Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 4950 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 227
Mẻ cá lớn(2)

❊ ❊ ❊

Bùi Đắc Tuyên rời đi, đến phủ hoàng tử, lúc này Quang Toản đang bị Bùi Thị Nhạn đánh đòn. Nghe tiếng khóc, Bùi Đắc Tuyên vội xông vào, Quang Toản đang khóc, trông vậy la lớn:

“ Bác ơi cứu cháu. Huhu.”

Bùi Đắc Tuyên đi lại, kéo Quang Toản ra, nhìn Bùi Thị Nhạn quở trách:

“ Quang Toản dù làm sai, nhưng dù sao cũng là trẻ nhỏ, mặt khác cháu cũng sắp lên ngôi vua. Em không thể xử lý bằng cách như vậy, mà nên dùng lời để khuyên bảo. Tránh khiến mọi người cười chê.”

Bùi Thị Nhạn thấy Quang Toản đứng sau lưng Bùi Đắc Tuyên vẻ mặt đắc ý, nhìn lại, khẽ thở dài, đi vào trong.

........

Bùi Thị Nhạn đi, không thấy mẹ, Quang Toản mặt đang giàn giụa bỗng nở nụ cười:

“ Bác nay sao đến muộn vậy. Có gì mới cho cháu chơi không?”

Bùi Đắc Tuyên móc trong người ra, một chuồn chuồn tre, nói:

“ Có chứ. Cháu ngoan, sau bác mang nhiều hơn.”

Rồi nhìn vẻ mặt trông đợi của Quang Toản, tiếp:

“ Để bác làm mẫu một lần. Để ý nha.”

“ Vâng.” Quang Toản gật đầu, nhìn chăm chú.

Bùi Đắc Tuyên cầm lấy, khẽ xoay, chuồn chuồn bay cao, rồi lượn một vòng, rớt xuống. Quang Toản hào hứng:

“ Cho cháu, cho cháu...”

Bùi Đắc Tuyên gật đầu, đưa tới, nói:

“ Vậy, cháu chơi ngoan. Ta vào gặp mẹ cháu chút.”

Xong quay ra, nhìn hộ vệ:

“ Canh chừng cẩn thận, tránh cho hoàng tử đi quá xa.”

“ Vâng.”

.........

Trong cung, Bùi Thị Nhạn đang ca khúc nhạc, sầu bi, Bùi Đắc Tuyên đi vào, nhìn nói:

“ Nguyễn Huệ bệnh sắp qua đời. Quang Toản lên ngôi, em làm Thái Hậu, quyền nghiêng hậu cung, không còn sợ Ngọc Hân, cần gì phải sầu lo chứ.”

Bùi Thị Nhạn cười mỉa:

“ Quyền lợi làm chi, khiến người mờ đôi mắt/Đổi trắng thay đen, nhân nghĩa trái ngang. Quang Toản còn nhỏ liệu lo được cho đất nước ư?” Rồi quay sang, giọng cầu khẩn:

“ Muội không biết các huynh làm gì, bệ hạ bệnh, cho muội vào thăm một lần được không. Nghĩa vợ chồng là nghĩa tận.”

Bùi Đắc Tuyên cau mày:

“ Nguyễn Huệ bệnh truyền nhiễm, muội cùng Quang Toản gặp bị bệnh ta biết làm sao. Huynh cũng lo lắng cho hai người.”

Thấy Bùi Thị Nhạn muốn nói, Bùi Đắc Tuyên quát:

“ Khi nào hắn chết, ta sẽ cho muội gặp.”

Xong trầm giọng, tiếp:

“ Lần này ta đến để cảnh cáo. Việc mấy hôm trước không thể tái diễn. Mọi việc trình lên, Quang Toản muốn phê phải đưa ta xem một lượt. Cấm muội đưa ý kiến. Triều đình nghét nhất đàn bà xem chính sự. Muội nên xem lại mình. Nếu còn một lần lữa, ta không biết, mẹ cùng em gái muội còn sống được không.”

Bùi Thị Nhan nghe vậy, lồng ngực phập phùng, ánh mắt căm phẫn.

Bùi Đắc Tuyên nói xong, mặc kệ, rời đi.

Trong cung, một tiếng cười lớn vang lên.

.....,...

Lúc này, Tony Đặng cùng Ngọc Cẩm Nhàn đang co mình ẩn trong gian bếp nhỏ hẹp. Nhìn phía ngoài ánh đèn sáng trưng, tiếng bước chân ầm ầm, cả hai nín thở. Thật lâu, xác nhận toàn bộ yên tĩnh, cả hai mới thở hắt, Ngọc Cẩm Nhàn quay sang thấy vết máu vẫn còn rỉ ra, ánh mắt lườm khẽ, nhẹ nhàng rắc thuốc, vết thương dần kín, xong quay người sang phía khác. Tony Đặng gãi gãi đầu, nhẹ nhàng ôm từ phía sau, mặc cho quẫy cựa. Đợi khi yên lặng, hắn thấy những vệt giọt nước mắt rơi xuống cánh tay, nhẹ nói:

“ Ta không phải muốn giấu nàng. Mà nên đến nơi mới biết sự việc khác xa dự tính. Nhưng khi đi, công tử căn dặn phải gửi trước mười năm, là ngày mai. Lên ta mới đánh liều... không ngờ.”

Biết hắn có nỗi khổ tâm, Ngọc Cẩm Nhàn cũng lau nước mắt, mắng:

“ Nhưng dù vậy, cũng cần suy tính cẩn mật. Nếu chỉ thăm dò, chàng có thể huy động lực lượng Thiên Lâu Các, đâu cần nhất thiết bản thân.” Sau đó giọng lí nhí:

“ Chàng có mệnh hệ gì thì thiếp và đứa con trong bụng, biết làm sao.”

Dù vậy, nhưng Tony Đặng nghe rõ, hỏi lại:

“ Thật.”

Ngọc Cẩm Nhàn khẽ gật. Được xác nhận, Tony Đặng nội tâm mừng rỡ không nguôi, muốn hét lên nhưng may mắn kiềm chế.

........

Hai người cũng nhanh gác truyện vui, nhìn vào thực tại trước mắt, Ngọc Cẩm Nhàn nói:

“ Hai ta trước tìm cách thoát khỏi nơi đây. Ra ngoài huy động Thiên Lâu Các phối hợp. Dù dùng bạo lực, xác suất thành công vẫn cao hơn.”

Tony Đặng lắc đầu:

“ Khó. Với tình hình này, lẩn trốn trong cung còn dễ hơn thoát ra. Bọn chúng muốn giấu tình hình bệ hạ, nên người đi ra vô cùng quản nghiêm. Sợ con ruồi cũng khó thoát...” Dứt lời, đưa một tập giấy, bên trong là toàn bộ thông tin tình hình trong cung. Xem xong, Ngọc Cẩm Nhàn cau mày:

“ Bọn này càng quá quắt. Chả nhẽ trong triều đình chỉ có vài kẻ dám lên tiếng ư. “

Ngưng giọng, tiếp:

“ Thiếp xem tin, thì thấy Ngọc Hân hoàng hậu tích cực nhất, vẫn có thể tiếp xúc với bệ hạ. Ta có thể đưa chúng, nhờ người mang vào.”

Tony Đặng đáp:

“ Ta không nghĩ vậy. Một là do hầu hết tướng lĩnh được cử đi canh phòng khắp nơi. Hai là có kẻ giả điếc, mù..... hoặc cũng có thể bị yêu cầu vậy.”

Nghe đến đây, Ngọc Cẩm Nhàn ánh mắt khác lạ:

“ Ý chàng là toàn bộ hoàn cảnh là cái bẫy. Bệ hạ cùng công tử giăng ra để đào tận gốc phản loạn. Đến cả Ngọc Hân hoàng hậu cũng không thể tin...”

Tony Đặng gật đầu:

“ Ta đoán vậy, bởi thời điểm bệ hạ ngã bệnh. Đúng là sau khi cùng công tử du ngoạn trở về. Ta gặp ở làng Đại trước khi người về kinh, thấy bệ hạ khoẻ khoắn, chứ không phải bệnh. Mặt khác, khi đi công tử đã không nhắc đi nhắc lại, dù bằng giá nào cũng phải đưa tận tay.”

Đoán đến vậy, cả hai trầm ngâm, bởi giữa mục tiêu cùng hoàn cảnh. Muốn thực hiện gần như thành công bằng không.

Bầu không khí trầm lặng, bỗng Tony Đặng vỗ đầu, nói:

“ Ta quên mất, công tử còn đưa một thứ. Bảo nếu khó giở ra xem.”

Dứt lời, nhanh chóng lôi ra, một mảnh giấy, có vẻ bản đồ địa đạo đi tới vách ngăn trong thư phòng. Cả hai thở phào, nhanh chóng mò theo.

...........

Không lâu, hai người đi đến được nơi, là bên trong thư phòng, nơi này đang treo hàng loạt biểu đồ, kế hoạch. Cả hai không dám nhìn lâu, nhanh chóng đi tới lỗ nhỏ, nhìn ra bên ngoài. Đúng là Nguyễn Huệ đang nằm bệnh. Bùi Đắc Tuyên đứng bên dương dương đắc ý mắng nhiếc. Cả hai yên lặng dõi theo. Khi Bùi Đắc Tuyên ra ngoài, Nguyễn Huệ đứng dậy, nhanh chóng một bóng người đi ra, nằm xuống, Nguyễn Huệ nhanh như bóng ma, đi đến vặn cửa. Bước vào thông đạo, thấy hai người, không quá ngạc nhiên, đóng kín cửa, nhìn về Tony Đặng:

“ Nguyễn Toản bảo ngươi đến ư.”

“ Vâng.” Tony Đặng gật đầu.

Nguyễn Huệ tiếp:

“ Ngươi trình bày cho trẫm toàn bộ tình hình bên ngoài?”

“ Vâng.” Tony Đặng chậm rãi kể, từ việc chiếm Yangon, đang chuẩn bị tiến về Phú Quốc cùng bọn Võ Văn Dũng, tình hình Gia Định, Kinh đô, Bắc Thành... Nói xong, đưa hai món đồ vật tới, nói:

“ Đây là thứ công tử bảo thuộc hạ đưa cho bệ hạ,”

Xem xong, Nguyễn Huệ cười:

“ Đúng là đệ ấy suy nghĩ sâu xa. Ai nói một núi không thể hai hổ.” Dứt lời, cũng lấy trong người một xấp lá thư, tiếp:

“ Ngươi mang chúng đến địa chỉ này cho ta. Xong các ngươi tiếp tục hành trình. Kế hoạch Lưỡng Quảng không xa, lên bên đó cũng không thể chậm trễ.”

“ Vâng.” Cả hai người khom mình đáp. Nhanh chóng theo lối cũ rời đi.

Chỉ còn căn phòng trống trơn, Nguyễn Huệ tiếp tục công cuộc chắp nối. Kẻ đằng sau có lẽ sắp lộ diện.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »