng nhận ra nhiều người quen. Ai nấy đều nở nụ cười.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »