Dòng Máu Lạc Hồng

Lượt đọc: 5002 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »
Chương 213
Hành trình Manipur(1)

❊ ❊ ❊

Sau khi chia tay, Tony Đặng cùng Tráng A Tủa tiến lên vô cùng chậm chạp. Bởi quãng đường từ sông Padma tới Manipur là một mảnh đất dài, chập chùng, dã thú thường xuyên ẩn nấp, mặt khác, thời tiết khắc nghiệt, quân ta cũng cần làm quen và thích nghi.

........

Nhưng đi không lâu, quân ta gặp hai đám người đang đánh nhau, chặn phía trước. Tráng A Tủa không muốn rước phiền toái, nhưng nhìn quanh không có đường đi tất, nói:

“ Lùi lại, tìm chỗ ngồi nghỉ lúc.”

“ Vâng.”

........

Bên kia đang đánh nhau, Joeap nhìn đối diện, Apsim vẫn còn hung mãnh, biết đấu không lại, bắt đầu tìm cách nói chuyện, trì hoãn. Nhưng nhiều lần trung kế, Apsim chém mạnh, nói:

“ Joeap, ngươi câm miệng. Công kích của ngươi không ăn thua đâu. Mau giao ra vật đó. Nêu không ta sẽ giết cả tộc ngươi.”

Hai tay run mạnh vì phản chấn, nhưng Joeap vẫn tỏ ra ổn, cười lớn:

“ Haha. Mơ đi. Giết được ta đã.”

Rồi khẽ lách qua đám người trốn chạy, Aspsim điên cuồng đuổi theo. Khi trốn chạy, Joeap cũng nghe được có một đám người lạ mặt, đứng đằng xa, khẽ ngoái lại, thấy trang bị khá giống lũ EIS, một ý nghĩ lóe lên, hô lớn:

“ Ta chịu thua.”

Aspsim nghe vậy, quát:

“ Mau đưa ra đây.”

Joeap lấy trong người một hộp nhỏ, nói:

“ Ta sẽ trả lại ngươi. Nhưng ngươi phải phối hợp với ta đám người đằng kia.”

Aspsim khinh miệt:

“ Tại sao ta phải giúp ngươi. Đưa đây ta còn trở về.”

Joeap lắc đầu:

“ Đúng là mãng phu. Ngươi thử nhìn xem, không thấy bọn chúng rất giống ai ư. Chúng chính là đồng bọn của lũ giết hại tộc ta. Gây lên cái chết của cha ta cùng cha ngươi cùng người khác nữa.....”

Aspsim quay lại, nghe lời Joeap, nhở về hôm đó, hắn bất lực nhìn cha bị chém chết. Ánh mắt căm phẫn, trầm giọng:

“ Được. Ta với ngươi cùng lên.”

........

Bên kia, đang ngồi im, Tráng A Tủa nhận thấy dị động, đám người kia đang tiến lại, nói:

“ Chuẩn bị vũ khí.”

“ Vâng.”

........

Tới gần, Aspsim dậm nhẩy, định một đao chém về phía quân ta, đã có chuẩn bị, Tráng A Tủa phi đến, đón đỡ, quát lớn:

“ Giết....”

Quân ta vốn rèn luyện tốt, nhanh chóng giết kinh sợ, khiến bọn Joeap kinh sợ, chạy đi tan tác. Nhìn thấy có người định đuổi theo, Tráng A Tủa nghiêm giọng:

“ Dừng lại. Chúng ta đi tiếp. Thời gian không còn nhiều.”

“ Vâng.”

......

Rất nhanh quân ta tiếp tục, nhưng sau đó liên tiếp các nơi khác cũng bị tập kích khác xảy ra. Tuy nhanh chóng trấn áp, người không bị giết, chỉ có số nhỏ bị sây sát, nhưng Tony Đặng thấy sắc mặt binh lính, ai cũng uể oải, nhìn Tráng A Tủa nói:

“ Nếu tiếp tục cũng không nên. Chặng đường còn dài. Không giải quyết triệt để, quân ta sẽ phải chịu tác động kép, một mặt từ khí hậu khắc nghiệt, một mặt từ chiến đấu. Tinh thần càng sa sút. Sợ rằng dù tới, mọi việc cũng không thông.”

Tráng A Tủa gật đầu:

“ Vậy ngươi nghĩ làm sao. Hay là tiên thủ hạ vi cường...”

Tony Đặng suy tư, nói:

“ Trước thử xem. Không được tìm cách khác.”

“ Ok.”

.......

Tráng A Tủa đi ra ngoài, nhìn Thiên Vũ - 1 trong 4 thượng úy( 4 trung đội trưởng: 1 trung đội: 50 quân) nói:

“ Ngươi đem người, tiến về phía trước, lục soát xung quanh. Gặp bất kỳ bộ lạc nào, giết cho ta.”

“ Vâng.”

........

Thiên Vũ nhanh chóng rời đi, cho người men theo đừng rừng, tìm nơi thích hợp, ẩn núp. Rất nhanh chóng phát hiện một đám người. Nhìn xung quanh, ám hiệu, quân ta dần bò sát tiếp cận. Lúc này mới nhìn rõ thì ra là một đám thơ săn, đang vui vẻ vác một con lợn rừng.

Thiên Vũ thấy bọn người kia đã vào tầm mai phục, quát:

“ Giết...”

Rất nhanh, hai nhánh quân giết ra, đám thợ săn hoảng loạn, tránh né, vất đồ xuống, bỏ chạy. Không tới 10p, nhìn xác người la liệt, Thiên Vũ thở dốc, nói:

“ Tạm thời để lại. Có kẻ vừa bỏ chạy. Đuổi theo.”

“ Vâng.”

.......

Nhanh chóng đoàn người đuổi theo, gặp ngôi làng, Thiên Vũ quát:

“ Ném.”

Rất nhanh những quả đạn pháo ném đi vào. Trời nóng, mái lợp bằng lá gỗ, rất nhanh bốc cháy. Tiếng kêu thảm, chồng ôm con, dìu vợ bỏ chạy. Người già cũng chống gậy tập tễnh bước ra...... Trong đầu Thiên Vũ nhớ lại cảnh tượng diễn ra làng mình khi thuở nhỏ, không cầm lòng, nước mắt khẽ rơi. Bên cạnh Lê Triệu Phong - trung úy cũng nghẹn ngào:

“ Thưa thượng úy, giết hay không. Nếu giết lúc này là tốt nhất. Thêm chút thời gian, có thể gặp bất lợi.”

Thiên Vũ nhìn những khẩu súng đã lên đạn đều, cắn răng nói:

“ Rút lui. Tướng quân trách tội, ta chịu.”

Lê Triệu Phong gật đầu:

“ Vâng.”

Bất giác quay sang, thấy mọi người đều nhìn nhau cười, cũng cười khẽ. Có lẽ tâm tình thượng úy giống bọn hắn. Đều từng trải qua khó khăn. Hiểu cuộc chiến vô nghĩa này, hy sinh không đáng

......

Trong làng, đám người khi ra, nhìn lũ ngoại tộc không giết, định lao lên, nhưng lão giả, người lớn tuổi, nhìn thấu tất cả, trầm giọng:

“ Tạm thời tất cả lui vào cố thủ. Nghiêm cấm rời khỏi làng. “

“ Vâng.”

.........

Thiên Vũ mang người về, nhìn Tráng A Tủa, quỳ gối:

“ Thuộc hạ không hoàn thành mệnh lệnh. Mong tướng quân trách tội.”

Lê Triệu Phong cùng những người khác nhao nhao đồng thanh:

“ Chúng thuộc hạ không hoàn thành. Mong tướng quân trách tội...”

Tráng A Tủa nhìn nhìn Thiên Vũ, trầm giọng:

“ Ngươi ngồi dậy, nói toàn bộ sự việc cho ta.”

“ Vâng.” Thiên Vũ đáp, sau đó bắt đầu trình bày, kể cả việc xảy ra? tại sao không ra tay?... Nghe xong, Tráng A Tủa gật đầu:

“ Lần này ngươi làm đúng. Có lẽ ta sai. Mọi người đi về nghỉ ngơi trước đi.”

“ Vâng.”

.........

Nhìn đám người rời đi, Tráng A Tủa vào doanh trướng kể lại, Tony Đặng nói:

“ Vậy để ta thuyết phục xem. Tối nay, ngươi cùng ta và Thiên Vũ đi.”

“ Như vậy có nguy hiểm quá không, cũng không biết bọn chúng thế nào.” Tráng A Tủa nói.

“ Không sao, dù phục kích, ta cũng có cách thoát thân.” Tony Đặng cười thần bí, đáp.

“ Được. Tùy ngươi.”

......

Ban đêm, ba người đi, nhưng tiến đến lại thấy đèn đuốc vẫn sáng trưng, hương khói nghi ngút, tiếng tụng kinh. Hai hàng xếp dài, như tiễn vong hồn về nơi vĩnh hằng.

Dần tiến sát, cơ hồ nhìn thấy mặt nhau, nhưng đám người của bộ lạc vẫn im lặng, cúi đầu, Tony Đặng cất tiếng:

“ Hôm nay có hiểu lầm, chúng tôi đến bái kiến.”

Bên trong, một âm thanh trầm đục vang lên:

“ Mời vào.”

Đoàn người hai bên mau chóng nhường đường.

Tony Đặng cùng Tráng A Tủa đi trước, Thiên Vũ còng tay theo sau.

...........

Vào đến nơi, nhìn những tấm mộc, khác tên người đặt kín ban thờ, nghi ngút. Hai ngươi cúi người, tiến lên thắp nén hương.

Xong xuôi, quay lại, nhìn phòng đã trống trơn chỉ còn lão già, khẽ tiến đến bàn nhỏ. Tony Đặng nói:

“ Sáng nay hiểu lầm, ta mang hắn đến chịu tội. Tuy ngươi xử lý.”

Hoep - tên tộc trưởng nghe xong, cầm dao đứng lên, tiến lại chỗ Thiên Vũ, một nhát chém tới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 235 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 265 Chương 266
Tiến »